Chương 113: Ám sát


Bên trong phòng mọi người nhìn nhau thất sắc, đầu đầy mồ hôi.
Mặc Cúc Liên bình tĩnh nói: " Phương đại nhân, có phải chúng ta nên tiếp tục đàm phán hay không?"
Phương Tranh cười mỉa nói: " Đương nhiên, đương nhiên..." Xem ra người Đột Quyết đối với bầu không khí sinh động cũng không quan tâm chút nào.
Đạt Tháp Tháp suy nghĩ một lúc lâu, nghĩ xong điều kiện liền bắt đầu nói một tràng tiếng Đột Quyết.
Lục Hồng Văn phiên dịch nói: " Mặc Xuyết Khả Hãn nguyện ra ba trăm vạn lượng bạc. Sẽ trả lại toàn bộ phụ nữ và những người bị bắt. Sẽ nguyện làm minh ước, từ nay về sau cùng Hoa triều trở thành láng giềng hòa thuận thân mật, không xâm phạm lẫn nhau. Đồng thời nếu hai nước hợp binh diệt Cốt Đốt Lộc Khả Hãn, Mặc Xuyết Khả Hãn nguyện chia đều lãnh thổ với hoàng đế Hoa triều, thổ dân chăn nuôi và tất cả, tuyệt không đổi ý."
Mặc Cúc Liên nghe vậy phẫn nộ nhịn không được nhảy dựng lên, dùng tiếng Đột Quyết hung hăng hướng Đạt Tháp Tháp mắng to, Đạt Tháp Tháp cùng không cam lòng tỏ ra yếu kém, hai người lại bắt đầu lớn tiếng tranh cãi.
Ngụy Thừa Đức không còn nhịn được nữa, tiến đến nói bên tai Phương Tranh: " Phương đại nhân, cứ nói vài câu lại cãi nhau, cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp, có nên thay đổi biện pháp khác để đàm phán cho tốt hơn không?"
Phương Tranh gật đầu nói: " Không sai, ta không nghĩ người Đột Quyết lại thô lỗ như thế, tố chất thật sự là quá kém. Cứ như thế phải đàm phán tới tám đời cùng đàm không ra kết quả. Xem ra phải chia ra mà đàm mới thỏa đáng."
Ngụy Thừa Đức cũng tán thành chủ ý này, sau khi cùng đám người Phùng Cừu Đao trao đổi ý kiến, Phương Tranh cười tủm tỉm nói: " Hai vị quý sứ, hôm nay trời đã không còn sớm, chúng ta chỉ nói tới đây thôi. Hai vị không cần quan tâm chúng ta, cứ tiếp tục đi, ha hả, nơi này non xanh nước biếc, hai vị không ngại ở lai đây ngồi cãi nhau quá mệt thì vẫn có thể nằm cãi tiếp. Hay là nằm úp sấp cãi luôn cùng được, nếu như cãi còn chưa thỏa, bên ngoài cửa chùa còn có một khoảng đất trống, thích hợp cho hơn ba trăm người tranh đấu, các ngươi cử thoải mái mà cãi..."
Hai vị sứ giả Đột Quyết vừa nhìn thấy Phương Tranh muốn đi, không khỏi nóng nảy, hôm nay chưa đàm được điều gì, chỉ mới nói ra điều kiện mà đã cãi nhau như vậy thì chẳng biết phải nói tới năm nào tháng nào.
Mặc Cúc Liên kéo Phương Tranh cười nói: " Phương đại nhân dừng chân, sắc trời còn sớm, cần gì phải nóng lòng rời đi như thế? Lão phu sẽ không cãi nhau với tên man phu này nữa, chúng ta tiếp tục ngồi xuống nói đi."
Phương Tranh cười nói: " Quốc sư đại nhân, trước mắt ngươi cũng đã thấy nếu cứ tiếp tục cãi nhau thực sự không thể đàm phán được nữa. Hai miệng đối nhau, nháo sự khó tránh khỏi. Hai vị sử giả đều là đại nam nhân, không đáng giống như hai oan gia tranh giành xem lưỡi của ai dài hơn phải không?"
Mặc Cúc Liên và Đạt Tháp Tháp nghe Phương Tranh ví bọn họ thành một đôi, liếc mắt nhìn nhau lập tức rùng mình một trận.
Phương Tranh nói tiếp: " Cho nên, hì hì, chúng ta tách ra mà nói đi. Như vậy đối với các ngươi cũng có lợi, có điều kiện gì cứ nói, không cần cãi nhau ngay trước mặt, mặc kệ được hay không thì mọi người cũng dễ tụ dễ tán. Chỉ cần ra khỏi lãnh thổ Hoa triều, dù cho các ngươi lấy đao đâm nhau, đó cũng là chuyện riêng của các ngươi."
Mặc Cúc Liên nhìn thoáng qua Đạt Tháp Tháp. Trong mắt hai người đều hiện lên quang mang khó hiểu, sau đó cả hai cùng gật đầu, đồng ý với đề nghị của Phương Tranh.
Phương Tranh thỏa mãn vỗ vỗ tay, cười nói: " Như vậy rất tốt, ta xin cáo từ trước, ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục đàm phán với lão Mặc. Nga, không phải, ngươi đâu phải họ Mặc phải không?...Quốc sư đại nhân, ngày mai ta đàm phán với ngươi trước, đàm xong sẽ tìm lão Đạt..."
Nhìn Đạt Tháp Tháp một chút, Phương Tranh hỏi: " ...Ngươi cũng không phải họ Đạt phải không? Hắc, ta nói người ĐỘT Quyết các ngươi đặt tên sao lại phiền phức như vậy, gọi lên nghe thật không thuận tiện, thật sự là quá lạc hậu đi thôi..."
Phương Tranh xoa tay, vừa đi vừa lắc đầu, lưu lại mấy vị sứ giả Đột Quyết, gương mặt sầm xuồng nhìn theo bóng lưng của hắn...

Ra cửa chùa, Phương Tranh chắp tay từ biệt với Ngụy Thừa Đức cùng Phùng Cừu Đao, mang theo sát thủ ca ca lên xe ngựa về phủ.
Sát thủ ca ca ngồi trong xe ngựa rất an tĩnh, vẫn rất im lặng. Từ ngày Phương Tranh quen biết hắn, hắn vẫn là một người xem một chữ nói đáng ngàn vàng.
Chẳng lẽ đây là thiên tính của hắn? Có lẽ lúc trưởng thành từng chịu qua sự kích thích nào đó, dẫn đến việc trong ngôn ngữ không được thuận lợi như người khác.
Phương Tranh lên xe ngựa vẫn hiếu kỳ nhìn chằm chằm sát thủ. Nói lời trong lòng, hắn đối với sát thủ thời cổ đại vẫn luôn ôm thái độ sùng kính, chức nghiệp sát thủ thực sự rất có tính kích thích, hình tượng cũng rất khốc, tựa như trong phim điện ảnh. Gió thu hiu quạnh, lá rụng bay tán loạn, một người cô độc cầm một thanh kiếm còn chưa rút khỏi vỏ, một mình đi trên con đường không vết chân người. Hai bên đường có những người nhảy xuống chỉ để chịu chết, sau đó sát thủ lạnh lùng cười, dù kiếm cũng không cần rút ra, ba quyền hai cước đã thu thập sạch sẽ mấy tên lâu la kia. Dù kiểu tóc cũng không hề rối loạn giống như loại nhựa cao su chịu lực, cuối cùng hắn lại hiện ra vẻ mặt cô đơn tịch mịch vì " vô địch", lại chầm chậm tiêu thất trong đường nhìn của mọi người...
Tình tiết tuy rằng rất ớn lạnh, nhưng trong cảm nhận của Phương Tranh hình tượng sát thủ xác thực là như vậy. Vị sát thủ ca ca trước mắt này nếu luận hình tượng và khí chất, cũng không kém với sát thủ trong sự tưởng tượng của Phương Tranh bao nhiêu. Chỉ tiếc bề ngoài của người này thật lành khốc, trên thực tế lại là một tên tham tiền tiêu chuẩn, tính tình thích đòi tiền càng làm cho kẻ khác giận sôi.
" Sát thủ ca ca, hỏi ngươi một câu." Phương Tranh ngồi im không ai nói chuyện với hắn, không thể làm gì khác hơn là tự mình tìm chuyện để nói.
Sát thủ nhắm mắt nhàn nhạt " ân" một tiếng.
Phương Tranh hiếu kỳ nói: " Vì sao ngươi không thích nói chuyện? Vì sao vậy?" Sát thủ mở mắt ra nhìn hắn, cũng không đáp.
Phương Tranh hăng hái bừng bừng hỏi: " Có phải các ngươi nói chuyện cũng phải thu phí không? Oa, đó chẳng phải là giống như nghề luật sư còn gì? Được rồi, ngươi có tổ chức hay không? Sau này đầu lĩnh của các ngươi quá xấu xa, ngươi muốn thoát ly tổ chức đó, không tiếc trở mặt với các sát thủ đồng môn, lại mở ra cuộc chiến vô cùng đẫm máu để mở một con đường sống. Hay nhất là thuận tiện cứu được một mỹ nữ trong lao ngục của tổ chức để cùng bỏ chạy.
Phương Tranh còn chưa nói xong, sát thủ bỗng nhiên trợn trừng hai mắt, hàn quang trong mắt lóe ra, một cỗ sát khí bức người phóng lên cao. Đừng hỏi Phương Tranh vì sao hắn biết đó là sát khí, nhưng dù sao hắn thật sự cảm nhận được.
Phương Tranh hoảng sợ thụt lui sát góc xe ngựa, nhanh miệng chịu thua: " Ai, là ta nói lung tung thôi, nếu ngươi không vui thì xem như ta không có nói có được không."
Sát thủ không để ý đến hắn, chỉ xốc màn xe nhìn ra phía ngoài một chút, trong miệng lạnh lùng nói: "
Tình huống không đúng."
Phương Tranh kinh hãi nói:"
Làm sao vậy?"
Hắn nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ xe, xe ngựa đã sáp đến ngay cửa thành, bên ngoài cửa sổ là một mảnh rừng cây nhỏ dày đặc, thông xanh um úc, dưới ánh mặt trời buổi trưa hiển lộ sinh cơ bừng bừng.
Sát thủ gõ vào đầu Phương Tranh, lạnh lùng nói: "
Không muốn sống nữa sao?"
Phương Tranh kinh khủng nói: "
Chẳng lẽ có ngươi muốn giết ta ngay chỗ này?"
Sát thủ ừ một tiếng, không thèm để ý đến hắn, chi nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài xe.
Trong lòng Phương Tranh vừa vội lai sợ, thế nhưng từ khi xuyên qua đây là lần đầu tiên đối mặt sự uy hiếp của cái chết. Hơn nữa loại uy hiếp này không phải mặt đối mặt, vừa nghĩ có người đang trốn ở một nơi nào đó chờ cơ hội một đao cắt đứt cổ hắn, vùng cổ Phương Tranh liền nổi da gà, mồ hôi lạnh cũng không ngừng chảy xuống.
Hiện tại duy nhất có thể cứu được hắn cũng chỉ có vị sát thủ ca ca này mà thôi. Cũng không biết vị sát thủ ca ca này rốt cục có phải là hảo thủ hay không, tuy nói hắn đã từng dùng một chưởng đánh vỡ ngọc bội của Phương Tranh thành bột, cũng dùng một cước đá bay tiểu Ngũ, nhưng điều này cũng chỉ có thể chứng minh hắn có sức mạnh mà thôi. Kiếp trước Phương Tranh từng xem tiểu thuyết võ hiệp, người có sức lực ở trong tiểu thuyết đều đảm nhận vai chịu chết, cũng giống như vừa lộ diện liền bị đánh cho tơi bời, Phương Tranh nhìn sát thủ ca ca từ trên xuống dưới, trong lòng không khỏi mọc lên một cỗ sợ hãi, làm sao bây giờ? Càng xem càng thấy hắn chỉ giống như một tấm bia đỡ đạn có sức mạnh mà lại ngu ngốc... Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
" Sát thủ ca ca, ngươi từng giết người chưa? Ý của ta là ngươi có giết qua người trong võ lâm chưa? Đứa con ngu ngốc của Giang thị lang không tính nha." Phương Tranh bỗng nhiên nhớ tới, vấn đề trọng yếu như vậy từ sau khi hắn quen biết sát thủ ca ca vẫn chưa từng hỏi qua hắn, điều này thật sự là quá sơ ý.
Sát thủ ca ca lạnh lùng nói: "
Đương nhiên."
A, vậy thì bổn thiếu gia nhẹ nhõm hơn.
"
Sao ngươi biết có người đang chờ giết ta ở bên ngoài?"
"
Cảm giác." Sát Thủ khốc khốc nói.
"
"
Phương Tranh cảm thấy thật đáng tiếc đối với câu trả lời của hắn, loại luận điệu mang đầy chủ nghĩa duy tâm làm hắn hoàn toàn không thể nhận thức, cũng giống như điển cố "
sự chuyển động cũng giống như là tâm động". Theo Phương Tranh lý giải, đó là hai lão hòa thượng ăn no không có chuyện gì làm nên nói chuyện phiếm mà thôi, lại không nghĩ rằng sát thủ ca ca cũng tin tưởng loại cảm giác này, theo như tình hình thì hơn phân nửa do thần kinh của sát thủ ca ca quá nhạy cảm, khẩn trương mà thôi.
Trái tim đang treo cao của Phương Tranh rốt cục thả lỏng xuống tới, hắn bất mãn trừng mắt nhìn sát thủ: "
Vậy ngươi cứ chậm rãi mà cảm giác đi. Ta ngủ một chút đã, về đến nhà thì gọi ta."
Hắn miễn cường ngã lưng ra xe, chuẩn bị ngủ một giấc thật thoải mái.
Xe ngựa không có chút báo động lại kịch liệt chấn động liên tục, sau đó liền nghe được người đánh xe kêu lên một tiếng thảm thiết, sau đó xe ngựa liền dừng lại.
Phương Tranh hoảng sợ nhảy lên, hét lớn: "
Làm sao vậy? Làm sao vậy?"
Sát thủ kéo hắn xuống, quát: "
Ngoan ngoãn nằm úp sấp xuống đi, đừng nhúc nhích!"
Sau đó hắn cũng không quay đầu lại lao ra khỏi xe ngựa.
Phương Tranh kinh hãi kêu lên: "
Ai, ngươi làm gì chứ? Kháo! Không nói nghĩa khí chút nào nha? Ngươi thu bạc của ta rồi, sao lại bỏ lại một mình ta rồi chạy? Đền tiền đi! Đền gấp mười!...Ta đến nha môn cáo tội ngươi!"
Kêu nửa ngày cũng không thấy phản ứng, bên ngoài xe cũng không hề có động tĩnh, dù là tiếng chim kêu cũng không có. Chỉ có con ngựa thỉnh thoảng phun ra vài tiếng phì phì trong mũi.
Phương Tranh thật sự chịu không nổi sự yên tĩnh chẳng khác gì cõi chết như thế, hắn thoáng do dự một chút, nhẹ nhàng đứng lên lặng lẽ vén một chút màn xe, dùng mắt quan sát động tĩnh bên ngoài.
Sát thủ ca ca không hề bỏ chạy, chỉ đứng yên bên ngoài xe, bốn người che mặt đang bao vây quanh người hắn.
Mặc dù bản thân đang ở trong nguy hiểm nhưng Phương Tranh vẫn nhịn không được nở nụ cười. Rốt cục người cổ đại là ngu hay là ngốc nha? Vì sao khi làm chuyện xấu thì nhất định phải che mặt? Dường như sợ toàn bộ người trên thế giới này đều sẽ nhận ra hắn hay sao đó, có cần như vậy không? Kỳ thật cho dù không che mặt, Phương Tranh khẳng định hắn cũng không nhận ra, trừ phi do chính lão già Phan thượng thư tự mình lấy đao tới chém hắn.

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #113


Báo Lỗi Truyện
Chương 113/404