Chương 48: Thiên biến vạn hóa


“Được, chị nay cũng muốn được mở rộng tầm mắt một chút, xem thử tán nhân trong truyền thuyết là thế nào!” Trần Quả nói, từ khi cô bắt đầu chơi Vinh Quang, cách chơi tán nhân cũng đã hoàn toàn biến mất.

“Tạo phòng, ừ, chọn bản đồ kia kìa, cái nhỏ nhất ấy.” Trần Quả chống nạnh đứng sau Đường Nhu mà chỉ huy. Đấu trường trong Vinh Quang là server chung của mọi người, sau khi bước vào đấu trường, là có thể vượt qua sự khác biệt khu để thi đấu. Tên nhân vật sẽ có thêm khu phía trên, như vậy dù có trùng tên cũng có thể phân biệt được.

“Mời hắn đi, Quân Mạc Tiếu, ừ, là ba chữ này.” Trần Quả nói, Đường Nhu tiến hành mời, hệ thống nêu lên: Người được mời hiện không ở sân đấu.

“Làm gì thế, nhanh coi!” Trần Quả kêu.

“Đợi lát nữa, dùng chút điểm kỹ năng đã.” Quân Mạc Tiếu thăng cấp tối hôm qua, cà phó bản, làm nhiệm vụ, có nhiều điểm kỹ năng, mà vẫn chưa sử dụng.

“Lề mề.” Trần Quả lẩm bẩm.

Cô sốt ruột, còn Đường Nhu đây thì từ tốn, liếc nhìn trang bị trên người Trục Yên Hà: “Gần đây có kiếm được trang bị gì tốt không?” Cô mặc dù không chơi, nhưng cô lại hiểu rõ tài khoản Trục Yên Hà này không kém gì Trần Quả , Trần Quả thích nói về những điều này mà!

“Không có, đâu dễ dàng như vậy a!” Trần Quả trả lời, lại không nhịn được nhìn qua phía Diệp Tu, lại thấy tên quỷ kia lén lút ngoắc mình, như ám chỉ kêu cô qua đây.

Cái gì nữa đây? Trần Quả âm thầm bước qua, dùng mắt hỏi.

“Chị cố ý muốn tôi đấu với em ấy, không có lý do gì đặc biệt đấy chứ?” Diệp Tu nhỏ giọng hỏi.

“Cậu nghĩ xem vì sao?”

“Tôi đâu biết a, biết rồi còn hỏi chị sao! Không cần nhường em ấy đâu nhỉ?” Diệp Tu nói.

“Nhường? Cậu có thể đánh thắng em ấy rồi hãy nói!” Trần Quả nói.

“Ừ ừ.” Diệp Tu gật đầu, đem Quân Mạc Tiếu tiến vào đấu trường: “Được rồi.”

Đường Nhu mời, Diệp Tu tiếp nhận, Trần Quả lại chạy về phía sau Đường Nhu. Kết quả thấy Diệp Tu không vội vã chuẩn bị, quay cổ nhìn về phía bên này mà hỏi: “Cứ như vậy đấu sao? Có muốn chơi đấu vui có thưởng không?”

“Thưởng cái gì cơ?” Trần Quả không giải thích được.

“Ví dụ như cược gói thuốc lá và vân vân.” Diệp Tu đề nghị.

Trần Quả thiếu chút nữa tức chết, vừa muốn rống, Đường Nhu đã vui vẻ nói: “Được! Nhưng em không biết hút thuốc , cũng không có thuốc lá, chúng ta cược một trăm đồng với nhau được không?”

“Ok ok!” Diệp Tu vui vẻ.

“Vậy Quả Quả làm chứng, một trăm đồng của em đây.” Đường Nhu móc một trăm đồng đưa cho Trần Quả.

“Hai ngươi nghiêm túc à?” Trần Quả vô cùng kinh ngạc.

“Tùy tiện chơi một chút thôi!” Đường Nhu cười.

“Được.” Trần Quả thoải mái nhận 100 đồng tiền cược của Đường Nhu, nhìn về phía Diệp Tu: “Của cậu đâu?”

“Tôi… Ừ, cái này, chỗ tôi có một gói thuốc lá quý báu…”

“Cậu nghèo đến điên rồi à?” Trần Quả thật sự vừa bực mình vừa buồn cười, cũng móc một trăm đồng ra đặt xuống: “Chị đây cho cậu mượn đấy, trừ bớt trong tiền lương.”

“Được được, trả lại liền cho chị mà.” Diệp Tu nói.

“Rất tự tin, bắt đầu đi a!” Đường Nhu nói.

“Bắt đầu bắt đầu.”

Hình ảnh vừa chuyển, hai bên đều tiến vào sân đấu, bản đồ này là bản đồ có sân đấu nhỏ nhất, hai bên đối chiến mỗi người đứng một góc. Trần Quả đảm nhiệm việc chỉ đạo bên ngoài: “Hắn không chuyển nghề, loại này là tán nhân, kỹ năng biến hóa tương đối nhiều, nhìn vũ khí trong tay hắn là có thể phán đoán được hắn sẽ sử dụng kỹ năng của nghề gì.”

“Uhm.” Đường Nhu ứng tiếng, mặc dù không chính thức chơi Vinh Quang, nhưng hơn một năm qua bị Trần Quả kéo đi PK không ít, cô cũng biết được cơ bản về chức nghiệp của các nhân vật.

“Trong tay anh ta là vũ khí gì thế?” Đường Nhu chỉ màn hình.

“Cái này… Cái này…” Trần Quả nhìn hồi lâu, không nhận ra được, trực tiếp hỏi: “Vũ khí trong tay cậu là gì thế?”

“Chơi xấu nha!” Diệp Tu nói, “Còn dám hỏi thẳng nữa?”

“Em thấy như cây dù đi mưa ấy?” Đường Nhu điều khiển Trục Yên Hà nhảy lên trước vài bước để kéo gần lại tầm nhìn rồi nói.

“Cây dù? Không có loại vũ khí này, là cây chổi sao?” Trần Quả cũng nhoài người nhìn.

“Tui tới đây!” Diệp Tu vừa nói xong đã cho Quân Mạc Tiếu chạy tới, xông thẳng về phía Trục Yên Hà.

Thao tác của Đường Nhu quả nhiên cực nhanh, Quân Mạc Tiếu vừa động thì cô đã nhấp chuột bắn ngay một pháo chuẩn xác đến, nhưng chỉ thấy trước mắt sáng lòa, Quân Mạc Tiếu đang xông tới liền nhanh chóng di động tránh khỏi một pháo kia. Đứng bên quan sát, Trần Quả cũng biết tên của kỹ thuật này: Lay động Zíc-zắc, nguyên lý thao tác đơn giản, nhưng trong lúc thực chiến sẽ rất khó nắm được kỹ thuật.

Sau một pháo, cự ly đã bị Quân Mạc Tiếu thu lại rất nhiều, thân thể thấp xuống, một cú trượt sát đất đã vụt qua Trục Yên Hà.

“Gian xảo a!” Trần Quả cảm khái, trượt mặc dù thuộc hệ Xạ Thủ, nhưng là một kỹ năng thể thuật, cho nên có dùng vũ khí gì thì cũng không sao cả, một chiêu công kích này vẫn không làm lộ ra thứ đồ chơi hắn cầm trên tay là gì.

Tốc độ tay của Đường Nhu quả nhiên không phụ lòng kỳ vọng của Trần Quả, trước khi bị trượt đánh trúng, Trục Yên Hà đã nghiêng người né đi, tiếp theo xoay người rồi chuẩn bị sử dụng kỹ năng thể thuật để đánh trả, tránh né, tẩu vị công kích đều rất mạnh.

Ai ngờ hình ảnh trước mắt đột nhiên lóe lên ánh bạc, tay phải của Quân Mạc Tiếu rút ra một thanh kiếm sắc từ vũ khí trong tay trái không biết tên nọ.

Mà ánh bạc kia không đơn giản chỉ là rút vũ khí , đây là kỹ năng kiếm khách: Rút Đao Trảm!

Một kích vừa ra này nằm ngoài dự đoán của Trần Quả, đổi lại là cô, ngay cả muốn tay có thể phản ứng lại chỉ sợ cũng chậm mất rồi. Nào giống với Đường Nhu, tay trái lúc này đã gõ xong hai thao tác, tay phải đẩy chuột, Trục Yên Hà nhảy ra phía sau tránh thoát đồng thời cánh tay giương lên liền chuẩn bị phóng ra một pháo.

Chiêu thức này vừa tránh được công kích Rút Đao Trảm, lại có thể đánh trả, sau khi bắn ra một pháo, lợi dụng sức giật cũng có thể “phi pháo” để bay ngược lại gia tăng cự ly. Quả thực chính là nhất cử tam tiện, Trần Quả đang muốn khen tốt, nhưng không ngờ sau khi Quân Mạc Tiếu dùng xong một chiêu Rút Đao Trảm đã tra luôn kiếm vào vỏ từ lâu, thuận tay cầm “kiếm” đã vào “vỏ” từ trên không trung đuổi đánh Trục Yên Hà, lúc bấy giờ đã vung đến trước mặt rồi.

Sự biến hóa nhanh hơn này, Trần Quả đã chẳng còn xem xét tới việc có kiếm khách nhà ai lại dùng vỏ kiếm đập người không nữa, chỉ cảm thấy cú đập này vẫn cách Trục Yên Hà một khoảng nhỏ, nhưng không ngờ thứ trong tay Quân Mạc Tiếu đột nhiên bung mở như cái dù, trong phút chốc đã gấp ngược, nan dù úp lại, phía trên đỉnh dù sau khi được gập lại, trông như một đầu giáo cực lớn, thoáng cái đã đâm vào người Trục Yên Hà. Liền ngày sau đó đã thấy Quân Mạc Tiếu nâng tay, một giáo này kéo theo Trục Yên Hà vẽ thành một vòng bán nguyệt, ném Trục Yên Hà ngã chổng vó xuống đất.

Trần Quả kinh ngạc, bởi vì chiêu này không phải là một kỹ năng công kích thường, kỹ năng này gọi là “Viên Vũ Côn”, thuộc chiêu thức của pháp sư chiến đấu hệ Pháp Sư. Tán nhân có kỹ năng này không đáng ngạc nhiên, nhưng vấn đề là Quân Mạc Tiếu vừa dùng cái thứ kia thi triển Rút Đao Trảm, ứng với vũ khí hệ Kiếm Sĩ, thế nào vừa đảo mắt liền biến thành chiến mâu hệ Pháp Sư?

Đường Nhu trong lòng cũng ngạc nhiên nhưng là ở phương diện thao tác, vài hiệp giao thủ, thao tác của mình thế mà chậm đi một chút, đây là chuyện khiến cô bất ngờ.

Bởi Vinh Quang mang đến cảm nhận góc nhìn ở ngôi thứ nhất rất mạnh, vì thế kỹ năng Viên Vũ Côn này, so với thương tổn, loại tổn hại làm cả người bất chợt bị xoay mòng đến không tìm ra phương hướng càng khiến người chơi khó khăn hơn. Trần Quả coi như cũng là người kỳ cựu có kinh nghiệm nhất định, không đến mức chỉ như thế mà dễ dàng bị choáng váng. Nhưng Đường Nhu chỉ thỉnh thoảng thay cô chơi, tuy nhờ tốc độ tay nên thao tác cực nhanh, nhưng sức phán đoán vẫn không đủ để ứng phó với loại công kích gây biến hóa góc nhìn này.

Đang lúc vội vội vàng vàng xoay người chuyển hướng để phân biệt rõ phương hướng, lại không ngờ rằng Trục Yên Hà không thể xoay người đứng lên được, góc nhìn vừa chuyển lên, Quân Mạc Tiếu đang một cước giẫm cô nằm trên mặt đất, thứ trong tay đã trở về dáng vẻ ban đầu. Lần này rốt cuộc cũng nhìn gần được tạo hình của thứ kia, Trần Quả và Đường Nhu đều nhìn ra vật kia quả thật là một cây dù che mưa, thế nhưng mũi nhọn của tán dù cũng đã nhắm ngay đầu Trục Yên Hà.

Hai người còn chưa hết khiếp sợ, trên đỉnh dù chợt xuất hiện một chuỗi tia lửa, tiếng súng đoàng đoàng đoàng vang lên, bắn thẳng vào người Trục Yên Hà đang nằm dưới đất.

Kỹ năng của Thiện Xạ Lang Thang thuộc hệ Xạ Thủ: Đạp Bắn.

♣♣♣♣

Beta: Xin lỗi mấy thím, vì hiểu nhầm một câu của Điền Thất nên ch18 em chú thích bậy rồi, “trượt” của Xạ Thủ chỉ có trượt thôi, hẻm có bắn, trượt dưới chân đối thủ rồi sẵn tiện đốn giò đối thủ. Xin lỗi vì sự bất tiện này TAT

Toàn Chức Cao Thủ - Chương #49


Báo Lỗi Truyện
Chương 49/941