Chương 206: Xét nhà


" Cổ nhân nói: Họa, phúc, họa luôn đi cùng với phúc, Phương đại nhân đắc ý, thân ở địa vị cao, chẳng lẽ thật sự cho rằng từ nay về sau vạn sự không lo, say rượu đùa hoa?" Phan thượng thư chậm rãi vuốt râu nói, mặc dù hắn bị bỏ tù, nhưng khi nói chuyện vẫn mơ hồ mang theo vài phần quan uy trầm ổn.
Phương Tranh xem không vừa mắt nhất chính là kiểu bộ dáng hiện tại của hắn, mắt thấy đã sắp bị lăng trì, còn giả vờ cao thâm, đã bị vào ngục, còn làm dáng dấp này, ngươi xem có buồn nôn hay không?
Phương Tranh không chút khách khí kéo mạnh bàn tay đang vuốt râu của Phan thượng thư.
" Nói thẳng là tốt rồi, biết hiện tại ngươi có thân phận gì không? Hiện tại ngươi là tội nhân! Là đối tượng bị xử tội! Ngoại trừ cúi đầu nhận tội ra, bất cứ tư thế nào khác cũng đều là sai hết!" Phương Tranh so với hắn lời lẽ càng nghĩa chính lời nghiêm.
Phan thượng thư nghe vậy cứng lại, trên mặt trồi lên vài phần tức giận, lập tức liền biến mất, khôi phục biểu tình thản nhiên.
Phương Tranh thấy hắn không nổi giận, tâm trạng càng thêm kỳ quái, lão già này khẳng định trong lòng đang nghẹn ý xấu gì đó, đối với sự vô lễ của hắn mà cũng không tức giận, vậy thì chuyện xấu kia khẳng định là không nhỏ, chính mình phải cẩn thận đề phòng.
" Nói đi, ngươi gọi ta tới đây, là muốn nói cái gì?" Phương Tranh giống như đi vào tiểu viện nhà mình, cởi hài, ngồi xếp bằng trên giường, chân lắc lư, mười phần dáng dấp của một tên lưu manh.
Phan thượng thư đối với cử động vô lễ của hắn cũng không để ý, lại suy nghĩ một thoáng mới nói: " Phương đại nhân, lão phu sở liệu không sai, hôm nay ngươi đang ở trong hoàn cảnh bốn bề thọ địch phải không? Đám triều thần khẳng định đều hướng hoàng thượng nêu ý kiến, yêu cầu tước quyền của ngươi, đúng không?"
" Không sai." Phương Tranh thoải mái thừa nhận. Dù sao Phan thượng thư lăn lộn bao nhiêu trong triều, ánh mắt dĩ nhiên là độc ác, đối với triều chính dự đoán cũng rất chuẩn.
" Lão hủ có một kế, có thể bảo đảm cho ngươi vững vàng nắm chặt quyền to trong tay, đám triều thần lại không hề có nửa câu oán hận đối với ngươi…" Phan thượng thư ghé vào bên tai Phương Tranh nói nhỏ.
Phương Tranh ngẩn người: " Ngươi gọi ta vào chính là vì chuyện này?"
Phan thượng thư mỉm cười gật đầu.
Phương Tranh nhìn Phan thượng thư từ trên xuống dưới, ánh mắt rất là quái dị, đến nỗi Phan thượng thư cũng phải chột dạ.
" Lão phu nói sai cái gì sao?"
Phương Tranh cười tủm tỉm nói: " Không sai. Ngươi không nói sai, nhưng suy nghĩ của ngươi sai rồi."
" Có ý tứ gì?"
" Lão Phan, có phải ngươi cho rằng khắp thiên hạ mọi người đều giống như ngươi, thích nắm lấy quyền lực gắt gao không buông tay, thậm chí không tiếc khởi binh mưu phản, để củng cố quyền lực trong tay của mình?"
Thần sắc Phan thượng thư thoáng ngây ra, nói: " Như vậy chẳng lẽ không đúng sao?"
Phương Tranh thở dài, nói: " Xem ra ngươi bị bại cũng không oan, bị chết lại càng không oan…Hay là vì ngươi đã nghĩ sai về ta, lão Phan, ta không phải là loại người mà ngươi nghĩ. Trên đời này có rất nhiều điều tốt đẹp, tỷ như mỹ nữ, bạc, tơ lụa gấm vóc, rượu ngon mỹ vị…Những thứ này ta đều thích, nhưng ta chỉ không thích duy nhất chính là quyền lực, có lẽ ở trong suy nghĩ của ngươi, quyền lực là điều tốt đẹp nhất trên đời này, nhưng với ta mà nói, quyền lực là một chuyện phi thường dơ bẩn, nó đại biểu cho dã tâm, tranh đấu, máu tươi và xương trắng, nếu ngươi cho rằng ta chỉ muốn nắm chặt quyền lực không buông tay thì ngươi đã nhìn lầm ta rồi. Ai! Hai mắt ngươi đừng có đăm đăm như thế nha! Hiểu lễ phép hay không? Ta nói cho ngươi, ngươi đang suy nghĩ cái gì? Ai, ta nói nhiều với ngươi như vậy, ngươi có phải cảm thấy quá thâm ảo hay không, có nghe hiểu hay không? Nếu ngươi nghe không hiểu thì ta đành bỏ xuống chút tâm tư, tận lực nói đơn giản cho ngươi dễ hiểu một chút…"
Phương Tranh huyên thuyên nói một chuỗi dài thấy Phan thượng thư cứ ngây ra nhìn hắn, không khỏi cực kỳ bất mãn.
Phan thượng thư ngây ra một hồi mới lấy lại tinh thần nói: " Nói như vậy, hoàng thượng đưa cho ngươi quyền giám sát các quan viên cùng quyền phòng thủ kinh thành, ngươi căn bản là không cần? Ý của ngươi là vậy sao?"
Phương Tranh cười tủm tỉm gật đầu khen ngợi: " Trẻ nhỏ dễ dạy, hiện tại ta cũng đã biết lão già ngươi đánh chủ ý gì rồi. Ngươi là nghĩ giúp ta tìm một điểm quan trọng, lại mượn nó theo ta trao đổi điều kiện, tỷ như bảo mệnh cho ngươi, thậm chí giúp ngươi thoát ngục đúng không? Có bàn tính tốt a! Muốn để cho ta cùng hoàng thượng, thậm chí cùng thái tử đối lập, có thể thoát khỏi khốn cảnh hiện nay của ngươi, gián tiếp giúp ngươi đông sơn tái khởi, một viên đá nhỏ văng ra, có thể đánh rơi ba con chim xuống, có một loại thành ngữ hình dung câu nói đê tiện này, nói như thế nào đây?"
" Một cục đá hạ ba chim." Phan thượng thư sầm mặt, đông cứng nói.
Phương Tranh vỗ đùi: " Đúng! Một cục đá hạ ba con chim! Hay, ta không nói sai phải không? Chính ngươi đã thừa nhận…"
" Lão phu không hề thừa nhận, lão phu chỉ là giúp ngươi nói ra thành ngữ mà thôi…"
Phương Tranh mang hài vào, vỗ vỗ mông, cũng không quay đầu lại đi ra ngoài, trong miệng nói: " Lão Phan, ngươi nên thành thật một chút, nằm yên trong lao lý, chờ đến ngày thì nhận án quyết đi, đừng nghĩ lung tung, người đã bảy mươi, cả ngày không nghĩ chuyện thoải mái, cứ tính toán làm gì chứ. Ta nói cho ngươi, ngươi chết định rồi, ai cũng không giúp được ngươi…"
" Chậm đã! Phương đại nhân xin dừng bước!"
Phương Tranh quay đầu lại nhìn hắn.
Sắc mặt Phan thượng thư xám xịt thở dài, tiêu điều nói: " Được rồi, lão phu nói mấy câu với ngươi, không có bất luận điều kiện gì, tạm thời ngươi nên nghe một chút, nghe xong ngươi quay đầu đi liền, lão phu tuyệt không cản ngươi."
" Nói đi, nhanh lên một chút, ta đang tranh thủ thời gian…"
Hai người vốn là cừu địch sinh tử, lúc gặp mặt cuối cùng trong thắng bại, đối mặt vị lão nhân già nua thất bại này, trong lòng Phương Tranh luôn có cảm giác quái dị, có thể chỉ có hiện tại, hai người mới có thể tâm bình khí hòa để trò chuyện.
" Phương đại nhân, theo lão phu biết, thái tử điện hạ có khả năng gần đây sẽ hạ thủ đối với ngươi. Nếu như lão phu sở liệu không sai, gần đây các triều thần đều thượng tấu ngươi, khẳng định xuất từ thái tử điện hạ khuyến khích. Mà hoàng thượng đối với ngươi lại hoàn toàn tin tưởng không hề phản đối, nhưng hắn vị tất không đánh một chủ ý khác, lão phu quan sát nhiều năm, phát hiện hoàng thượng ở những năm gần đây đã có lòng muốn đổi thái tử, chỉ là do thái tử chưa phạm lỗi quá lớn, vì vậy hoàng thượng cũng vẫn do dự, lần này hoàng thượng nương theo việc quét dọn lão phu, cho ngươi cầm quyền to trong tay, Phúc Vương điện hạ có lẽ cũng đã gia nhập Lại Bộ nhậm chức phải không? Đó là hoàng thượng đang dùng cách cân nhắc, cho ngươi và thái tử hình thành sự đối lập, đạt thành một loại cân đối thế cục trong triều. Không có vị hoàng đế nào mở mắt trừng trừng nhìn thần tử một nhà độc đại, dù là thái tử cũng không được. Lão phu chính là ví dụ chắc chắn…"
"
Bình thường mà nói, hoàng đế đối với việc tranh đảng trong triều cũng sẽ không phản đối, tranh đảng ý nghĩa chế hành, ý nghĩa hoàng đế có cơ hội chen vào lợi dụng, mượn hơi một bên, đả kích bên kia, nếu như bên mượn hơi nhất phái độc đại, hoàng đế sẽ quả đoán bỏ qua, ngược lại đi mượn hơi phe phái bị đả kích trước kia…Nói đến đây cả đời hoàng đế đều sẽ làm chuyện này, mấy năm nay sở dĩ lão phu phải bị hoàng thượng liên tục đả kích, là bởi vì trong triều đình đã không còn đối thủ của lão phu, vì vậy chuyện này hoàng thượng không bỏ qua cho lão phu được nữa, lúc này mới buộc lão phu khởi binh mưu phản, hắn xuất thủ một lần giải quyết ưu phiền. Bằng không, chỉ luận vào thế lực quan văn trong triều, lão phu còn sợ gì nữa chứ?"
"
Hiện tại hoàng thượng thật vất vả nhổ được cây gai trong thịt như lão phu, sao hắn lại có thể tái phạm sai lầm giống như trước đây, cho nên Phúc Vương điện hạ và ngươi liền bị đẩy lên cao. Bề ngoài biểu thị là ngươi bình loạn có công, nhưng dụng ý chân chính của hắn, là muốn lợi dụng Phúc Vương và ngươi chế ước thái tử độc đại, chí ít trước khi thái tử lên ngôi, hoàng thượng không hi vọng cánh chim của hắn quá mức đầy ắp, do đó cổ vũ dã tâm của hắn, tương lai lại trình diễn một hồi thảm kịch phụ tử tương tàn, nếu như có thể, hoàng thượng càng mong muốn thay thế vị thái tử bừng bừng dã tâm này, chuyển lập một hoàng tử khác lên ngôi, sẽ giảm bớt được rất nhiều phiền phức về sau cho hoàng thượng…"
Nhìn biểu tình đăm chiêu của Phương Tranh, trên mặt Phan thượng thư hiện lên vài phần ý cười khó phát hiện.
" Lão phu muốn nói với ngươi những lời này, là mong muốn ngươi hiểu rõ, có một số việc, cũng không phải xem như đơn giản bề ngoài. Nhà đế vương, hoàng thượng tin tưởng ngươi đến thế nào cũng sẽ không đem giang sơn ra mà nói giỡn, mà thái tử điện hạ thì lão phu khuyên ngươi nên phòng bị hắn nhiều hơn cho thỏa đáng, người này dã tâm to lớn lại ra tay ác độc, lão phu bình sinh ít thấy. Với tính cách của hắn, sẽ không bao giờ thành thành thật thật chờ hoàng thượng băng hà mới lên ngôi, trễ nhất một năm, nhanh nhất mấy tháng, hắn sẽ phát động chuyện bức vua thoái vị. Lão phu lại cho ngươi thêm một phần đại lễ, ngươi tỉ mỉ nghe cho kỹ, kinh thành phòng thủ phó tướng, Tần Trọng, Hưng Khánh Phủ biên quân đại tướng, Quản Chính, hoàng cung cấm quân thiên hộ, Hứa Bác Tồn…"
Phan thượng thư ghé vào bên tai Phương Tranh, dùng thanh âm khó thể nghe thấy nói ra hơn mười tên của các vị tướng lĩnh trong quân.
" Những người này là…"
" Lần này lão phu phản loạn, hoàng thượng đối với tướng lĩnh trong quân đã lo lắng rất lớn, nương theo cơ hội lần này, hoàng thượng khẳng định sẽ đối với tướng lĩnh trong quân tiến hành một lần đại tẩy trừ. Làm như vậy có chỗ thật tốt, là củng cố hoàng quyền, mà chỗ hỏng cũng rất rõ ràng, lòng người trong quân bất ổn, có chút nguy hiểm. Suy nghĩ lâu dài, thế lực của thái tử trong quân trái lại chiếm thượng phong, lão phu vừa muốn nói những tên người cho ngươi, đều là người trung thành tuyệt đối với thái tử, đó chỉ là một bộ phận trong đó mà thôi, tương lai nếu thái tử khởi sự, bọn họ chắc chắn chỉ huy thẳng nhập hoàng cung, bức hoàng thượng thoái vị." Trong mắt Phan thượng thư hiện lên một tia tinh quang.
" Lão già ngươi không phải đang lừa dối đó chứ? Thái tử có thế lực trong quân lớn như vậy? Hắn làm thái tử được bao lâu? Ngươi làm thủ phụ ba mươi năm còn kém hắn? Lẽ nào ngươi ngốc hơn hắn sao?" Phương Tranh vẻ mặt hoài nghi nhìn Phan thượng thư, trong ngực lại âm thầm khiếp sợ.
Phan thượng thư cười khổ: " Vậy ngươi đã nghĩ sai rồi, hắn làm thái tử tuy mới mười năm, nhưng người trong thiên hạ cần, là danh chính ngôn thuận, lão phu tuy thân là thủ phụ, ở trong triều làm quan hơn ba mươi năm, nhưng lão phu vô danh vô phận, sao dám tùy ý kết giao mượn hơi tướng lĩnh trong quân? Đây cũng là một trong những nguyên nhân lão phu mưu phản thất bại. Mà thái tử thì khác, hắn là thái tử của quốc gia, là hoàng đế tương lai, thân phận của hắn cho hắn tiện lợi lớn nhất, ở trong lòng một số thần tử và tướng lĩnh, thuần phục hắn và thuần phục hoàng thượng không có khác nhau gì quá lớn, cho nên thái tử mượn hơi người lại hiệu quả hơn so với lão phu, lão phu nói như vậy ngươi có hiểu chưa?"
" Thái tử đã có thế lực lớn như vậy, vì sao hắn không suất quân trực tiếp bức vua thoái vị? Trái lại tùy ý để hoàng thượng an bài ta và Phúc Vương đến chế hành hắn?"
" Đây là vấn đề danh phận, nếu thái tử công khai bức vua thoái vị, sẽ không chạy thoát miệng của người trong thiên hạ, vốn là thái tử danh chính ngôn thuận, trái lại biến thành loạn thần tặc tử, hắn lên ngôi phải tốn bao nhiêu năm mới thu lại được lòng của người trong thiên hạ? Hoàng thượng đã già, thân thể ngày càng lụn bại, thay đổi là ngươi, ngươi sẽ tuyển chọn an tĩnh chờ thêm một hai năm, sau đó danh chính ngôn thuận lên ngôi, hay gấp không thể chờ mà khởi binh bức vua thoái vị, sau đó tìm bao nhiêu thời gian để thu nạp lại trái tim của người trong thiên hạ? Huống chi, ngoại trừ Phúc Vương ở kinh thành, ba vị vương gia khác đang cầm quyền ở ngoại địa, nếu thái tử dám bức vua thoái vị, ba vị vương gia không phải là những ngọn đèn cạn dầu…" Phan thượng thư cười lạnh nói.
" Được rồi, ngươi thành thật nói cho ta biết, ngươi nói những lời này với ta là có ý tứ gì? Trước tiên là nói thẳng, ta cũng không có cái gì hồi báo cho ngươi, nói thật cho ngươi biết, ngươi chết định rồi, toàn gia ngươi đều chết chắc rồi, ai cũng không đủ bản lĩnh cứu ngươi."
Phương Tranh nghe Phan thượng thư nói một chuỗi dài, trong lòng mơ hồ hiểu được vài phần. Hắn căn bản là không tin, Phan thượng thư nói cho hắn nhiều lời như vậy lại xuất phát từ một phen ý tốt. Hai người bất luận tại triều đường hay chiến trường, đều đánh cho ngươi chết ta sống, Phan thượng thư sẽ không có lòng tốt như vậy cố ý trước khi chết lại chỉ điểm cho Phương Tranh, chỉ là một thái điểu trong quan trường, hắn dĩ nhiên phải có mục đích của hắn.
Phan thượng thư bỗng nhiên ngửa đầu cười to: " Lão phu đã gần đến bảy mươi, chết có gì sợ? Lão phu thầm nghĩ dưới cửu tuyền, hảo hảo xem một hồi kịch vui phụ tử tương tàn, muốn biết một hoàng đế bạc tình quả nghĩa, một vị thái tử dụng tâm ác độc, còn có mấy vương gia luôn giương mắt hổ, đến tột cùng là ai có thể ngồi lên ngai vàng ai có thể đưa ai vào chỗ chết. Nhân quả báo ứng, đó là lão thiên thay ta trừng phạt bọn họ!"
Thì ra là thế, lão già này quả nhiên đủ ác độc, đã chết cũng không quên kéo người làm đệm lưng, muốn mượn tay của ta phòng bị thái tử, thậm chí bang trợ Mập Mạp lên ngôi, cấp cho hoàng thượng gia tăng một ít trợ lực, cố ý chỉ nói ra một bộ phận thực lực của thái tử, đây là nghĩ muốn cho Hoa triều hoàng đế và thái tử ác đấu, bất luận là ai thắng được trận tranh đấu này, chắc chắn phải nỗ lực ngàn vạn nỗi khổ. Mà lão già này lại xem chuẩn mình không có khả năng đầu hướng thái tử, lúc này mới chịu nói ra những lời như thế.
Nói tóm lại, Phan thượng thư cho rằng thực lực của hoàng thượng và Phương Tranh không bằng thái tử, nên ngầm nhắc nhở, nghĩ cân đối lực lượng hai bên thì trận tranh đoạt càng thêm màu sắc máu tươi, hắn càng nhìn sẽ càng cao hứng. Người này đúng là kẻ thích làm việc hại người mà mình không hề có lợi chút nào.
" Ngoài ra, lão phu còn có một yêu cầu quá đáng…"
" Ngươi nói, nhưng chưa chắc ta đáp ứng được ngươi." Phương Tranh cố nén bản thân hung hăng dùng một cước đá lên mặt hắn, thản nhiên nói.
" Yên tâm, lão phu sẽ không làm khó dễ ngươi. Con lớn Phan Đào của lão phu còn nhốt trong ngục phải không? Hắn không phải vì bán đứng lão phu, nghĩ muốn được chết toàn thây sao? Lão phu thỉnh Phương đại nhân thu hồi mệnh lệnh đã ban, phán hắn lăng trì!" Phan thượng thư lúc nói lời này thì nghiến răng nghiến lợi.
" Vì sao?" Dù có bán đứng hắn thế nào, tốt xấu cũng là con trai ruột, làm lão ba vì sao lại ác độc như thế? Thảo nào lão gia hỏa này lại hỗn đến thất bại như vậy.
" Ai cũng có thể bán đứng lão phu, duy nhất người nhà lão phu thì không được! Con trai ruột lại càng không được! Bán đứng lão phu, phải trả giá thật lớn!"
Người này quả thực là người điên!
Phương Tranh âm thầm may mắn mình đã đẩy ngã hắn, nếu bị hắn đẩy ngã mình lọt vào trong tay của hắn còn không biết phải chịu bao nhiêu dằn vặt nữa.
" Điều này sao…Không dễ làm nha, ta đã đáp ứng lệnh công tử sửa án thành tự sát, hôm nay đổi ý chẳng phải là làm cho người ta nói ta nói chuyện không giữ lời, buôn bán lỗ vốn ta không làm…" Con ngươi Phương Tranh chuyển vòng vo, nói.
Ngón tay còn theo thói quen chà xác vài cái…
Trong mắt Phan thượng thư hiện lên vài phần hèn mọn, lập tức nhàn nhạt nói: " Lão phu ở ngoài thành có một tòa biệt viện, trong hậu hoa viên biệt viện có một gốc cây vạn tuế, ở phía dưới có chôn mười rương hoàng kim, vốn là chuẩn bị để khởi sự…"
Phương Tranh nghe vậy thì vui mừng, trong mắt phóng ra vạn đạo kim quang, vui vẻ vỗ vai Phan thượng thư, cười to nói: " Cũng là ngươi nói, bổn quan là người tham tài như vậy sao? Hai ta là ai với ai nha, không phải chỉ là đem con trai ngươi lăng trì thôi sao? Được rồi, ngươi xem được rồi, chuyện này bao trên người ta, nếu con trai ngươi được chết thống khoái, xem như ta xin lỗi ngươi…"
Ây, lời này nói tiếp sẽ không được tự nhiên…
Nói xong Phương Tranh cũng không quay đầu lại liền hướng ngoài cửa lão đi đến.
Phan thượng thư ngạc nhiên: " Ngươi…ngươi đi đâu?"
" Xét nhà!"
" Xét nhà ai?"
" Xét nhà ngươi!"
" …."
Sau một lát, đầu Phương Tranh như kẻ trộm hề hề từ ngoài cửa ló vào.
" Ai, lão Phan, ngươi còn giấu hoàng kim hay bạc ở địa phương khác hay không? Đến, nói hết cho ta biết, ta giúp ngươi lấy lên, đem toàn gia ngươi đều cắt ra thành thịt vụn…"
" Cút! Ngươi là tên tiểu nhân đê tiện vô sỉ!" Trong nhà giam truyền đến tiếng gầm gừ phẫn nộ của Phan thượng thư.
Đầu của Phương Tranh trong tiếng gầm gừ nhanh chóng rụt trở lại.
…..
Ra lao, Phương Tranh sải bước hướng Phan phủ chạy đi, vừa chạy vừa phân phó Ôn Sâm: " Nhanh, gọi huynh đệ Ảnh Tử tập hợp, đi Phan phủ xét nhà!"
Ôn Sâm đi theo phía sau Phương Tranh truy đến lảo đảo, kêu khổ: " Đại nhân, ngài không cần gấp như vậy chứ? Ngài đi chậm một chút…"
" Không nóng nảy sao được? Bổn quan vội vàng đi phát tài, các huynh đệ cũng đều được phân chia, đừng khách khí…Ai, ta nói ngươi nhanh lên một chút có được hay không? Phát tài mà cũng không tích cực, ngươi đúng là không có tiền đồ!"
"…."
Phan phủ vẫn bị Long Vũ quân bao quanh, sau khi Phan thượng thư phản loạn, nô bộc người hầu Phan phủ đều đã sớm bị bắt, nhốt vào thiên lao, bên trong phủ đã sớm không còn một bóng người.
Lúc Phương Tranh chạy tới Phan phủ thì thuộc hạ Ảnh Tử đã đợi hắn từ lâu, ngoài ra trước phủ còn có một đoàn bách tính đang vây xem náo nhiệt, đêm phản quân vào thành, dưới nạn binh lửa, tàn sát không ít bách tính vô tội, cho nên bách tính đối với Phan thượng thư có thể nói là hận thấu xương. Vừa biết Phương Tranh muốn tra xét Phan phủ, bách tính môn đều tỏ ý vui mừng.
Thuộc hạ Ảnh Tử đều đứng vững đội ngũ, xếp hàng trước cửa Phan phủ, bao quát năm trăm thành viên mới còn đang nhận huấn luyện, toàn bộ đều đến đông đủ. Có thể Ôn Sâm lén lút gọi tới, như thế này thì bọn họ ai cũng có cơ hội dính dính chút chỗ tốt, cho nên thuộc hạ Ảnh Tử đều mang theo sắc mặt vui mừng, vẻ mặt cảm kích nhìn Phương Tranh.
Lúc này Phương Tranh đang gãi đầu suy nghĩ làm động viên trước cuộc chiến, dùng đề cao sĩ khí, không biết xét nhà có cần cùng đám hỗn đản này làm động viên trước cuộc chiến hay không? Trái lo phải nghĩ, chẳng lẽ không cần nói thêm vài câu ba xạo mà lại suất lĩnh một đám người chạy vào phá phách cướp bóc, thì thật là không chút nhã nhặn…
Tằng hắng một tiếng, Phương Tranh nhìn thuộc hạ Ảnh Tử điều dưỡng một chút tâm tình, sau đó làm ra vẻ ngang nhiên, lớn tiếng nói: " Các huynh đệ! Biết chúng ta đến đây làm gì không?"
" Biết!" Thanh âm chúng thuộc hạ cao vút, tâm tình thích hợp. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
" Tới làm gì?"
" Phát tài!" Tình cảm sục sôi, tiếng hô rung trời.
" Phác thông!" Phương Tranh không chút hình tượng ngã quỵ lên mặt đất, lại vội vàng đứng lên, sau đó dùng ánh mắt ác độc hung hăng trừng hướng Ôn Sâm.
Vẻ mặt Ôn Sâm xấu hổ, xoa mồ hôi lạnh liên tục nhìn Phương Tranh bồi cười.
Thần sắc Phương Tranh nóng nóng, làm trò trước mặt bách tính, nhảy lên nói: " Thối lắm! Ai nói cho các ngươi là tới phát tài? Chúng ta tới xét nhà! Xét nhà hiểu không? Chính là đem toàn bộ gia sản của Phan nghịch sung nhập quốc khố! Còn chúng ta không lấy một xu! Con mẹ nó ai còn dám nói bậy, thì vào ngồi nhà tù cho lão tử!"
Thả năm trăm thuộc hạ như sói như hổ nhảy vào Phan phủ không một bóng người, Phương Tranh sai người đóng cửa phủ, ngay tại cổng chỉ vào mũi Ôn Sâm mắng to: " Ngươi có đầu heo sao? Có người làm việc giống như ngươi sao? Chuyện thiệt thòi thì phải làm ngoài sáng, chiếm tiện nghi thì phải từ một nơi bí mật gần đó, đạo lý này cũng không hiểu sao? Mới vừa rồi nếu bị ngôn quan trong triều biết được ta lại bị bao nhiêu đại thần kháng cáo?"
Ôn Sâm xoa mồ hôi cười nói: " Thuộc hạ biết sai, thuộc hạ biết sai. Chủ yếu là các huynh đệ sốt ruột phát tài, mọi người đều nghèo đến điên rồi, vì vậy nhất thời lại lộ hình…"
" Nếu nói phát tài, các ngươi còn sốt ruột hơn ta sao? Ngươi gặp qua có ai giống như ta ồn ào khắp thế giới đòi đi xét nhà phát tài không? Đám hỗn đản các ngươi còn ngây ngốc đó làm chi? Xét nhà a! Xét thế nào không cần ta dạy cho các ngươi đó chứ?"
Chúng thuộc hạ đã sớm chờ những lời này nghe vậy hoan hô một tiếng, hơn năm trăm người chia làm mười mấy tiểu đội một đám giống như mấy tên lưu manh nhào vào kỹ viện, ngao ngao hướng các góc trong Phan phủ đánh tới…
" Nhỏ tiếng một chút! Các ngươi là đám hỗn đản! Đối ngoại chúng ta phải tuyên bố là sung quốc khố cho triều đình, có cần bừng bừng cao hứng như thế hay không?" Phương Tranh ở một bên liên tục kêu to.
Ôn Sâm bồi cười nói: " Đại nhân, hay là thuộc hạ tìm một chỗ thoải mái cho ngài ngồi, thuộc hạ lại châm một bình trà…"
Phương Tranh vung tay lên: " Không cần, ta lo lắng, phải tỉ mỉ nhìn chằm chằm, không thể buông tha bất luận vật gì đáng giá, ngươi không biết, kê biên tài sản Phan phủ là ta hướng hoàng thượng khẩn cầu đã lâu, hoàng thượng mới chịu đồng ý, cần phải quý trọng cơ hội xét nhà thật khó khăn mới có này…"
Vẻ mặt Ôn Sâm trầm thống gật đầu, lời này nghe vào sao có vẻ không được tự nhiên?
Thẳng đến lúc này Phương Tranh mới có cơ hội quan sát Phan phủ.
Phải thừa nhận, Phan phủ còn lớn hơn Phương gia, chỉ là vật liệu xây dựng thì không xa hoa bằng Phương gia, điều này cũng khó trách, Phương gia là Hoa triều thủ phủ, kiến phủ vốn không thiếu bạc, mà Phan thượng thư làm quan mấy chục năm, vẫn giả vờ nổi danh thanh liêm, dù hắn có tòa núi vàng, cũng sẽ không dùng bạc xài ở trên nhà cửa chọc cho người lên án. Cho nên chỉ nhìn kiến trúc phòng ốc đơn thuần, Phan phủ tuy lớn nhưng lại có vẻ có chút keo kiệt.
Nhưng hiển nhiên danh thanh liêm của Phan thượng thư đều chỉ là mặt ngoài. Triệt để cướp đoạt suốt hai canh giờ sau, đám thuộc hạ liền vui sướng nâng một rương vàng bạc châu báu, tranh chữ đồ cổ, còn có một xấp ngân phiếu chẳng biết kiếm ra từ nơi nào, từ các góc trong Phan phủ đi ra.
Lần này đám thuộc hạ Ảnh Tử buôn bán lời đầy túi, trong lòng ngực mỗi người bọn họ đều căng phồng, không biết đã lén mò ra bao nhiêu chỗ tốt.
Phương Tranh mắt sắc, lại kéo qua một thuộc hạ, từ trong người hắn móc ra một cái bô, giáo huấn kiểu rèn sắt không thành thép: " Vàng không lấy, bạc không lấy, ngươi lấy một cái bô bằng đồng rác rưởi? Sao ta lại có một thuộc hạ ngu ngốc như ngươi? Thành thật nói, ngươi làm sao trà trộn vào trong Ảnh Tử?"
Thuộc hạ kia thô lỗ vò đầu cười nói: " Đây là thuộc hạ tìm được dưới giường Phan nghịch, thượng thư trong triều nếu đã dùng qua vật gì, thì cũng biến thành đồ cổ tiền triều nha…"
Phương Tranh cầm cái bô kín đáo đưa cho hắn, thất bại phất tay nói: " Hảo hảo giữ lại, coi như đồ gia truyền, một đời lại một đời truyền xuống đi thôi…"
Rất nhanh đám thuộc hạ đã sưu tầm được đồ vật đặt hết ở tiền viện, để tiện việc thống nhất kiểm kê, đặt đầy tới nửa sân, ở dưới ánh mặt trời đầu mùa đông chiếu xuống, có vẻ lóa mắt vô cùng.
Phương Tranh ngừng thở, thần tình say sưa nhìn tòa núi vàng nho nhỏ lóe mắt xinh đẹp, một lúc lâu, rốt cục thở ra một hơi.
" Cướp đoạt nhiều mồ hôi nước mắt nhân dân như vậy, lão tặc Phan Văn Viễn thật đáng tru diệt!" Phương Tranh làm ra vẻ ghét ác như cừu, nghiến răng nghiến lợi đem xấp ngân phiếu nhét vào trong tay áo của mình.
Ôn Sâm làm bộ như chưa từng nhìn thấy, lá gan hắn không lớn, chỉ dám nhét một thỏi vàng vào trong tay áo mình, Phương đại nhân đúng là người làm chuyện lớn, xem người ta dám giấu cả một xấp ngân phiếu, động tác này…
Một gã thuộc hạ phụ trách kiểm kê tài vật đi lên nói: " Đại nhân, trải qua kiểm kê, thuộc hạ sơ bộ phỏng chừng, phủ đệ Phan nghịch sưu ra vật phẩm, đổi thành bạc, cộng lại khoảng hơn một trăm mười tám vạn lượng, trong đó có một nhóm đồ cổ không thể định giá, tranh chữ và châu báu giá trị sang quý không tính bên trong…"
" Nhiều như vậy?" Phương Tranh kinh ngạc cùng Ôn Sâm liếc mắt nhìn nhau.
Ôn Sâm vẫy lui thuộc hạ cười nói: " Đại nhân, thuộc hạ cho rằng, lần này kiểm kê tài vật, con số rất không chính xác, thuộc hạ cho rằng hẳn nên kiểm kê lại một lần…"
Ôn Sâm vừa nói như vậy, Phương Tranh rốt cục thả lỏng, nghe vậy liền tán thành: " Không sai! Phan nghịch lúc còn nhậm chức, vội vàng kết giao đại thần cấu kết quân đội, dùng biết bao nhiêu bạc thu mua, trong phủ sớm bị dùng hết, thế nào khả năng còn có nhiều bạc như vậy? Khẳng định là do huynh đệ chúng ta kiểm kê có sai sót!"
Ôn Sâm gật mạnh đầu: " Đúng! Khẳng định có!"
Đảo mắt một vòng, Ôn Sâm nhỏ giọng hỏi thử: " Theo ý tứ đại nhân thì con số thế nào mới không lầm?"
" Một…" Con ngươi Phương Tranh lăn chuyển lông lốc, đem quyển sách kiểm kê mở ra nhìn vào chữ số " một trăm mười tám vạn lượng", ngón trỏ che khuất con số " một trăm" sau đó lại tằng hắng.
Ôn Sâm vừa nhìn, lập tức ngầm hiểu cười cười.
Phương Tranh ghé vào bên tai Ôn Sâm dùng thanh âm không thể nghe thấy nói: " Bạc giấu xuống tới, cấp hai thành cho các huynh đệ, còn bao nhiêu mang đến nhà ta…
Ôn Sâm nghe vậy vui mừng, hai thành là hai mươi vạn lượng, hơn năm trăm huynh đệ phân ra, mỗi người cũng tương đương bốn trăm lượng, so với thuộc hạ Ảnh Tử mỗi tháng lương chỉ có bốn lượng bạc mà nói, không khác gì chợt giàu to một bút tiền của phi nghĩa.
Không để ý tới lời cảm tạ không ngừng của Ôn Sâm, Phương Tranh chắp tay, trầm thống thở dài, phe phẩy đầu hướng ngoài phủ đi đến, vừa đi vừa thở dài nói: " Vì thánh thượng tiêu trừ ảnh hưởng lợi ích chung, phải một lòng ôm đến cuối đời. Hôm nay quốc tặc đã trừ, dân chúng còn đang ở trong cực khổ…"
Ôm ấp tình cảm vĩ đại lo cho nước cho dân, lại dùng ngữ điệu tang thương tiếc nuối, làm cho Ôn Sâm và thuộc hạ Ảnh Tử trong lòng nghiêm nghị kính trọng, tình cảm sùng kính chợt nảy sinh…
Đám thuộc hạ đem tài vật cướp đoạt được từ cửa sau Phan phủ điệu thấp lặng lẽ rời đi. Còn Phương Tranh lại thoải mái từ cửa lớn Phan phủ đi ra ngoài.
Bách tính tụ tập trước cửa ngày càng nhiều, người người mặt mang theo cừu hận, thần tình kích động la hét, nhao nhao ồn ào làm kẻ khác nhức đầu.
" Đám bách tính đang ồn ào gì vậy?" Phương Tranh thấp giọng hỏi Ôn Sâm. Trong lòng không khỏi có chút lo lắng, chẳng lẽ chuyện ta giấu bạc lại nhanh như vậy bị bách tính biết được sao?
"
Đại nhân, bách tính đều nói, Phan nghịch phản loạn, họa loạn kinh thành, lạm sát kẻ vô tội, khiến vô số bách tính cửa nát nhà tan, thỉnh cầu đại nhân cho phép đốt tòa nhà này, để tiết phẫn nộ của dân chúng, để bình dân phẫn…"
Nguyên lai bọn chúng không phải hướng về phía ta mà tới, Phương Tranh yên tâm, nghe vậy dễ dàng cười nói: "
Không có việc gì! Cứ cho bọn họ đốt đi, dù sau vật đáng giá bên trong đều lấy hết rồi, một tòa nhà rách mà thôi, đốt cũng không sao…"
Ôn Sâm lộ vẻ mặt khó khăn: "
Đại nhân, đây chính là công nhiên phóng hỏa, nếu bọn lính thủ hộ kinh thành tới, thật sự không tốt cho đại nhân, hơn nữa, nếu bị ngôn quan trong triều hay biết, không chừng lại muốn…"
Phương Tranh không nhịn được vung tay lên nói: "
Ai nha, ta là tướng quân thủ bị kinh thành, sợ cái rắm! Ngôn quan? Đám người ăn no không chuyện gì làm, để ý đến bọn hắn làm chi? Không phải chỉ là thiêu một tòa nhà sao, có chuyện gì lớn đâu!"
Nói xong Phương Tranh nhìn bách tính, lớn tiếng nói: "
Thiêu đi, bổn quan ân chuẩn! Cứ thoải mái mà đốt, đừng khách khí với ta!"
Đám bách tính đang phẫn nộ xúc động nghe vậy vui mừng, đều tán thưởng Phương đại nhân ghét ác như cừu, là "
Phương thanh thiên" của dân gian. Sau đó bách tính quả thực không hề khách khí, đem cây đuốc bốc cháy rực, dầu hỏa vân vân…ra sức đổ vào trong Phan phủ, rất nhanh Phan phủ liền dấy lên lửa lớn, thế lửa mượn gió, càng lúc càng lớn dữ dội.
Phương Tranh đứng ngoài cửa cười nhạt, Phan Văn Viễn, mấy ngày trước đây ngươi phái binh đốt nhà của ta, hôm nay đến phiên ta đốt nhà của ngươi, đây kêu là nhân quả báo ứng…
Bách tính cao hứng bừng bừng phóng hỏa, lúc này từ phía đông có một đội cấm quân chạy tới, bước nhanh về hướng Phương Tranh.
Phương Tranh ngẩn người, cấm quân tới chỗ này làm chi? Lẽ ra thì phải truy cứu chuyện phóng hỏa, cũng phải là Kim Lăng phủ doãn hoặc là thành vệ quân a…
Cấm quân do một gã phó tướng đi đầu, Phương Tranh biết người này, lúc phản quân vào thành thì hắn suất lĩnh cấm quân binh sĩ nhân số không nhiều lắm, ở trong Phương phủ chống lại phản quân tiến công, cuối cùng cũng có thể chống đỡ được cả đêm dài.
Phó tướng cấm quân thấy Phan phủ bốc cháy, thần sắc kinh hãi, vội hỏi: " Phương đại nhân, đây là cớ gì?"
Ánh mắt Phương Tranh tràn ngập ôn nhu nhìn bách tính: "
Lòng dân không thể trái, lòng dân không thể xem thường…Bách tính biết Phan nghịch bị trừ, tình cảm xúc động, châm lửa đốt tòa nhà của Phan nghịch, ha hả, hay, thật náo nhiệt…"
Phó tướng cấm quân gấp đến đổ mồ hôi: "
Trăm triệu không được, Phương đại nhân…"
Phương Tranh mất hứng nói: "
Thế nào không được? Bách tính muốn đốt thì đốt, một tòa nhà gian tặc từng ở qua mà thôi, có gì vội vàng?"
Phó tướng cấm quân giậm chân nói: "
Phương đại nhân, mạt tướng tới gặp ngài là truyền thánh chỉ của hoàng thượng, hoàng thượng hạ chỉ, đem tòa nhà của Phan nghịch ban thưởng cho đại nhân cùng Trường Bình công chúa điện hạ…"
Phương Tranh vừa nghe thất thần: "
Ban thưởng…ban cho ta? Ngươi..ngươi là nói tòa nhà này? Tòa nhà đang bốc cháy này sao?"
Phó tướng cấm quân bất đắc dĩ gật đầu.
Phương Tranh hai mắt đăm đăm, nhìn lửa lớn phóng lên cao, khóc không ra nước mắt.
Một lúc lâu.
Phương Tranh giống như bị trúng tên trên mông, nhảy dựng lên, rống lớn nói: "
Còn ngây ra làm gì? Hỗ trợ cứu lửa!"
Nói xong Phương Tranh một mình một ngựa nhào vào trong bách tính, hét lớn: "
Không cho đốt, không cho đốt nữa! Đó là phòng ở của lão tử!"
"
Sao các ngươi còn đứng đó? Còn đốt?"
"
Các ngươi không nói đạo lý sao? Lão tử giúp các ngươi quét dọn phản loạn, các ngươi lại đốt nhà của ta…ô ô…"
"
Ôn Sâm! Ngươi là người chết hả? Còn không giúp ta ngăn cản đám người điên này! Nhà của lão tử xong rồi…"
"
Ai còn dám đốt thì bắt hắn lại!"

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #206


Báo Lỗi Truyện
Chương 206/404