Chương 808: Sự hơn người của đội chuyên nghiệp.


Lời giới thiệu vừa chấm dứt, trưởng nhóm Hà An đang cười nói vui vẻ chợt cứng họng. Gã cũng biết bản thân làm trò hề mất rồi.


Nhưng may mắn thay, gã chỉ tỏ vẻ khoe khoang trên mặt chứ không nói trắng ra, như vậy dễ chữa cháy hơn. Hà An khẽ đằng hắng, chỉnh lại biểu cảm mới chào hỏi Diệp Tu.

“Mọi người ngồi xuống đi” Diệp Tu chỉ cười, không nói gì thêm.

Hai bên cùng ngồi xuống, sau lời dạo đầu, Trần Quả không nói nhiều mà hỏi thẳng ý đồ của đối phương: “Không biết hai anh đến đây có việc gì?”

“Ha ha.” Hà An khẽ cười, trước mặt Diệp Tu, gã không còn giữ dáng vẻ ta đây hơn người nữa. Nhưng khi đối mặt Trần Quả, gã thể hiện sự khinh khi một cách rõ ràng, rõ ràng gã chẳng để tâm đến một bà chủ nhỏ như cô.

“Đại thần Diệp Thu gia nhập chiến đội Hưng Hân thật à?” Gã cho Trần Quả ăn bơ, trực tiếp trò chuyện với Diệp Tu.

Tên này sao vậy?

Trần Quả thường hay tiếp khách, nên vẫn biết thăm dò ý người khác qua nét mặt. Sự khinh thường không thèm che giấu của Hà An làm cô bực mình. Nhưng lạ là người ta lại rất khách khí với Diệp Tu, làm cô muốn hất bàn cũng phải để ý Diệp Tu. Cuối cùng chỉ đành âm thầm nhẫn nhịn.

“Đúng vậy.” Diệp Tu bình tĩnh trả lời đối phương.

“Tiếc thế.”  Hà An lập tức vỗ đùi.

“Hử? Sao anh lại nói vậy?” Diệp Tu biết mà còn giả vờ, thái độ như nhìn kẻ bề dưới của người trước mặt làm hắn cũng đoán được gã định nói gì.

Quả nhiên, cái tên khinh thường cỏ dại kia bèn hống hách bảo: “Trình của đại thần mà chôn chân ở đây thì thật đáng tiếc.”

“Ê, chú mày nói gì đó?” Đã đến mức này, nếu nhịn tiếp thì không còn là Trần Quả.

Ai dè tên Hà An kia lại cười ha hả, ra vẻ người lớn không chấp trẻ nhỏ, tiếp tục lơ Trần Quả nói chuyện cùng Diệp Tu: “Giải khiêu chiến năm nay không còn như trước, có mặt tên trùm như Gia Thế, tình hình trở nên căng hơn nhiều. Với tình hình hiện nay, liệu chúng ta có nên hợp sức với nhau không?”

“À, thế ý anh là gì?” Diệp Tu hỏi.

“Gần đây tôi có theo dõi mọi người. Đội anh có vài tuyển thủ rất xuất sắc, tôi dám chắc đều do một tay đại thần dạy dỗ. Nhưng xin cho tôi nói thẳng, tuy trình độ tuyển thủ rất cao, nhưng trang bị của nhân vật lại quá kém cỏi.”

“Thế thì?” Diệp Tu lại hỏi.

“Đó chính là mục đích chúng tôi đến đây ngày hôm nay. Tuy chiến đội Vô Cực của bọn tôi không phải đội mạnh, nhưng tài sản lại nhiều hơn Hưng Hân. Nếu hai bên liên thủ, thế chẳng khác gì hổ mọc thêm cánh. Giải eSport Vinh Quang cũng giống trò đua xe đua ngựa, không phải chỉ cần tay lái hoặc người cưỡi giỏi là đủ, mà còn cần ngựa tốt xe ngon nữa. Đại thần Diệp Thu à, giờ mọi người đang bị hạn chế bởi thực lực nhân vật, khó lòng tiến bộ. Thế thì vì sao không gia nhập chiến đội Vô Cực? Chúng tôi có thể cung cấp nhiều thứ hơn Hưng Hân. Chuyện đánh bại Gia Thế phụ thuộc hết vào việc này !”

Hà An là một nhân tài, lời lẽ nghe chân thành hết sức. Những gì gã nói lại quá hợp lý, khiến Trần Quả lo sốt vó. Trần Quả không cung cấp được nhiều thứ cho chiến đội, tất cả đều do Diệp Tu tự mình gây dựng từ đầu. Nếu gia nhập một chiến đội khác thì có lợi hơn nhiều.

Mà quy định của vòng khiêu chiến cũng không ngăn cản người ta dụ dỗ thành viên đội khác. Nghĩ đến đội chuyên nghiệp của người ta, Trần Quả chợt không vững lòng, quên luôn tức giận.

“Ha ha, nói hay quá.” Diệp Tu gật gù, tỏ vẻ ủng hộ dữ lắm, Trần Quả nghe mà chạnh lòng. Hà An cũng tươi cười hớn hở, nháy mắt với đồng bọn ra hiệu: “Thấy chưa, tao nói chỉ có chuẩn.”

Nhưng Diệp Tu lại bồi thêm câu nữa: “Vậy để thêm cánh cho hổ, chiến đội Vô Cực của mấy người gia nhập Hưng Hân đi?”

“Hô hô, đúng rồi… Chuẩn không cần chỉnh… Hở? Đại thần, anh giỡn đó hả?” Hà An suýt nữa thì lọt hố, may mà kịp nhận ra, nhất thời nghẹn họng.

“Hổ thêm cánh cả thôi mà.” Diệp Tu cười nói.

“Đúng vậy, hổ thêm cánh cả thôi mà, mau gia nhập chiến đội Hưng Hân của bọn tôi đi.” Trần Quả hoàn hồn sớm hơn Hà An. Cô cố nhịn cười, vờ nghiêm túc khuyên bảo.

Nét mặt Hà An trở nên bực bội. Đến đây thì không cần phải bàn nữa, đối phương đã từ chối rồi, hơn nữa còn theo cách rất cợt nhả. Hà An thật sự không hiểu, với khả năng của chiến đội Hưng Hân hiện giờ, chúng thật sự tưởng mình ngon lắm à?

“Đại thần.” Hà An lại gọi, chẳng qua giọng điệu sắc nhọn hơn. Theo gã thấy, chiến đội Vô Cực vốn rất mạnh, chủ động đề cập việc này cũng xem như hạ mình rồi. Đại thần thì thế nào? Chưa nghe câu hổ xuống đồng bằng bị chó khinh ư? Không có nhân vật mạnh, thì cũng chẳng thành đại thần.

Hà An cảm thấy mình đã cho đối phương cơ hội, người ta không những không quý trọng mà còn chế nhạo họ, điều này làm gã không chịu được. Sau khi nghiêm túc gọi tiếng đại thần, Hà An lại khuyên nhủ: “Tôi hy vọng anh có thể suy xét vấn đề này thật cẩn thận, tránh về sau  hối hận.”

“Tôi cũng muốn nói vậy với anh đó.” Diệp Tu nói.

“Mày!” Hà An nổi giận, Diệp Thu là một đại thần đáng tôn trọng, thế nhưng, hắn cho rằng thân phận đại thần của mình có thể bắt chiến đội Vô Cực cúi đầu xưng thần sao? Quả thật chả coi ai ra gì!

Ai ngờ Diệp Tu lại chân thành nhìn gã: “Tôi nói thiệt mà, tôi nghiêm túc lắm. Anh suy xét cẩn thận vào.”

“Một tuần sau, anh sẽ hối hận vì quyết định hôm nay.” Hà An không muốn nói tiếp nữa.

“Một tuần sau, anh vẫn có thể suy xét như hôm nay.” Diệp Tu cũng cười đáp.

“Chúng ta đi thôi.” Hà An đứng dậy, nói với đội trưởng nhà mình.

Tên đội trưởng đáng thương này, ngoài việc giới thiệu người trước mặt là đại thần Diệp Thu cho Hà An thì đách làm được gì nữa. Hành động kéo bè tới dụ dỗ, tiếp sức cho đội mình không ngờ lại chấm dứt nhanh đến vậy. Đội trưởng đành đứng dậy đi theo Hà An, ngay cả tên mình cũng chưa kịp giới thiệu.

“Đi thong thả không tiễn.” Trần Quả vui đến nỗi không ngại đổ thêm dầu vào lửa. Hà An vừa nghe thấy, quay đầu lại hừ một cái. Gã vẫn giữ dáng vẻ khinh thường, chẳng qua lần này tính luôn Diệp Tu vào. Gã chẳng thấy mình sai chỗ nào, là do Diệp Tu quá cao ngạo, dám phớt lờ đề nghị hai bên cùng có lợi.

“Anh sẽ hối hận.” Hà An bỏ bom thêm câu cuối, lại dùng “anh” chứ không phải “mấy người”, tên này vẫn coi Trần Quả như người vô hình.

Hà An cùng tên đội trưởng vô danh kia đi rồi, Trần Quả thầm thở phào, hớn hở nhìn về phía Diệp Tu. Cô cảm thấy hôm nay Diệp Tu trông rất cưng, làm người ta thật sự bất ngờ.

“Chị chủ, mặt chị bị gì à?” Trần Quả cười ngọt làm Diệp Tu rợn hết tóc gáy.

“Thằng kia quá hống hách. Cậu chọc nó được lắm, móc xỉa hay cực.” Trần Quả khen ngợi.

“Hả? Tui có làm vậy ư?”Diệp Tu ngỡ ngàng.

“Chú mày còn bày đặt giả vờ.” Trần Quả bước đến thụi Diệp Tu một cái.

“Không, tui nghĩ vậy thật mà.” Diệp Tu nói.

“Nghĩ gì cơ?” Trần Quả khó hiểu.

“Thì hy vọng tụi nó có thể gia nhập chiến đội Hưng Hân.” Diệp Tu nói.

“Không thể nào?” Trần Quả la to.

Đúng vậy, tuy Trần Quả ghét cay ghét đắng dáng vẻ khinh người của tên kia, nhưng cô buộc phải thừa nhận, trong vòng khiêu chiến, một chiến đội chuyên nghiệp như họ có tư cách không coi ai ra gì. Huống chi lúc đối mặt Diệp Tu, người ta vẫn rất khôn khéo, sau khi bị Diệp Tu móc xỉa mới nổi sùng lên. Bảo một đội ngũ như vậy gia nhập Hưng Hân? Trần Quả nằm mơ cũng không tin được.

“Chuyện gì cũng có thể xảy ra.” Dứt lời, Diệp Tu liền bước ra ngoài.

“Ê, ý cậu là gì? Nói rõ coi.” Trần Quả vội vàng đuổi theo.

Trở về chỗ ở, đương nhiên phải nói rõ chuyện chiến đội Vô Cực với mọi người.

“Chúng ta không thể thua được, nếu thua sẽ bị người ta cười thúi mặt.” Trần Quả nâng cao tinh thần chiến đấu cho mọi người.

“Cũng thua rồi, bị chê cười thì chịu thôi chứ sao?” Ngụy Sâm chợt phá game, cách nâng cao tinh thần của Trần Quả không đúng lắm. Với những người ôm lý tưởng tham gia vòng khiêu chiến, có thứ còn quan trọng hơn mặt mũi thôi thúc họ không chịu thua dễ dàng.

“Thôi cố hết mình là được.” Diệp Tu tóm gọn lại.

Mấy ngày tiếp theo, hai bên đều cố hết sức. Đám Diệp Tu cũng tạm buông tha cho BOSS hoang dã tuần này. Còn Đường Nhu và Bánh Bao cuối cùng cũng hiểu vì sao mỗi tuần một trận lại làm tuyển thủ chuyên nghiệp bận rộn đến vậy. Bởi vì tuyển thủ phải chuẩn bị nhiều thứ để giành được một trận thắng.

Giới nghệ sĩ có câu “Một phút trên sân khấu bằng mười năm sau cánh gà”, tuyển thủ Vinh Quang cũng giống vậy, muốn giành được thành tích tốt buộc phải tập luyện khắc khổ.

Vào thứ năm, Trảm Lâu Lan đưa những trang bị mà Diệp Tu cần. Mấy ngày nay, Diệp Tu cũng dạo khắp chợ và mấy nơi cày thuê để thu mua trang bị, tất cả nhân vật đều được ăn mặc sang chảnh hơn. Còn công việc chủ yếu ngày hôm nay của họ chính là thích ứng với nhân vật có thuộc tính mới.

Trên mạng, trận đấu giữa Hưng Hân và Vô Cực cũng đang gây sốt. Chiến đội Vô Cực vốn có sẵn fan, Hưng Hân lại được chú ý gần đây. Trận khiêu chiến này được quan tâm chẳng khác gì giải đấu chuyên nghiệp.

Toàn Chức Cao Thủ - Chương #813


Báo Lỗi Truyện
Chương 813/941