Chương 197: Cùng đường mạt lộ (Thượng)


Phương Tranh ôm chân hoàng thượng khóc lóc kể lể hồi lâu, cũng không thấy hoàng thượng tỏ thái độ muốn ban thưởng cho hắn nên phẫn nộ đứng dậy.
Nhìn xung quanh trái phải, phụ mẫu, lão bà còn có rất nhiều người hầu trong phủ đều có mặt, Phương Tranh lại cao hứng nở nụ cười, tâm trạng chợt thoải mái không ít. Không cho bạc thì thôi, thiếu gia tự mình đi tham ô, chỉ cần tính mạng người thân không sao là tốt rồi, rốt cục có tính là đại đoàn viên hay không?
Nhìn Trường Bình đang mỉm cười đứng một bên, trên người còn mặc nguyên hỉ phục tân nương chưa kịp thay, khuôn mặt xinh đẹp bị lửa hun khói đen trắng lẫn lộn, cực kỳ khả ái. Phương Tranh đi ra phía trước, kéo tay nàng, nói nhỏ: " Mật nhi, chúng ta tìm một chỗ không ai lo động phòng đi thôi…"
" Ngươi…Ngươi là hỗn đản! Phản quân bên ngoài còn chưa giải quyết, ngươi lại đi nghĩ loại sự tình này, quả thực cực kỳ hỗn trướng!" Trường Bình đỏ bừng mặt, cũng không biết là xấu hổ hay tức giận.
Phương Tranh trợn mắt: " Bọn họ đánh nhau là chuyện của họ, chúng ta đánh nhau là chuyện chúng ta, ai có việc người đó, chúng ta cũng đánh…"
" Chúng ta đánh cái gì?" Trường Bình nghi hoặc nói.
Phương Tranh cợt nhả: " Chúng ta đánh nha, hắc hắc, yêu tinh đánh nhau, rất đặc sắc nga…"
" …."
" Phương Tranh, trẫm biết ngươi đã khổ cực, nhưng bây giờ ngươi còn chưa thể nghỉ ngơi…" Niềm vui sướng sau khi thoát khốn qua đi, hoàng thượng trầm giọng nói.
Phương Tranh vẻ mặt đau khổ nói: " Hoàng thượng, ngài biết ta khổ cực thì để ta nghỉ ngơi đi…"
" Di, Phan nghịch còn chưa bắt được, ngươi không thể nghỉ ngơi."
Phương Tranh cả kinh nói: " Hoàng thượng, ngài không phải muốn vi thần mang binh tiếp tục chiến đấu đó chứ? Không đi không đi, chết cũng không đi. Thật quá dọa người, vi thần nhát gan…"
Hoàng thượng mỉm cười nói: " Đêm tối ra phủ, điều binh cứu giá, luận công, tính ngươi là công lớn nhất. Trẫm còn muốn tống cho ngươi một phần công lao lớn nhất, mới có thể tiện thăng quan cho ngươi, gia phong tấn tước cho ngươi. Phương đại nhân ngươi được thăng quan cũng là danh chính ngôn thuận."
Phương Tranh vẫn lắc đầu: " Hoàng thượng, bên ngoài rất nguy hiểm. Vi thần yếu đuối như vậy, dù là bị bọn họ làm bị thương một sợi lông, cũng là rất đau đó…"
Hoàng thượng bắt đầu không nhịn được nữa: " Trẫm hạ chỉ, giao tám vạn đại quân bên ngoài cho ngươi chỉ huy, Phan nghịch tặc đã cố thủ tại hoàng cung, còn lại mấy ngàn người cũng chỉ là hơi tàn. Ngươi có gì phải sợ? Không nên cùng trẫm tiếp tục cò kè mặc cả!"
Phương Tranh còn định cự tuyệt, chợt thấy Phương lão gia đang trợn mắt nhìn hắn, dáng dấp dữ tợn như muốn ăn thịt người. Phương Tranh sợ đến rụt cổ, trong lòng không cam tâm lầm bầm nói: " Vi thần tuân chỉ…"
Không muốn chút nào liếc mắt nhìn các lão bà, ai, ta còn chưa kịp cùng các nàng hảo hảo ôn tồn đâu…
Bỗng nhiên như chợt nhớ ra điều gì, Phương Tranh xoay người ngạc nhiên nói: " Tám vạn đại quân? Long Vũ quân chỉ có sáu vạn…Ách, hoàng thượng, trước lúc Long Vũ quân vào thành, đã có một chi quân đội hai vạn nhân mã dẫn đầu công phá thành nam, lẽ nào chi quân đội đó…"
Hoàng thượng mỉm cười: " Bọn họ là Long Tương quân, là tinh nhuệ chi sư trẫm đã bí mật thành lập vài năm trước."
Phương Tranh chợt hiểu, thảo nào tối hôm qua trước khi mình lao ra khỏi phủ, hoàng thượng lại trấn định như vậy, nguyên lai hắn đã lưu lại một tay từ lâu, đã tính được Long Vũ quân của Phùng Cừu Đao tới không được, hắn cũng có thể đem phản quân tiêu diệt trong tay. Lại nghĩ tiếp, hoàng thượng nói vài năm trước hắn đã bắt tay bố trí đối phó Phan thượng thư, chỉ sợ lợi thế lớn nhất của hắn, đó là chi quân đội này mà không ai biết đi? Quả nhiên ở thời khắc then chốt đã đánh bại phản quân, cứu hắn.
" Sai nha, tối hôm qua bốn cửa thành đóng chặt hộ vệ sâm nghiêm, là ai ra khỏi thành hướng Long Tương quân báo tin?"
Hoàng thượng mỉm cười nhìn hắn: " Ngươi làm sao ra khỏi thành?"
Phương Tranh ưỡn ngực, ngạo nghễ nói: " Vi thần là dựa vào trí tuệ!"
Hoàng thượng cười ha ha nói: " Hắn cũng dựa vào trí tuệ…Đừng hỏi nữa, thời gian không nhiều lắm, nhanh đến hoàng cung đi."
Phương Tranh rầu rĩ đi ra ngoài, trong lòng nổi lên vô số nghi vấn.
Hoàng thượng bí mật thành lập Long Tương quân, là vì đối phó Phan thượng thư đã nhẫn nhiều năm, một kích liền trí mạng. Không hổ là đế vương, rắp tăm tàn nhẫn, sát chiêu luôn lưu lại sau cùng. Chẳng hay ngoại trừ Long Tương quân, hoàng thượng còn bí mật huấn luyện chi quân đội nào khác nữa hay không? Quân đội bí mật nhiều như vậy, ai dám tạo phản với hắn, đều xem như không còn cơ hội rồi.
Nếu nói nguy hiểm kỳ thực cũng vô cùng nguy hiểm, thiếu chút nữa hoàng thượng cũng đã bị chết cháy, hay là chính hắn cũng không nghĩ tới, Phan thượng thư lại động thủ nhanh như vậy, thế cho nên suýt nữa bị thất bại trong gang tấc.
Vấn đề lớn nhất chính là, tối hôm qua ngoại trừ mình trà trộn chạy ra khỏi thành, còn có một người cũng trà trộn chạy ra, hướng Long Tương quân báo tin, người kia là ai? Nghe khẩu khí của hoàng thượng, người này cũng thông minh như ta, có thể sao? Thiên hạ không ngờ còn có người thông minh được như ta sao?
" Phương Tranh." Hoàng thượng bỗng nhiên gọi hắn lại.
" Vi thần tại."
" Hiện tại là giờ Thìn, nhớ kỹ, lúc giờ Tỵ, trẫm phải lâm triều tại Kim Loan điện." Hoàng thượng nhìn hắn, nói như đinh đóng cột.
Ngụ ý, hoàng thượng muốn Phương Tranh ở trước giờ Tỵ, thu thập toàn bộ dư nghiệt của Phan thượng thư và phản quân cho xong.
" Vi thần tuân chỉ."
Cõi lòng đầy phiền muộn tiêu sái ra khỏi phủ, Phương Tranh nhìn phủ viện đã biến thành một mảnh khô cằn, xót xa thở dài, một lần nữa phải tu sửa, chẳng biết lại phải tốn bao nhiêu bạc. Phương Tranh khẳng định sẽ không để cho lão cha phải xuất tiền túi, thế nhưng phải đi đâu mà kiếm bạc để sửa nhà đây…
Một gã tướng quân thân mặc khôi giáp màu bạc đi đến, quỳ một gối, giọng nói như chuông đồng: " Long Tương quân đại tướng lĩnh binh Hàn Đại Thạch, bái kiến Phương đại nhân! Phụng thánh dụ, Long Tương quân đã hoàn tất tập kết, nghe theo Phương đại nhân điều khiển."
Phương Tranh nhanh tay nâng hắn dậy, tỉ mỉ quan sát, thấy hắn khoảng chừng bốn mươi tuổi, sắc mặt ngăm đen, vóc người hơi thấp, nhưng có vẻ rất khỏe mạnh. Trong ánh mắt toát ra thần sắc kiên nghị và trung thành, hoàng thượng có thể đem việc bí mật thành lập Long Tương quân giao cho hắn thống lĩnh, xem ra hắn chính là tâm phúc thân tín của hoàng thượng.
Phương Tranh lộ ra khuôn mặt tươi cười, mang theo vài phần lấy lòng nịnh bợ, chắp tay nói: " Tướng quân tâm phúc, a, sai rồi, Hàn tướng quân, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu, mới vừa rồi chuyện quá khẩn cấp, tiểu đệ mới vào thành có chỗ đắc tội, mong tướng quân chớ trách."
Lúc Phương Tranh vào thành bởi vì nóng ruột cho an nguy của người nhà, lúc đó không biết Long Tương quân là địch hay bạn, cho nên Phương Tranh không quan tâm mệnh lệnh cho Long Vũ kỵ binh phóng ngựa xung phong, ngộ thương không ít binh sĩ.
Hàn Đại Thạch tính tình cũng không quá cứng nhắc như Phùng Cừu Đao, nghe vậy khẽ cười nói: " Phương đại nhân nói quá lời, lúc đó không ai biết rõ gốc rễ của nhau, đại nhân lại vội vã cứu giá, ngộ thương quân đội bạn cũng là việc rất bình thường, đại nhân không cần lưu tâm."
Phương Tranh cười nói: " Tướng quân không trách tiểu đệ là tốt rồi, tiểu đệ cùng tướng quân vừa thấy đã hợp ý, thật tốt, đêm nay tiểu đệ mời khách, bao một con thuyền hoa, thỉnh Hàn tướng quân đến uống rượu.." Nói tới đó Phương Tranh nháy mắt với Hàn Đại Thạch: " Tướng quân mang binh lâu ngày, sợ là thật lâu cũng không nếm thử mùi vị đó phải không?"
Hàn Đại Thạch do dự nói: " Mạt tướng thì không thành vấn đề, nhưng mạt tướng nghe nói Phương đại nhân và công chúa điện hạ đang lúc tân hôn…không tốt lắm đâu?"
Phương Tranh chợt giật mình cả kinh, đúng rồi, đêm nay chính là đêm động phòng với Trường Bình, vạn nhất bị Trường Bình biết được mình bỏ lại nàng, chạy đi Tần Hoài ôm kỹ nữ uống rượu hoa, nữ hầu vệ bên thân Trường Bình còn không tươi sống chỉnh chết mình?
Phương Tranh lau mồ hôi, cười gượng nói: " Ha ha, lần sau, lần sau…"
Lúc này Phùng Cừu Đao cũng đã đến, chào hỏi xong, Phùng Cừu Đao nói: " Phương lão đệ, tàn quân bên trong thành cơ bản đã quét sạch, dư nghiệt phản quân đã lui thủ hoàng cung, Long Vũ quân đã vây quanh hoàng cung, chừng nào tiến công, ngươi hạ lệnh đi."
" Tần phi cùng hoàng tử công chúa còn ở trong hoàng cung sao?" Phương Tranh hỏi.
" Tối hôm qua khi phản quân công vào hoàng cung thì những tần phi được cấm quân bảo hộ hướng Chính Dương môn chạy ra khỏi cung rồi."
Phương Tranh hung hăng vỗ tay, hưng phấn kêu lên: " Còn đợi cái gì? Đi! Đem lão già họ Phan kia bắt lại, sau đó mang hắn đến cơ quan quản lý âm nhạc thôi."
" Đi cơ quan quản lý âm nhạc là làm gì?" Hai vị tướng quân cùng kêu lên hỏi.
" Tiếp khách!" Phương Tranh hung hăng nói.
………..
Trong hoàng cung.
Mấy ngàn phản quân thần thái lo sợ bất an thủ Tây cung môn, bởi nạn binh đao khói lửa, thái giám và bọn cung nữ đều đang chạy trốn khắp nơi. Cấm quân thủ vệ hoàng cung đã bảo vệ các tần phi chạy ra khỏi cung, cũng có kẻ đã chết trận. Cả tòa hoàng cung có vẻ im ắng, giống như một tòa phần mộ thật lớn, yên tĩnh như tòa thành chết.
Hoàng cung là địa phương tụ tập trân bảo tài phú của thiên hạ, có thể nhìn thấy chỉ là mấy ngàn phản quân đang hoàn toàn mất đi hứng thú với những tài vật này, biểu tình chết lặng dựa vào vách tường mà ngồi, ánh mắt đại ra nhìn tòa cung điện nguy nga hùng vĩ, trang nghiêm đẹp đẽ quý giá trước mặt, nhưng lại không nảy sinh nổi một ý niệm tiến lên cướp đoạt ở trong đầu.
Bọn họ đang tuyệt vọng.
Chiếm hoàng cung, là mộng tưởng cuối cùng của người mưu triều soán vị, bởi vì nó đại biểu cho thành công cuối cùng. Từ trước đến nay thay đổi triều đại, hoàng cung là hướng đi huy hoàng tận cùng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Nhưng tình huống hiện tại lại khác hẳn, đối với mấy ngàn phản quân tàn dư này mà nói, tòa hoàng cung tráng lệ này, là nơi cuối cùng mai táng sinh mệnh của bọn họ.
Triệu Hổ đỡ Phan thượng thư, từng bước một hướng Kim Loan điện đi đến.
" Lão đại nhân, chúng ta hay là nên lao ra, thuộc hạ nguyện liều mạng của mình, bảo hộ lão đại nhân ra khỏi thành!" Đại nạn đã lâm đầu, Triệu Hổ vẫn khổ sở khuyên bảo.
Phan thượng thư vừa thở hổn hển, vừa lắc đầu cười khổ: " Ra khỏi thành? Dù là ra khỏi thành thì lại làm sao? Vội vàng thoát thân kinh hoàng sợ hãi chờ bị bắt?"
Triệu Hổ vội la lên: " Ngài có thể đi phương bắc, môn sinh của ngài trải rộng thiên hạ, đều có cơ hội đông sơn tái khởi…"

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #197


Báo Lỗi Truyện
Chương 197/404