Chương 14:


Trên đường về nhà, mập mạp vẫn đang tươi cười hớn hở, thật đáng thương cho đám người ở thời cổ đại, chưa thấy qua chuyện cười bao giờ sao, phẩm vị cũng thật là thấp. Ra khỏi Đạo Minh thư viện, mập mạp không muốn quay trở về, quấn quít lấy Phương Tranh đòi đi bái phỏng "bá phụ, bá mẫu", nhìn tại năm trăm lượng bạc làm thể diện, Phương Tranh đành phải tiện thể đưa hắn về nhà.
Tiểu Ngũ cùng đi phía sau, mờ mịt nhìn mập mạp cười ha hả, nghe bọn hắn bàn luận về mấy chủ đề không rõ ràng, không khỏi cảm thấy có chút uể oải.
Ba người chậm rãi tiêu sái bước đi, vừa đi vừa dạo thật sự là thích ý. Thái độ của mập mạp hoàn toàn giống như một fan hâm mộ các đại minh tinh ở thời hiện đại, tế nhị hỏi Phương Tranh rất nhiều vấn đề, tỷ như làm sao có thể đối lại được Trần phu tử, sau khi Phương Tranh thành công trả lời được thì cảm tạ ai..v..v…Toàn những vấn đề nhàm chán, Phương Tranh nói cảm tạ ai, hắn nghe hiểu được sao?
Bước vào đại môn, trong phủ náo nhiệt hẳn lên, thái độ của đám người hầu đều nhiệt tình chào hỏi Phương thiếu gia cùng mập mạp, châm trà, dâng điểm tâm, ân cần làm cho Phương Tranh cảm thấy có điểm không được thoải mái. Nhưng thần sắc của mập mạp thật ra lại rất bình tĩnh, tựa hồ như chuyện hầu hạ này, đã thành thói quen từ lâu.
Ngồi trong chính sảnh được một lát, cùng mập mạp khoe khoang từ Nam tới Bắc, lấy Phương Tranh nhiều hơn hắn mấy trăm năm kiến thức, khoác loác một người cổ đại như mập mạp thì khỏi phải nói. Mập mạp nghe đến ngẩn người, khóe miệng chảy cả nước dãi mà vẫn không hề hay biết.
Đang thao thao bất tuyệt, Phương lão gia cùng Phương phu nhân đã ra tới, còn chưa thấy người đã nghe được thanh âm, chỉ nghe Phương lão gia cười sang sảng nói: "Tiểu tài tử nhà ta đã trở về, ha hả, hôm nay đọc sách cảm thấy như thế nào?"
Phương Tranh chưa kịp trả lời, mới vừa rồi còn đàm luận cô nương thanh lâu nào có cặp mông phong mãn, cô nương thanh lâu nhà ai có cặp ngực căng tròn, còn mập mạp thần sắc căng thẳng, nhìn thấy phụ mẫu Phương Tranh đến liền khom người lạy dài, nói: "Vãn bối Chu Vô, bái kiến Phương bá phụ, Phương bá mẫu." Một bộ dáng quân tử nho nhã lễ độ, cùng cái gã mập mạp hạ lưu đáng khinh kia, giống như là hai người khác nhau vậy. Phương Tranh lặng thần nhìn biểu hiện của hắn, nguyên lai tiểu tử này diễn kịch rất khá.
Phương lão gia ngẩn người, sau đó cười nói: "Nga? Hài nhi nhà ta còn dẫn theo bằng hữu? Là cùng học tại thư viện đi sao?"
Mập mạp cung kính nói: "Dạ vâng, Phương huynh tính tình ngay thẳng, học vấn cao thâm, vãn bối thành tâm kết giao, hôm nay mạo muội tới đây, mong rằng bá phụ, bá mẫu không trách." Phương Tranh nghe được âm thầm cao hứng, mập mạp người này…Khuyết điểm lớn nhất chính là thích nói thật.
Phương lão gia cùng phu nhân liếc nhau một cái, cười nói: "Hài nhi nhà ta chỉ biết mấy trò khôn vặt, Chu hiền chất, nếu cứ thổi phồng hắn, chỉ sợ tiểu tử này lại không biết trời cao đất dày." Từ sau khi đi tới nhà của Trần phu tử làm lễ bái sư, thái độ của Phương lão gia đối với Phương Tranh rõ ràng so với trước kia đã tốt hơn rất nhiều.
Phương phu nhân không nói lời nào, cùng Phương lão gia chăm chú liếc mắt một cái, mỉm cười hướng mập mạp gật gật đầu, liền đi xuống an bài cơm chiều. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mập mạp cười nói: "Bá phụ đã quá khiêm nhường, lời của vãn bối đều là nói thật, hôm nay tại thư viện, Phương huynh có thể nói là đại triển thần uy, Trần phu tử ra một văn thơ đối ngẫu…"
"Khụ khụ, ân, khụ khụ.." Phương Tranh ở bên cạnh nghe vậy, thấy sắp hỏng bét, nhanh chóng mượn tiếng ho khan, dùng sức nháy mắt ra dấu cùng với mập mạp.
May mắn, mập mạp còn không tính là ngu ngốc đến thái quá, nhận được ánh mắt uy hiếp của Phương Tranh, vội vàng xấu hổ ngừng lại.
"Ân? Chu hiền chất, tại sao lại không nói tiếp?" Phương lão gia thấy mập mạp ngừng lại, cau mày hỏi hắn: "Có phải đồ nghiệt tử này, hôm nay đã gây họa ở thư viện?"
"A, không có, không có mà phụ thân, hài nhi luôn luôn an phận thủ thường, thật thà phúc hậu mộc mạc, làm sao có thể gây rắc rối đây. Ha ha, hôm nay trời quang mây tạnh, thời tiết nắng ấm, các học sinh đều chăm chỉ đọc sách trên học đường, Trần phu tử có chút khen ngợi. Chu Vô, huynh nói có đúng như vậy không? -----Chu huynh!" Phương Tranh ám chỉ mập mạp hát đệm cho hắn, tiểu tử này lại quay lưng đi, bả vai không ngừng run rẩy. Phương Tranh giận sôi gan, hung hăng véo một phen thịt béo bên hông của mập mạp.
"Ôi! A, đúng vậy, đúng là vậy, lời ấy của Phương huynh không phải là giả." Mập mạp vội vàng đáp.
Phương lão gia hồ nghi nhìn hai người, nói: "Như thế thì tốt, nếu để cho ta biết đồ nghiệt tử ngươi mà dám đi trêu chọc người ta, thì đừng trách lão phu tái thu thập ngươi! Chu hiền chất, ngươi cần phải giúp lão phu xem chừng cái đồ nghiệt tử này a!"
Mập mạp khom người đáp ứng, lúc này, Phương phu nhân đã quay lại mời mọi người vào ăn cơm chiều, rốt cuộc Phương Tranh cũng thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Bầu không khí trong bữa cơm chiều rất hài hòa, vui vẻ. Nghe khẩu khí của Phương lão gia, thì đây là lần đầu tiên Phương Tranh mang bằng hữu về nhà dùng cơm, cho nên, bọn họ rất nể tình tiếp đãi khách quý, chẳng những ba người đầu bếp trong nhà đều nổi lửa, còn tới Yêu Nguyệt Lâu mua thêm mấy món ăn chiêu bài. Càng khiến cho người khác cảm động, lão gia tử còn lấy một vò rượu hoa điều(*) đã ngâm dưới hầm hai mươi năm lên chiêu đãi khách, nghe nói, ngày thường ngay cả một ngụm Phương lão gia cũng còn có chút luyến tiếc.
Mập mạp được sủng ái quá mà hoảng sợ. Trong miệng hắn liên tục nói: "Khách khí thế này, vãn bối sao có thể đảm đương nổi." Nhưng hắn lại xuống tay không một chút nề hà, một mâm thức ăn, hắn tùy tiện vẽ lên một cái, liền hơn phân nửa đi vào trong miệng. Không thể không bội phục Phương phu nhân đã biết nhìn xa trông rộng, nếu tùy tiện làm giống như bình thường nhà vẫn ăn, sợ rằng không đủ cho mập mạp nhét kẽ răng. Phương Tranh hoài nghi có phải mập mạp đang tìm cách ăn trở về cái tấm ngân phiếu năm trăm lượng kia không? Hắn đem chính mình che dấu thật sâu a!
Trong bữa ăn, Phương lão gia vô tình hữu ý hỏi về gia thế của mập mạp, nghe nói nhà hắn cũng làm nghề buôn bán, Phương lão gia càng thêm cao hứng, liên tục hỏi là hiệu buôn nhà ai, làm sinh ý gì. Mập mạp ấp úng không nói rõ ràng, hàm hồ vài câu cho qua chuyện, Phương lão gia cũng không muốn truy vấn thêm.
Phương Tranh xem thường nhìn mập mạp, thầm nói tiểu tử này không thật thà, ngươi sợ rằng ai đến thăm nhà ngươi a, nhà ngươi có tiền, so với nhà ta còn nhiều hơn sao? Mập mạp hổ thẹn cúi đầu dưới ánh mắt khinh thường của Phương đại thiếu gia, biết hổ thẹn là tốt rồi.
Một bữa cơm cả chủ và khách đều tận hứng, mập mạp ợ một cái thỏa mãn liền đứng dậy cáo từ, Phương Tranh đi theo tiễn hắn ra ngoài cửa.
"Phương huynh, mùi vị đồ ăn nhà ngươi không tệ, ha hả, sau này, ta sẽ bồi thường cho." Mập mạp vừa xỉa răng vừa nói.
Phương Tranh khách khí cười nói: "Hoan nghênh sau này ngươi tới thường xuyên, tuy nhiên, lấy sức ăn của mập mạp ngươi, chỉ sợ lương thực trong kho nhà ta khó ứng phó nổi. Lần sau tới dùng cơm, nhớ rõ phải mang theo ngân phiếu trả tiền, một bữa cơm một trăm lượng bạc, già trẻ không gạt, bao ngài tận hứng mà về."
Mập mạp ngẩn người, tiếp theo dùng sức vỗ vỗ vào bả vai Phương Tranh, nói: "Ngươi cũng thật biết nói đùa!" Dứt lời cười to mà đi.
Phương Tranh đuổi theo bóng lưng mập mạp, cao giọng hét to: "Ta không biết nói đùa!"
Xoay người bước vào trong nhà, hướng phía chính sảnh đi đến, Phương lão gia cùng Phương phu nhân đang ngồi uống trà, vì thế Phương Tranh ngồi một bên bồi tiếp hai người.
Phương lão gia chậm rãi nhấp từng ngụm, thưởng thức chén trà, sau một lúc lâu mới nói: "Tranh nhi, cái người Chu Vô kia, ngươi có biết nhà hắn đang làm cái gì hay không?"
Phương Tranh đang cầm miếng điểm tâm nhét vào miệng, nghe vậy ngẩn người, nói: "Hắn không phải đã nói, trong nhà làm ăn buôn bán hay sao?"
"Buôn bán? Ha ha." Phương lão gia cười nhạt nói: "Ta xem hắn cử chỉ hữu lễ, khí độ bất phàm, có thể giáo dưỡng như vậy, cũng không phải một nhà thương nhân có thể dạy dỗ ra được."
Hắn nghe tiết mục sinh hoạt phòng the mà lại khí độ bất phàm, Phương Tranh âm thầm bĩu môi.
"Có khi nào hắn là con nhà quan lại?" Phương phu nhân nghi hoặc, nói.
"Rất có khả năng, nhưng bất kể nói thế nào, Tranh nhi cùng hắn kết giao bằng hữu cũng không phải là một chuyện không tốt, từ xưa đến nay, quan cùng thương đều dựa vào nhau mà sống, đều là quân cờ hỗ trợ cho nhau. Ha ha, Tranh nhi, ngươi phải nhớ kỹ, ở bên ngoài không quản là kẻ nào, đều phải lấy lễ đối xử với người ta, thành Kim Lăng này nhân tài ẩn nấp nhiều vô số. Có lẽ, tùy tiện cùng người ta thoáng chạm mặt trên đường, đó cũng có thể là một phen gặp được quý nhân, hoặc cũng có thể là cường địch, người sẽ đưa ngươi đi vào chỗ chết, cho nên, ra ngoài không được hung hăng càn quấy." Phương lão gia lẳng lặng giảng đạo cho Phương Tranh.
"Phụ thân yên tâm, hài nhi luôn luôn nhát như chuột, sức trói gà còn không chặt, ở bên ngoài chỉ có người khác ức hiếp, hài nhi tuyệt đối là ngàn vạn lần cũng không dám khi dễ người khác." Phương Tranh kiêm tốn nói.
"Hừ, ta cũng muốn tin lời của ngươi, nhưng bản tính của ngươi như thế nào… Ta còn không hiểu sao?" Phương lão gia đối với hắn khiêm tốn rất là khinh thường.
"Không có việc gì sao? Nếu không có việc gì, thì quay về phòng đi, cố gắng chăm chỉ đọc sách, nếu năm sau thi không đậu, thi rớt tú tài, cẩn thận cái đầu trên cổ của ngươi!" Phương lão gia trắng trợn uy hiếp, vừa dứt lời, Phương phu nhân tức giận, hung hăng cấu véo một phen vào cánh tay của hắn.
Những ngày sau này trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã nửa tháng.
Nửa tháng này, Phương Tranh không có thu hoạch gì, mỗi ngày đến thư viện đọc sách, hết giờ thành thật về nhà ăn cơm, mười phần giống với một vị quai bảo bảo thời đại phong kiến. Điều này làm cho Phương lão gia rất là hài lòng, cao hứng vung tay, tiền tiêu vặt hàng tháng của Phương Tranh từ mười lượng bạc, tăng lên thành hai mươi lượng bạc. Nhìn xem, làm quai bảo bảo cũng có nhiều chỗ tốt a, mới nửa tháng công phu liền đã được tăng lương.
Thu hoạch lớn nhất chính là mập mạp, gia hỏa này từ khi ăn chực tại Phương gia một bữa, tựa hồ bị nghiện, cách vài ngày liền mượn danh nghĩa "lãnh giáo học vấn" cùng Phương Tranh, để đến nhà tìm hắn, cố tình vừa vặn, mỗi lần lãnh giáo đều là khoảng thời gian nhà Phương Tranh chuẩn bị ăn cơm. Nửa tháng trôi qua, học vấn của mập mạp gia tăng bao nhiêu thì không ai biết, bất quá, sức ăn của hắn thì mọi người đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Điều khiến cho Phương Tranh cảm thấy bất đắc dĩ chính là, vị nhân huynh mập mạp này, quả thực rất am hiểu cách mua chuộc lòng người, luôn miệng nói rằng không cần khách khí nhưng mỗi lần tới Phương phủ đều mang theo một chút tiểu lễ vật dâng tặng nhị vị lão nhân gia. Một thời gian sau, Phương lão gia một câu, một tiếng đều gọi " hảo hiền chất", chỉ hận không thể đem thu làm nghĩa tử mới tốt, trên dưới Phương phủ đã dần quen với sự tồn tại của mập mạp, không quản hắn có tới hay không, mỗi lần ăn cơm luôn sắp nhiều hơn một đôi đũa, Phương Tranh có chút rối rắm, vốn định thu hắn tiền cơm, nhưng khi mở miệng thì lại cảm thấy có chút ngượng ngùng.
" Ăn cơm nhà ta cảm giác ngon như vậy sao?" Phương Tranh bộ dáng uể oải ghé sang bàn bên cạnh hỏi nhỏ. Trên bục giảng, Trần phu tử vẫn đang say sưa giảng giải "Mạnh Tử".
Mập mạp cũng học theo hắn gục xuống bàn, bất quá động tác kỹ thuật cao này đối với hắn là tương đối khó khăn, thịt béo trên lưng quá nhiều, căn bản không thể khom lưng xuống được, hắn đành tựa lưng ngồi dựa vào ghế, hâm mộ nhìn Phương Tranh.
"Được ăn hay không, cũng không quan trọng, trọng yếu nhất là… Không khí bữa ăn gia đình, ta rất hâm mộ ngươi." Sau khi hai người quen nhau được một thời gian, mập mạp cùng Phương Tranh đã không còn dùng "tại hạ", "ngu đệ" mà xưng hô nữa, bình thường đều gọi " ta, ngươi".
" Phụ mẫu ngươi, không cùng ăn cơm với ngươi bao giờ sao?" Đột nhiên Phương Tranh nhớ tới, quen biết với mập mạp đã lâu như vậy, còn chưa có hỏi qua tình huống trong nhà hắn, chỉ biết một điều, nhà hắn cũng đang làm ăn buôn bán.
" Phụ mẫu ta… thường xuyên ra ngoài, trong phủ ngoại trừ ta cùng muội muội, cũng chỉ còn đám người hầu." Mập mạp tinh thần chán nản.
Phương Tranh gật gật đầu như đã hiểu, thương nhân trọng lợi khinh biệt ly(1), để được có một chút tài sản này nọ, tóm lại cũng phải trả một cái giá khác.
"Hài tử đáng thương, sau này tới nhà của ta ăn cơm, tặng thêm cho ngươi vài cái bánh bao…." Phương Tranh hào phóng vỗ vai mập mạp: "Năm mươi lượng bạc một bữa cơm, thật sự vừa rẻ vừa ngon, chỗ tốt như vậy, tìm ở đâu ra đây?"
Trong lòng mới vừa dâng lên mấy phần thương cảm, đã bị Phương Tranh châm chọc làm cho tan biến, mập mạp rủa thầm Phương Tranh một phen, sau đó nói: "Đi! Ta không tính toán trả thù lao, tối nay ta nghĩ muốn ăn thịt kho tàu, cá chép chưng, ngươi kêu Tiểu Ngũ quay lại phân phó cho nhà bếp một tiếng." Thời gian qua, mập mạp cùng Tiểu Ngũ cũng rất quen thuộc.
Mập mạp chết bầm này, thật không tính chính mình là ngoại nhân, nếu cứ tiếp tục như vầy thì không được, sau này ta phải đến nhà của hắn ăn bù. Phương Tranh thầm nghĩ, sẽ lấy danh nghĩa "lãnh giáo học vấn" cùng hắn, giống như hắn lấy cớ đến Phương phủ, lãnh giáo học vấn tốt lắm, học vấn luôn luôn được coi trọng. Khổng tử không phải đã từng nói "tam nhân hành, tất hữu ngã sư yên"(2) sao? Theo như câu này thì, năm đó Khổng lão phu tử hơn phân nửa là đang trong thời gian thê thảm, kiếm cớ đi ăn chực nhà người ta mà thôi.
"Còn có một chuyện.." Đột nhiên mập mạp ấp úng, nói: "Mỗi ngày đều đến nhà ngươi ăn cơm, chỉ để lại muội muội ta cô tịch ở nhà một mình, Phương huynh, ngươi xem có thể hay không…"
"Đến đây đi, cả hai đều đến đây đi!" Phương Tranh hào phóng vung tay, nói: "Dù sao chăn một con trâu cũng là chăn, hai con trâu cũng là chăn, nhà ngươi còn có thân thích gì không? Đều mang lại đây đi, nhiều người cũng không sao cả, chẳng qua chúng ta mở tiệc cơ động…." Lấy sự hảo cảm của Phương lão gia đối với mập mạp, dù có mang thêm vài người đến Phương phủ ăn chực cũng không coi vào đâu, Phương Tranh rất thông minh, nghe vậy liền đáp ứng hắn.
"Muội muội của ngươi hẳn là sức ăn nhỏ hơn so với ngươi, tính nàng mỗi bữa hai mươi lượng bạc là được rồi, cuối tháng tổng kết sổ sách, trả tiền một thể." Phương Tranh gục xuống bàn, uể oải mặc cả.
"Được." Mập mạp không thèm để ý, nói: "Ngươi cứ bình tĩnh đi, chờ đến năm nào ta trả lại cho."
Chú thích:
(*) Hoa Điều Tửu : Hay còn một cái tên gọi nổi tiếng khác chính là Nữ Nhi Hồng, nó có một cái ý nghĩa rất thú vị, theo phong tục của người Triệu Hưng, khi phụ nữ sinh con gái, khi đứa bé được đầy tháng tuổi, người mẹ sẽ đích thân đi ủ rượu. Sau đó đựng rượu trong một chiếc hũ gốm có trạm trổ hình hoa trên hũ, đem chôn dưới đất, để ủ khoảng mười mấy năm. Đợi cho tới khi người con gái xuất gia đi lấy chồng, mới lấy ra để khoản đãi bà con lối xóm cũng thưởng thức hoặc làm của hồi môn cho con gái về nhà chồng, vì thế mà loại rượu này còn có một cái tên khác nữa , đó là rượu "nữ nhi hồng".
(1) Thương nhân trọng lợi khinh biệt ly : Ý nói chính là người làm ăn buôn bán không coi trọng tình nghĩa, hoặc mải mê buôn bán không chăm sóc được cho gia đình, con cái, chỉ biết lo kiếm tiền.
(2) tam nhân hành, tất hữu ngã sư yên : Câu trên có nghĩa là, Ba người cùng đi, ắt hẳn có người đáng là thầy ta.
Đức Khổng Tử nói: "Tam nhân hành tất hữu ngã sư yên, trạch kỳ thiện giả nhi tùng chi, kỳ bất thiện giả nhi cải chi."
Nghĩa là: Ba người đi ắt có người là thầy ta vậy, lựa người lành mà theo, còn người chẳng lành thì sửa cải theo đó.
Ba người đi đường với nhau, hai người nữa với mình là ba, người lành thì vẽ cho ta điều lành và ta làm theo, người chẳng lành thì vẽ cho ta điều xấu, ta nên biết mà chừa ra. Thế là hai người đó đều là thầy của ta.
Câu nói trên của Đức Khổng Tử biểu thị một đức khiêm tốn và một tinh thần cầu học đến cao độ. Nơi người giỏi và lành, chúng ta học nơi họ điều giỏi điều lành và bắt chước làm theo; nơi người dở và không lành, chúng ta học để biết cái dở và cái không lành để tránh đi, khỏi thất bại.
Trong đời sống chung quanh chúng ta, tất cả đều là những bài học đủ ngành đủ lớp rất đa dạng phong phú, bài học tốt thì chúng ta bắt chước, bài học xấu thì chúng ta biết mà tránh cho khỏi vấp phạm.
Còn ý của Phương Tranh là phải học theo Mập mạp, đến nhà hắn ăn chực lại!

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #14


Báo Lỗi Truyện
Chương 14/404