Chương 357: Sát thủ người chim


"Tiêu thiếu gia, hoan nghênh, tôi đại diện cho tất cả nhân viên tại khách sạn Phương Đông, hoan nghênh Tiêu thiếu gia đại giá quang lâm, mời người vào đây"Cô quản lý này, dáng người thon dài, đường cong tuyệt mỹ, tuy rằng không có được sự tao nhã như chúng nữ của Tiêu Thu Phong, nhưng cũng là một mỹ nhân kiều mỹ tại Trung Đông.
Tiêu Thu Phong nhẹ nhàng cười, gật đầu, xem như tiếp đón, từ trong thang máy bước ra một bóng người, chạy lại hướng của hắn, cung kính gật đầu: "Tiêu thiếu gia, tổng thống đang chờ anh, mời anh theo tôi, yến hội có thể tuyên bố bắt đầu rồi"
Mặc dù ở đây, Ruth vô tình bị xem nhẹ, nhưng nàng không tức giận, nhìn thấy vẻ ngạo khí lăng nhiên, anh tuấn tiêu sái của người yêu, cái khí thế hào hùng kia, vô tình như làm tan chảy trái tim của Ruth, cơ hồ như đã làm nàng quên mất mình là Phong Linh, là sát thủ thần thoại trong truyền thuyết, nàng từ bỏ vinh quang, chỉ vì hắn mà yên lặng chờ đợi.
Quay đầu lại hướng Ruth nhẹ nhàng cười, tất cả, đều không cần dùng từ để diễn tả, tâm ý của họ vốn tương thông, yến hội bắt đầu, những người khách mà bọn họ cần phải tiếp đãi, đều là những người khách từ xa đến.
Cửa thang máy đóng lại, sau lưng bức màn xuất hiện hai cái đầu nhỏ, nếu Tiêu Thu Phong ở đây, chỉ cần nhìn một cái là có thể kêu tên của họ, Labus, Lang Khuyển, hai thằng nhóc này chạy đến đây làm chi?
Nữ quản lý đại sảnh kia, dẫn Tiêu Thu Phong đi, rồi mới quay đầu lại, hướng về chổ hai người kêu lên: "Được rồi, ra đi, Tiêu thiếu gia đã lên lầu, nhớ nha, lần sau muốn ăn vụng, phải chọn thời gian, bằng không chị sẽ không giúp các em giấu mãi được"
Hai đứa nhóc được Tiêu Thu Phong coi trọng, cũng được người của Ma Quỷ yêu thích, sự quan tâm của mọi người, đã không còn giống bình thường, mà hai người này cũng không chịu thua kém, trong đội ngũ huấn luyện vạn người, luôn luôn là nhân vật chính trong đội quân danh dự, có tác dụng như là một sự ủng hộ.
Nhưng bản chất vẫn chưa phát triển hết, tham ăn đương nhiên không thiếu, khách sạn Phương Đông vốn do Ma Quỷ giám sát, hai thằng nhóc này đương nhiên không bỏ qua cơ hội tốt, thường đến đây ăn vụng rất nhiều, dù sao trong Tư thành, người biết cũng không ít, chỉ là ai cũng một mắt nhắm một mắt mở mà thôi.
"Hay quá, hay quá, nếu để Ruth tiểu thư nhìn thấy, thì cái lổ tai của tao lại bị lãi nhãi nửa ngày rồi"Lang Khuyển đưa đầu lên, rồi từ từ bỏ ra, hồn nhiên đến mức quên luôn khi nãy do quá sợ hãi nên chui xuống dưới bàn.
Còn Labus đã chạy đến bên cạnh cô gái này, cười nói: "Chị, cảm ơn chị, nếu bị Tiêu thiếu gia nhìn thấy, về sau sẽ không còn cơ hội đến đây ăn rồi, hi hi, bọn em đi trước, có đồ ăn ngon, chị nhớ để dành cho bọn em"
Ping bất đắc dĩ cười, thân nhân duy nhất trên đời chỉ còn cậu em trai này, bọn họ trải qua sóng gió rất nhiều, cùng nhau có được những ngày hạnh phúc như vậy, đã rất thỏa mãn, mỗi ngày cùng nói chuyện với em, từ trong miệng hắn, đã biết được, người đàn ông được xưng là Tiêu thiếu gia, hôm nay vừa gặp, quả nhiên làm cho tinh thần người khác chấn động bằng sự uy nghiêm dị thường của anh ấy.
Người đàn ông này, quả thật có phong phạm của thần trong truyền thuyết, chỉ có thể nhìn, không thể tới gần.
"Được rồi, đi thôi, chị còn phải làm việc"Nàng có được công việc như vậy, đều dựa vào cậu em trai này, có nhiều lúc, nàng cũng cảm thấy hổ thẹn.
Hai đứa vừa quay đầu lại, không kịp né ra, Labus đã thất lễ đụng vào một người đàn ông trung niên.
"Buồn cười, tiểu tử không có mắt đi đường kia, dám đụng vào tước sĩ của chúng ta, nhanh chóng xin lỗi"Người đàn ông không nói gì, nhưng tên tùy tùng phía sau lại la hét um sùm lên.
Ping bước lại, làm một quản lý sảnh, xử lý những chuyện này, đương nhiên phải hạ nhiệt độ và trấn an.
"Thật xin lỗi tiên sinh, tôi là quản lý của khách sạn, thay mặt cho hai em xin lỗi ngài, hai người từ xa đến Trung Đông, tôi thay mặt cho khách sạn Phương Đông hoan nghênh hai người"
Tên tùy tùng kia còn muốn ý kiến, nhưng người đàn ông đã khoát tay, nở một nụ cười làm cho người ta không quá thoải mái: "Không có việc gì, chúng tôi đến tham gia yến hội của tổng thống, không biết cô có thể dẫn đường cho chúng tôi không?"
"Cảm ơn tiên sinh đã khoan hồng độ lượng, yến hội của tổng thống ở lầu ba, tôi dẫn đường cho các người, mời"Ping quay lại nháy mắt với hai thằng nhóc, tựa hồ như kêu chúng rời đi, còn mình thì xoay người lại, mỉm cười và dẫn hai vị khách này đi.
Còn Labus đã bị Lang Khuyển kéo đi.
"Labus, người này có vấn đề, trên người của hắn, có khí tức của dã thú, tựa hồ k quá thân thiện"Lang Khuyển trời sinh đã có khứu giác mẫn cảm, điểm này, Labus đương nhiên biết. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Tiêu thiếu gia đã ra lệnh co tất cả phải chú ý những người tiến vào Tư thành, Lang Khuyển, chúng ta cùng xem đi, những người này bắt chị của tao dẫn đường, tao thấy không yên tâm"
Lang Khuyển lo lắng nói: "Đây là yến hội của tổng thống Garro, bốn phía có nhiều cao thủ phòng hộ, chúng ta cùng vào đi"
Labus vỗ ngực nói: "Cái này có gì khó, Thần Binh chiến đội là thủ lĩnh của vệ đôi, chúng ta đi báo với họ một tiếng, để cho bọn họ chú ý một chút. Nếu những người này thật sự có vấn đề, chúng ta sẽ khống chế hắn, chắc chắn sẽ có công lớn, chỉ cần có tiền thưởng nữa, tao có thể mua đồ cưới cho chị"
Ở Trung Đông, con gái muốn gả cho con trai, thì phải xem mình có bao nhiêu đồ cưới, không có cách nào, đây là truyền thống từ lâu.
Tiêu Thu Phong phái sáu Thần Binh đội viên chuyên phụ trách an toàn của Garro, cho nên trừ hai bảo tiêu bên cạnh, còn có bốn giám thị đội cận vệ Garro, mọi người tùy thời hỗ trợ lẫn nhau, để cho lần hội đàm thương nghiệp này có thể đạt được hiệu quả tốt nhất.
"Hai nhóc, đi chơi đi, đừng quấy rầy công chuyện của bọn anh"Đối với mệnh lệnh của Tiêu thiếu gia, hia người này không giống bình thương, tùy tiện ứng phó bảo vệ an toàn cho Garro, vì hắn liên hệ đến cục diện của Trung Đông, không thể để cho bị tổn thất, bọn họ đương nhiên không muốn để phát sinh chuyện ngoài ý muốn, Garro có chết cũng chẳng ai chú ý, nhưng bọn họ không muốn để cho Tiêu thiếu gia thất vọng.
Hai người nhìn nhau cười, chờ những lời này thôi. Có lão đại mở miệng, thành viên vệ đội nào dám mở miệng ngăn cản họ tiến vào hội trường?
Yến hội đã bắt đầu, người chủ trì đang giới thiệu các đầu tư hạng mục của Trung Đông, cùng với các kế hoạch phát triển lâu dài... Vị tước sĩ kia đến, 103 người, đã đến đông đủ.
"Tiếp theo xin mời tổng thống Garro đọc diễn văn, mọi người hoan nghênh"Sau khi nói một tràng phát biểu dài ơi là dài, rốt cục cũng nhường sân khấu lại cho nhân vật chính, vì ở Trung Đông, chỉ có lời của hắn, mới có sự cam đoan.
Làm thương nhân, không ai không hy vọng kiếm tiền, nhưng ngoài kiếm tiền, bọn họ càng hy vọng bình an.
Tiêu Thu Phong ngoài mặt như không có việc gì, liếc mắt đưa tình với Ruth, nhưng trong lòng thì đang suy nghĩ, thăm dò khí tức của mọi người trong sảnh, thật ra rất khó khăn, những hộ vệ tùng tùy của họ, đương nhiên cũng có không ít cao thủ, cho nên trong quá trình tìm kiếm, Tiêu Thu Phong gặp rất nhiều khó khăn.
Labus và Lang Khuyển đã tìm được một góc tường không làm người ta chú ý, tập trung ánh mắt lên người tước sĩ kia, đương nhiên cũng có những tùy tùng bên cạnh hắn, dù không có khí tức của dã thú, nhưng lại làm cho Lang Khuyển có cảm giác nguy hiểm.
"Các vị là khách từ xa đến, yến hội hôm nay, chính là tâm ý của chúng tôi, bây giờ chính phủ công bố vài hạng mục lớn, nếu mọi người có hứng thú, có thể ra giá tại đây, tin tưởng rằng tương lai tuyệt đối sẽ không làm cho mọi người thất vọng"
Garro đã làm xong nhiệm vụ của mình, còn việc ra giá, đương nhiên là do chuyên gia phụ trách, nếu có thương nhân tỷ phú nào muốn gặp hắn, thì để tính sau.
Đột nhiên, đèn trong sảnh đột nhiên tắt hết.
"Xì xào xì xào"những tiếng hô tiếng nói tiếng la ... Đột nhiên có tiếng hét: "Có thích khách ..."Làm tất cả mọi người giật mình, đều cúi đầu gục xuống.
Ánh mắt Tiêu Thu Phong như điện, trong giây phút đèn vụt tắt, một cái bóng màu đen đã từ trong đám đông lao về phía Garro, hai thần binh cũng không rãnh rỗi, trong không khí truyền đến tiếng "ầm ầm"giòn vang, nội kình trấn áp bốn phía.
"Người chim!"Ruth đột nhiên kêu lên sợ hãi, cái thân ảnh kia, quả nhiên có một đôi cánh rất lớn, đúng là bộ tộc người chim luôn đối đầu với Đồ Thần ở châu Âu.
Lúc ở HongKong năm đó, Tiêu Thu Phong đã giết vài người chim như vậy, nhưng người này, khí kình manh hơn rất nhiều, lực lượng không thể so với trước kia, ngay cả hai thần binh liên thủ cũng không thể đỡ được, thân hình bị chấn lui lại, còn đối phương trong lúc đó đã bay người ra ngoài, loại thân pháp mượn lực đánh lực của đám người chim này quả thật rất tà mị.
"Mang Garro rời đi"Tiêu Thu Phong vừa nói ra, thân hình như điên, thân pháp ảnh tử trong nháy mắt khởi động, tên người chim vừa đẩy lui hai thần binh, chưa kịp nghỉ ngơi, lại bị Tiêu Thu Phong ngăn đón, mà chung quang tên người chim đó, lại xuất hiện thêm vài tên khác.
Xem ra, lần này đến ám sát Garro, thật sự không chỉ có một con chim.
Quyền thế mạnh mẽ như lôi đình, quyền kình của Tiêu Thu Phong vừa động, đã xuất hiện một đạo cương khí, còn tên người chim kia, hai cánh đã động, toàn thân vụt chuyển, hai chân mang theo móc sắt, như lôi đình đánh úp xuống, trong bóng đem, ánh sáng chớp động, sát khí lăng nhiên.

Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long - Chương #357


Báo Lỗi Truyện
Chương 357/585