Chương 999: Hóa Long Môn


"Tiểu nhân không biết trong Minh Hà có cao thủ cũng khiến cho cả Minh Hoàng kiêng kỵ hay không." Thận Vưu không nhanh không chậm nói: "Bất quá tiểu nhân biết trong Minh Hà lưu vực rộng lớn, có không ít Thủy tộc còn sống lâu hơn cả tiểu nhân, nói vậy trong đó phải có cao thủ tu vi cao thâm."
 
Lời này cũng giống như chưa nói, Thương Vân Tín cùng Dược Thiên Sầu nhìn nhau, đều cảm thấy hà trai ngọc này có chút không quá thành thật. Bằng việc hắn vượt qua trăm vạn năm tháng trong Minh Hà, chẳng lẽ không có nghe nói qua trong Minh Hà có những cao thủ nào? Dù không nghe nói qua toàn bộ, nhưng người nào nổi danh nhất cũng phải nghe nói đi! Lại dùng từ "nói vậy" để đuổi lời của chúng ta...
 
Quả nhiên là cho chút hòa nhã liền lòng tham không đáy! Khóe miệng Dược Thiên Sầu thoáng hiện lên nét cười lạnh, đang muốn cho Thận Vưu nếm thử chút lợi hại, chợt thấy Minh Hà lưu vực trước mắt giống như mở rộng ra, giống như trong nháy mắt chợt xông vào biển rộng mênh mông.
 
Đồng thời, tốc độ bơi đi của Thận Vưu từ từ chậm lại, cho đến khi hoàn toàn ngừng lại, lẳng lặng phiêu phù trong Minh Hà. Chỉ thấy mặt sông phía trước xuất hiện một tòa núi lớn hình tròn như cửa vòm, núi cao trăm thước, lòng núi rỗng tuếch, dòng nước cuồn cuộn xuyên lòng núi chui qua, hai bên chân núi giống như cây trụ xuyên vào trong sông. Nói là núi, chính xác mà nói phải là giống một cửa vòm thật lớn rộng mở, làm cho người ta có loại cảm giác đang thông hướng nào đó không thể biết trước tương lai.
 
Bốn phương tám hướng phía chân trời có rất nhiều ánh huỳnh quang lay động mà đến, tựa hồ từ trong mình mình nhận được lực lượng thần kỳ nào đó tác động, sôi nổi hướng tòa núi lớn rỗng ruột nằm ngay giữa Minh Hà bay đi. Cuối cùng tập hợp quanh lòng núi xoay quanh, nhìn như hoảng hốt, lại giống như có một bức rèm che sáng lập lánh buông thả xuống tận mặt nước, nước sông ảnh ngược sóng vỗ lăn tăn.
 
Bốn phía một mành tối đen, chỉ riêng nơi này sặc sỡ lóa mắt, tình cành này phảng phất như trong cả Minh Giới chỉ có một viên mình châu đang tỏa sáng, khảm vào trong lòng núi, vô cùng xinh đẹp!
 
Thương Vân Tín và Dược Thiên Sầu đưa mắt nhìn nhau, không hiểu nổi là có ỷ gì. Vừa lúc có một đoàn ánh huỳnh quang cỡ nắm tay từ bên cạnh hai người bay qua, "sưu" một tiếng từ trong tay Dược Thiên Sầu đã không biết khi nào xuất hiện một thanh trường kiếm, trực tiếp đem đoàn huỳnh quang xỏ xuyên qua, tựa như thực tùy ý nướng chín bình thường. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Thương Vân Tín nhất thời liếc mắt, thầm mắng tên tiểu tử này không khỏi cũng quá lớn gan, còn chưa hiểu trạng huống liền ra tay, nơi này chính là Minh Giới a! Không muốn sống sao? Nhưng nếu đã làm như vậy...Thương Vân Tín cũng vươn đầu qua quan sát, chỉ thấy trên lưỡi kiếm là một con đom đóm lớn cỡ nắm tay, bộ mặt dữ tợn, răng nanh tráng kiện như ngón cái, phần đuôi kéo theo quang cầu vồ cùng sáng sủa khác thường, dưới cái đuôi chiếu rọi, không kéo đến gần thật không thể nhìn ra là vật gì.
 
"Mẹ ngươi! Lão tử còn tưởng rằng là vật gì, nguyên lai là đom đóm, lớn như vậy cũng thật hiếm thấy..." Dược Thiên Sầu xuy một tiếng, Thương Vân Tín cũng khẽ gật đầu, nguyên lai là đom đóm, hẳn là không có phiền toái gì, rốt cục yên tâm.
 
Ngay khi con đom đóm bị xuyên qua thống khổ vùng vẫy giãy chết, xa xa có một đoàn lưu quang xẹt qua rất nhanh tựa hồ cũng bị cảnh tượng khác lạ nơi này làm hấp dẫn, lập tức thay đổi phương hướng phi hành, cấp tốc bay tới. Chỉ chốc lát sau, hơn trăm người đều hiện thân trên không trung, nhìn kỳ quan trong lòng núi kia.
 
Thương Vân Tín nhìn thấy những người đó khẽ nhíu mày nói: "Là người của Ẩn Long sơn trang."
 
Hắn vừa hé răng, lập tức làm những người kia đều quay đầu lại nhìn qua, nhìn thấy Thương Vân Tín cùng Dược Thiên Sầu đều giật mình, một người cầm đầu bay tới,
 
Những người khác cũng bay theo. Người cầm đầu chắp tay nói: "Nguyên lai là Tuyệt Tình cung Thương đại cung phụng, Đinh Tương hữu lễ."
 
Thương Vân Tín cũng chắp tay nói: "Nguyên lai là Đinh trưởng lão của n Long sơn trang." Dứt lời liền ngạo nghễ xoay đầu sang một bên. Mọi người cũng không quá để ý tới hành động ngạo mạn của hắn, bằng tu vi của người ta cũng là có tư cách như vậy, càng làm cho mọi người bội phục chính là, Thương Vân Tín tài cao gan cũng lớn, lại có thể làm như không có việc gì đứng giữa Minh Hà ngắm phong cảnh, căn bản đang coi thường phiêu lưu tùy thời có thể xuất hiện, có đảm lượng!
 
Tất cả mọi người còn đang nghĩ lầm hai người đang đứng trên tảng đá giữa dòng Minh Hà, trong lúc nhất thời không ai chú ý tới phiêu phù dưới nước chính là một con hà trai ngọc thật lớn. Ánh mắt mọi người hồ nghi dừng trên người Dược Thiên Sầu, Đinh Tương chắp tay dò hỏi: "Vị này chẳng lẽ chính là Thiên Hạ thương hội Dược Thiên Sầu Dược chưởng môn?"
 
Theo trong lời nói có thể nghe ra, bọn hắn hiển nhiên cũng có nghe nói qua chuyện Thương Vân Tín bảo hộ Dược Thiên Sầu, Thương Vân Tín nghe vậy vẻ mặt co rút lại.
 
"Đúng vậy!" Dược Thiên Sầu ôm kiếm chắp tay đáp lễ nói: "Nghe đại danh Đinh trưởng lão của Ẩn Long sơn trang đã lâu, hôm nay vừa thấy quả nhiên là phong thái thần tiên danh bất hư truyền, xin Đinh trưởng lão ngày sau chăm sóc nhiều hơn." Thằng nhãi này ngay từ đầu vốn không hề nghe nói qua về nhân vật tên Đinh Tương này, nhưng gặp mặt ở dưới tình huống không oán không thù, nói ngọt tuyệt sẽ không ăn mệt, lời hay tự nhiên không tốn sức thì cứ nói.
 
"Ha ha! Ta trường kỳ đại biểu Ẩn Long sơn trang hành tẩu làm việc tại Minh Giới, ở Tiên giới cũng không có đại danh gì, nhưng thật ra thanh danh Dược chưởng môn trong Tiên giới, ta ở Minh Giới cũng được nghe như sấm bên tai a!" Đinh Tương khiêm tốn cười nói, nhưng xem nụ cười trên mặt, hẳn thật sự cao hứng.
 
Lời hay ai cũng thích nghe, một đám người n Long sơn trang nhìn về phía Dược Thiên Sầu nhất thời thêm phần thiện ý, ánh mắt hoặc nhiều hoặc ít cũng nhìn về con đom đóm dính trên lưỡi kiếm của Dược Thiên Sầu. Sau khi Dược Thiên Sầu chú ý tới, lúc này hai ngón tay cũng kéo dài trên thân kiếm, trực tiếp bắn con đom đóm còn leo lét vào trong nước, thanh kiếm trong tay thuận thế thu hồi.
 
Đúng lúc này, trên mặt nước hoa hoa thanh âm, ánh mắt mọi người cùng nhau trành về hướng mặt nước cách Dược Thiên Sầu không xa. Chỉ thấy nước dao động quấy lên, dưới nước đột nhiên hé ra một cái miệng rộng tròn tròn, đem con đom đóm mà Dược Thiên Sầu bắn xuống nuốt vào, vật không biết tên kia sau khi cắn nuốt đom đóm, nhanh chóng quay thân tiềm trở vào trong nước, lúc quay thân mọi người mơ hồ nhìn thấy lân giáp ngăm đen, không biết là quái vật gì.
 
"Trong sông có cái gì!" Đinh Tương quát nhẹ một tiếng, một đám người nhịp nhàng phối họp tương đối ăn ý, nhất thời cùng thuấn di lên vị trí trên cao, ánh mắt nhìn chằm chằm mặt nước sông bên dưới. Dược Thiên Sầu cũng hoảng sợ, thanh kiếm mới thu lại xuất ra đề phòng, Thương Vân Tín tiện tay lấy ra một thanh kiếm, ánh mắt lãnh liệt quét nhìn mặt sông, nhưng trên mặt sông không còn động tĩnh...
 
"Thận Vưu, chẳng lẽ vừa rồi ngươi không phát hiện trong nước có cái gì?" Bàn chân Dược Thiên Sầu vỗ nhè nhẹ lên vỏ sò của Thận Vưu hỏi.
 
"Không cần lo lắng, đó là Minh Hà Hắc Lý (cá chép đen), sẽ không chủ động thương tổn các ngươi." Thận Vưu có chút hưng phấn nói.
 
"Minh Hà Hắc Lý? Ý của ngươi là nói, vừa rồi vật trong nước chính là cá chép?"
 
"Phải!"
 
Hai người nói chuyện rơi vào trong lỗ tai người trên không trung, nhất thời làm mọi người kinh ngạc, nguyên lai vật dưới chân bọn họ là vật sống, cần thận xem chừng mới phát hiện, lại giống hình dáng của hà trai ngọc, lại có hà trai ngọc lớn đến như thế? Dù là đám người kia thường xuyên đi lại trong Minh Giới, cũng chưa bao giờ thấy qua hà
 
Ừai ngọc lớn đến như thế.
 
Dược Thiên Sầu từ miệng Thận Vưu nghe ra vẻ hưng phấn, nhíu mày nói: "Thận Vưu, ngươi bỗng nhiên dừng ở đây làm gì? Lẽ nào có sự tình gì sắp phát sinh?"
 
"Không sai!" Thận Vưu vẫn có chút hưng phấn nói: "Hóa Long Môn! Trong truyền thuyết mười vạn năm mới xuất hiện kỳ quan một lần! Không thể tưởng được lại bị chúng ta đụng phải, đây quả thật là duyên phận cực lớn! Nếu có thể tận mắt chứng kiến trường họp hóa rồng mà đi, chúng ta có bao nhiêu vinh hạnh a!"
 
Mọi người đều có thể cảm giác được sự hưng phấn trong lời nói của hắn, nhất là hai chữ "hóa rồng" cũng làm tinh thần mọi người rung lên, bất quá vẫn u mê không hiểu có ý gì. Lúc này vẻ mặt Dược Thiên Sầu tò mò ngắm nhìn bốn phía nói: "Thận Vưu, nói cho rõ ràng, rốt cục là ai hóa rồng mà đi?"
 
"Tự nhiên là Minh Hà Hắc Lý." giọng nói Thận Vưu kích động: "Ngọn núi phía trước chính là Hóa Long Môn, trong truyền thuyết mỗi mười vạn năm sẽ tác động một lần cho Minh Hà Hắc Lý kéo đến, nếu có Hắc Lý có thể phóng qua Long Môn kia, liền có thể hóa thân thành rồng mà đi. Đương nhiên đây chỉ là truyền thuyết, bởi vì từng có thật nhiều người muốn nhìn thấy kỳ quan như vậy, nhưng đều thất vọng mà về, vẫn chưa nhìn thấy được cảnh tượng Hắc Lý hóa rồng. Dần dần không còn ai tin tưởng truyền thuyết này, không thể tưởng được lần này lại bị chúng ta đụng phải, cơ duyên thật lớn!"
 
Từ trên xuống dưới mọi người nghe vậy đều hiện lên vẻ kinh sợ, không nghĩ tới còn có chuyện thần kỳ như thế. Dược Thiên Sầu mơ hồ cảm giác chuyện xưa này giống như đã từng quen biết, sau một lúc sửng sốt, trợn mắt há hốc mồm "kháo" một tiếng nói: "Nơi này cũng có cá chép vượt Long Môn?"
 
Lời này vừa nói ra, ánh mắt mọi người toàn bộ tập trung trên người hắn, một đám hồ nghi khó lường. Thương Vân Tín biết rõ chưa chắc nhận được đáp án, nhưng vẫn nhịn không được hồ nghi hỏi: "Ngươi ở đâu còn gặp được cá chép vượt Long Môn?"
 
"Ách..." Dược Thiên Sầu ngưng ế không nói gì, vẻ mặt xấu hổ co rút một trận, cười hắc hắc nói: "Loại chuyện mơ hồ này ta làm sao từng gặp qua, ta chỉ là cảm thấy được có chút vớ vần thôi, chẳng lẽ cá chép vượt qua được Long Môn này thì thật có thể hóa rồng mà đi?"
 
Thương Vân Tín vẫn hoài nghi đánh giá hắn, ngừng một chút nói: "Minh Giới huyền diệu không thể dùng lẽ thường để phỏng đoán, đã có truyền thuyết này, hẳn không gió không thể có tiếng đồn, nhiều ít phải có chút nguyên do."
 
"Hắc hắc! Hi vọng là như thế đi! Chúng ta liền có phúc nhìn thấy." Dược Thiên Sầu vui cười nói, thấy ánh mắt mọi người đều lóe ra nhìn mình, lại dùng sức giậm một cước nói sang chuyện khác: "Thận Vưu, ngươi mới vừa nói có cơ duyên lớn gì, dù Hắc Lý có thể phóng qua Long Môn hóa rồng mà đi, có quan hệ gì tới chúng ta?"
 
"Nói cũng không thể nói như vậy." giọng nói Thận Vưu một mành hướng tới: "Truyền thuyết trong số những người từng thấy Hắc Lý hóa rồng mà đi, mỗi lần đều có người cùng hắc long kết xuống thiện duyên, sau này được hắc long phúc báo, ngươi nói có phải là cơ duyên lớn hay không?"
 
"Như vậy a!" Dược Thiên Sầu sờ cầm, bỗng nhiên cảm giác thanh kiếm trong tay dị thường chói mắt, thiện duyên há có thể cùng hung khí dính dáng, nhanh chóng thu vào. Bên cạnh Thương Vân Tín cũng không nhường nhịn, cũng vội thu hồi kiếm, tóm lại từ trên xuống dưới một đám người ánh mắt lóe lên hưng phấn, đều đang làm xuân thu đại mộng trong truyền thuyết.
 
"Ầm...Một tiếng nổ rung trời, một đạo lôi điện màu tím đột nhiên xuyên phá bầu trời đêm, trực tiếp đánh trúng sơn mồn trụi lủi ngăm đen, chỉ thấy tử điện quấn quanh sơn mồn chạy thật lâu mới biến mất. Mọi người còn đang kinh ngạc, rồi lại đột nhiên cảm giác được một cỗ khí tức bàng bạc cổ xưa giống như gợn sóng, chậm rãi từ trong sơn mồn sừng sững kia phát ra, vô cùng kinh sợ lòng người...
 

Tinh Thần Châu - Chương #999


Báo Lỗi Truyện
Chương 999/1255