Chương 234: Tiểu nhân vật


Một lòng cầu sống không được, cầu chết không thể, Phương Tranh cười nhạo, thế nào mỗi người khi nói những lời ngoan độc đều dùng những lời kịch cũ rích như thế? Cho ta sống không bằng chết? Nằm mơ đi thôi! Bản thân ngươi còn có thể sống được vài ngày hay không còn không biết.
Biểu tình Phương Tranh chợt nghiêm túc lại, sắc mặt trầm tĩnh nhìn chằm chằm Triệu Tuấn, thản nhiên nói: " Triệu Tuấn, đừng nói loại lời lẽ không ý nghĩa này nữa, ở chỗ ta, thực lực đại biểu tất cả, mà ngươi, không có loại thực lực này."
Triệu Tuấn nghe vậy, thần sắc càng thêm phẫn nộ, cả người tức giận đến liên tục run run, nếu không phải trên đùi hắn có thương tích, sợ rằng đã sớm xông lên cùng Phương Tranh nhất quyết sinh tử.
Phương Tranh cười cười, nói: " Rất tức giận, đúng không? Nhưng ta nói chính là sự thực. Ngươi chỉ là một quân cờ bị người sai sử, không, dù là quân cờ cũng không phải, nhiều nhất ngươi chỉ là một tờ giấy dùng xong liền vo lại ném đi. Ngươi đừng không phục, ta nói đều là lời nói thật. Ta không biết là ai sai sử ngươi tới bắt cóc ta, bất quá ta nói cho ngươi, nhiệm vụ của ngươi hẳn là giết ta, nhưng hôm nay ta vẫn còn sống tốt, điều này ý nghĩa nhiệm vụ của ngươi đã thất bại, tình cảnh hiện tại của ngươi đã rất nguy hiểm, người sai sử của ngươi đã bỏ qua ngươi, thậm chí, hắn còn có thể giết ngươi diệt khẩu! Hắn sẽ không lưu lại đầu mối như ngươi nhượng cho ta tìm hiểu được nguồn gốc của hắn. Cái chết của ngươi, cơ bản đã được định trước."
Thần sắc cuồng nộ của Triệu Tuấn cũng đã không còn nhìn thấy, chỉ là cười nhạt theo dõi hắn, Phương Tranh lại nhàn nhạt cười nói: " Nghĩ là ta đang nói chuyện giật gân, đúng không? Đây là bi ai của loại tiểu nhân vật như các ngươi. Các ngươi luôn cho rằng mình rất trọng yếu, đang được người coi trọng, lại không hề biết, ở trong mắt người sau màn kia, ngươi chỉ là một viên pháo hôi tùy thời có thể bỏ qua. Người như các ngươi hèn mọn tới mức dù là bụi bặm cũng không bằng!"
" Ngươi có tin hay không, hiện tại chỉ cần một câu nói của ta, liền cho ngươi bị chết thần không biết quỷ không hay? Biết vì sao ta có thể làm được không? Bởi vì ta có mấy trăm thủ hạ đang mai phục tại Thanh Long sơn. Bốn phía ổ cướp này, tùy thời đang đợi ta phát ra từng mệnh lệnh, sau đó cố định chấp hành. Ta nói cho ngươi, cái mà ta có, chính là quyền thế! Mặc dù ta không thích nó, nhưng không thể phủ nhận, có nó, ta cường đại hơn ngươi rất nhiều. Hơn nữa người sau lưng ngươi cũng có quyền thế, hắn đồng dạng cũng có thể cho ngươi chết đi mà thần không biết quỷ không hay."
Triệu Tuấn vẫn đang oán độc nhìn chằm chằm Phương Tranh, cười lạnh nói: " Phương Tranh, ngươi đừng nhiều lời, mặc cho ngươi nói ba hoa chích chòe, ta cũng sẽ không nói bất luận điều gì hữu dụng cho ngươi, ngươi đừng uổng phí tâm cơ!"
Phương Tranh thở dài, người này ngoan cố như vậy, thật không biết người phía sau hắn cho hắn chỗ tốt gì, khiến cho hắn có thể khăng khăng một mực như vậy.
" Hiện tại ngươi nói còn kịp, ta hứa hẹn bảo trụ tính mạng của ngươi." Phương Tranh cố gắng lần nữa.
" Nằm mơ!" Triệu Tuấn không chút do dự cự tuyệt.
Người này quả thật là không biết tiến lui, làm Phương Tranh giống như con chó cắn phải con nhím, không sao xuống miệng.
" Ngươi không nói cũng chẳng sao, vậy ta van ngươi giơ cao đánh khẽ, phóng La Nguyệt Nương một con đường sống thế nào? Chính ngươi muốn chết, đừng liên lụy đến nàng!" Phương Tranh nhẫn nại, lui mà cầu.
Triệu Tuấn nghe vậy, nhìn chằm chằm Phương Tranh một lát, sau đó cười ha ha: " Phương Tranh, ta biết ngươi có chủ ý gì, ngươi muốn moi bí mật từ trong miệng ta ra, thuận tiện sẽ đem vị hôn thê của ta câu dẫn vào trong lòng ngươi. Ngươi nhất cử lưỡng tiện, mà ta cả người lẫn tài vật thành khoảng không! Bàn tính đánh hay! Ha ha, nhưng ta nói cho ngươi, nữ nhân này ta vốn cũng không hiếm lạ, thế nhưng ngươi đã thích nàng, ta sẽ không phóng nàng ra, lệnh phụ mẫu, đã có hôn ước, ta sẽ không buông tay. Nàng cũng sẽ không hủy hôn đâu. Đám người này thiếu ta rất nhiều, dù là ta thực sự phải chết, cũng phải kéo nàng cùng đi chung! Phương Tranh, ngươi chết tâm đi! Ngươi sẽ không có được bất cứ thứ gì trên người ta, bao quát cả nữ nhân của ta!"
" Phương Tranh, thức thời thì mau nhanh chạy trở về kinh thành, nói thật cho ngươi biết, ta đã đem hành tung của ngươi bí mật báo cho cấp trên, bọn họ rất nhanh sẽ phái người tới giết ngươi."
Phương Tranh kinh hãi, thế nào vẫn còn có người tới giết ta? Lão tử đã chọc phải ai vậy? Lại hận ta đến như thế?
Phương Tranh kinh khủng nói: " Ai? Là ai phái người tới giết ta? Ngươi bị thương, hai ngày nay không hề ra cửa, ngươi làm sao truyền tin tức?"
Người phía sau màn rốt cục là ai? Vì sao cần phải giết chết ta mới cam tâm? Rốt cục ta đắc tội phải ai? Thái tử? Dư nghiệt Phan đảng? Hay đại thần khác?
Không được, ta phải điều thêm mấy người có công phu tốt đến bên người hộ vệ, trải qua vài lần sinh tử khảo nghiệm, thiếu gia ta đã biến thành phi thường yếu đuối. Ngày mai liền truyền mệnh lệnh, gọi sát thủ ca ca từ doanh địa Ảnh Tử điều tới, còn luyện tập người mới làm gì, bảo hộ thủ lĩnh Ảnh Tử như ta mới là chuyện đại sự lớn nhất.
Triệu Tuấn cười lạnh nói: " Điều này không liên quan đến ngươi, ta tự có biện pháp của ta. Phương Tranh, hành động giết ngươi của ta tuy rằng đã thất bại, nhưng cũng không đại biểu ngươi từ nay về sau sẽ bình an vô sự, nếu ngươi không chết, hành động ám sát nhằm vào ngươi tuyệt sẽ không dừng lại! Thẳng đến hoàng…" Triệu Tuấn nói đến đây, bỗng nhiên cảnh giác ngậm miệng lại.
" Thẳng đến hoàng cái gì? Cái gì hoàng?" Đôi mắt Phương Tranh sáng lên, hoàng? Là hoàng gì? Có lẽ là đầu mối…
" Không có gì, Phương Tranh, mau chạy trở về đi thôi, đợi ở chỗ này, ngươi chỉ có thể bị chết nhanh hơn, trở lại có nhiều người bảo hộ ngươi, ngươi còn có thể sống lâu thêm mấy ngày, xin khuyên ngươi một câu, đừng có ở lại đây nghĩ chuyện câu dẫn vị hôn thê của ta, trên đầu chữ sắc một cây đao, nếu vì một nữ nhân mà toi mạng, giá trị sao?" Triệu Tuấn nhìn chằm chằm Phương Tranh, oán độc giống như một con rắn độc quấn lên con mồi.
Phương Tranh nói đến khô nước bọt, Triệu Tuấn vẫn nhất định không nói, đến cuối cùng trái lại còn uy hiếp Phương Tranh, lúc này tính nhẫn nại của Phương Tranh cũng hết sạch, không khỏi cả giận nói: " Mẹ nó! Khuyên can mãi mà ngươi vẫn không chịu hiểu biết, ta rốt cục có cừu gì với ngươi? Vì sao ngươi hận ta như thế? Ta giết cha ngươi hay đoạt lão bà của ngươi?"
Thấy ánh mắt châm chọc của Triệu Tuấn nhìn hắn, Phương Tranh xấu hổ dừng một chút, lập tức nói: " Khái, dù là ta đoạt lão bà ngươi, nhưng không hề giết cha ngươi, ngươi có cần hận ta như thế sao?"
Triệu Tuấn không nói lời nào, vẫn dùng ánh mắt châm chọc nhìn hắn.
Phương Tranh bị chọc giận, lão tử đường đường là quan lớn trong triều đình, khách khí với tiểu nhân vật như ngươi, không ngờ ngươi còn dám dùng loại thái độ ngạo mạn này, thật không lễ phép! Quản ngươi có bao nhiêu khả năng, dám giết ta, lão tử trị ngươi trước hãy nói!
Tâm trạng chợt giận, Phương Tranh cúi người nhặt lên thanh đại đao do La Nguyệt Nương ném lại, nhe răng cả giận nói: " Triệu Tuấn, lão tử đã nói cạn lời, ngươi vẫn ngoan cố không thay đổi, hôm nay không để cho ngươi nếm lợi hại, ngươi sẽ không biết cái gì gọi là vương pháp! Mẹ nó! Ám sát mệnh quan triều đình còn dám lẽ thẳng khí hùng như thế, còn có thiên lý sao? Quá khi dễ người!"
Triệu Tuấn nhìn thấy thanh đại đao trong tay Phương Tranh lóe ra hàn quang lòe lòe, tản ra quang mang khiếp người, không khỏi biến sắc. Vẻ châm chọc vừa rồi đã biến thành kinh khủng, run giọng nói: " Ngươi…ngươi làm gì?"
Tiểu tử này nhìn qua dáng dấp như trung trinh bất khuất, nguyên lai cũng là sợ chết. Ngày mai gọi Ôn Sâm lên, bắt hắn xuống sau núi, hảo hảo nghiêm hình bức cung một phen, không tin hắn không nhận tội. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Phương Tranh nhe răng cười nói: " Mặc kệ cái gì, lão tử cho ngươi chảy chút máu, cho ngươi nhớ lâu một chút, sau này đừng có vô lễ phép với lão tử kiểu đó!"
" Ta…ta cảnh cáo ngươi, đây là Thanh Long sơn, không phải là kinh thành cho ngươi tác uy tác phúc, ta là hôn phu của La Nguyệt Nương…"
Không đề cập tới hai chữ hôn phu còn hoàn hảo, nhắc tới lời này làm Phương Tranh tức giận đến tinh thần nhảy bạo, vốn chỉ dự định hù dọa hắn, bỗng nhiên thay đổi quyết định, trở nên đùa thật với hắn.
Phương Tranh không nói một lời, một cước nhắm ngay Triệu Tuấn đang nằm trên giường đá tới, trong miệng mắng: " ***! Hôn phu rất giỏi sao? Ngươi xứng đôi với nàng à? Ngươi có tư cách gì cưới nàng? Dù tính mạng của ngươi cũng sắp mất, ngươi dựa vào cái gì làm vị hôn phu của nàng?"
Vừa mắng lại vừa đá, xương đùi Triệu Tuấn bị gãy còn chưa lành, nằm trên giường không thể động đậy, không thể làm gì khác hơn là ôm lấy đầu, lớn tiếng kêu thảm.
Phương Tranh càng đá lại càng giận, hắn nghĩ những việc này thật sự là bất công, thật vất vả mình mới chủ động thích một nữ nhân, ông trời vì sao lại an bài cho hắn một tình địch như thế? Cứ bám chặt mãi dứt không ra, không cường đại, nhưng cũng đủ làm người buồn nôn, La Nguyệt Nương gặp phải một vị hôn phu như thế, cũng xem như không may.
Quá tức giận, thanh đại đao trong tay Phương Tranh hung hăng quơ giữa không trung, làm bộ như muốn chém Triệu Tuấn.
Sự tình luôn luôn xảo như vậy, lúc đại đao huy vũ, vừa lúc cánh tay Triệu Tuấn vươn ra quơ quơ, kết quả " xuy lạp" một tiếng, rõ rõ ràng ràng truyền vào trong lỗ tai hai người.
Trong phòng bỗng nhiên an tĩnh lại, Phương Tranh hơi giật mình nhìn thanh đao trong tay, lại nhìn vết đao dài hẹp thấy cả thịt trên cánh tay Triệu Tuấn, máu tươi đang phun như suối dũng mãnh, ồ ạt rơi xuống trên giường.
Triệu Tuấn cũng hơi giật mình nhìn lên vết thương trên cánh tay mình, khuôn mặt cấp tốc mất đi huyết sắc, môi run run, sau đó kêu lên một tiếng thảm thiết, vẻ mặt không dám tin tưởng nhìn Phương Tranh, run giọng nói: " Ngươi…ngươi thật sự chém ta…"
Phương Tranh nhanh tay ném thanh đại đao, xòe hai tay, cúi đầu hổ thẹn nói: " Ta vô ý thôi…"
Triệu Tuấn vẻ mặt bi phẫn, trong ánh mắt nhìn Phương Tranh tràn ngập chỉ trích: " Ngươi giành vị hôn thê của ta, ngươi còn dùng đao chém ta.."
Phương Tranh cũng có chút bị làm hoảng sợ, hắn dám giết người, bất quá chỉ là bảo mạng. Quơ đại đao chém bị thương một người tay không tấc sắt, đây cũng là lần đầu, tuy nói là vô ý, hơn nữa còn là chém tình địch đáng chết, nhưng trong lòng nhịn không được cũng có cảm giác hổ thẹn.
" Ta thực sự là vô ý, ta đang huy đao, ngươi thò cánh tay ra làm chi? Đây không phải là tự tìm khổ sao." Phương Tranh lẩm bẩm nói.
Nhìn vết thương trên cánh tay Triệu Tuấn, Phương Tranh quan tâm nói: " Đau không? Rất đau sao? Ta giúp ngươi thổi thổi?"
Sắc mặt Triệu Tuấn tái nhợt nhìn thoáng qua vết thương còn đang chảy đầy máu, vết thương rất sâu, hầu như thấy thịt nhập xương, mồ hôi trên mặt hắn tuôn xuống, nhịn xuống sự đau đớn toàn tâm, Triệu Tuấn cắn răng nói: " Ngươi nói đi? Nếu không ta chém ngươi một đao thử xem?"
Phương Tranh nở nụ cười vài tiếng, chộp đại đao trên mặt đất vào trong tay, dự định ném ra, không cung cấp cho hắn công cụ trả thù.
Vỗ vỗ bên vai không thụ thương của Triệu Tuấn, Phương Tranh thoải mái nói: " Đừng sợ, ta đi tìm chút kim sang dược cho ngươi, rất nhanh thôi…"
Nói xong Phương Tranh đứng lên, nhanh nhẹn đi ra cửa, vừa đi vừa quay đầu về dặn Triệu Tuấn: " Ngàn vạn lần phải đợi ta, ta lập tức sẽ trở lại, yên tâm, không có việc gì đâu!"
Triệu Tuấn cắn răng nhịn đau, lại mang ánh mắt tràn ngập chờ mong nhìn kỹ, Phương Tranh vội vã ra cửa chạy đi tìm thuốc.
Ra cửa, Phương Tranh đi nhanh vài bước, ném đại đao vào trong bụi cỏ ven đường.
Đang muốn đi tìm đám thổ phỉ hỏi kim sang dược, đã thấy gã râu quai nón vẻ mặt hoảng loạn hướng hắn đi tới.
" Làm sao vậy?" Phương Tranh hỏi.
Gã râu quai nón nhìn thấy Phương Tranh, vui mừng nói: " Nhị đương gia, cuối cùng tìm được ngươi, không tốt, đương gia chạy xuống núi."
" Nàng xuống núi làm chi?" Phương Tranh cả kinh nói, biển tình gợn sóng, nhất thời khó có thể tự chủ, điều này có thể lý giải, nhưng " Ngươi không thể quay đầu bỏ chạy. Trốn tránh là sao đây? Nữ nhân này rốt cục đang suy nghĩ cái gì?"
Gã râu quai nón vô tội nói: " Ta cũng không biết. Được rồi, dường như đương gia đang khóc."
" Khóc?" Phương Tranh khẩn trương, không tốt, con quỷ nhỏ không phải nhất thời lẩn quẩn trong lòng, sẽ làm ra những chuyện nông cạn đó chứ?
" Còn ngây ra đó làm gì? Đi, nhanh xuống núi tìm nàng!" Phương Tranh kéo gã râu quai nón, hướng dưới chân núi đi đến.
Đi được nửa đường, Phương Tranh bỗng nhiên gãi gãi đầu, di? Dường như ta đã quên chuyện gì, ai, mặc kệ, tìm La Nguyệt Nương quan trọng hơn.
Một canh giờ trôi qua, trong một gian nhà gỗ của ổ cướp truyền ra tiếng mắng to suy yếu đến cực điểm: " Phương Tranh ngươi đâu rồi, tên vương bát đản đê tiện vô sỉ! Thuốc đâu?"
………….
Phương Tranh cùng gã râu quai nón chia nhau ra đi tìm, bởi vì hắn thầm nghĩ sẽ tìm đến chỗ đám thuộc hạ Ảnh Tử mai phục, để hỏi thăm tin tức của La Nguyệt Nương. Phương Tranh quay trở lại đoạn sườn núi lúc trước, phát ra tín hiệu liên lạc riêng biệt của tổ chức Ảnh Tử, một lát sau một đám người liền hiện thân trước mặt hắn. Cả đám thanh âm cung kính nói: " Chúng thuộc hạ bái kiến Phương đại nhân!"
Phương Tranh đang nóng lòng muốn biết tin tức của La Nguyệt Nương, sợ rằng nàng tính làm ẩu, cho nên không muốn dài dòng, hỏi: " Các ngươi biết tin tức của nữ trùm thổ phỉ hay không?"

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #234


Báo Lỗi Truyện
Chương 234/404