Chương 393: Cô dâu là người đàn bà của tôi


Nhưng khi Triệu Nhược Thần quay đầu lại nhìn cha mình, nàng cũng cảm thấy không đúng, hôn lễ này tuyệt đối có vấn đề, bởi vì bây giờ Triệu Quang Binh căn bản không dám nhìn mặt con gái, âm mưu này, ông cũng chỉ là một quân cờ, chịu người khác sai khiến.
"Hôm nay, chúng ta có mặt tại đây, để làm chứng nhân cho đôi bạn trẻ này"Cùng lúc đó, gã mục sư chết tiệt đã xuất hiện trên đài, bắt đầu cao giọng đọc kinh thánh.
Nhìn thấy cả những người của Hoàng gia, hôn lễ này, căn bản chỉ là một trò cười, mấy ngày qua, nàng đã trở thành một đứa ngốc mơ mộng, ngay cả người kết hôn cũng không rõ. Nhưng có một chuyện rất rõ ràng là, nếu muốn nàng bước chân vào Hoàng gia, đó là vọng tưởng.
Lập tức buông tay cha ra, nàng đã tự nâng khăn che mặt lên, đây không phải là điều nàng muốn, nàng phải kháng cự.
Tiếng bước chân vang lên, bảy tám người, bước vào cửa lớn của giáo đường, nhìn thấy hắn đến, Đinh Bản Quân và Triệu Quang Binh nhẹ nhàng thở phào, bọn họ chỉ sợ người đàn ông này không đến, nếu đã đến, thì tất cả, đều giao cho hắn xử lý. Hôn lễ này, vốn là một kế hoạch, cho hắn một cục rắc rối, để cho hắn thu dọn.
"Các vị, chúng tôi tới rồi, hình như đã bỏ qua cảnh hay"Giọng nói thanh thúy của Tư Mã Lạc vang lên, rất nhiều người có thể nghe được.
"Thì ra là Tư Mã thiếu gia, thật sự rất nể mặt, phải hân hạnh đón tiếp, không trễ đâu, không trễ đâu, hôn lễ lập tức cử hành"Hoàng Đạo Sinh nhẹ giọng mở miệng, trên mặt hiện vẻ hồng hào, hôn lễ của con trai cũng là một phương thức thị uy, người không tham gia, chính là không nể mặt Hoàng gia. Nhìn thấy rất nhiều người đến, đương nhiên trong lòng ông rất vui, cho dù có xảy ra chuyện gì ở kinh, thì uy danh của Hoàng gia, vẫn tồn tại uy nhiên.
Tư Mã Lạc gật đầu, sau đó ngồi xuống, sau đó là Triệu Nhược Minh, hắn căm hận nhìn Triệu Quang Binh, thật sự muốn xông lên hỏi thẳng, có phải ông bị điên hay không, chuyện này có thể làm ra được, chẳng lẽ thật sự muốn chấm dứt với Tiêu gia, tự tìm đường chết cho Triệu gia?
"Chị của tôi kết hôn, không lý gì mà không cho tôi biết, tôi cũng chỉ đến xem lễ"
Triệu Nhược Minh cũng ngồi xuống, ngồi bên cạnh Tư Mã Lạc, bọn họ đã lựa chọn một vị trí quan sát tốt. Bây giờ sắp có kịch rồi, được làm người xem, quả thật là một loại hưởng thụ.
Phía sau hai người, chính là Tiêu Thu Phong. Mà bây giờ, tất cả mọi người đang nhìn vào hắn.
"Đây không phải là người đàn ông của Tiêu gia Đông Nam sao? Hắn cũng đến tham dự hôn lễ?"
"Tốt lành vậy sao? Không phải đến quấy rối chứ?"
"Hắn dám, đây là ngày vui của Hoàng gia, dám đến quấy rối, Hoàng gia sẽ tha cho hắn sao?"
Đủ các dự đoán, đã ầm ĩ bên trong giáo đường, cũng có ít người dự đoán hắn, hắn đến đây, mục đích cuối cùng là vì cô dâu xinh đẹp kia.
Trong lúc đó, Triệu Nhược Thần đột nhiên an tĩnh lại, bởi vì nàng thật rất muốn nhìn xem, trong tình huống như vậy, người đàn ông đó sẽ có phản ứng như thế nào. Khăn che mặt nhẹ nhàng buông xuống, nàng đứng lặng nơi đó, không thèm đếm xỉa đến. Nếu muốn lấy Triệu Nhược Thần nàng, phải có chút bổn sự, đem nàng về nhà.
Hai mắt của Hoàng Đạo Sinh đã chớp động, trầm ngưng một lát, nhưng vẫn nở nụ cười hào sảng nói :"Thì ra là Tiêu thiếu gia quang lâm dự lễ, thật sự là vinh hạnh, vinh hạnh. Tiêu thiếu gia khách khí rồi, chờ uống vài chén rượu mừng"
Hoàng Đạo Sinh khách khí như vậy, nhưng hai người con trai sau lưng ông, đã cảnh giới toàn bộ tinh thần, người đàn ông này, hẳn là không có lòng tốt như vậy, đến dự hôn lễ của em trai, nhất định là có mưu đồ.
Tiêu Thu Phong đi lại gần, trên mặt bình tĩnh, toát ra nụ cười thản nhiên, nói với hoàng đạo sinh: "Hoàng tiên sinh hiểu lầm, bản thiếu gia hôm nay đến đây, đơn giản hôm nay là hôn lễ của tôi, đáng tiếc, có người đoạt cô dâu của tôi"
"Mày nói cái chó gì!"Tên hắc hùng này quả nhiên tu dưỡng rất kém, vừa thấy ánh mắt của Tiêu Thu Phong nhìn về phía Triệu Nhược Thần, hắn đã giận đến mất lý trí, quên mất ở dưới có bao nhiêu người xem lễ.
Tiêu Thu Phong không để ý, chậm rãi đi lên đài, mục tiêu hôm nay của hắn là người con gái này, đối với người khác, những chuyện khác, đều không có hứng thú, hôm nay là ngày vui của hắn, cho dù có chó bên cạnh sủa um sùm, hắn cũng sẽ không tức giận.
"Tiêu thiếu gia, anh không nên xằng bậy!"Triệu Quang Binh diễn trò thật đúng chổ, ngăn trước mặt Tiêu Thu Phong, tựa hồ như rất lo lắng.
Tiêu Thu Phong không khách khí, lạnh lùng cười cười, mở miệng nói: "Nhược Minh, đi lên dẫn ông già của mày về đi, bằng không tao đạp lọt xuống dưới đấy!"
"Đến, đến liền!"triệu nhược minh thật sự vọt lên, giữ chặt Triệu Quang Binh lại, nói: "Cha, việc này chúng ta không thể quản, không cần lo, chỉ ngồi xem là được rồi"
Triệu Quang Binh có chút không đồng ý, nhưng vẫn bị kéo xuống, mọi người đều chăm chú ngắm nhìn mọi việc trên đài, còn quan trọng hơn cái việc xem lễ. Mỗi năm đều có phim hay, nhưng ai cũng tin rằng, bộ phim năm nay, không có một bộ phim nào từ trước đến giờ, có tình tiết và màu mè như bộ phim này. Vợ của Hoàng gia chưa bước vào cửa, đã bị người khác đến cướp, quả nhiên không hổ danh là Tiêu thiếu gia ở Đông Nam, gan to bằng trời.
"Cha, bọn họ ..."
Hoàng Đạo Sinh nhẹ nhàng bước lại, đến trước mặt Tiêu Thu Phong, nhẹ nhàng cười nói: "Tiếu thiếu gia, lần này anh đùa hơi quá"
"Hoàng gia chủ, thật xin lỗi, tôi không muốn làm cho ông thất vọng, nhưng Triệu Nhược Thần đã quyết định trao cả đời cho tôi, chỉ là ông già của nàng vẫn phản đối, cho nên, nàng là người phụ nữ của tôi, không thể gả cho Hoàng gia các người, mong ông tha thứ"
"Làm càn, Tiêu Thu Phong, anh thật sự cho rằng Hoàng gia chúng tôi không dám động đến anh? Chuyện Thương Hạ, cha tôi đã khoan hồng độ lượng, không so đo với anh, hôm nay là ngày vui của Hoàng gia chúng tôi, anh lại đến làm càn, xem ra cần phải giáo huấn anh mới được"
"Đâu dám, đâu dám, nghe nói nhị thiếu gia của Hoàng gia thân thủ bất phàm, nếu anh nguyện ý sờ mó, tôi cũng vui vẻ đụng chạm lại"Vốn đến gây chuyện, đây là hy vọng của tất cả mọi người, làm sao hắn có thể để mọi người thất vọng? Lúc Tiêu Thu Phong nói xong, đã giơ tay lên, ôm lấy Triệu Nhược Thần, không chỉ ôm, mà con cúi người xuống hôn một cái thật mạnh, giống như đang trêu đùa cô dâu, mà cô dâu thì chỉ hừ lạnh, giống như không nguyện ý.
Toàn trường đều có chút ngốc, bọn họ lúc trước còn nghĩ rằng, người này chỉ đến gây rối thôi, nhưng thật không ngờ, hắn thật sự dám động thủ, chọc ghẹo cô dâu, chẳng lẽ người con gái kia, thật sự có quan hệ với hắn?
"Đáng giận!"Người ra tay đầu tiên, không phải là lão Nhị, mà là lão Tam hoàng gia minh, nhìn thấy người con gái sắp thành vợ của mình, lại bị người đàn ông khác ôm vào lòng khinh bạc, khẩu khí này, thật sự làm cho hắn không có chổ phát tiết, cho dù ý chỉ của hoàng đạo sinh nói rằng: Phải nhịn, phải nhịn! ... nhưng cơ thể cũng không thể nghe lời.
Hắn cũng là đàn ông, tuy rằng bộ dáng xấu xí một chút, nhưng tính tình vẫn phải có.
Tiêu Thu Phong không cho hắn cơ hội, hắn còn chưa được đến gần, đã bị đạp một cái văng ra ngoài, nhưng người đạp, không phải là Hoàng Gia Minh, mà là lão nhị Hoàng gia, được khen là chiến tướng phương bắc Hoàng Gia Tinh. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Mắt lạnh rực cháy, lửa thiêu đốt hừng hực, Hoàng gia sống ở kinh thành rất yên phận, chưa từng chịu sự sỉ nhục như vậy, hắn đã không thể nhẫn nại, giờ phút này, ngay cả Hoàng Đạo Sinh cũng không nói cái gì, tựa hồ như trừ dùng vũ lực, thì nói cái gì cũng là dư thừa.
"Tiêu thiếu gia, nếu anh đã hào khí như vậy, vì mỹ nhân không cần giang sợ, vậy hậu quả kia anh tự nhận lấy!"
Đây chính là lời tuyên chiến!
Mọi chuyện quả nhiên ầm ĩ lên, không phải sao??
"Nhược Thần, lại đây, đến bên cạnh anh, người đàn ông này, hôm nay nhất định phải chết"Đối với Triệu Nhược Thần, hắc hùng đã động chân tâm, nhưng động chân tâm thì thường phải chịu thương tổn, nhất là bây giờ, Triệu Nhược Thần đã từ chối hắn.
"Thật xin lỗi, người tôi yêu chân chính là hắn, Hoàng thiếu chủ, tôi vô tâm làm thương tổn anh"Mặc kệ người này nhân phẩm thế nào, nhưng hắn yêu nàng, là sự thật. Nhưng đáng tiếc là, tinh thần và thể xác của nàng đã trao cho người đàn ông này, cả đời này chỉ yêu một mình hắn, căn bản là không cho bất kỳ người đàn ông nào có cơ hội.
Con gái yêu thật lòng, cả đời chỉ có một lần, nàng cũng vậy.
Khí kình của Hoàng Gia Tinh đã cuồng động, thực lực của chiến tướng phương bắc, quả nhiên không phải loại thường, thân hình vừa động, đã làm cho vài người sợ đến mức lui về phía sau, cái ghế dài phía sau, phát ra tiếng "rắc rắc"giòn vang...
Đây là ngạnh công luyên tu lâu dài, không chút giả dối, vừa ra tay, Tiêu Thu Phong đã biết, người đàn ông này đã khổ công rất nhiều, loại quyền kình bá đạo này, nếu không có ý chí kiên định, sẽ không thể đạt được cảnh giới này.
"Tiêu thiếu gia, người này để cho tôi đi!"Lý Cường Binh tuyệt đối là Thần Binh Chi Vương, công phu của hắn và Hoàng lão nhị đều giống nhau, đều là ngạnh công.
Khí kình thao dũng, những người xem lễ muốn coi náo nhiệt, đã vội vàng lui về phía sau, không gian trở nên rộng hơn, vệ sĩ của Hoàng gia, đã bao vây nơi này.
Mà bây giờ, Thiết Trụ cũng đã tiếp chiêu lão đại Hoàng Gia Lôi, bốn thân ảnh, cùng chiến một chổ, quyền thế như sóng lớn ngập trời, tuyệt đối là ngạnh công với ngạnh công!
"Hoàng gia chủ, ông không chuẩn bị ra chiêu sao?"Tiêu Thu Phong nhẹ nhàng cười, đã quan sát lão già này rất lâu, mở miệng nói: "Thu Phong nguyện ý giao thủ với ông một chút"
Hoàng Đạo Sinh đã động, từ khi trở thành Bán Biên Vương, đây là lần đầu tiên ra tay trước mặt người khác.
Động tác rất nhanh, vượt qua dự đoán của Tiêu Thu Phong, hắn biết trước, lão già Hoàng gia võ công không thấp, nhưng cao đến mức nào, vẫn chưa có cơ hội thử nghiệm, nhưng giờ phút này ra tay, Tiêu Thu Phong lập tức cảm thấy áp lực, trên đời này, người có thể gây áp lực cho hắn cũng không nhiều lắm.
Hơn nữa trên người lão già, tựa hồ mang theo ma khí hắc ám, trong khoảng khắc thân hình vừa động, cơ hồ không ai có thể thấy rõ bóng dáng của ông, cái khí kình màu đen phiêu nhiên mà ngưng tụ, nhưng một đám sương mù, chợt ẩn chợt hiện.
Tiêu Thu Phong đương nhiên cũng động.
Lực lượng khổng lồ đã làm cho cả tòa giáo đường lung lay sắp đổ. Đây là đối thủ cực mạnh từ khi Tiêu Thu Phong đến kinh, cao thủ có sát khí mạnh mẽ, so với Long Tương càng đáng sợ hơn .

Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long - Chương #393


Báo Lỗi Truyện
Chương 393/585