Chương 995: Mới vào Minh Giới (2)


Cái này gọi là người thông mình làm chuyện thông mình, hay gọi là người có ánh mắt.
 
Quải giáp tướng quân trước tiên chỉ phát hiện nhìn không thấu tu vi Thương Vân Tín, sau lại thêm Dược Thiên Sầu tiến vào, ban đầu hắn còn không quá chú ỹ, bởi vì hành động trả lời yếu ớt của Dược Thiên Sầu làm cho hắn nhiều ít có chút khinh thị. Bất quá chờ đến khi hắn phát hiện cũng không nhìn thấu tu vi của Dược Thiên Sầu, nhất thời hoảng sợ, như thế nào một chút từ Tiên giới lại có tới hai gã cao thủ cấp bậc Tiên Đế tới đây?
 
Tu vi trong Minh Giới chia làm mình Sĩ, mình Thánh, mình Tôn, Minh Hoàng bốn cấp, phân biệt đối ứng với Tiểu Tiên, Thượng Tiên, Đại Tiên cùng Tiên Đế bốn cấp. Tu vi của quải giập tướng quân coi như là không thấp, nếu không cũng sẽ không được phái đến trấn thủ cửa ra vào Minh Giới, nói như thế nào cũng là mình Tôn hậu kỳ, tương đương với Đại Tiên hậu kỳ. Nhưng người mà ngay cả hắn nhìn không thấu tu vi, hai người này hiển nhiên ít nhất đều là cao thủ Tiên Đế sơ kỳ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
 
Sở dĩ hắn bị hoảng sợ, cũng không phải vì sợ Thương Vân Tín, bởi vì theo hành động của Thương Vân Tín liền có thể nhìn ra, người này hiển nhiên đối với Minh Giới có điều băn khoăn. Nhưng người sau lại không giống người trước, rõ ràng tu vi cao như vậy, còn giả vờ ra bộ dạng của kẻ yếu làm gì? Bằng kinh nghiệm nhiều năm của hắn phán đoán, loại người giả trư ăn thịt lão hổ thường thường là người dễ dàng làm cho người ta bỏ qua nhất, cũng thường thường là người đáng sợ nhất.
 
Cho nên thấy hai người chậm chạp không rời đi, hắn cũng không dám nói gì, vạn nhất đem đối phương chọc giận chính mình ăn không tiêu, dù sao đối phương có cầm lệnh bài đi vào, lại không hề trái với quy củ gì...Vì thế, hắn rõ ràng xoay người sang chỗ khác làm như cái gì cũng không phát hiện, phát huy phong cách ngươi tốt ta tốt tất cả mọi người đều tốt.
 
"Đây là Minh Giới a!" Dược Thiên Sầu nhẹ nhàng nói thầm một tiếng, cùng tưởng tượng của mình cũng thật khác lạ, hắn nhìn chung quanh, trong lúc nhất thời không biết đi về hướng nào mới tốt.
 
"Ngươi đến Minh Giới muốn làm gì?" Thương Vân Tín rốt cục nhịn không được hỏi ra nghi vấn trong lòng.
 
Dược Thiên Sầu liếc hắn, cân nhắc hiện tại lưu một cao thủ bên người cũng rất tốt, dù sao mình đối với Minh Giới hoàn toàn không biết gì cả, cũng không vội vàng thu dọn hắn, lắc đầu cảm thán nói: "Tiên Đế pháp chỉ không dám không theo...Đúng rồi, Tuyệt Tình cung các ngươi hẳn là có người buôn bán trong Minh Giới đi!"
 
"Có..." Thương Vân Tín thấy giọng nói của hắn đối với mình bỗng nhiên trở nên ôn nhu, chợt nhớ lại chuyện trước đó, nhất thời cảnh giác nói: "Ngươi muốn làm gì?"
 
"Chúng ta không thể chạy loạn không có mục đích đi! Tự nhiên phải tìm chỗ tìm hiểu tin tức. Ngươi thân là đại cung phụng của Tuyệt Tình cung, có thể liên hệ với bọn hắn!" Dược Thiên Sầu thật chăm chú nói.
 
Kỳ thật mục đích của hắn rất rõ, lần này hắn đến là muốn tìm Tất Trường Xuân, càng chính xác mà nói là muốn biết rốt cục Tất Trường Xuân còn sống hay đã chết, nếu không mỗi ngày hắn cứ nóng ruột nóng gan không được thoải mái. Đều nói Tất Trường Xuân đánh một trận chiến với Minh Hoàng, sau khi thất bại trốn vào vùng đất thần bí hắc ám vô biên vô hạn, dù sao cũng phải tìm hiểu xem rốt cục Tất Trường Xuân trốn theo hướng nào! Nếu không làm sao mà đi tìm?
 
Nhóm thủ vệ lối vào Minh Giới nghe vậy thật không gì để nói, nhất là quải giập tướng lĩnh, thầm nghĩ trong lòng chẳng thể trách tu vi đều cao như vậy, một là người phụng pháp chỉ Tiên Đế tới, một là đại cung phụng của Tiên giới đệ nhất đại phái, nhưng không biết hai người tới Minh Giới để làm gì?
 
"Rốt cục ngươi muốn nghe tin tức gì?" Thương Vân Tín hồ nghi nói.
 
"Cũng không có gì." Dược Thiên Sầu không cho là đúng nói: "Chính là muốn tìm hiểu rõ ràng tình huống đại khái của Minh Giới để phương tiện chung quanh du lịch tăng trưởng lịch duyệt, trong lịch duyệt sẽ tích góp từng tí một mới có thể làm ra một khúc tốt." Hắn muốn nói mình chỉ muốn đi tìm Tất Trường Xuân, nhưng căn bản không có khả năng nói ra miệng, đừng nói sẽ hù dọa Thương Vân Tín, nơi này chính là địa bàn của Minh Hoàng, tiết lộ ra còn không bị người của Minh Hoàng theo dõi mới lạ.
 
Thương Vân Tín hơi trầm ngâm không nói, vốn không muốn nói gì, nhưng mà nơi này dù sao cũng là Minh Giới, phi thường hỗn loạn, khắp nơi bá chủ cắt cứ. Tiểu tử này lại là lần đầu tiên đi tới, cái gì cũng không biết, nếu theo chân tiểu tử này chạy loạn nơi nơi, chạy tới hang ổ của cường giả nào lợi hại, vậy mình cũng sẽ xui xẻo theo hắn, sau một lúc do dự chậm rãi nói: "Đi theo ta."
 
Sau đó hắn lấy ra một phi hành thơi, đi lên trước, Dược Thiên Sầu cũng lập tức vọt lên. Lần này cũng không cần lục đục với nhau, Thương Vân Tín chủ động đảm nhiệm khống chế phi hành thơi dẫn đường, tuy rằng hắn cũng không quen thuộc đối với Minh Giới nhưng dù sao cũng từng đi tới, còn hơn tên thái điểu như Dược Thiên Sầu, chủ yếu là suy nghĩ cho sự an toàn của bản thân, sợ bị Dược Thiên Sầu đưa vào trong hang ổ của cường giả nào đó.
 
Phi hành thơi bay nhanh về hướng tây bắc trong bóng đêm, trên thực tế Dược Thiên Sầu cũng nhìn không ra là đang đi theo hướng tây bắc, nơi này không có trăng sao mặt trời, căn bản không có biện pháp phân biệt ra phương hướng, chỉ từ lối vào Minh Giới, sau đó dựa theo thường thức trước là bắc sau nam trái tây phải đông mà tính toán, quỷ biết là bay về phương hướng nào. Dược Thiên Sầu thậm chí hoài nghi, người trong Minh Giới có phải căn bản không biết cái gì gọi là phương hướng hay không.
 
Tốc độ của phi hành thơi tuy rằng rất nhanh, nhưng rõ ràng chậm hơn thời gian phi hành ở Tiên giới không ít. Thương Vân Tín đứng sừng sững phía trước vẫn duy trì cao độ cảnh giác, áo bào phần phật trong đêm tối, nhưng thật ra lại có vẻ diện mạo bất phàm. Hơn nữa hai tay chìm trong tay áo chặp sau lưng, Dược Thiên Sầu thật không chút nghi ngờ nếu có tình huống gì đột phát, bàn tay trong tay áo có thể tùy thời thông qua Tuyệt Tình cung tam kiếm hợp nhất Bạt Kiếm Thức, nhất định sẽ kinh động lòng người.
 
Dược Thiên Sầu không ngừng đánh giá chung quanh, phong cành của Minh Giới thật kém xa Tiên giới, chủ yếu không có phong cảnh gì để nhìn, nơi nơi mờ mịt mang mang, thường thường nhìn thấy lưu quang bay lượn, không biết là gì, hơi có vẻ thần bí. Ngẫu nhiên còn có thể chứng kiến bóng đen thật lớn lờ mờ thoảng qua, xem hình dạng phỏng chừng là núi non trong Minh Giới.
 
"Ta nói Thương đại cung phụng, ngươi đây là muốn mang ta đi đâu?" Đây đã không biết bao nhiêu lần Dược Thiên Sầu hỏi vấn đề này. Thương Vân Tín chịu không nổi phiền phức rốt cục từng chữ như vàng nhảy ra được bốn chữ: "Mộ Quang chi thành!"
 
"Mộ Quang chi thành?" Dược Thiên Sầu hơi sững sờ, cảm giác cái tên này giống như từng nghe qua nơi nào, nhưng nhất thời lại nghĩ không ra rốt cục là nơi nào nghe nói qua, lẽ ra cái tên đáng ngạc nhiên như vậy nếu như ở Tiên giới nghe nói qua, mình nhất định sẽ nhớ rõ là ai nói, chẳng lẽ là ấn tượng của kiếp trước? Kiếp trước ở âm tào địa phủ trong Minh Giới có Mộ Quang chi thành sao?
 
"Mộ Quang chi thành là địa phương gì vậy? Chẳng lẽ là một tòa thành trì? Vì sao lại gọi là Mộ Quang chi thành...Hắn la lý bát sách một hơi hỏi ra một đại đội vấn đề.
 
Thương Vân Tín xem như hiểu rõ, nếu như không trả lời, người này chỉ sợ sẽ luôn luôn phiền toái, vừa cảnh giác nhìn bốn phía vừa thuận miệng giải thích: "
Không ai biết vì sao gọi là Mộ Quang chi thành, ít nhất ta không biết, có lẽ trước kia cũng không
 
Ai biết, dù sao tên này đã tồn tại từ rất sớm. Nó chính là một tòa thành, không biết tồn tại từ khi nào, tóm lại Minh Giới có rất nhiều thứ đều rất cổ lão, không thể phán đoán theo lẽ thường. Bây giờ nó là nơi giao dịch cho Tiên mình hai giới, nghe nói thời gian Ma giới còn chưa bị phong ấn, tu sĩ tam giới đều làm giao dịch ở chỗ này."
 
"
Nơi giao dịch của Tiên mình hai giới?" Dược Thiên Sầu giật mình, tìm tòi trong đầu một lần, một chút ấn tượng cũng không có, không khỏi hồ nghi nói: "Nếu là địa phương giao dịch của Tiên mình hai giới, vậy tại sao ta chưa từng nghe nhắc qua trong Tiên giờĩ?"
 
Thương Vân Tín cười lạnh nói: "
Quy củ Minh Giới, là không cho phép người trong Minh Giới buôn bán với người trong Tiên giới, nhưng có nhiều thứ song phương đều cần đến, vì thế Minh Hoàng cung cũng mở một mắt nhắm một mắt. Nhưng cũng sẽ không ai ngu xuẩn đến ngang nhiên khiêu khích Minh Hoàng cung, sau lưng chiếm được tru đãi còn nói ra ngoài miệng không phải ngu xuần là cái gì? Huống chi Mộ Quang chi thành cũng không phải địa phương mà môn phái có thực lực bình thường trong Tiên giới có thể tới, ngươi không biết cũng không ngạc nhiên, bởi vì nếu như ngươi không hỏi, sẽ không ai đi nói việc này."
 
Quả nhiên là căn cơ nông cạn, cũng không biết còn bao nhiêu sự tinh bản thân mình không biết...Dược Thiên Sầu lâm vào một trận trầm mặc, thực hiển nhiên, môn phái bình thường trong Tiên giới không thể tới, nhất định là bởi vì trên đường gặp được rất nhiều nguy hiểm, bằng thực lực của tiểu môn phái đích xác rất khó bình yên đi tới. Hắn dừng một chút hỏi: "
Lấy tốc độ hiện tại của ngươi từ Minh Giới nhấp khấu tới Mộ Quang chi thành còn cần bao nhiêu thời gian?"
 
"
Nếu như thuận lợi, ít nhất nửa tháng." Thương Vân Tín lạnh nhạt nói.
 
Dược Thiên Sầu nghe vậy lập tức hít sâu một hơi, Minh Giới quà nhiên thật rộng lớn, bằng tốc độ của Thương Vân Tín bay đi nửa tháng vậy là khái niệm gì? Đây là dưới tình huống thuận lợi, nếu là không thuận lợi thì sao?
 
Vừa nghĩ tới việc không thuận lợi, thì việc không thuận lợi đã tới...Phi hành thơi bỗng nhiên mạnh mẽ ngừng lại, quán tính cường đại lúc này hất mạnh hắn vốn không chút chuần bị bắn ra ngoài, Thương Vân Tín ra tay như điện, túm lấy cổ chân của hắn, kéo hắn lại bỏ vào trong khoang thuyền. Lúc này Dược Thiên Sầu sợ tới mức oa oa kêu lên: "Ngươi lại muốn làm gì?"
 
"
Câm miệng!" Thương Vân Tín thấp giọng quát, ánh mắt như điện nhanh chóng quét nhìn bốn phía. Dược Thiên Sầu lập tức phát hiện ánh mắt hắn có vấn đề, cũng nhìn quanh bốn phía, phát hiện trong bóng đêm không biết từ khi nào thì mơ hồ xuất hiện sương mù hơi mỏng, nếu không cần thận quan sát, còn phát hiện không được. Lúc này hắn cần thận hỏi: "Làm sao vậy? Có cái gì không thích họp sao?"
 
"
Chúng ta đã bay trong đám sương này suốt mấy canh giờ, đã bị trận pháp vây khốn." Thương Vân Tín chỉ chỉ mấy ngọn núi lờ mờ bốn phía, nhưng khi nói lời này vẻ mặt dị thường tỉnh táo, trong đôi mắt tràn ngập vẻ tự tin cường đại, nhất thời làm cho Dược Thiên Sầu an tâm không ít, chỉ thấy hắn bỗng nhiên đối mặt hư không hờ hững nói: "Không biết là bằng hữu nơi nào thi pháp đùa giỡn, Thương mỗ ngẫu nhiên đi ngang qua nơi đây có nhiều quấy rầy, xin bằng hữu hãy rộng lòng giúp đỡ, phóng con đường sống, Thương mỗ vô cùng cảm kích."
 
Dược Thiên Sầu cũng không phải sợ hãi, mình có thể tùy thời trở về, đang tò mò đánh giá bốn phía, chợt nghe bốn phương tám hướng truyền đến tiếng "
anh anh" cười trộm, nghe không ra là thanh âm của nam nhân hay nữ nhân, giống như xa lại như gần, không lớn cũng không nhỏ, thỉnh thoảng lại cho người cảm giác có người ghé bên tai ngươi mà cười, rất là quỷ dị.
 
Dược Thiên Sầu chán ghét nhất là có người giả thần giả quỷ ngay trước mặt hắn, lúc này phẫn nộ quát: "
Là lão vương bát đản nào, dám ở trước mặt gia gia giả thần giả quỷ, muốn chết phải không."
 

Tinh Thần Châu - Chương #995


Báo Lỗi Truyện
Chương 995/1255