Chương 270:


Trên đường về phủ, trong lòng Phương Tranh vẫn nặng nề.
Hắn và hoàng thượng chưa từng nghĩ đến, trong tay thái tử vẫn còn nắm một chi tinh binh không rõ số lượng.
Tính tới tính lui, bọn họ đã đánh giá thấp thái tử.
Lẽ ra nên sớm dự đoán được, trong kinh thành hôm nay lời đồn đãi bay đầy trời, tình thế đối với thái tử vô cùng bất lợi. Vậy mà hắn vẫn còn ngồi yên được, không hề có bất luận động tác gì, khí định thần nhàn như vậy, nguyên lai hắn đã sớm nắm chắc sự tất thắng.
Bất quá hôm nay nếu Tiêu Hoài Viễn đem bí mật lớn kinh thiên này nói cho hắn, chỉ cần tìm được chi tinh binh đang được giấu ở khe núi nào, đồng thời cùng xuất quân tiêu diệt, nói vậy sau gáy thái tử chắc chắn đổ mồ hôi lạnh đi?
Nghĩ tới đây, Phương Tranh vươn tay ra khỏi màn xe, ra dấu một thủ thế kỳ quái, rất nhanh, một thuộc hạ Ảnh Tử xuất hiện, Phương Tranh thấp giọng ghé vào lỗ tai hắn nói vài câu, thuộc hạ Ảnh Tử ôm quyền tuân mệnh, cũng không quay đầu lại hướng doanh địa Ảnh Tử chạy đi.
Chuyện tìm chi quân đội kia, liền giao cho Ảnh Tử đi làm, thường ngày Ôn Sâm luôn khoa trương, nói khắp thiên hạ không có thứ gì mà Ảnh Tử tìm không thấy, dù là một cây kim rơi vào trong biển rộng, bọn họ đều có biện pháp tìm nó đi ra, lúc này thật muốn nhìn xem bản lĩnh đích thực của bọn họ.
Thái tử phủ.
Ánh mắt thái tử mang theo vẻ mỉm cười, nhìn bước chân kiên cố quân nhân của Tần Trọng, cả người nhung trang tiêu sái đi tới trước mặt hắn, nghiêm nghị hướng hắn ôm quyền hành lễ, trong mắt thái tử không khỏi hiện lên vài phần thưởng thức.
Năm năm trước, Tần Trọng chỉ là một giáo úy không chút tiếng tăm trong quân, một tiểu quan quân cấp thấp phổ thông tới mức không thể phổ thông hơn. Trầm mặc mà không thông sự đời, cho nên mặc dù hắn luyện được một thân bản lĩnh, nhưng vẫn luôn bị thủ trưởng xa lánh, nhiều năm không được lên chức, suốt ngày âm úc không vui.
Thái tử có một lần đại biểu phụ hoàng đến thăm quân, đồng thời quan sát quân đội luyện tập võ nghệ, liền phát hiện ra hắn.
Lúc đó trong quân tỷ thí võ nghệ cá nhân, Tần Trọng có thân thủ bất phàm, một người đánh năm người vạm vỡ, còn có vẻ thành thạo, thái tử vô cùng tán thưởng, lúc này liền hướng tướng quân lĩnh binh muốn mang đi Tần Trọng, tạm đưa hắn thu nhận vào thái tử phủ đảm nhiệm thị vệ. Sau đó thái tử đối với hắn càng thêm thưởng thức, lại đưa hắn vào cấm quân, từ binh sĩ làm lên, sau đó vài năm, chức quan Tần Trọng liền một bước lên mây, lên như diều gặp gió! Thẳng đến hiện tại, làm tam phẩm phó tướng, thống lĩnh năm vạn phòng thủ thành vệ quân.
Thái tử nghĩ, khi tài bồi và đề bạt Tần Trọng, là một trong những chuyện hắn làm được chính xác nhất trong đời này, từ trong một đống bụi đất, phát hiện ra một ngôi sao chói mắt như vậy, hơn nữa nhìn hắn phong mang thu liễm, cho đến một lần liền bay lên trời, đối với thái tử mà nói, quả thực là một loại cảm giác thành tựu lớn lao. Bởi vì…vị tướng quân này, là do hắn khéo tay đào tạo, mỗi lần nhìn Tần Trọng, thái tử cảm giác mình chính là một vị sáng tạo, đang tinh tế thưởng thức kiệt tác do mình tỉ mỉ làm ra.
" Tần tướng quân, nhiều ngày không gặp, cô vương thật nhớ ngươi, ha hả." Thái tử cười sang sảng, mấy ngày liền từ trong kinh đủ loại đồn đãi về thái tử phủ tạo thành sự lo lắng, phảng phất theo tiếng cười liền biến mất vào khoảng không.
" Đa tạ điện hạ nâng đỡ, mạt tướng vô cùng cảm kích." Ở trước mặt thái tử, Tần Trọng vẫn không hề có một tia bất an, vẫn duy trì cấp bậc lễ nghĩa.
Thái tử mỉm cười khoát khoát tay, phân phó nói: " Người đâu, ban tọa cho Tần tướng quân."
Tần Trọng vội khom người nói tạ ơn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Hai người ngồi vào chỗ của mình, thái tử chăm chú nhìn Tần Trọng một lát, bỗng nhiên cười nói: " Tần tướng quân, năm nay ngươi hơn ba mươi tuổi phải không? Đã thành thân sinh con?"
Tần Trọng cung kính trả lời: " Hồi bẩm điện hạ, ba năm trước đây mạt tướng đã thành thân, năm ngoái tiện nội sinh cho mạt tướng một nhi tử, hôm nay vừa tròn một tuổi."
Thái tử cười nói: " Thường ngày cô vương chưa từng cùng tướng quân nói việc nhà, nên không biết sớm việc này, cô vương thực sự xấu hổ. Tướng quân thành thân, vì sao không báo cho cô vương một tiếng? Cô vương ngay cả một điểm tâm ý cũng không biểu thị, chẳng phải là không hiểu cấp bậc lễ nghĩa!"
Tần Trọng vội nói: " Điện hạ ngày bận trăm việc, mạt tướng sao dám đem chút việc nhỏ ấy phiền nhiễu điện hạ? Nếu không lại là tội của mạt tướng."
Thái tử cười to, trong ánh mắt lộ ra thần sắc thỏa mãn.
Hiểu tôn ti, biết tiến lui, hiểu lễ tiết, cô vương quả nhiên không nhìn lầm người.
Hai người nói chuyện phiếm vài câu, thái tử vẫy lui người hầu, trong tiền điện rộng mở chỉ còn lại thái tử và Tần Trọng hai người.
Thần sắc tươi cười vừa rồi của thái tử đã không còn nhìn thấy, biểu tình nghiêm nghị cùng âm trầm chưa từng thấy.
" Tần Trọng, hôm nay cô vương muốn nói một lời thật lòng với ngươi, ngươi trung với cô vương không?"
Tần Trọng ngẩn người, tựa hồ cảm thấy thái tử muốn nói với hắn điều gì, trong lòng bỗng nhiên trầm xuống.
Nếu như thái tử vẫn là người trong lòng không có dị niệm, thật chờ hoàng thượng truyền ngôi cho hắn, Tần Trọng đương nhiên nguyện ý toàn tâm trung với hắn, dù sao hắn là quốc quân tương lai, trung với hắn, hay trung với hoàng thượng căn bản không có gì khác nhau quá lớn.
Thế nhưng, hôm nay lời đồn đãi nổi lên bốn phía trong kinh thành, thái tử còn vài lần ở trước mặt hắn mịt mờ biểu thị dã tâm không quá phù hợp quy tắc, lúc này thái tử hỏi hắn vấn đề như vậy, nhượng trong tim Tần Trọng cảm giác phi thường nặng nề.
Không thể phủ nhận, tiền đồ của Tần Trọng hôm nay đều là do thái tử dành cho, thái tử đối với hắn ân như tái tạo, nếu không có thái tử, Tần Trọng hắn hôm nay vẫn chỉ là một tiểu giáo úy không có tiếng tăm gì, nơi chốn bị thủ trưởng xa lánh, chèn ép. Dù cho hắn có già, bất quá thủ trưởng cũng chỉ phát cho hắn mấy lượng bạc vụn, vài túi lương thực, một cước đưa hắn đá ra quân doanh. Lúc tuổi già của hắn, so với một con chó hoang lưu lạc tìm thức ăn cũng không khá hơn bao nhiêu.
Có thể nói, thái tử ngày xưa thưởng thức, cải biến cả cuộc đời hắn.
Hắn cỡ nào mong muốn thái tử được như nguyện, bình bình thường thường kế thừa ngôi vị hoàng đế, thuận thuận lợi lợi ngồi lên ngai vàng. Miễn cho lương tâm hắn phải chịu đau khổ và giãy dụa.
Thế nhưng, hôm nay thái tử ngay mặt hỏi hắn những lời này, phân minh đã biểu thị, thái tử, đã dự định có động tác, là điều mà Tần Trọng không muốn nhìn thấy.
Tần Trọng là võ tướng, hắn thành thạo binh pháp, võ nghệ tinh thâm, trọng yếu hơn là, hắn hiểu được quân thần đại nghĩa, quân quân, thần thần, phụ phụ, hồ hồ. Tiên hiền truyền xuống đạo lý, từ lâu đã in sâu dấu vết trong đầu hắn, thâm nhập cốt tủy. Nhưng khi tất cả đã rời bỏ ước nguyện ban đầu của hắn, hắn nên lựa chọn như thế nào?
" Điện hạ đối với mạt tướng ân như tái tạo, mạt tướng nguyện vì điện hạ thuần phục!"
Tần Trọng đứng dậy, quỳ gối trước mặt thái tử, cúi đầu, khuôn mặt kiên nghị không thể nhịn được co quắp lại, ánh mắt thật sâu lộ ra vẻ thống khổ.
Hắn không có đường lựa chọn. Từ lúc thái tử thưởng thức hắn, đề bạt hắn, vận mệnh của hắn đã cùng thái tử cột vào cùng nhau, mặc dù trong lòng hắn vạn phần không muốn.
Thái tử nhìn Tần Trọng quỳ trước mặt hắn, nguyện vì hắn thuần phục, không ngờ ngoại lệ không có dìu hắn, hắn đối với câu trả lời của Tần Trọng rất thỏa mãn, hắn cần câu trả lời như vậy.
Tần Trọng đứng dậy, gương mặt thái tử đầy nghiêm nghị, ở trong tiền điện, thanh âm âm lãnh của thái tử, dường như một con dã thú đang săn mồi gầm nhẹ, Tần Trọng hơi cúi đầu, một chữ không bỏ sót đem những câu của thái tử dặn dò nghe vào trong tai, ngoại trừ ôm quyền tuân mệnh, không nói một câu nào.
Một lúc lâu, Tần Trọng cáo từ đi.
Thái tử nhìn bóng lưng của Tần Trọng, ý vị thâm trường cười cười.
Phạm Thụy lặng yên không một tiếng động tiêu sái đi đến bên người thái tử, cười nói: " Chúc mừng điện hạ, Tần tướng quân nguyện vì điện hạ thuần phục, đại nghiệp của ngài thành công càng gần."
Thái tử lạnh lùng nở nụ cười, lập tức mở miệng, giọng nói âm trầm ngoan lệ: " Tiên sinh, phân phó xuống dưới, phái nhân thủ đắc lực, canh giữ bên ngoài phủ của Tần Trọng, tạm thời không cần kinh động người nhà của hắn, nếu sự thể sai lầm, lập tức khống chế thê tử và nhi tử của hắn, không được có lầm!"
Phạm Thụy cả kinh, vội vàng cung kính tuân mệnh.
Xoay người đi ra tiền điện, Phạm Thụy cảm giác mồ hôi lạnh ứa ra ướt đẫm lưng, gió xuân thổi qua, mang theo vài phần lạnh lẽo, thấm nhập da thịt, làm hắn không tự kìm hãm được rùng mình một cái.
Ba ngày sau, Phương phủ.
Phương Tranh một thân nhung trang mặc giáp trụ, đầu đội tử kim quan. Thần mặc bách hoa chiến bào, còn thêm áo giáp, eo mang đai ngọc, đứng ngay trước gương đồng, hăng hái si ngốc nhìn chính mình, một lúc lâu, Phương Tranh vô hạn yêu thương sờ sờ gương mặt mình, thở dài, lẩm bẩm nói: " Lão tử tuấn tú như vậy, nam nhân khác làm sao sống nha."
" Lạc lạc…"
Phía sau Yên Nhiên che miệng bật cười khúc khích.
Phương Tranh quay đầu lại, lại làm một tạo hình khốc khốc, tư thế oai hùng bừng bừng nói: " Với dung mạo của bổn quan, có giống Lữ Bố hay không?"
Yên Nhiên cười hỏi: " Phu quân, Lữ Bố là người phương nào?"
" Hắn…hắn là một người tuấn tú tinh tráng, đáng tiếc nhân phẩm không tốt lắm."
Thiếu chút nữa đã quên, người của thế giới này vốn không biết anh hùng tam quốc kia xuất hiện ở thời đại nào.
" Phu quân mặc vào nhung trang, không biết ý muốn như thế nào?"
Phương Tranh nghe vậy, nguyên lai tư thế oai hùng nhất thời suy sụp, đầu vô lực cúi xuống phía dưới.
Khuôn mặt u sầu đầy mặt nói: " Đi quân doanh làm tướng quân, ai!"
Từ mấy ngày trước hoàng thượng nói cho hắn tầm quan trọng của phòng thủ thành vệ quân, Phương Tranh liền cho người chế tạo ra bộ nhung trang áo giáp, kiên trì dự định đi tới quân doanh làm chức phòng thủ tướng quân, còn muốn chấp hành một nhiệm vụ trên cơ bản không có khả năng hoàn thành, đem toàn bộ phòng thủ thành vệ quân từ trên xuống dưới nắm giữ hết vào trong tay.
Tuổi tác hoàng thượng càng lớn thì càng hồ đồ, phó tướng Tần Trọng đã đem phòng thủ thành vệ quân nắm giữ chắc chắn như thép, bằng vào Phương Tranh hắn làm gì có người tình nguyện cam tâm thuần phục hắn? Nói đùa gì đây? Vương bá khí có tán ra khắp bầu trời mặt đất, người ta cũng không khả năng phủ phục dưới chân hắn.
Hiện tại Phương Tranh chỉ có thể cầu khẩn, mong muốn Tần Trọng đừng làm cho hắn quá khó khăn, nếu không đi vào quân doanh trước tiên vỗ mông ngựa cho hắn? Phương Tranh có chút do dự bất định.
Từ xưa đến nay, thủ trưởng vỗ mông ngựa cho thuộc hạ, việc thuộc loại chuyện sai lầm, sợ rằng còn chưa từng phát sinh qua đi?
Mình lại đi mở đầu công việc này, có phải là có ảnh hưởng không tốt lắm hay không?
Thật sâu cau mày, Phương Tranh do dự đi ra cửa.
Phía sau đi theo mấy trăm danh thị vệ cùng sát thủ ca ca đã lâu không gặp.
Để ngừa vạn nhất, Phương Tranh nghĩ bên người mang theo thêm nhiều thị vệ tương đối tốt, thứ nhất làm cho mình thêm lá gan, thứ hai có điều gì ngoài ý muốn bọn họ có thể bảo vệ chính mình.
Năm nay người đê tiện thật nhiều lắm, ai biết Tần Trọng có âm thầm mai phục ngoài trướng doanh năm sáu trăm đao phủ thủ hay không? Chỉ đợi hắn ra lệnh một tiếng, liền chạy vào băm hắn thành thịt tương nuôi cẩu, có gắn lại cũng gắn không nổi nữa. Nhìn nhiều sách như vậy, nghe xong nhiều cố sự như vậy, Phương Tranh biết rất nhiều nhân vật lịch sử hiển hách hay gặp trường hợp ngu ngốc hồ đồ như thế bị người chém thành bánh thịt hãm hại.
Ngoài cửa Phương phủ, Phương Tranh nhấc chân leo lên xe ngựa. Một khắc tiến vào thùng xe, tư thế oai hùng bừng bừng của Phương tướng quân bỗng nhiên quay đầu, vẻ mặt cầu xin, giống như một người đáng thương nhìn sát thủ ca ca nói: " Lão đại, nhớ kỹ phải bảo vệ tốt cho ta đó! Có gió thổi cỏ lay gì bật người mang theo ta bỏ chạy, ngươi phải biết rằng, ta là một nam nhân yếu đuối."
Sát thủ ca ca không nhịn được quay đầu, đẩy mạnh Phương Tranh vào thùng xe, xe ngựa chợt động, mấy trăm danh thị vệ vây quanh xe ngựa, hạo hạo đãng đãng hướng thành bắc chạy tới.
Phòng thủ thành vệ quân quân doanh tại thành bắc được kiến thiết dựa vào thành tường cao to kiên cố, rời xa thành nội phồn hoa, nhưng vẫn còn ở trong kinh thành, ngoài doanh được dùng hàng rào làm bằng gỗ, làm thành đại doanh địa rộng hơn mười dặm phương viên, thành vệ quân tổng cộng hơn năm vạn nhân mã, mỗi ngày ngoại trừ phải thay phiên đi vào thành tuần tra, đại bộ phận sĩ binh đều thao luyện cùng sinh hoạt bên trong quân doanh.
Xe ngựa Phương Tranh đi tới trước cửa quân doanh cao lớn, hắn đưa tay xốc màn xe, mắt thấy doanh trại quân trướng liên miên hơn mười dặm, cùng đội ngũ bày ra chỉnh tề, binh sĩ lui tới không thôi, cùng tiếng kêu rung trời khi vật lộn, còn chưa tiến quân doanh, Phương Tranh liền cảm giác được một cỗ khí tức túc sát lạnh thấu xương đập vào mặt, làm kẻ khác run rẩy.
Phương Tranh ngồi bên trong xe ngựa không khỏi run rẩy cả người, gương mặt như màu đất bắt đầu suy nghĩ.
Mẹ nó! Năm vạn nhân mã, mỗi người chỉ cần tát một bãi nước tiểu là đủ tươi sống làm lão tử chết đuối, hoàng thượng còn muốn ta đem bọn họ nắm giữ trong tay, thế nào nắm giữ? Hối lộ bọn họ? Chẳng lẽ bảo ta gọi mấy thanh lâu kỹ nữ tới an ủi bọn họ, bọn họ có thể nghĩ ta là một thủ trưởng thân thiết còn có tình nghĩa hay không?
Do dự một chút, rốt cục Phương Tranh quyết định buông tha suy nghĩ này, năm vạn người, dù đem hết các cô nương trong các thanh lâu nhà ta đưa tới cho bọn họ tươi sống chia phiên giải quyết cũng đủ chết, vụ buôn bán này quá lỗ vốn, mặc kệ!
Xe ngựa đi tới trước cửa, chỉ thấy bên trong đi ra một gã giáo úy, dương tay rống to: " Dừng ngựa! Quân doanh trọng địa, không cho đi vào!"
Thanh âm cao vút, mơ hồ mang theo vài phần khí thế túc sát.
Phương Tranh ở bên trong xe ngựa sợ đến run lên, xốc màn xe nhìn sát thủ ca ca nói: " Ai, nghe được chưa? Người ta không cho vào, nếu không chúng ta trở về đi thôi. Nếu làm người ta mất hứng thì ngươi xong, người nọ thật hung dữ nga, vạn nhất…"
Sát thủ ca ca hèn mọn nhìn hắn, lạnh lùng nói: " Ngươi là tướng quân của bọn họ, ngươi sợ cái gì?"
Sợ cái gì? Câu hỏi thật mới mẻ! Chức tướng quân mắc dịch này là do hoàng thượng phong cho, ai biết Tần Trọng có chịu mua mặt mũi của hoàng thượng hay không? Nếu hắn không mua, quay đầu lại ta đi vào quân doanh, hắn chém đầu ta tuyên thệ tế cờ trước khi xuất quân, ta chết oan uổng bao nhiêu!
Do dự một phen, không có biện pháp, phòng thủ thành vệ quân phải bắt vào trong tay, tránh được mùng một, không tránh qua ngày rằm.
Vì vậy Phương Tranh xốc màn xe, đứng trên càng xe, trên cao nhìn xuống lớn tiếng nói: " Ta là kinh thành thủ bị tướng quân Phương Tranh, phụng hoàng mệnh, tới đây nhận chức, đây là yêu bài và công văn nhậm mệnh của bộ binh."
Giáo úy thủ cửa nghe vậy thần tình ngưng lại, liếc nhìn, đám thủ hạ vài lần, liền tiến lên, hai tay cầm lấy yêu bài cùng công văn, sau đó lớn tiếng nói: " Thỉnh tướng quân chờ một chút, tiêu hạ vào doanh nghiệm chứng yêu bài và công văn xong, sẽ thỉnh tướng quân nhập doanh."
Phương Tranh gật đầu, giáo úy liền cầm yêu bài và công văn, nhanh chóng chạy vào trong doanh.
Phương Tranh cố ý quan sát gương mặt đám lính thủ vệ, phát hiện bọn họ gương mặt không chút biểu tình nhìn mình, thỉnh thoảng trong mắt hiện lên vài phần nghi hoặc, phảng phất như đang nghi vấn hoàng thượng vì sao lại phái một người tuổi trẻ văn văn nhược nhược đến làm lĩnh binh đại tướng của bọn hắn, trong ánh mắt nhìn về phía Phương Tranh hàm chứa vài phần khinh thị và phòng bị.
Phương Tranh quan sát một lát, càng xem tâm càng trầm. Sau khi đã biết mình là ai, mà thần sắc đám binh sĩ này lại không hề có vẻ tôn kính, hơn nữa trong ánh mắt còn mang theo vài phần phòng bị, bởi vậy cũng biết toàn bộ quân doanh binh sĩ đối với mình có cái nhìn như thế nào. Lần này nhậm chức, xem ra thật là một chuyện khổ sai.
Đợi thêm thời gian một nén nhang, trong quân doanh bỗng nhiên phát sinh một tiếng nổ, Phương Tranh đang đứng trên càng xe giật mình sợ đến không tự chủ được ngã ra sau, nhờ có sát thủ ca ca vươn tay đỡ sau lưng hắn, lúc này mới không bị mất mặt trước bọn lính.
" Giữa ban ngày, ai…ai đốt pháo?" Phương Tranh quan sát mọi nơi, thần sắc kinh nghi bất định, hai chân thoáng khom xuống, nếu như thấy tình huống có gì sai lầm, bật người liền chuẩn bị bỏ chạy.
Sát thủ ca ca hèn mọn trừng mắt liếc hắn, lạnh lùng nói: " Đây là Minh Kim Thanh trong quân doanh, ý bảo bọn lính dừng thao luyện, điều này mà ngươi cũng không biết, thế nào có thể làm tướng quân?"
Ngươi cho là ta cam tâm tình nguyện làm tướng quân sao? Phương Tranh có chút thẹn quá thành giận.
Ngay sau đó, một trận tiếng trống nặng nề vang lên, nặng nề mà gấp, nhanh như mưa rơi, âm thanh như sấm sét.
Sau đó chỉ nghe được một trận tiếng bước chân chỉnh tề, cửa quân doanh bỗng nhiên mở rộng, mấy ngàn binh sĩ xếp thành hai hàng đội ngũ chỉnh tề, đội ngũ rất dài, vẫn kéo dài đến vài dặm.
Cuối cùng một đám người trang phục tướng quân xuất hiện trong đường nhìn của Phương Tranh. Bọn họ cũng án theo chức vị trong quân, xếp thành đội ngũ, đầu lĩnh chính là một vị trung niên hán tử dáng dấp như một phó tướng, gương mặt ngăm đen, mày kiếm mắt sáng, thần tình nghiêm nghị, không giận mà uy.
Phương Tranh tỉ mỉ nhìn lên, người này chính là Tần Trọng mà hắn từng gặp mặt một lần.
Theo cử động của bọn họ, hẳn là định suất quân ra quân doanh nghênh tiếp mình.
Phương Tranh nguyên tưởng rằng mình vào quân doanh sẽ bị lạnh nhạt, lại không nghĩ tới Tần Trọng lại đĩnh đạc tới trình độ như vậy, không ngờ lại bày ra nghi thức hoan nghênh long trọng như thế, điều này làm cho Phương Tranh có chút được yêu mà sợ.
Thấy các tướng lĩnh hướng hắn đi tới, Phương Tranh không dám sai lầm, nhanh nhảy xuống xe ngựa, hiện vẻ mặt tươi cười tiến tới.
Các tướng lĩnh đi tới trước mặt Phương Tranh, đồng loạt ôm quyền hành quân lễ, cùng kêu lên nói: " Tham kiến tướng quân!"
Phương Tranh vội vàng chắp tay đáp lễ cười nói: " Khách khí khách khí, các vị tướng quân miễn lễ, bổn quan…Khái, bổn tướng quân thực sự không dám nhận!"
Tần Trọng liếc mắt nhìn Phương Tranh, thần tình nghiêm nghị không hề thay đổi chút nào, cứng rắn nói: " Tướng quân đích thân đến quân doanh, mạt tướng nên nghênh tiếp."
Phương Tranh nghe vậy không khỏi cảm thấy một tia chột dạ.
Hoàng thượng hạ chỉ phong hắn làm tướng quân thủ bị kinh thành cũng đã mấy tháng, hôm nay chỉ là lần đầu tiên đến nhậm chức, nếu luận toàn bộ Hoa triều có quan viên lười biếng không trách nhiệm nhất, sợ rằng Phương đại tướng quân phải đứng đầu.
" Tần tướng quân nói quá lời, ha hả, ha hả. Bổn tướng quân quá bận rộn sự vụ trong triều, không cách nào tách ra, thế cho nên tới bây giờ mới tới quân doanh nhận chức, bổn tướng quân thật sự xấu hổ! Những ngày này thật sự làm phiền Tần tướng quân vất vả lo hết sự vụ, bổn tướng vô cùng cảm kích, Tần tướng quân, ngươi cực khổ rồi! Ai, lần trước ta nhìn thấy ngươi, ngươi đã gầy hơn, cũng đen hơn, quân doanh cực khổ phải không? Thức ăn có được không? Ngươi phải cẩn thận thân thể đó."
Phương Tranh giống như đang nói chuyện với người yêu xa nhau đã lâu, yêu thương chăm chú nhìn Tần Trọng, trong mắt thâm tình triền miên, trong giọng nói thân thiết và quan tâm, thẳng đến mức làm các tướng quân lông tóc dựng đứng, cảm thấy rét lạnh. Trong ánh mắt nhìn Phương Tranh nhất thời tràn ngập quái dị.
Dựng đứng lông tóc không chỉ là các tướng lĩnh, mà chính bản thân Phương Tranh cũng buồn nôn không nhịn được muốn ói ra, mụ nội nó! Người khác sử dụng thủ đoạn dụ dỗ sao lại làm đến mây bay nước chảy lưu loát sinh động, hành văn liền mạch lưu loát, lão tử chỉ nói mấy câu lại giống như trong kỹ viện, phong tao cực kỳ!
Chênh lệch a!
Trong lòng Phương Tranh hiện lên vài phần bất đắc dĩ. Lão tử trời sinh đúng là không thể làm chính khách!
Nghe được những lời quan tâm phát buồn nôn của Phương Tranh, Tần Trọng cũng không được tự nhiên run rẩy, giống như đang nổi da gà, lập tức khóe miệng hé lên, xem như cười qua, sau đó trọng trọng hướng Phương Tranh ôm quyền, nghiêm nghị nói: " Tướng quân khách khí, đây là mạt tướng nên làm, tướng quân, thỉnh nhập doanh!"
Phương Tranh vừa định nói thêm, đã thấy tướng lĩnh bốn phía động tác nhất trí hướng hắn thi lễ, một mảnh giáp trụ chỉnh tề di động, các tướng lĩnh và bọn lính bỗng nhiên cùng quát to: " Tướng quân, thỉnh nhập doanh!"
Thanh âm như sấm sét trên đất bằng, vang tận mây xanh.
Phương Tranh không hề phòng bị, bị hoảng sợ đến hai chân mềm nhũn, ngửa đầu lảo đảo, may có sát thủ ca ca nhanh tay, từ sau đỡ hắn, sau khi đứng vững Phương Tranh bỗng nhiên cảm thấy trong đũng quần hơi ươn ướt, lạnh lẽo, cực kỳ khó chịu.
Mẹ nó! Không ngờ muốn hợp nhau làm ta sợ? Lão tử nhớ kỹ!

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #270


Báo Lỗi Truyện
Chương 270/404