Chương 149: Đỉnh chi nặng nhẹ (nặng nhẹ đỉnh cao)


Phương Tranh lại bị thêm một lần hoàng thượng giận tím mặt đuổi ra khỏi ngự thư phòng, hắn đã không còn nhớ đã bao nhiêu lần, xem ra vị nhạc phụ đại nhân này thật không dễ giao tiếp a.
Ra cửa cung, Phương Tranh không về phủ, mà là trực tiếp đi tới nơi ở tạm của Ảnh Tử tại thành tây. Công tác chuẩn bị cho cơ cấu đặc vụ như lửa cháy ngang mày, hoàng thượng lại càng thúc hối liên tục, Phương đại thiếu gia luôn luôn làm biếng lại thay đổi khác thường, lần đầu tiên trong cuộc đời chăm chú thiết lập sự nghiệp. Hắn có rất nhiều việc muốn thương lượng với Ôn Sâm và các huynh đệ, dù sao loại sự tình này hắn cũng không có kinh nghiệm, hơn nữa đám thuộc hạ cũng là phần tử trung kiên nòng cốt tương lai của Ảnh Tử, Phương Tranh lại không hề có kiểu cách nhà quan gì, cho nên hắn không ngại nếu có việc thì mọi người cùng nhau ngồi xuống thương lượng, như vậy có thể tu bổ nhưng điều còn sơ suất, ít bị hoàng thượng mắng chửi hơn.
Bên trong phủ Phan thượng thư.
Thời gian đã vào đêm, bên trong thư phòng rộng mở đốt vài ngọn đèn, ánh lửa lúc sáng lúc tối đang nhè nhẹ chập chờn trong gió. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Phan Thượng thư vững vàng ngồi trên ghế thái sư, sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như thường ngày, thần tình cũng bình tĩnh như trước, chỉ là mái tóc hoa râm cùng nếp nhăn trên nét mặt, đã hiển lộ ra vị quyền thần đã chấp chưởng triều đình mấy chục năm quyền thế huân thiên đã hiện ra vẻ già lão. Quyền lực có lớn hơn nữa, tiền tài có nhiều hơn nữa, nhưng người đã già, còn có thể lưu lại cái gì? Chung quy cũng chỉ là một mảnh đất vàng, cái gì cũng không mang theo được.
Đáng tiếc Phan thượng thư lại nhìn không ra, có lẽ nói hắn tận lực cự tuyệt suy nghĩ vấn đề này, trên thế gian này người có khả năng nhìn thấu quyền lực cùng lợi ích, có thể có được mấy người? Từ cửu ngũ chí tôn, cho tới sơn dã nông gia tiều phu, ai mà không dùng hết lực lượng cả đời đi đeo đuổi một thứ nào đó?
Cho nên mặc dù Phan thượng thư đã gần bảy mươi tuổi, quyền thế to lớn, đã chỉ dưới một người mà trên trăm triệu người, hắn vẫn phóng không ra. Người càng già lại càng lo sợ, hắn sợ mất đi loại phong cảnh một hô trăm ứng hiện tại, hắn sợ một gia tộc to lớn như Phan gia lúc hắn chết đi lại suy bại xuống dốc, không còn được vinh quang của ngày xưa, hắn càng sợ hoàng thượng nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng, dường như một mũi tên bắn tới xuyên thủng trái tim hắn...
Lâm Thanh Sơn yên lặng không nói gì ngồi đối diện Phan thượng thư, nhìn lão đại nhân tuổi già sức yếu, trong lòng không an, nổi lên vài phần thương hại. Thật là kỳ quái, trong triều đình có khả năng lấy thúng úp voi, đối đãi kẻ thù chính trị thì sát phạt quả đoán, vị Lại Bộ thượng thư mà văn võ bá quan phải thừa ngưỡng hơi thở, thái tử thái sư, hắn cần ai thương hại sao?
Nhắm hai mắt, Phan thượng thư giống như đang ngủ gật, một lát, bỗng nhiên lại mở miệng, thanh âm khàn khàn khô khốc: " Xác định rồi sao?"
Lâm Thanh Sơn cung kính nói: " Xác định rồi, hơn nữa việc này hoàng thượng đã giao cho Phương Tranh đi làm, hôm nay Phương Tranh đang lặng yên phát triển."
Phan thượng thư nghe được tên của Phương Tranh, nét mặt già nua không khỏi hiện lên vài phần tức giận, hừ hừ: " Tên tiểu tử còn chưa dứt sữa, có tài có đức gì nhận được thánh quyến thâm hậu như thế?"
Lâm Thanh Sơn nhàn nhạt cười cười, không trả lời câu nói của Phan thượng thư. Hắn chỉ là một phụ tá mà thôi, từ ngày hắn thi rớt khoa cử, Phan thượng thư thu dụng hắn, hắn liền thật sâu hiểu biết được thân phận của chính mình. Phụ tá, hắn có thể cung cấp tình báo cho lão đại nhân, có thể đưa ra kiến nghị cho lão đại nhân, nhưng hắn không có biện pháp đáp lời lão đại nhân về chuyện oán khí cùng bực tức đầy bụng đối với hoàng thượng.
Thở dài một tiếng thật sâu, Phan thượng thư buồn bã nói: " Hoàng thượng là muốn đối phó lão phu! Thần không được quân trọng dụng, dùng cái gì đặt chân trong triều đình. Dùng cái gì lập uy với các quan lại? Mà thôi, lão phu từ quan cũng được..."
Làm như xem thấu Phan thượng thư làm ra vẻ ta đây, Lâm Thanh Sơn nhàn nhạt cười nói: " Lão đại nhân hà tất lại nói ra lời rút lui như thế? Bất luận lão đại nhân là thầy của thái tử, ngày sau thái tử đăng ngôi đại bảo, ở trong triều đình còn có người nào dám tranh phong cùng lão đại nhân? Lại nói lão đại nhân nhiều năm qua khổ tâm nuôi trồng thế lực, ngài nhẫn tâm bỏ hết hay sao? Nếu lão đại nhân rút lui, môn hạ của ngài trải rộng khắp Hoa triều, môn sinh sẽ dựa vào người phương nào? Còn thỉnh lão đại nhân suy nghĩ kỹ!"
Phan thượng thư liếc mắt nhìn Lâm Thanh Sơn, lại nhắm mắt lại vui mừng cười nói: " Thiên hạ văn nhân sĩ tử nhiều vô số, nhưng lại chỉ có Thanh Sơn là người hiểu ta, ha ha."
Lâm Thanh Sơn vội vàng khom người nói: " Môn hạ bất tài, nguyện vì lão đại nhân giải ưu.'
Phan thượng thư cười nói: "
Thanh Sơn có gì dạy ta?"
Lâm Thanh Sơn nheo mắt, vội nói: "
Không dám, môn hạ cho rằng, ưu phiền của lão đại nhân, đơn giản là vì thiên uy khó dò, chuyện mà quân không thích, một là tranh đảng, hai là quyền binh của lão đại nhân quá nặng, thế nhưng hai điều này, cũng là gốc rễ lão đại nhân đặt chân triều đình, hiệu lệnh các quan lại, không có khả năng nhượng ra. Kể từ đó, lão đại nhân và hoàng thượng đã có mâu thuẫn, đã thành cục diện chết, cũng không còn cách nào giải hòa."
Phan thượng thư từ chối cho ý kiến, nhắn nhạt cười nói: "
Ân, cứ tiếp tục nói, không cần lo lắng."
Lâm Thanh Sơn nhìn sắc mặt Phan thượng thư, một lúc cũng không nghĩ ra hắn là đang cổ vũ hay đang không xem những lời của mình ra gì, suy nghĩ một chút, Lâm Thanh Sơn cắn răng, đem lời muốn nói nói đi ra, chỉ là thanh âm phóng thấp rất nhiều.
"
Nếu đã thành tử cục không sao giải được, môn hạ cho rằng, vậy không cần giải nữa."
Phan thượng thư nghe vậy nheo mắt, bỗng nhiên mở ra, trong đôi mắt mờ mờ bỗng nhiên hiện lên hàn quang làm kẻ khác kinh khủng, lập tức liền biến mất, một lần nữa khôi phục dáng dấp mờ mờ như trước.
Nhàn nhạt cười, Phan thượng thư bình tĩnh nói: "
Lời của Thanh Sơn là có ý gì?" Trong giọng nói mang theo vài phần hàn ý âm sâm.
Phản ứng của Phan thượng thư được Lâm Thanh Sơn nhìn thấy trong mắt, chính hắn cũng không ngừng sợ hãi, sắc mặt trở nên tái nhợt, trên trán thấm ra tầng tầng mồ hôi lạnh.
Theo Phan thượng thư nhiều năm, hắn đương nhiên biết thái độ làm người của Phan thượng thư, lời hôm nay nói ra quả thật đại nghịch bất đạo, nếu Phan thượng thư còn chưa đặt quyết tâm, có lẽ còn do dự bất định, như vậy Lâm Thanh Sơn khẳng định không còn cơ hội nhìn thấy được ánh mặt trời ngày mai, với tính cách của Phan thượng thư, đã có tâm mưu nghịch, hắn sẽ không lưu lại một mối họa bên người có thể liên lụy đến chính mình.
Thế nhưng độ phiêu lưu quá cao cũng thường có ý nghĩa hồi báo thật lớn, Lâm Thanh Sơn càng hiểu rõ, nếu hắn đã nói trúng tâm khảm của Phan thượng thư, ngày sau đại sự hoàn thành, chính là ngày phong hầu bái tướng, vinh quang vô hạn cũng không phải là chuyện không có khả năng.
Đây là một hồi đổ bạc dùng sinh mạng làm tiền đặt cược, thắng, hắn sẽ quan to lộc hậu, vinh quy hồi hương, quét sạch sự cười nhạo cùng châm chọc sỉ nhục của người gia hương khi hắn thi rớt, tiện đà vợ con đều được hưởng đặc quyền, trở thành giai tầng quý tộc được người người ca ngợi.
Thua, hắn triệt để tiêu thất khỏi thế giới này, không ai biết, vị trung niên nam tử bình thường hay ra vào thượng Thư phủ đã đi nơi nào. Vài năm sau, tên của hắn sẽ dần dần bị người lãng quên, phảng phất như trên đời chưa từng xuất hiện qua người này.
Văn nhân mặc dù yếu ớt, nhưng khi ngoan độc so với kẻ võ phu càng hơn ba phần. Hầu như trong nháy mắt, Lâm Thanh Sơn liền cắn răng làm quyết định.
" Lão đại nhân dung thứ, lời của môn hạ nói ra có lẽ đại nghịch bất đạo, nhưng xác thực là lời trong lòng môn hạ...Hoàng thượng đã già nua, nhưng chậm chạp không đem ngôi vị giao cho thái tử, điều này nói rõ, hoàng thượng đối với thái tử còn chưa đủ thỏa mãn, thậm chí...hoàng thượng đã có lòng muốn thay đổi cũng không ai biết...""
Lâm Thanh Sơn ngẩng đầu nhìn sắc mặt bình tĩnh của Phan thượng thư, nói tiếp: " Cho nên môn hạ cho rằng địa vị hôm nay của thái tử điện hạ, cũng là rất vững, mà lão đại nhân bản thân đang ở địa vị cao, quyền binh quá nặng, bất luận hoàng thượng có lòng thay đổi hay không, khẳng định không thể tiếp tục trọng dụng lão đại nhân được nữa, không có một vị hoàng đế nào lại thích nhìn thấy đại thần nắm trong tay hơn nửa quyền lực của thiên hạ, đây là một loại khiêu khích cao nhất đối với hoàng quyền!"
Phan thượng thư nghe vậy trên gương mặt già nua rốt cục khẽ giật vài cái.
Lâm Thanh Sơn rất thỏa mãn đối với phản ứng của Phan thượng thư, tiếp tục nói: " Xin thứ cho môn hạ nói thẳng, vô luận lão đại nhân có phủ nhận hay không, hoàng thượng đều nhất định sẽ không bỏ qua cho ngài nữa. Môn sinh của lão đại nhân lại trải rộng thiên hạ, đây là chuyện mà toàn bộ Hoa triều đều biết, trong mắt dân gian, lão đại nhân đức cao vọng trọng, nhưng trong mắt hoàng thượng, lực lượng và uy vọng của ngài đã ngang hàng với hoàng quyền, thử hỏi, hoàng thượng, làm sao cho phép ngài từ quan rời kinh, tiêu diêu tự tại an độ lúc tuổi già?"
" Thả hổ về rừng sao?"
Rốt cục Phan thượng thư thay đổi sắc mặt, trên gương mặt tái nhợt biểu tình biến ảo, sợ, không cam lòng, cùng dữ tợn. Dưới ánh đèn le lói như hạt đậu, có vẻ càng cực kỳ kinh khủng.
Lâm Thanh Sơn đã bị hoảng sợ, ngậm miệng không dám nói thêm một câu, nhưng trong ngực đã bị buông xuống một tảng đá lớn, xem ra Phan thượng thư đã bị dao động.
Phan thượng thư làm sao không hiểu nhưng đạo lý này, chỉ là bản thân ở địa vị cao, nhiều năm qua từ lâu đã thân không tự chủ, đối với khát vọng và truy đuổi quyền lực, môn sinh lại nhờ cậy hắn, hoàng đế tín nhiệm hắn, khiến cho hắn từng bước một đi tới đỉnh cao, rất nhiều chuyện hắn không muốn làm, nhưng tự nhiên sẽ có người giúp hắn làm tốt, sau đó lại đổ lên đầu hắn, ngày tháng lâu dài, liền hình thành trạng thái như ngày hôm nay đâm lao phải theo lao.
Chẳng bao lâu sau, lẽ nào chính mình đã biến thành một cây gai độc trong lòng hoàng thượng? Ngày trước quân thần hòa thuận, hồi ức vô cùng vui vẻ đến nay vẫn còn quanh quẩn trong đầu Phan thượng thư, nhưng tới hôm nay, chính mình đã biến thành người mà hoàng thượng muốn diệt trừ thật nhanh, thế sự vô thường, ai biết tương lai!
Lấy lại bình tĩnh, Phan thượng thư đột nhiên hỏi: " Phương Tranh chuẩn bị mở tổ chức Ảnh Tử, thái tử điện hạ có lời nói gì?"
Lâm Thanh Sơn cung kính nói: " Môn hạ đi gặp thái tử điện hạ, thái tử chỉ nói một câu: " Phụ hoàng làm bất cứ chuyên gì, nhất định đều có đạo lý, cô vương chỉ toàn lực tán thành" Sau đó liên phái môn hạ đi trở về."
Phan thượng thư cười nhạt một tiếng, sau đó nhìn phía Lâm Thanh Sơn, trầm giọng nói: " Ngươi thì sao? Ngươi có ý nghĩ gì?"
Lâm Thanh Sơn không chút do dự nói: " Lão đại nhân, Phương Tranh kiến lập tổ chức Ảnh Tử, đây là bước đầu tiên hoàng thượng hạ thủ đối với ngài, lão đại nhân phải có hành động!'*
Phan thượng thư như cười như không nhìn Lâm Thanh Sơn, nói: "
Ngươi nói nhiều với lão phu như vậy, rốt cục là có ý biếu đạt gì?"
Lâm Thanh Sơn lúng túng, ấp úng không dám nói, nhưng sau đó, giống như đã có quyết tâm nào đó, Lâm Thanh Sơn ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng hai mắt Phan thượng thư, nhàn nhạt nói: "
Hôm nay dưới loại thế cục này, môn hạ cho rằng, nếu thiên uy khó dò, với năng lực của lão đại nhân, tốt hơn là…đổi trời đi!"
Đổi trời! Trong lòng Phan thượng thư giật mình, sắc mặt kịch biến, lạnh lùng nói: "
Ngươi biết ngươi đang nói gì không?"
Lâm Thanh Sơn gật đầu: "
Môn hạ biết, lão đại nhân, ngài còn có sự lựa chọn khác sao? Nếu như ngài nguyện ý nghểnh cổ chờ chém, như vậy môn hạ nguyện ý cùng lão đại nhân cùng chết!"
Ai lại muốn tự đưa cổ chờ chém? Quyền thần chấp chưởng quyền binh nhiều năm, đã có thói quen nằm trên phong cảnh đỉnh cao, thế nào khả năng cam tâm bị một câu nói của hoàng thượng đem tịch thu tài sản cùng tru di cả nhà?
Phan thượng thư thất hồn lạc phách ngồi trên ghế, giật mình nhìn chằm chằm ngọn đèn nằm trên bàn, thật lâu không nói một lời.
"
Lão đại nhân, thời gian không ngừng, chậm trễ sinh biến. Nếu ngài đã hạ quyết định, thì đưa thái tử lên ngai vàng, sau đó ai dám cùng ngài tranh dài luận ngắn? Nếu ngài cũng không yên tâm đối với thái tử điện hạ, thậm chí có thể...tự mình chấp chính."
Phan thượng thư nghe vậy mí mắt lại nhảy, hô hấp bỗng nhiên trở nên ồ ồ.
Thanh âm Lâm Thanh Sơn hạ xuống rất thấp, thấp đến mức không thể nghe thấy, như đám sương không thể nắm lấy: "
Lão đại nhân, giang sơn cẩm tú như tranh vẽ, không nhất định phải mang họ Chu, nó cũng có thế mang họ Phan."
Nét mặt già nua của Phan thượng thư càng không ngừng co quắp lại, trong đôi mắt mờ đục tràn đầy tơ máu, phóng ra ánh sáng tham lam và hưng phấn, tiếng hô hấp ồ ồ như tiếng trâu thở, hỗn loạn với âm thanh nặng nề trong lồng ngực một người già, dường như hơi tàn đang hấp hối.
Thiên hạ công chủ, ngôi cửu ngũ, hoàng bào phủ thân...Phan thượng thư đã có mấy ngàn mấy vạn lần ôm ấp mộng đẹp này. Mỗi lần từ trong mộng cười tỉnh, nhưng chỉ có thể mặc bộ quan phục ngày thường, tay cầm hốt bản, ngáp dài ngồi lên kiệu quan, đi tới kim loan điện vào triều thật sớm, hướng về một vị hoàng đế mà hắn cho rằng không có tư cách năng lực ngồi trên ngai vàng ba quỳ chính lạy.
Vì sao ngồi trên đó không phải là ta? Vì sao không để cho ta nói câu: " Chúng ái khanh bình thân"? Nếu như ta làm hoàng đế, sẽ làm được càng tốt hơn hắn, quốc gia cũng tuyệt không giống như hiện tại rơi vào thù trong giặc ngoài, vết thương đầy đất, con dân thiên hạ dưới sự đái lĩnh của ta, cơm no áo ấm, lễ giáo hưng thịnh, quốc gia sẽ ở trong tay của ta trở nên cường đại phồn vinh, uy chấn thiên hạ, vạn bang triều cống!
Con mắt của Phan thượng thư dần dần đỏ lên đăng sợ, đúng vậy, ta có năng lực làm cuộc đánh cuộc này, thiên hạ trải rộng môn sinh của ta, trong quân càng có không ít tướng lãnh cao cấp trung thành với ta, chỉ cần ta hô lớn, ngai vàng trên kim loan điện cách ta không hề xa xôi. Hoàng thượng đã động sát khí đối với ta, lúc này chỉ còn đường cá chết lưới rách.
Vì quốc gia này, ta đã nỗ lực tinh lực và trí tuệ suốt một đời, hôm nay đã già, hoàng thượng lại muốn mượn ma giết lừa, ta có thể nào cam nguyện vươn cổ chờ một đao chém xuống? Giang sơn này, là do ta khởi động tới! Vì sao ta không được hưởng một phần? Huống chi phần thắng của ta không nhỏ, cơ hội, là ngay trong nháy mắt, tranh thủ nắm chặt, giang sơn sẽ thay đổi triều đại!
Lâm Thanh Sơn nở cụ cười, cười thật hài lòng. Dã tâm giấu dưới đáy lòng Phan thượng thư đã bị hắn thành công kích phát đi ra, dường như giếng phun, không thể ngăn chặn được nữa. Điều này ý nghĩa, đại sự nếu thành, Lâm mỗ hắn sẽ là khai quốc đệ nhất công thần, vợ con được hưởng đặc quyền, vĩnh hưởng thánh quyến. Lâm Thanh Sơn hắn, từ nay về sau, không còn là một tú tài thất bại thi rớt!
Ánh mắt Phan thượng thư từ nao núng lo sợ, trở nên do dự, dần dần, cuối cùng biến thành kiên định.
" Nặng nhẹ thế nào, không thể hỏi sao?" Khóe miệng Phan thượng thư bỗng nhiên cười cười: " Nặng nhẹ chung đỉnh, có thể hỏi được!"
Thở dài một tiếng, Phan thượng thư lo lắng nói: "
Mà thôi..."
Sau đó Phan thượng thư đứng dậy, trầm ngâm chỉ chốc lát, thấp giọng nói: "
Dục tốc bất đạt( gấp quá không đạt), việc này cứ từ từ mà làm. Ngươi đi thăm dò ý tứ môn hạ của lão phu, nhớ kĩ, không thể để lộ nửa điểm tiếng gió, chỉ có thể thử, không thể nói rõ! Việc này quan hệ tính mạng ngươi ta, không thể qua loa!"
Trong mắt Lâm Thanh Sơn lóe ra quang mang hưng phấn, giọng nói cũng vẫn bình tĩnh:"
Môn hạ hiểu rõ."
Phan thượng thư vuốt râu nói: "
Mấy ngày nay lão phu sẽ đi bái phỏng mấy tướng lãnh trong quân, thành hay không, liền xem ý trời..."
Lâm Thanh Sơn nhịn không được hỏi: "
Lão đại nhân, bên phía thái tử…"
Phan thượng thư cười cười: "
Thái tử điện hạ nếu toàn lực duy trì phụ hoàng của hắn, thì cứ để hắn tiếp tục duy trì, người tự có chí."
Lâm Thanh Sơn nghiêm nghị tuân mệnh, đang muốn xoay người cáo từ rời đi.
"
Chậm đã! Phái người nói cho Tiêu Hoài Viễn, muốn hắn tỉ mỉ nhìn chằm chằm từng cử động của thái tử, tùy thời nói cho lão phu."
"
Dạ."
Lâm Thanh Sơn lui ra ngoài, Phan thượng thư ngơ ngác ngồi trong thư phòng, con mắt bình tĩnh nhìn lướt qua một bức tranh trên tường, đó là bức tranh do hoàng thượng tự tay vẽ ra, bức tranh này là một bức Ngạo Trúc Đồ biếu tặng cho hắn. Thúy trúc xanh biếc cao ngất trong tranh, trong gió lạnh hiu quạnh ngạo nghễ sừng sững, bất khuất.
Phan thượng thư xuất thần nhìn chằm chằm bức tranh, lão lệ mờ đục đoanh tròng, cuồn cuộn chảy xuống trong miệng lẩm bẩm: " Bản thân vô tâm, vì sao? Lại sinh ra nhiều oan chiết? Hoàng thượng, hoàng thượng...cựu thần muốn làm một trung thần, là ngài làm cho cựu thần không làm được trung thần…"
Một trận gió đêm thổi qua, ngọn đèn trên bàn lung lay vài cái, đưa thân ảnh Phan thượng thư kéo ra lúc dài lúc ngắn, Phan thượng thư đột nhiên rùng mình...
Cùng lúc đó, Phương Tranh đang ở tây thành cùng bọn thuộc hạ Ảnh Tử giao lưu cảm tình, Phương đại thiếu gia cũng vừa giật mình rùng mình.
Lạ lùng nhìn sắc trời, Phương Tranh xoa xoa đôi tay nổi da gà, lẩm bẩm: "
Ta kháo! Vào thu rồi, muốn ăn thịt cua..."

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #149


Báo Lỗi Truyện
Chương 149/404