Chương 280: Tiềm Long xuất hải


Phương Tranh nghiêm mặt ngồi trong quân trướng của doanh địa Ảnh Tử, gương mặt lại đầy vết bầm, da mặt thoáng cử động liền đau đến nhe răng trợn mắt, làm các quản sự Ảnh Tử hết hồn.
" Ách, đại nhân, vết thương trên mặt ngài…" Dưới ánh mắt thúc giục của các thuộc hạ, Ôn Sâm phải kiên trì chủ động dò hỏi.
" Thương? Thứ này sao có thể gọi là thương? Đây là huân chương của nam nhân! Tê…" Phương Tranh vừa mở miệng liền đau đến nhăn mặt.
" Huân chương? Vậy…ha hả, huân chương đọng ở trên mặt, quả nhiên rất dễ thấy…" Ôn Sâm cười gượng nói.
Phương Tranh cười ngạo nghễ, uy nghiêm nhìn quanh bốn phía, trầm giọng nói: " Hôm qua ta cùng với công chúa điện hạ…Luận bàn võ nghệ."
" A?" Mọi người kinh hãi.
Ôn Sâm hiếu kỳ nói: " Kết quả làm sao?"
Sát khí trong mắt Phương Tranh hiện lên, hừ lạnh nói: " Hừ! Tổng cộng luận bàn ba hiệp, hiệp thứ nhất nàng thắng, hiệp thứ hai nàng không thua, tới hiệp thứ ba, lúc đó ta nghĩ cầu xin tha thứ, nhưng nàng không cho."
Mọi người hiểu ra, nói cách khác, Phương đại nhân bị công chúa điện hạ tấu chỉnh ba hiệp, thảo nào, thảo nào…Vì vậy mọi người động tác nhất trí chắp tay tán thưởng: " Đại nhân khổ cực, công chúa điện hạ…uy vũ!"
Một đám ngu ngốc! Vỗ mông ngựa vỗ tới cấp này!
Phương Tranh hờn giận hừ một tiếng, lập tức âm trắc trắc cười: " Phải? Tốt, vậy thì từ Ôn Sâm bắt đầu, mỗi người chạy quanh sàn vật một trăm vòng, chạy không xong, chính mình chui vào phòng tối thanh tỉnh lại."
" A? Đại nhân tha mạng!" Mọi người đều sợ hãi kinh hoảng.
Phương Tranh cười nhạt, mẹ nó! Trị không được Trường Bình, lão tử còn không trị được các ngươi? Đối đãi với người thụ hại trong gia đình bạo lực như lão tử, các ngươi lại không cho lão tử được một chút ấm áp của mùa xuân, còn dám cười nhạo ta, muốn chết thì sớm hé răng một chút.
Ôn Sâm vẫy lui đám thuộc hạ đang kêu khổ thấu trời. Trong quân trướng chỉ còn hắn và Phương Tranh hai người, Ôn Sâm đi tới bên người Phương Tranh, đè thấp thanh âm, lộ ra vui vẻ nói: " Đại nhân, tìm được rồi!"
Phương Tranh ngẩn người: " Tìm được cái gì?"
Ôn Sâm vô cùng vui vẻ nói: " Tìm được chi quân đội riêng của thái tử chiêu mộ!"
" Cái gì?" Phương Tranh mở to hai mắt, sợ run một chút, lúc này cả kinh nhảy dựng lên: " Thật hay giả? Nhanh như vậy tìm được rồi?"
Ôn Sâm đắc ý cười cười, mang theo vài phần ý tứ hàm súc tranh công, cười nói: " Đại nhân có thể nhìn thấy năng lực điều tra của Ảnh Tử chúng ta, luận truy tra đầu mối, tìm người, dò hỏi quân tình, Ảnh Tử chúng ta rốt cục là thiên hạ lợi hại nhất."
" Chi quân đội kia hiện tại ở nơi nào?" Phương Tranh cấp thiết hỏi.
" Ở ngoài phía nam kinh thành thuộc rừng sâu trong khu núi, chỉ cách kinh thành hơn sáu mươi dặm, phiến rừng núi kia bao trùm rất rộng, ước chừng phương viên trăm dặm, giấu mấy vạn nhân mã quân đội tuyệt không vấn đề."
" Nghe được tình huống cụ thể không?"
" Cái này, còn không có, huynh đệ chúng ta giả trang thành tiều phu đốn củi, ở trong rừng ẩn núp dò xét mấy ngày, lúc này rốt cục mới dò xét được ở khu khe núi do thiên nhiên hình thành phát hiện được chút dấu vết, hắn nghe được loáng thoáng có tiếng thao luyện, nghe thấy thanh âm. Chi quân đội nhân mã cũng không ít, gần bên khe núi lại đề phòng phi thường sâm nghiêm, luôn có binh lính đi tuần tra. Phòng bị doanh địa bọn họ không kẽ hở. Huynh đệ chúng ta sợ đập cỏ động rắn, không dám tiến thêm về phía trước thăm dò, liền quay trở về bẩm báo."
Phương Tranh nghe vậy vừa mừng vừa sợ, vui vẻ cười ha ha: " Không tệ không tệ, điều tra được tình báo trọng yếu này, chúng ta đã cách thành công càng gần hơn nhiều. Lão Ôn, truyền lệnh của ta, huynh đệ phát hiện được chi quân đội kia, quan thăng ba cấp, phần thưởng một ngàn lượng. Nếu đại sự lần này thành công, ta hướng hoàng thượng thỉnh công, thưởng cho hắn một tước vị, dùng làm ngợi khen, ha ha, hắn đã lập được một đại công a."
Ôn Sâm thấy vị huynh đệ gặp vận khí *** chó, phát hiện được tư quân của thái tử liền lấy được quang vinh đặc thù như vậy, hơn nữa sau này còn có khả năng phong tước, điều này làm cho Ôn sâm không khỏi có chút phiền muộn, hắn là nhị đầu nhi của Ảnh Tử cho tới bây giờ còn chưa có tước vị, lại bị huynh đệ thuộc hạ vượt lên trên, trong lòng Ôn Sâm khó tránh khỏi có điểm không được vui vẻ.
Phương Tranh nhìn Ôn Sâm cười cười, vỗ vỗ bờ vai của hắn nói: " Huynh đệ bên dưới lập đại công, ta sao có thể bạc đãi ngươi? Lão Ôn, việc này nếu thành, công lao của ngươi càng lớn hơn nữa, ta thỉnh hoàng thượng phong cho ngươi làm một bá tước thế nào?"
Ôn Sâm nghe vậy vui mừng, vội vàng hướng Phương Tranh nói lời cảm tạ không ngớt, sau đó lại một phen thề thốt trung tâm. Tiện thể liên tục vỗ mông ngựa Phương Tranh, nói liên thanh không ngừng, Phương Tranh được vỗ mông ngựa đến cười ha ha, lòng thỏa mãn khó nói nên lời.
" Đại nhân, đã tra được vị trí cụ thể của chi quân đội, đại nhân có muốn điều binh vào núi, bao vây tiễu trừ bọn họ?" Một phen công tác vỗ mông ngựa không gì sánh được vừa kết thúc, Ôn Sâm nhìn sắc mặt Phương Tranh cẩn thận hỏi.
" Bao vây tiễu trừ? Làm sao bao vây tiễu trừ?" Phương Tranh lắc đầu cười khổ: " Phương viên trăm dặm núi rừng rậm rạp, người ta lại ở đó thao luyện đã lâu, chiếm hết thiên thời địa lợi, trong bốn lộ đại quân bảo vệ xung quanh kinh thành, có chi quân đội nào quen thuộc tác chiến trong rừng núi? Đại quân vừa vào núi nói không chừng sẽ bị tư quân của thái tử diệt ngược trở lại. Hơn nữa hôm nay tình huống cụ thể của chi quân đội kia còn không có nghe được, nhân số bọn họ có bao nhiêu, luyện trình độ ra sao, trang bị có hoàn mỹ hay không, tướng lĩnh lĩnh binh là ai, những thứ này chúng ta cũng không biết, biết người mà không biết rõ, chiến nhất định bại."
" Vậy làm sao bây giờ?" Thần sắc Ôn Sâm có chút âm úc.
" Kỳ thật cũng không khó, chúng ta không dám đi vào, vậy buộc bọn hắn đi ra, mục đích thái tử luyện ra chi quân đội kia, đương nhiên là có một ngày muốn công thẳng vào kinh thành, bức hoàng thượng thoái vị, không có khả năng cứ để cho bọn họ chết già trong rừng núi. Cho nên, vấn đề then chốt hiện tại, làm sao bức bách thái tử xuất thủ, mệnh lệnh chi quân đội kia chủ động tiến công, trước đó chúng ta phải điều động đại quân ngoài thành, bố trí cạm bẫy, mở ra một túi tiền thật to, thỉnh chỉ quân đội kia chui vào. Thái tử không có chi tư quân này, giống như là một con cọp không răng, biên quân hắn cấu kết cũng không đủ lo lắng."
Ôn Sâm vội vã hướng Phương Tranh nịnh nọt: " Đại nhân thần cơ diệu toán, quyết thắng ngoài ngàn dặm, oai hùng bất phàm, diện mạo hiên ngang, thật sự là phúc phận do thuộc hạ đã tu luyện mấy kiếp, thuộc hạ nguyện vì đại nhân…"
Phương Tranh nhất thời mặt mày rạng rỡ, thật sâu chìm đắm trong những lời vỗ mông ngựa dâng cao như nước thủy triều, không thể tự thoát ra được.
" Nghĩ biện pháp tiếp tục dò thám chi quân đội kia, nhớ kỹ, ngàn vạn lần không nên đập cỏ động rắn!"
" Dạ!"
" Trở lại đọc thêm nhiều sách, sau này vuốt mông ngựa thì phải có bước phát triển mới, ùn ùn, từ ngữ trau chuốt cần hoa lệ, độ mạnh phải tăng lên! Tùy thời tùy chỗ khiến cho ta phải vui vẻ và thư thích."
" Vậy…dạ!"
Trong tẩm cung của hoàng thượng.
Phương Tranh hấp tấp chạy tiến vào, người còn chưa tới cửa điện thì trong miệng đã lớn tiếng kêu lên: " Vi thần khấu kiến ngô hoàng vạn tuế vạn…"
" Đừng dài dòng nữa, trẫm đã sắp chết, còn kêu muôn năm, thật không biết thần tử các ngươi có phải cố ý trù trẫm chết sớm, vào đi." Thanh âm hoàng thượng dị thường suy yếu.
Phương Tranh nhấc lên vạt áo quan bào, đi nhanh vào cửa điện.
" Phương đại nhân, nhiều ngày không gặp, luôn luôn khỏe?" Một thanh âm đột ngột vang lên bên tai Phương Tranh.
Phương Tranh ngạc nhiên quay đầu, đã thấy thái tử đang bưng chén thuốc, cung kính đứng bên giường bệnh của hoàng thượng, gương mặt mỉm cười nhìn hắn, ánh mắt một mảnh an tường bình thản.
Mà một bên khác, Thọ Vương đang kính cẩn đứng bên người hoàng thượng, nhìn không chớp mắt, hai mắt tràn ngập quan tâm và lo lắng, không hề chớp mắt nhìn hoàng thượng.
Hừ! Con mẹ nó thật xui! Chết tử tế không chết, gặp gỡ hai tên giả vờ hiếu tử. Phương Tranh đang do dự có nên lui ra ngoài hay không, nhượng hai vị huynh đệ không gian hoàn thành trò diễn kịch, sau đó hắn mới đi vào.
" A! Vi thần gặp qua thái tử điện hạ, gặp qua Thọ Vương điện hạ." Nghĩ thì nghĩ, lui ra ngoài khẳng định không thích hợp, vì vậy Phương Tranh vội vàng thi lễ.
" Phương đại nhân không cần đa lễ, nói đến Phương đại nhân là phò mã, cũng là người một nhà với hoàng tộc, người trong nhà hà tất khách khí như vậy?" Thái tử mỉm cười nói.
Thọ Vương ngẩng gương mặt lo lắng nặng nề lên, hướng Phương Tranh gật đầu, miễn cưỡng nở nụ cười, tựa hồ bụng đầy tâm sự vì căn bệnh của hoàng thượng lây sang tâm tình của hắn, không rảnh lo chuyện khác.
Phương Tranh nhìn thấy da đầu tê dại, hai tên này thật làm buồn nôn! Sắc mặt nhìn sao cũng thấy buồn nôn, cha ruột đã nhanh tắt thở, các ngươi vẫn còn tâm trạng diễn kịch, xem ai diễn giống hiếu tử hơn ai. Các ngươi xem hoàng thượng là lão hồ đồ, hắn còn không rõ ràng sao?
" Người đâu, ban thưởng tọa." Hoàng thượng nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, gương mặt tràn đầy nếp nhăn thỉnh thoảng ứa mồ hôi, chân mày cau chặt, tựa hồ đang chịu đựng sự thống khổ cường liệt.
Thọ Vương tay cầm một khăn mặt, thỉnh thoảng lau mồ hôi trên mặt hoàng thượng, động tác nhẹ nhàng mà cẩn thận. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Vài tên ngự y trong cung đang đứng trong góc phòng đại điện nhẹ giọng nói nhỏ, thảo luận bệnh tình cùng kê đơn thuốc cho hoàng thượng.
" Trước mặt hai vị điện hạ, vi thần làm sao dám ngồi? Trăm triệu không dám." Phương Tranh nhanh khom người khiêm nhường nói.
Thái tử và Thọ Vương liếc mắt nhìn nhau, sau đó thái tử cười nói: " Phương đại nhân không cần khách khí, đại nhân đến chắc là bẩm quốc sự với phụ hoàng, cô vương vừa lúc phải đi về phủ gặp mặt mấy thần y chốn dân gian, hỏi một phen xem bệnh của phụ hoàng có kỳ hiệu nào hay không, Phương đại nhân cứ tự nhiên, cô vương không quấy rối nữa."
Thọ Vương thấy thế cũng vội nói: " Phụ hoàng, trước đây vài ngày nhi thần có dùng một số tiền lớn mua vào một cây tuyết tham ngàn năm, đã thành hình người, cực kỳ hiếm thấy, nhi thần lập tức về phủ mang đến, dâng lên phụ hoàng, mong muốn có hữu dụng đối với long thể phụ hoàng."
Hoàng thượng không nói chuyện, vô lực phất phất tay, nằm trên giường bệnh hừ hừ hai tiếng.
Thái tử và Thọ Vương vội khom người thi lễ, chậm rãi rời khỏi tẩm cung.
Khi bước ra cửa điện, thái tử bỗng nhiên ngẩng đầu lên, lơ đãng liếc mắt nhìn Phương Tranh, ánh mắt biến thành một mảnh âm trầm ngoan lệ. Lập tức lại nhanh chóng khôi phục như thường, thân ảnh hai người vừa chuyển, rất nhanh biến mất bên ngoài tẩm cung.
Phương Tranh bị ánh mắt lúc gần đi của thái tử làm hoảng sợ đến da đầu tê rần, thấy hai người đã đi xa, Phương Tranh hổn hển hướng hoàng thượng cáo trạng: " Hoàng thượng, thấy được không? Thấy được không? Thái tử hắn trừng ta."
Hoàng thượng vừa thấy sắc mặt tiểu nhân của Phương Tranh, tức giận đến muốn nghẹn, khuôn mặt tái nhợt nhất thời nổi lên vài phần hồng nhuận, tay khẽ run chỉ vào Phương Tranh, muốn mở miệng quở trách, nhưng nhịn không được kịch liệt ho khan.
Phương Tranh sợ hãi, vội vàng tiến lên ân cần xoa lưng cho hoàng thượng, trong miệng còn không nhàn rỗi: " Cũng do hai tên kia làm hoàng thượng phải tức giận như vậy, hoàng thượng, bỏ đi, ta không chấp nhặt với bọn họ, bảo trọng long thể mới là trọng yếu nhất."
" Ngươi, ngươi, tên hỗn trướng." Hoàng thượng ráng nghẹn ra vài lời, ngẩng đầu nhìn gương mặt tỏ vẻ cực độ vô tội mà mê man, một cảm giác vô lực nhất thời nảy ra trong lòng.
Bỏ đi, không cần chấp nhặt với hắn, với độ dày của da mặt hắn, dù có mắng hắn thế nào, hắn cũng không xem vào lòng, chính mình nên ít dùng sức lực, ngày tháng của trẫm không còn nhiều lắm, không đáng vì hắn giảm thêm dương thọ.
Gấp gáp thở dốc vài cái, hoàng thượng nhắm mắt lại, nhìn cũng lười nhìn hắn, rên rỉ nói: " Có chuyện gì cứ nói, nói xong mau cút! Mỗi lần trẫm nhìn thấy ngươi, đều muốn chém đầu ngươi."
Phương Tranh nghe vậy sắc mặt nhất thời suy sụp, bậm môi, vạn phần ủy khuất nhìn hoàng thượng, khổ sở nói: " Hoàng thượng, sao ngài lại nói như vậy? Ngài không thích vi thần sao?"
" Thích? Hừ! Nếu trẫm còn thích ngươi, dương thọ lại càng ít, bị chết càng nhanh."
" Hoàng thượng, vi thần có rất nhiều ưu điểm…"
" Câm miệng! Nói chính sự!"
Phương Tranh ngẩng đầu, do dự nhìn quanh, thấy trong tẩm cung có ngự y, thái giám, cung nữ đang đứng không ít người, vì vậy giảo hoạt hướng hoàng thượng trừng mắt nhìn.
Hoàng thượng kêu rên một tiếng, phất phất tay lệnh cho mọi người rời khỏi tẩm cung, thẳng đến khi chỉ còn lại hắn và Phương Tranh hai người, lúc này hoàng thượng mới suy yếu hừ nói: " Nói đi, rốt cục có chuyện gì mà bí mật như vậy?"
Phương Tranh khởi lên khuôn mặt tươi cười nịnh nọt, ghé vào bên tai hoàng thượng thấp giọng nói: " Hoàng thượng, tư quân của thái tử…tìm được rồi!"
" Tư quân?" Hoàng thượng ngẩn người, lập tức vui mừng, thần sắc bệnh hoạn tái nhợt cấp tốc nổi lên hồng nhuận, khái khái nói: " Tìm được rồi? Ở nơi nào tìm được? Tình huống cụ thể làm sao?"
" Hoàng thượng ngài đừng quá kích động, cẩn thận long thể. Tư quân của thái tử hiện nay đang đóng quân phía khu núi hướng nam kinh thành hơn sáu mươi dặm, chỉ là bọn hắn đề phòng sâm nghiêm, bọn thuộc hạ Ảnh Tử lo lắng đập cỏ động rắn, không dám đến gần quá mức, cho nên tình huống cụ thể của chi quân đội vẫn chưa rõ ràng."
Hoàng thượng trầm ngâm nói: " Tìm được là tốt rồi, tình huống cụ thể để chậm rãi thăm dò, không nên gấp gáp, để ngừa lộ ra tin tức. Hừ! Thái tử quả nhiên bụng dạ khó lường, xem ra vài năm trước đây hắn đã có chủ ý quyết định bức vua thoái vị. Ngầm chiêu mộ luyện ra một đội tư quân cho mình như thế, lòng muông dạ thú, đã thật rõ ràng! Sao trẫm lại sinh ra một nhi tử dụng tâm ác độc như vậy! Tổ tông thật không phù hộ a!"
Hoàng thượng càng nói càng vô cùng đau đớn, hai tay khô gầy nắm chặt áo ngủ thêu kim long bằng gấm. Lập tức liền dẫn phát một trận ho khan kịch liệt, thần sắc bệnh hoạn tái nhợt.
" Hoàng thượng bớt giận, ngài phải bảo trọng thân thể." Phương Tranh vội vàng khuyên giải an ủi.
Hoàng thượng bình phục tâm tình, thở dài một tiếng, ánh mắt tràn đầy thê lương và đau lòng, nói: " Trẫm già rồi. Ngai vàng hoàng đế cũng nên giao cho hoàng tử của trẫm. Thế nhưng, trẫm làm sao giao một giang sơn tốt đẹp như vậy vào tay đứa con độc ác như thế? Chuyện giết cha hành thích vua cũng làm ra được, người tàn bạo âm trá như vậy nếu lên ngôi hoàng đế, thì đối với bách tính Hoa triều ta, sẽ là những ngày tháng nước sôi lửa bỏng đến thế nào?"
Phương Tranh cúi đầu không nói.
Hoàng thượng nhìn hắn, thản nhiên nói: " Phương Tranh, ngươi tiến cung bẩm báo việc này với trẫm, nói vậy trong lòng đã sớm có phương pháp ứng đối phải không? Không nên quanh co lòng vòng, nói thẳng đi ra, cho trẫm suy nghĩ một chút."
Phương Tranh chuyển mắt cười cười, tiến đến bên tai hoàng thượng nói nhỏ: " Hoàng thượng, phương pháp thật ra có một, vi thần nói ra thỉnh hoàng thượng châm chước. Hôm nay lời đồn nổi lên bốn phía kinh thành, thái tử cũng ý thức được khả năng hắn sẽ rất nhanh bị phế đi, cho nên hiện tại người sốt ruột nhất khẳng định là hắn. Hắn đang lo lắng chờ đợi thời cơ suất quân bức vua thoái vị. Đội tư quân ngoài thành tùy thời đang chờ đợi đánh vào kinh thành, cho nên vi thần liền nghĩ ra một chủ ý, chủ động chế tạo ra một cơ hội, dẫn dắt thái tử không nhịn được mà giành động thủ trước, chúng ta bố trí một phen, liền có thể đem hắn hốt gọn."
" Chủ ý gì vậy?" Hoàng thượng nhíu mày nói.
Phương Tranh nhìn sắc mặt hoàng thượng cẩn cẩn thận thận nói: " Hoàng thượng, chủ ý này cần có ngài phối hợp, nhưng long thể của ngài…"
Hoàng thượng không thèm để ý khoát khoát tay, nói: " Một khi chưa đem việc này an bài thỏa đáng, trẫm sẽ không chết đâu. Ngươi mau nói chủ ý của ngươi trước đã."
" Hoàng thượng, vi thần ra chủ ý này, có tên là Tiềm Long Xuất Hải."
" Ý tứ?"
Con ngươi trong mắt Phương Tranh loạn chuyển, giống như một tiểu nhân gian nịnh đang định cấp cho hoàng đế một chủ ý xấu xa, vẻ mặt nịnh nọt và gian trá, ghé vào bên tai hoàng thượng nhẹ giọng nói nhỏ.
Một lúc lâu, hoàng thượng nhíu mày nhìn chằm chằm Phương Tranh, thật lâu không nói một câu.
Phương Tranh bị hoàng thượng nhìn đến cả người không được tự nhiên, không khỏi cười gượng nói: " Ách, hoàng thượng, chủ ý của vi thần, chẳng lẽ không tốt sao?"
Hoàng thượng lắc đầu, than thở thật dài: " Phương Tranh, nếu luận đại trí tuệ, ngươi thua xa thái tử. Nhưng nếu luận về đùa giỡn tiểu thông minh, những chủ ý khuyết đức, thái tử so ra còn không bằng một ngón tay của ngươi, ngươi đầy mình âm mưu quỷ kế, thật sự là một tai họa!"
Phương Tranh càng nghe sắc mặt càng đen, đây là khen ta hay đang tổn hại ta đây?
" Hoàng thượng, ngài có thể thay một từ khác hình dung vi thần? Nói " âm mưu quỷ kế" thật là khó nghe, nếu đổi thành " mưu tính sâu xa" ngài còn có ý tứ khích lệ một chút."
Hoàng thượng tức giận trợn mắt nhìn hắn: " Ngươi nghĩ trẫm đang khen ngươi hay sao?"
" Vi thần coi như là ngài khen ta."
Hoàng thượng tức giận đến nở nụ cười, sau đó liền ho khan không ngừng.
Thật lâu sau, Phương Tranh cẩn thận nhìn sắc mặt hoàng thượng, thử hỏi: " Hoàng thượng, ngài cảm thấy chủ ý của vi thần…được không?"
Hoàng thượng nhắm mắt suy tư, không nói một lời.
Phương Tranh liền nhanh bổ sung: " Hoàng thượng, nói đến cùng, đây chỉ là một kế sách bị động, nếu thái tử không có lòng phản loạn, có lẽ sợ long uy của hoàng thượng, không dám đơn giản mạo hiểm, thì kế này không thể thành công, nhưng dù là không thành công, đối với chúng ta mà nói cũng không tổn thất, không coi là mạo hiểm, đối với chúng ta, kế này là an toàn và ổn thỏa nhất."
Phương Tranh không tự giác chợt ưỡn ngực, tiện tay làm ra dáng dấp vuốt râu, nói: " Vi thần suốt đời dụng binh vô số, nếu cầu người, không thắng, binh nhân, nhiều nguy hiểm, vi thần dụng binh chỉ nói một chữ " ổn" mà thôi."
Hoàng thượng nhịn không được mở mắt ra, suy yếu cười mắng: " Im miệng! Ngươi chỉ là một hài tử vắt mũi chưa sạch, dám ngay trước mặt trẫm tự xưng dụng binh vô số, còn biết xấu hổ hay không?"
Phương Tranh vội vàng sụp mi thuận mắt, sau đó lại ba ba nhìn hoàng thượng nói: " Hoàng thượng, ngài nghĩ thế nào?"
Hoàng thượng che miệng ho khan vài tiếng, trong giọng nói có chút không đủ, vô lực nói: " Tạm thời thử một lần xem."
Phương Tranh vui mừng.
Hoàng thượng lại ho khan vài tiếng, nói: " Thời gian của trẫm không còn nhiều lắm, lần này vô luận thế nào cũng phải làm thỏa đáng việc này trước khi chết, lưu cho vua mới một giang sơn hoàn chỉnh không cần lo họa hoạn bên ngoài lẫn bên trong."
Nói xong đôi mắt già nua của hoàng thượng bỗng nhiên bạo bắn ra hai đạo tinh quang giá lạnh, nói: " Nếu thật sự thái tử có ý bức vua thoái vị, hắn rất nhanh sẽ biết, chờ đợi hắn, sẽ là cái gì!"
Nhìn hoàng thượng bỗng nhiên bộc phát ra uy thế nghiêm nghị, trong lòng Phương Tranh run lên, vội vàng gục đầu xuống, một câu cũng không dám nói.

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #280


Báo Lỗi Truyện
Chương 280/404