Chương 334: Kế hoạch trọng sinh


Mặc dù trong lòng không vui, nhưng hắn vẫn khá là tò mò, một đại nhân vật ngay cả hành tung cũng không để lộ, mà lại muốn gặp hắn, đến cuối cùng là vì cái gì??
Nhớ kỹ lời dặn của Đinh Bổn Quân, Tiêu Thu Phong cẩn thận tránh đám đông, nhưng thật không ngờ, ở Đông Nam, lại có người dám theo dõi hắn, từ Tiêu gia đi ra, phía sau còn có cái đuôi, dứt mãi không bỏ được.
Nếu người bình thường, chắc chắn sẽ không được như vậy. Có thể theo đuôi hắn, chỉ có thể là Long hành bát sử, khả năng ngụy trang cũng khá, nếu không phải từng quen thuộc, Tiêu Thu Phong sẽ không thể nhận ra.
Địa hình ở Thượng Hải hắn khá là quen thuộc, mấy cái ngã tư, vài con hẻm nhỏ, quẹo qua quẹo lại, cuối cùng hai tên Long Sử đã bị hắn dẫn cho lú lẫn đầu óc. Tiêu Thu Phong chỉ chạy thoát khỏi tầm mắt của họ, chứ không ra tay hạ sát, hắn không hy vọng về sau sẽ có thêm kẻ địch.
Dựa theo bản đồ, lúc đi đến địa điểm, Tiêu Thu Phong mới phát hiện ra, nơi cất dấu một đại nhân vật tầm cỡ, lại nằm ở một khu phố mua bán sầm uất. Nhưng cái này là cửa hông, còn cửa chính chẳng bao giờ thấy mở.
Còn chưa kịp gõ, cửa đã mở ra, Tiêu Thu Phong chậm rãi bước vào, người đầu tiên nhìn thấy là Dạ Ưng, hắn đã hóa trang thành một ông già, làm người canh cửa cho căn nhà. Thật đúng là, nếu không phải là Tiêu Thu Phong¸ thì chẳng ai để ý đế, đường đường là cao thủ Long Tổ, lại trở thành một người giữ cửa già nua.
"Mời vào, mời vào, Tiêu thiếu gia, thật đúng giờ. Đinh thủ trưởng đang chờ trên lầu, tự mình đi lên đi!"Dạ Ưng đóng cửa lại, lộ ra vẻ tươi cười trên mặt. Không biết vì sao, nhưng khi cùng làm việc với người đàn ông này, hắn liền có cảm giác an toàn.
Trong đại sảnh, không chỉ có Đinh Bổn Quân, còn có vài lão già đang ngồi uống trà, Tiêu Thu Phong nhận biết được hai người trong số đó, hai người đã đánh với hắn ở công viên.
Nhìn thấy Tiêu Thu Phong, một lão già đứng lên, cười nói: "Tiểu tử, không ngờ nhanh như vậy đã gặp lại. Nghe nói cậu đánh bại lão Tứ và lão Thất của chúng ta, không tệ lắm, thanh niên bây giờ, hậu sinh khả úy a!"
"Lão Tam, bớt nói đi, thủ trưởng đang chờ hắn, tôi đưa hắn lên, muốn nói chuyện gì, lát chờ người xuống rồi tự tiện!"Một lão già khác lên tiếng, là số Bảy, đã đánh với Tiêu Thu Phong ngày đó.
"Tiêu thiếu gia, đi thôi, tôi dẫn anh lên lầu, thủ trưởng đang đợi anh"
Nhìn những người này, Tiêu Thu Phong mới biết vì sao cao thủ Long Tổ như Dạ Ưng lại cam tâm làm người gác cửa. Bọn họ đều là thành viên lão Miêu, mỗi người đều là cao thủ tuyệt thế, có thể gác cửa cho họ, rất nhiều người cầu còn không được.
Mặc dù ở đây không có trạm gác ngầm, nhưng có mấy lão già này ở đây, tuyệt đối là nơi an toàn nhất. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Thủ trưởng, người tới"Lão già gõ cửa, bên trong truyền đến giọng nói rất uy nghiêm: "Vào đi"
Cửa mở, không phải là do lão già mở ra, mà bên trong đã có người mở. Là Đinh Bổn Quân, ông vừa nhìn thấy Tiêu Thu Phong, cười nói: "Thu Phong, ta còn tưởng cậu không dám tới chứ, xem ra cậu còn biết thức thời, vào đi!"
Tiêu Thu Phong thoáng thu liễm tâm tình của mình, nơi này không phải Tiêu gia, không phải chổ nói giỡn. Hắn vào, liếc nhìn một lão già gầy khô dưới ánh đèn vàng.
Khuôn mặt quen thuộc, nhẹ nhàng tản ra khí thế, mặc dù không nói gì, nhưng ngồi ở chổ kia, giống như một ngọn núi cao. Đồ sộ bất động, không khỏi làm cho người ta kính sợ.
Khuôn mặt này đã thấy ở nhiều nơi, không chỉ một lần, nhưng quả thật có chút khác lạ.
"Lão đại, người đã đến, có một số việc, ông cũng nên nói đi, để buồn phiền trong lòng, thế nào cũng sinh bệnh"Đinh Bổn Quân một mặt vừa quan tâm thân thể của lão già, mặt khác cũng muốn lão nói ra để thỏa mãn trí tò mò.
Nhưng thực đáng tiếc, lão già nói, nhưng câu đầu tiên lại là: "Lão Đinh, ông ra ngoài trước, kêu lão Miêu dọn sạch bốn phía, tôi không hy vọng có người quấy rầy tôi"
Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của lão già, cho dù là một người cường thế như Đinh Bổn Quân, cũng không dám cãi lời, nhẹ nhàng đáp một tiếng, một câu dư thừa cũng không nói, xoay người ra ngoài, ông hiểu rằng, ở cùng với vị lão đại này, biết khi nào nói giỡn, khi nào rõ ràng. Bây giờ, không phải là lúc nói giỡn.
Đinh Bổn Quân đi ra ngoài, cửa cũng đã đóng lại, lão già mới nhẹ nhàng nhìn Tiêu Thu Phong, gật đầu, sau đó mới lên tiếng: "Tiêu Thu Phong, anh ngồi xuống đi, ngồi gần tôi một chút"
"Thủ trưởng, như vậy có được không?"Làm thủ trưởng cao cấp nhất, luôn băn khoăn về vấn đề an toàn, luôn quan trọng hóa vấn đề lên, có nhiều mật lệnh ghê gớm, ví dụ như gần năm bước trong vòng cấm, có thể bắn.
Lão già khoát tay, nói: "Xem ra anh biết không ít quy định, yên tâm, bây giờ chỉ có tôi và anh, không có việc gì, lại đây, anh có lẽ không biết, chuyện của anh tôi biết còn nhiều hơn anh tưởng, tôi tin anh"
Tiêu Thu Phong khó hiểu, nhưng vẫn tiến lại, im lặng ngồi xuống, ay da, cái này là lần đầu tiên hắn có quy tắc nhất từ khi sống lại đến giờ.
"Xem hồ sơ này đi, đây là hồ sơ tuyệt mật của anh, phần tin tức này, chỉ có một mình tôi được đọc, tin chắc rằng anh sẽ biết, lời của tôi sẽ không khuếch đại"
Mặc dù trong lòng đã chuẩn bị, nhưng lúc nhìn thấy đống hồ sơ, vẫn làm cho Tiêu Thu Phong thất sắc, bởi vì ngay cái nhìn đầu tiên, hắn đã thấy chữ, ẢNH, thân phận của hắn, nhưng đối với lão già này, không phải là bí mật gì.
Từ vụ án Thiết Huyết Đoàn năm đó, đến hắc bang ở HongKhôngng, rồi chiến đấu với Sơn Khẩu Minh của Nhật Bản, trong tập hồ sơ này, tất cả đều được ghi lại, vô cùng chi tiếp, có thể sưu tập công phu như vậy, cũng đã làm cho hắn kinh ngạc.
"Nghe nói anh ở Trung Đông cũng rất có thế lực, thành lập quân đoàn Ma Quỳ, chàng thanh niên, mỗi một việc anh làm, đều rất kinh thế hãi tục, làm cho người tạ sợ hãi không thôi. Tôi thật bội phục đảm lượng của anh, chẳng qua, thân phận thật của anh, tôi cũng mới biết hôm qua, anh cũng không cần trách các chiến hữu đó, có một số việc, nếu là sự thật, thì mới có thể tồn tại được, không cần phải nói"
Lão già nói xong, lấy lại tập hồ sơ, sau đó châm lửa, ném vào thùng rác.
Từ lúc bước vào cửa gặp lão già này, cho đến lúc lão thiêu hủy tập hồ sơ kia, đã không còn giống nhau, nhưng Tiêu Thu Phong có thể hiểu được.
"Đây không phải là uy hiếp, chỉ làm cho anh biết, tôi tin tưởng anh, giống như tôi đã từng tin tưởng Long Thần, bởi vì anh là con của hắn.Lần này Nam tuần, phần lớn nguyên nhân, cũng chỉ vì kiếm một người, mà bây giờ đã xác định, anh là người đó"
Tiêu Thu Phong hít một hơi thật sau, nói: "Thủ trưởng, người có biết, tôi bây giờ đã không còn là trước đây, tôi là Tiêu Thu Phong, là con trai của Tiêu gia Đông Nam, có một số việc, tôi không muốn lập lại nữa"
"Nếu anh không phải là con của Long Thần, mặc kệ anh là ai, tôi cũng sẽ không để ý, nhưng đáng tiếc, có một số việc, đã là số mệnh. Cha của anh chưa hoàn thành sứ mạng, sẽ có anh tiếp tục, Thu Phong, đây là nghĩa vụ của anh, anh không thể kháng cự"Lão già nói xong, đứng dậy, chuyển thân ra ngoài cửa sổ.
"Khi tôi biết thân phận của anh, cũng đã từng nghĩ qua, anh đã không còn như xưa nữa. Nhưng, tôi nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có anh là người thích hợp hoàn thành kế hoạch dở dang của cha anh, anh trọng sinh, là số mệnh, vì vậy, tên của kế hoạch, cũng là trọng sinh!"
"Kế hoạch trọng sinh!"Tuy rằng từ bác biết thân phận của mình, nhưng đáng tiếc là, hiểu biết về chuyện của cha, thật sự quá ít, hơn nữa, nhiều năm như vậy, hắn chưa từng nghe qua, cái gì là kế hoạch trọng sinh!
Lão già chậm rãi xoay người lại, trong mắt đã có sát khí: "Nếu muốn trọng sinh, thì phải hủy diệt. Thu phong, đây là tất cả anh cần biết, đây là bí mật Nam tuần của tôi, tất cả đều ở trong này. Anh xem đi, xem xong liền hủy bỏ, phần tư liệu này không thể để lại, chỉ có thể ghi nhớ trong đầu"
Tiêu Thu Phong cầm lấy phần tư liệu, nhưng không nói gì, lão già lại tiếp tục: "Đây là di hối của cha anh, bây giờ tôi giao lại cho anh, về phần anh muốn làm hay không, tôi không ép buộc, nhưng tôi hy vong, tương lai không xa, có thể gặp lại anh ở kinh thành"
Ấn cái chuông cửa một cái, cửa mở, Đinh Bổn Quân vội vã đi vào, phía sau ông, còn có Mộng Thanh Linh.
"Bàn bạc xong chưa? Lão đại, các người bàn luận có vẻ hòa hợp!"
Lão già không trả lời, chỉ nói: "Thu Phong, từ giờ trở đi, anh có việc gì có thể liên hệ với lão Đinh. Lão Đinh, về sau, chỉ cần Thu Phong yêu cầu, mặc kệ là chuyện gì, ông đều phải giúp hắn làm thỏa đáng. Cho dù hắn thật sự muốn cháu gái của ông làm vợ, ông cũng phải thỏa mãn hắn"
Đinh Bổn Quân sửng sốt, kêu lên: "Lão đại, sao lại khoa trương thế này"
Trên mặt lão già vẫn còn vài phần nghiêm nghị, lạnh giọng nói: "Đây là mệnh lệnh của tôi với ông"
"Được, được, tôi nhất định làm theo"Thật không ngờ, chỉ nói chuyện với nhau nửa giờ, làm cho người đàn ông của Tiêu gia trở thành thần. Đinh Bổn Quân thật không rõ, nhưng giờ phút này không cách nào mở miệng, lão đại nói xong liền cho ông đi ra ngoài, rõ rằng không muốn cho ông biết, hỏi cũng như không hỏi.
Nhưng cuối cùng là chuyện gì, mà làm cho vị thủ trưởng số Một này lại trọng dụng người đàn ông của Tiêu gia chứ, ông thật sự muốn biết

Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long - Chương #334


Báo Lỗi Truyện
Chương 334/585