Chương 898: Tìm cho tỷ một sư phụ


Đây là một gian phòng diện tích lớn, trong phòng còn có phòng, trên lầu lại có thêm hai gian phòng khác, bên trong cũng không có bài biện gì, chỉ có vài chiếc ghế nệm. Trong phòng rất an tĩnh, Vân Bằng yên lặng đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, mà rốt cục Vi Xuân Thu cũng không còn khóc sướt mướt, cả người ngồi phịch trên ghế nệm, khuôn mặt si ngốc thất hồn lạc phách.
 
Cửa phòng vừa đẩy ra làm Vân Bằng cũng chuyển đầu lại, Vi Xuân Thu vẫn ngồi thờ ơ. Nhìn thấy hai người đi vào, Vân Bằng nhìn chằm chằm Đại mình Luân nhàn nhạt nói: "Ngươi không nên đưa khối ngọc bội cho hắn."
 
Đại mình Luân nhìn Vi Xuân Thu đang cầm ngọc bội biên bức trong tay với vẻ si ngốc ngơ ngác, không cho là đúng nói: "Để hắn như vậy, sau khi thương tâm sẽ tốt hơn."
 
"Sự tình thế nào rồi?" Ánh mắt Vân Bằng chuyển tới trến người Dược Thiên Sầu nói: "Tiên Đế Kim Thái chuần bị làm gì hắn?" Dược Thiên Sầu nghe vậy tâm trạng chợt căng thẳng, đây cũng là kết quả mà hắn muốn biết.
 
Có lẽ bị từ Tiên Đế Kim Thái làm giật mình, trong cổ họng Vi Xuân Thu phát ra thanh âm thì thầm, đôi mắt đang chìm đắm trong ký ức dần dần trở nên linh hoạt lên. Ánh mắt ba người cùng nhìn về phía hắn, chỉ thấy Vi Xuân Thu đưa mắt nhìn Đại mình Luân, sau đó lại nhìn chằm chằm ngọc bội biên bức trong tay mình hồi lâu, lập tức cần thận thu vào người.
 
"Ngươi đã trở về từ Tiên cung?" Vi Xuân Thu giống như vừa khỏi bệnh, miễn cưỡng đứng lên. Mấy người thấy hắn đã bắt đầu bình thường, cũng không ai nói gì, cũng không muốn nhắc lại chuyện làm hắn thương tâm.
 
Đại mình Luân hơi gật đầu nói: "Chuyện lần này rốt cục xem như may mắn, cuối cùng cũng bình yên vô sự qua được, Tiên Để đã biểu hiện thái độ, không hề truy cứu hắn."
 
Tinh thần buộc chặt của Dược Thiên Sầu lập tức liền thư giãn xuống, quay nhìn ba người hàm hậu cười cười.
 
Vi Xuân Thu nghiêng đầu nhìn Đại mình Luân nói: "Kim Thái từ lúc nào trở nên dễ nói chuyện như vậy? Nghĩ đến ngươi cũng phải mất không ít tâm tư, bằng không dựa vào tính tình thà rằng giết lầm cũng không bỏ sót của Kim Thái, lần này sẽ khó qua."
 
"Tâm tư cũng có, nhưng vốn không có tác dụng." Đại mình Luân trành hướng Dược Thiên Sầu nói: "Kỳ thực chân chính có tác dụng quyết định cũng là có người khác, tên tiểu tử này xem như mạng tốt, ngay thời khắc mấu chốt Cơ Vũ tiên quân lại đột nhiên mở miệng nói giúp hắn, lúc đó mới để Tiên Đế cải biến chủ ý, thực sự khó tin!"
 
"Cơ Vũ tiên quân?" Ba người đồng thanh kêu lên ngạc nhiên.
 
Vi Xuân Thu kỳ quái nói: "Vì sao Cơ Vũ tiên quân lại nói giúp hắn?"
 
Lúc này Đại mình Luân đem sự tình trải qua nói lại một lần, mấy người lúc này mới hiểu được, nguyên lai là lý do như thế. Lúc này Vi Xuân Thu tấm tắc nói: "Xem ra ngươi thật đúng là mạng tốt, chỉ lưu chữ ở thác nước và dựng tòa cao lầu không ngờ lại cứu được mạng ngươi, xem ra số tiền tiêu cho tòa cao lầu này thật có giá trị a!"
 
"Vận khí, vận khí!" Dược Thiên Sầu ha ha bồi cười vài tiếng, ánh mắt lóe ra bất định, trong lòng kỳ thực so với ai khác đều hiểu rõ, khẳng định Cơ Vũ không phải vì muốn cho hắn hỗ trợ kiến tạo chỗ ở mới ra tay giúp hắn, không thể có chuyện xảo tới như vậy. Nguyên nhân chân chính là vì cả hai từng là người quen tại nhân gian, lần này xem như nàng muốn trả lại ân cứu mạng của mình, nhìn không ra nữ tử này vẫn còn rất có tình có nghĩa.
 
"Được rồi, chuyện đã qua, ta cũng nên quay về Thương Hội Liên mình." Đại mình Luân quét mắt nhìn mấy người, hóa thành lưu quang trực tiếp bay qua cửa sổ, hắn hiển nhiên chỉ tới đây báo cho mọi người được yên tâm, ngay cả chờ Dược Thiên Sầu nói một câu cảm tạ cũng không cho cơ hội.
 
Trong phòng chỉ còn lại ba người bọn họ, chuyện phiền toái khiến mọi người luôn lo sợ đã được giải quyết, ba người cũng lập tức thả lỏng xuống tới. Vân Bằng liếc mắt nhìn Vi Xuân Thu từ trên xuống dưới, sau đó không nói một câu, một thân bạch y như tuyết, kiên định đi thẳng ra ngoài. Vi Xuân Thu và Dược Thiên Sầu đưa mắt nhìn nhau, đều biết hắn không có thói quen ước thúc bản thân ở trong phòng, hắn thích trời cao mây bay lồng lộng, sợ rằng lại đi lên thiên thai thông khí.
 
Đối với thói quen này của Vân Bằng, Dược Thiên Sầu giờ cao hai tay tán thành, thói quen này thật là tốt quá, có một cao thủ Tiên Đế sơ kỳ ngày ngày đêm đêm canh giữa trên mái nhà của Thiên Hạ thương hội, đó chính là một loại áp lực vô hình, cũng đủ kinh sợ mọi người, người bình thường thật đúng là không dám đến Thiên Hạ thương hội tung hoành.
 
Dược Thiên Sầu cảm giác như trút được gánh nặng chậm rãi đi tới ngay vị trí cửa sổ Vân Bằng đứng khi nãy, nhìn chăm chú bên ngoài trở nên trầm tư lên. Vốn đang sốt ruột vì người của Triêu Thiên cung đang lần tránh mình, hiện tại hoàn toàn không cần, nói vậy đi qua một đoạn thời gian, đám người kia đang khẩn trương quan vọng nhìn thấy Thiên Hạ thương hôi bình yên vô sự, nhất định sẽ chủ dộng đến cửa. Như vậy mình cứ ở yên đây mà chờ thôi! Chính mình nếu tỏ vẻ quá sốt ruột, đến lúc đó phải cò kè mặc cả sẽ bị rơi xuống hạ phong, như vậy phải nhân cơ hội này đem việc khác xử lý một chút...
 
"Vi bức vương! Còn nhớ lúc ở trong tổ dơi của ngươi thì ngươi từng đáp ứng ta một chuyện không?" Dược Thiên Sầu nhìn ngoài cửa sổ nói.
 
"Cái gì?" Lúc này Vi Xuân Thu có chút khẩn trương lên, hắn mơ hồ đoán được Dược Thiên Sầu đang muốn nói gì, liền ho khan nói: "Ôi! Thương tâm quá độ a! Ta có chút khó chịu, có gì nói sau đi!"
 
Nhưng loại trò xiếc này thế nào khả năng hồ lộng được tên lưa manh nhãn hiệu lâu đời như Dược Thiên Sầu, chỉ thấy Dược Thiên Sầu bỗng nhiên xoay người, theo dõi hắn nói như đinh đóng cột: "Ta giúp ngươi giới thiệu vị đệ tử kia, đang trên đường tới."
 
Lúc này thần tình Vi Xuân Thu co rút đứng sững tại chỗ, quả nhiên không tránh được! Dược Thiên Sầu nói xong cũng không nghĩ muốn nói thêm gì nữa, đi nhanh ra gian phòng, để lại một mình Vi Xuân Thu đứng ngây ra bên trong. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Toàn bộ lầu hai mươi hai vốn chỉ có một mình Dược Thiên Sầu chiếm lấy, đương nhiên, nếu như Vi Xuân Thu và Vân Bằng muốn lấy phòng trong tầng này hắn cũng sẽ không nói gì, hắn vừa trở về phòng chợt cảm thấy rất quấn quýt, không có nguyên nhân nào khác, Phù Dung và Võ Lập Tuyết các nàng hắn đã lâu không đi thăm, vốn định nhân lúc này đi thăm trấn an một chút, nhưng nếu cùng các nàng gặp mặt, không bồi họ ở lại vài ngày cũng thực sự không thể nào nói nổi, gặp một mặt, trò chuyện xong rồi lập tức rời đi sao? Mình thật sự không chịu được khi nhìn thấy vẻ ai oán trong ánh mắt các nàng...
 
Thế nhưng Thiên Hạ thương hội vừa thành lập không bao lâu, tùy thời đều sẽ có phiền phức khả năng tìm tới cửa, chính mình cũng không khả năng ném bỏ Thiên Hạ thương hội để đi bồi nữ nhân cả ngày...Một tay ôm mỹ nhân, một tay cầm kiếm giành thiên hạ, ý nghĩ thì tốt, chuyện khốc như thế cũng từng nghe nói qua, nhưng nếu không phải người có bản lĩnh thực sự ai dám làm như vậy? Như vậy nhất định sẽ bị chết rất nhanh, huống chi bây giờ mình còn đang phải dốc lòng làm việc, nào có tư cách đùa giỡn trò chơi đó.
 
Chỉ có thể ủy khuất các nàng chờ thêm thời gian, chờ khi mình đứng vững bước chân sẽ đưa các nàng cùng đến! Dược Thiên Sầu tự an ủi mình một phen, biến mất trong phòng. Khi xuất hiện đã quay về trong phòng Bạch Tố Trinh trong Phiêu Miểu
 
Cung, nhưng không thấy Bạch Tố Trinh trong phòng, lại nhắm mắt lợi dụng thần thức tìm tòi khắp Ô Thác Châu...
 
Lúc này Bạch Tố Trinh đang trong vườn tiên thảo, bởi vì Dược Thiên Sầu từng dặn dò qua, muốn nàng và Khúc Binh Nhi nhìn chằm chằm vườn tiên thảo, cho nên đại bộ phận thời gian nàng đều canh giữ ở nơi này. Nàng đang đi giữa những hàng tiên thảo kiểm tra độ trưởng thành đột nhiên chợt dừng bước, bên tai nàng vang lên thanh âm của Dược Thiên Sầu, muốn nàng quay trở về phòng mình.
 
Trên mặt Bạch Tố Trinh hiện ra nét cười điềm tĩnh, chợt lóe, bay thẳng về phương hướng Phiêu Miểu cung. Bởi tu vi Dược Thiên Sầu xưa đâu bằng nay, hôm nay toàn bộ diện tích ô Thác Châu đã trở nên rất rộng, núi non sông ngòi nhất nhất xuất hiện thành hình. Nguyên nhân chính là vì như vậy, cho nên từ chỗ Tử sắc Hỗn Độn quay về Phiêu Miểu cung cũng có cự ly ngày càng xa, vì có thể lợi dụng Tử sắc Hỗn Độn để trồng tiên thảo cho tốt nhất, vị trí vườn trồng tiên thảo phải bố trí xa Phiêu Miểu cung như vậy.
 
Khoảng nửa ngày sau, Bạch Tố Trinh mới về tới được phòng mình, vừa mở cửa liền thấy Dược Thiên Sầu đang nằm trên giường mình nhìn nàng cười hì hì. Trên mặt Bạch Tố Trinh hiện lên dáng tươi cười dịu dàng, đi tới bên giường ngồi xuống, nhìn hắn hỏi: "Đợi đã lâu đi!"
 
Dược Thiên Sầu kỳ thực cũng không đợi bao lâu, thấy Dược Thiên Sầu thoáng chốc cũng chưa về tới, suốt nửa ngày thời gian hắn sợ có việc, nên quay về Thiên Hạ thương hội tọa trấn, chỉ yên lặng quan tâm Bạch Tố Trinh đang sốt ruột quay trở về, đợi khi nàng sắp về đến, hắn mới quay trở lại gian phòng của nàng.
 
Dược Thiên Sầu không đáp lời nàng, xoay chuyển hướng nằm trên giường, gối đầu lên chân Bạch Tố Trinh. Bạch Tố Trinh cũng điều chửi tư thế của mình một chút, tận lực cho hắn nằm được thoải mái một chút, bàn tay vuốt ve đầu hắn hỏi: "Triệu ta trở về có phải có việc hay không?"
 
Nghe hương thơm cơ thề của Bạch Tố Trinh, Dược Thiên Sầu đang an thần thư giãn cà người, nghe vậy không khỏi cười khổ nói: "Không biết đến lúc nào có thể mãi nằm như vậy, cái gì cũng không quản thì tốt rồi, sau đó tới bữa cơm chỉ há mồm, còn có mỹ nữ bồi cùng." Nói xong đưa tay vuốt ve gương mặt hiện lên dáng tươi cười dịu dàng mà điềm tĩnh của Bạch Tố Trinh, nói: "Xin lỗi, lần này phải đánh phá sự sinh sống an tĩnh của tỷ."
 
Bạch Tố Trinh nắm bàn tay đang vuốt ve mặt mình, cúi đầu nhìn hắn nhàn nhạt cười nói: "Chỉ cần đệ sống tốt, đó là sinh hoạt an tĩnh của ta, cần ta làm gì sao?"
 
"Ta biết hiện tại tỷ không còn hứng thú đối với chuyện tu hành, nhưng ta không trải qua sự đồng ý của tỷ đã tìm cho tỷ một vị sư phụ, hi vọng tỷ sẽ không tức giận." Dược Thiên Sầu nhìn thẳng vào mắt Bạch Tố Trinh nói: "Nếu như tỷ không muốn, thì bỏ đi." Hắn đã sớm dự định xong, nếu như Bạch Tố Trinh không muốn hắn sẽ không miễn cưỡng nàng, đến lúc đó sẽ suy nghĩ có thể cho Mộc Nương Tử thay thế.
 
"Tìm sư phụ cho ta?" Bạch Tố Trinh ngần ra.
 
Dược Thiên Sầu lập tức bò lên, giương nanh múa vuốt hưng phấn nói: "Là ta tìm từ Tiên giới, vị sư phụ này cũng không tầm thường..." Hắn hi lý rầm đem chuyện mình nhận thức Vi Xuân Thu nói ra một lần, cường điệu về lai lịch của bộ công pháp trong tay Vi Xuân Thu là Vạn Yêu Tâm Kinh, báo cho nàng biết, hi vọng nàng có thể tu luyện Vạn Yêu Tâm Kinh.
 
Nghe đến mấy chuyện này, Bạch Tố Trinh có vẻ vạn phần kinh ngạc, không nghĩ tới trong yêu tộc còn có nhân vật lợi hại như Vạn Yêu Chi Tổ Thái Thúc Chính, thử nghĩ một nhân vật có thể đánh đồng với Ma Thần, bảo điển lưu lại có bao nhiêu lợi hại. Nhưng nàng chỉ là kinh ngạc mà thôi, Bạch Tố Trinh đối với thứ này cũng không có bao nhiêu hứng thú, đôi mày hơi nhíu lại suy tư một lúc, chậm rãi gật đầu nói: "Ta nguyện ý, hi vọng tu luyện thành công, có thể giúp đỡ được ngươi."
 

Tinh Thần Châu - Chương #898


Báo Lỗi Truyện
Chương 898/1255