Chương 32: Cò kè mặc cả.


Sói Trắng, Bạch Vu Nữ đều là BOSS ẩn của Rừng Rậm Băng Sương. Thứ không có giá trị thực dụng như mề đay Mithril, Lam Hà hoàn toàn không đau lòng, nhưng răng của Sói Trắng lại rất quý giá.

Rừng Rậm Băng Sương không thuộc kiểu cho người chơi học tập như phó bản ở thôn tân thủ, một ngày mỗi người chỉ được vào tối đa bốn lần, bốn lần này BOSS ẩn còn khó thể chạm mặt, huống hồ chi hai phần ba tỷ lệ BOSS gặp được chưa chắc là Sói Trắng.

Nếu như Diệp Tu chỉ muốn 8 cái răng nhọn của Sói Trắng, Lam Hà cũng không do dự. Nhưng vừa muốn 72 tơ nhện cường lực lại muốn cả 8 răng nhọn, Lam Hà chỉ cảm thấy tên này có lòng tham không đáy, không hổ là người sẽ vì BOSS ẩn mà hại chết toàn đội. Dù kỹ thuật của tên này tốt, nhưng nhân phẩm không được, lôi kéo người như vậy vào công hội có thích hợp không?

Lam Hà đã bắt đầu do dự, Diệp Tu bên kia cũng từ tốn gửi tin sang: “Nhiều hả? Vậy tui không cần mề đay nữa, được không?”

Lam Hà dở khóc dở cười, nhanh chóng trả lời: “Người anh em, chúng ta đều là người hiểu chuyện, loại đồ vật như mề đay này ông muốn nhiều hay ít cũng chẳng sao, nhưng tơ nhện cường lực và răng của Sói Trắng…”

“Vậy ông thấy bao nhiêu mới phù hợp?” Diệp Tu hỏi.

“Chọn một trong hai.” Lam Hà nói.

“Đây. . . thực sự khó chọn a!” Diệp Tu nói.

“Cá cùng chân gấu không thể lấy cả hai, ông anh à.” Lam Hà thành khẩn bảo.

“Vậy răng Sói Trắng đi!” Diệp Tu nói.

“Được.” Lam Hà thở dài một hơi.

“Tơ nhện cường lực thì bao nhiêu mới được a?” Diệp Tu nói tiếp.

Lam Hà sém chút hộc máu.

“40 cái thế nào?” Diệp Tu hỏi.

“Ông anh, ông thật. . .” Lam Hà chợt không biết nói gì.

“30 cái?”

“Ách. . .”

“25. Thế này được không?” Diệp Tu hỏi.

Lam Hà im lặng hồi lâu, tay để trên bàn phím nhưng lại không tìm được câu trả lời thích hợp.

“24?”

Lam Hà bỗng nhiên mềm lòng, người ta cũng đã giảm số lượng từng chút rồi, đường đường là người của Lam Khê Các lại vì tơ nhện cường lực mà cò kè mặc cả, có mất mặt không chứ? Lam Hà vỗ phím: “Được, cứ thế đi!”

“Rồi.”

Lam Hà lúc này mới thở phào, kết quả lại một tin nhắn nhảy đến: “Vậy cho tui thêm mề đay Mithril, dù sao ông cũng không cần mà đúng không?”

Lam Hà té “rầm” từ trên ghế xuống, đây rốt cuộc là đứa nào? Mề đay Mithril không có giá trị, vậy mà cũng cố chiếm lợi cho được hả?

“Ông cần nhiều thứ này làm chi?” Lam Hà nghĩ không ra bèn hỏi.

“Trong mắt ông thứ này hoàn toàn vô dụng, nhưng trong mắt một số người thì giá trị của nó sẽ khác xa.” Diệp Tu nói.

Lam Hà đương nhiên biết Diệp Tu nói chính là mấy cô nàng thích đồ trang sức, quả nhiên tên này muốn tán gái ư? Một cái thì thôi đi, muốn nhiều thế này là định tán bao nhiêu em gái đây? Lam Hà âm thầm khinh bỉ người này xong liền hỏi: “Vậy ông muốn mấy cái?”

“Ông không phải bảo không sao ư? Vậy cho tui hết nhé?” Diệp Tu nói.

“Tụi tui cũng không có nhiều, chỉ có hai cái. . .” Lam Hà chẳng thể làm gì khác hơn ngoài nói dối, đồng thời tự hận bản thân vì sao lại bảo “cũng chẳng sao”. Thứ này quả thực không có giá trị, nhưng cũng là trang sức, tặng mấy em gái trong công hội cũng là lựa chọn tốt, khi không đưa hết cho tên này thì hơi tiếc.

“. . .”

Diệp Tu đáp lại bằng một sự im lặng tuyệt đối khiến Lam Hà mặt đỏ tới mang tai. Lời nói dối này thật sự quá vụng, nhưng lời đã nói rồi, Lam Hà đành mặt dày chống đỡ: “Cứ thế đi há?”

“Nếu ra BOSS ẩn thì phân phối thế nào?” Diệp Tu lại hỏi một câu.

“Mọi người đổ xí ngầu!” Lam Hà trả lời thật dứt khoát.

“. . .”

Im lặng tuyệt đối vẫn là im lặng tuyệt đối. Lam Hà thở dài, một người nỗ lực chiếm lợi thế thì làm sao bị lừa được. Đổ xí ngầu, nhìn thì công bằng. Nhưng bốn người Lam Hà thân thiết nhau, bên này chỉ duy nhất tên kia là người ngoài, đổ là bốn so một, bọn họ hiển nhiên được lợi hơn. Tên kia cũng biết rõ điều này.

“Ha ha, tui đùa thôi. . .” Lam Hà vội vã pha trò, “Nếu xuất hiện ẩn, kỷ lục có lẽ không đoạt được nữa, chẳng phải khiến ông anh phí công rồi. Đồ vật rơi từ BOSS ẩn thì cho ông chọn trước, thế nào?”

“Tốt, quyết định vậy đi.” Diệp Tu đồng ý rồi.

“Vậy chừng nào ông anh tới! Tụi tui đều ở Rừng Rậm Băng Sương rồi!” Lam Hà nói.

“Chờ chút, tui đánh xong phó bản này sẽ ra.” Diệp Tu nói.

“Được.” Lam Hà gật đầu, cuối cùng nhìn Diệp Tu trong danh sách bạn tốt: “Ông bạn có muốn chuyển nghề trước không?”

“Không cần, trước mắt cứ vậy đi!”

Lam Hà ngẩn ra: “Này. . .”

“Không nói nữa, tui tranh thủ hoàn thành phó bản đã.” Diệp Tu trả lời.

Vì vậy Lam Hà yên lặng tắt đi khung tin nhắn, suy đi nghĩ lại cảm thấy có chút không đúng. Cẩn thận suy nghĩ cả buổi, đột nhiên vỗ đùi.

Làm cái gì a? Mục đích chính của mình là muốn mời tên này cùng đánh phó bản để tăng cảm tình mà, kết quả lại chú trọng vào chuyện trả giá thù lao cả buổi, tính chất hoàn toàn thay đổi rồi, cứ như đang mời người ta đến làm công, Lam Khê Các của bọn họ cần mời người khác đến làm công hả?

Vừa nghĩ đến điểm ấy, Lam Hà chợt thấy tiếc nuối với đống thù lao mà mình vừa cò kè mặc cả được, cảm giác cứ như tặng không người ta. Nhưng bỗng nhớ ra, điều kiện để có những vật này: phá được kỷ lục phó bản.

Lam Hà giật mình.

Thiếu một người, phá kỷ lục gì gì đấy đều chỉ là cái cớ của họ. Lam Khê Các lần này có tận bốn mươi cao thủ đến khu mới, sao có thể thiếu người lập một đội 5 người? Thiếu người, chỉ là một lí do cơ bản, phá kỷ lục mới lại là một lí do khác để mọi người có chung mục tiêu phấn đấu, thế sẽ dễ hiểu nhau hơn.

Nói thật, Lam Hà không hề cảm thấy mời đại một người thì có thể phá được kỷ lục. Rạng sáng 12 giờ, số lần vào phó bản trở lại như cũ, Lam Hà đã dẫn đội tinh nhuệ nhất của Lam Khê Các đánh Rừng Rậm Băng Sương ba lần, thời gian chênh lệch khá ổn định với kỷ lục hiện nay của Trung Thảo Đường. Nếu như thật sự chỉ vì mời một người mà có thể thay đổi, vậy thực lực người này chẳng phải còn mạnh hơn những tinh anh trong công hội như họ ư?

Lam Hà cảm thấy Quân Mạc Tiếu là một nhân tài, nhưng không hề thấy nhân tài này sẽ mạnh hơn những tinh anh như họ. Nhưng rốt cuộc tên này lại cùng cậu cò kè mặc cả thù lao, lẽ nào hắn ta nghiêm túc? Hắn mới 20 cấp a, hơn nữa còn bảo không chuyển nghề, thế này mà hắn vẫn cảm thấy có thể đổi mới ghi chép sao?

“Lam Hà, ông liên lạc với tên kia thế nào rồi?” Ngay lúc này, đồng đội bên cạnh Lam Hà, cao thủ Hệ Châu hỏi.

“Mời được rồi, một lát hắn sẽ tới, ai trong mấy ông nhường vị trí cho hắn?” Lam Hà nhìn về phía bốn người khác.

“À, tui nghỉ một lát!” Một người nói.

Sau khi Lam Hà “Ừ” một tiếng, người này lập tức rời khỏi đội ngũ. Còn lại bốn người ngồi xổm trước cửa phó bản, đợi Quân Mạc Tiếu đại giá, trong lòng Lam Hà vẫn do dự không yên.

Toàn Chức Cao Thủ - Chương #33


Báo Lỗi Truyện
Chương 33/931