Chương 863: Kiến trúc hùng vĩ


Lời này vừa nói ra, tiếng cười quanh quần dưới không gian ngầm lập tức ngừng bặt, cả đám nín thở ngưng thần lộ ra thần tình hưng phấn mà chờ mong, Dược Thiên Sầu đối mặt với mọi người đang đứng trong thông đạo nhàn nhạt cười nói: "Hôm nay ta đang làm chuẩn bị tại Tiên giới, ngày chúng ta đến Tiên giới đánh thiên hạ đã không còn xa, đã tiến nhấp thời gian đếm ngược...
 
"
Đại khái còn bao lâu thời gian?" Lộng Trúc hưng phấn hỏi, kỳ thực đây cũng đều là vấn đề mà mọi người muốn biết.
 
Dược Thiên Sầu cười mà không đáp, ánh mắt tìm kiếm trong đám người nói: "
Tư Không Tuyệt có tới không?"
 
Lời nói vừa dứt, trong đoàn người có tiếng hô "
Tại", Tư Không Tuyệt trực tiếp thuấn di xuất hiện ngay trước mặt hắn hành lễ nói: "Gặp qua chưởng hình sử."
 
Dược Thiên Sầu nói: "
Ta ở Mê Huyễn Tiên Thành trên Tiên giới thành lập một thương hội, xem như làm khởi điểm cho mọi người đặt chân tại Tiên giới, tên của thương hội chính là Thiên Hạ thương hội, ngươi hiểu ý tứ của ta không?"
 
"
Thiên Hạ thương hội..." Trong đám người lập tức nhớ tới, thanh âm châu đầu khe khẽ nói nhỏ, Tư Không Tuyệt bỗng nhiên ngẳng đầu, nắm chặt song quyền mơ hồ có chút run lên, cung kính nói: "Tư Không Tuyệt không biết dụng ý của chưởng hình sử, còn thỉnh chưởng hình sử chỉ giáo."
 
"
Mặc kệ ngươi thật không biết hay đã biết, sở dĩ ta đem thương hội đặt tên là Thiên Hạ thương hội, dụng ý rất đơn giản, đầu tiên là để kỷ niệm sư phụ Âm Bách Khang của ngươi, thế nhưng các ngươi có biết vi sao ta muốn ký niệm Âm Bách Khang không?"
 
Ánh mắt Dược Thiên Sầu chậm rãi xẹt qua trên mặt mọi người, thần tình nghiêm nghị nói: "
Không đi lên Tiên giới một chuyến ta còn không biết, những nhân gian tu sĩ như chúng ta, dù lên tới Tiên giới, cũng chỉ là những tán tu không có chỗ dựa, trên Tiên giới những đại phái hào môn san sát, ỷ mạnh hiếp yếu, đều là những tên ăn tươi nuốt sống, dù chúng ta lên tới Tiên giới, cũng sẽ đối mặt với trọng trọng nguy cơ, cuối cùng có thể dừng chân hay không, phải xem những tu sĩ nhân gian chúng ta có đoàn kết hay không. Sở dĩ ta đặt tên là Thiên Hạ thương hội, chính là hi vọng mọi người nhớ kỹ Âm Bách Khang đã vì chống đỡ tu sĩ Minh Giới mà chết trận, sau này những người chúng ta tiếp xúc tuyệt đối không chỉ đơn giản là người của Tiên giới, khẳng định sẽ còn người của Minh Giới giao tiếp, nói chung cũng là câu nói kia, tu sĩ nhân gian chúng ta phải nên đoàn kết, nếu nội bộ lục đục phân tán thực lực của chính mình, kết cục cuối cùng của mọi người chỉ có con đường chết."
 
Mọi người trong nháy mắt lâm vào trầm mặc, kỳ thực không cần Dược Thiên Sầu nói ra, tâm lý của đám người đã trải qua ma luyện cũng đều hiểu rõ, địa phương nào chỉ cần có người liền có ân oán, người càng nhiều thì càng là như vậy, chuyện ỷ mạnh hiếp yếu đánh đánh giết giết khẳng định là tránh không được. Mặc kệ là nhân gian tu chân giới, hay Tiên giới, đều là người mạnh sinh tồn, chuyện như vậy cũng chỉ có thể dũng cảm đi đối mặt, muốn tránh cũng không tránh được.
 
Vũ Nam Thiên trong một thân bạch cừu chậm rãi đi ra hướng Dược Thiên Sầu chắp tay nói: "Chưởng hình sử quá lo lắng, điểm ấy chúng ta đều rõ ràng, hơn nữa đã sớm thảo luận qua. Bằng tu vi chúng ta đi tới Tiên giới cường giả như mây, khẳng định còn chưa đủ cho người ta tắc hàm răng, thế nhưng chúng ta rất có lòng tin đối với chưởng hình sử, đã hạ quyết tâm thề sống chết đi theo chưởng hình sử, ở tại Tiên giới bắn rơi một mảnh thiên địa thuộc về chúng ta. Mặc kệ ngày sau sẽ ra sao, nhưng ít ra hiện nay chúng ta ai cũng không cho phép ở giữa mọi người xuất hiện con sâu làm rầu nồi canh, giữa chúng ta sẽ dò xét lẫn nhau, nếu có người làm ra chuyện có lỗi với mọi người, đừng nói là chưởng hình sử, dù là chúng ta cũng sẽ không buông tha hắn."
 
"
Đều minh bạch là tốt rồi." Dược Thiên Sầu nhìn quanh mọi người nói: "Nếu ai làm ra chuyện có lỗi với ta và mọi người, ta bảo chứng làm cho hắn sống không bằng chết, nhưng nói đi còn nói lại, mọi người ở tại nhân gian đều là đường đường nhất phương bá chủ, ta không có lý do vẫn cứ sai sử mọi người, chờ khi chúng ta ở tại Tiên giới có đủ thực lực, sẽ cho mọi người có cơ hội tự lập môn hộ riêng mình...
 
Nói xong tiện tay lấy ra một khối ngọc điệp, đưa cho Vũ Nam Thiên nói: "Ta đối với việc lý giải chuyện trên Tiên giới cũng không phải rất nhiều, bên trong này là một ít chuyện liên quan tới Tiên giới mà ta biết, ngươi cầm phục chế cho mỗi người một phần, mọi người nhân lúc trước khi đến Tiên giới, tranh thủ có lý giải về Tiên giới, miễn cho lúc đó cái gì cũng không biết. Còn có, mọi người mau chóng đem chuyện ở nhân gian an bài cho tốt, ta không hi vọng chờ sau khi chúng ta đi tới Tiên giới, đại bản doanh nhân gian chúng ta xảy ra chuyện nhiễu loạn. Các ngươi hay nhất ước thúc người của mình cho tốt, không được tiếp tục nhúng tay vô chuyện thế tục, thành thành thật thật ở yên tu hành cho ta, thủ hạ nhà ai nếu gây ra phiền phức, ta tìm ai tính sổ9 tuyệt không khách khí."
 
"
Cần tuân lệnh của chưởng hình sử." Một đám người cùng kêu lên hành lễ. Lộng Trúc đứng một bên nhìn Dược Thiên Sầu âm thầm cảm khái không ngớt, bại hoại tu chân giới ngày xưa, hôm nay đã trở thành người nắm quyền cả nhân gian tu chân giới, hơn nữa đã bắt đầu vươn xúc tua về hướng Tiên giới, quả nhiên là xưa đâu bằng nay a!
 
Dược Thiên Sầu cũng không nói thêm điều gì, có những gì cần nói đều đã ghi chép trong ngọc điệp. Sương trắng đầy rẫy dưới thế giới ngầm, đợi khi sương trắng tiêu tán, Dược Thiên Sầu đã không còn hình bóng. Mọi người đang an tĩnh đột nhiên rối loạn lên, phía sau cùng Vũ Nam Thiên phục chế lại khối ngọc điệp...
 
Trên đỉnh núi của Thiên Hạ thương hội tại Mê Huyễn Tiên Thành đang kiến thiết tiến độ rất nhanh, kiến trúc rộng lớn trên đỉnh núi đã có đại khái hình thức ban đầu. Kiến tạo công trình này chính là Thiên Cơ Các thương hội, có người nói Thiên Cơ Các là người có tay nghề kiến trúc giỏi nhất trong Tiên giới, vô luận kiến trúc tinh xảo và phức tạp cỡ nào, bọn họ đều có thể kiến tạo ra cho ngươi, hơn nữa còn trứ danh hoàn mỹ chất lượng, ở tại Tiên giới danh khí rất lớn.
 
Các kiến trúc trọng yếu của các đại phái trên Tiên giới, hầu như đều thỉnh bọn họ, đương nhiên, phí dụng khẳng định xa xa cao hơn những nhà khác.
 
Người phụ trách đảm nhiệm nhiệm vụ kiến tạo lần này là một vị đường chủ của Thiên Cơ Các tại Mê Huyễn Tiên Thành, tên là Hà Tư. Mấy ngày qua, Hà Tư mỗi khi nhìn thấy Dược Thiên Sầu đang loạn hoảng trên núi liền thấy đau đầu, không có nguyên nhân nào khác, chủ yếu là Dược Thiên Sầu luôn luôn có ý nghĩ muốn nổi bật nên trong những thiết kế vốn đã định hình, hắn luôn thêm thắt vào, kỳ thực ý nghĩ này còn chưa tính xong, nhưng hắn lại có ý nghĩ mới, huyên cho đám người Thiên Cơ Các đau đầu không ngớt.
 
Hôm nay, Dược Thiên Sầu đột nhiên tìm tới Hà Tư, yêu cầu ở trên kiến trúc cơ sở vốn có lại tăng cao lên một tầng, đem tầng trên cùng biến thành bình thai, sau đó trên bình thai lại thêm một tầng có diện tích phân nửa bình thai hình tám cạnh, sở dĩ có ý tưởng này, là bởi vì Dược Thiên Sầu bỗng nhiên nghĩ đến phải ở tầng cao nhất làm ra một nơi để ban ngày có thể phơi nắng, buổi tối ngắm sao, lại ngay trời mưa cũng có thể lên cao ngắm nhìn được phong cảnh phương xa.
 
Thần tình Hà Tư một trận co quắp, hắn thật có xung động muốn tát vào mồm Dược Thiên Sầu, ở tại Mê Huyễn Tiên Thành kiến trúc cao nhất cũng chỉ có sáu tầng, mà Dược Thiên Sầu dám đem một tòa cao lầu vốn có mười hai tầng biến thành hai mươi hai tầng, hôm nay lại muốn gia tăng thêm một tầng, toàn bộ Tiên giới chẳng bao giờ gặp qua kiến trúc nào cao như thế, độ khó kiến tạo tạm thời không nói, trọng yếu nhất là, không biết sau đó người này có gia tăng thêm tầng nào nữa hay không.
 
"Dược chưởng môn, có chuyện ta phải nhắc nhở ngươi...Hà Tư nỗ lực bảo trì tâm bình khí hòa nói: "Ngươi còn tăng cao, đối với năng lực thừa trọng bên dưới đáy là một khảo nghiệm thật lớn. Nếu như ngươi nhất định phải gia tăng thêm một tầng, phải thay đổi toàn bộ cây trụ chịu lực bên dưới, chọn dùng ba mươi hai cây ngoài vạn năm, Thiết Nam Mộc, chịu lực..."
 
"
Ba mươi hai Thiết Nam Mộc giá trị bao nhiêu?" Vi Xuân Thu đi theo phía sau vẻ mặt khẩn trương chen vào hỏi. Hắn không thể không khẩn trương, trước kia kiến trúc định giá tám ức, đã bị Dược Thiên Sầu lăn qua lăn lại tới mười tám ức, mà tiền đều móc từ hầu bao trên người hắn, không khẩn trương mới là lạ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
 
"
Vi bức vương, không phải loại Thiết Nam Mộc bình thường, mà là ba mươi hai cây Thiết Nam Mộc ngoài vạn năm." Hà Tư trịnh trọng nhắc nhở, nhìn Dược Thiên Sầu nói: "Giá cả mỗi cây Thiết Nam Mộc ngoài vạn năm đại khái phải là một ngàn vạn thần phẩm linh thạch, ba mươi hai cây chính là ba ức hai ngàn vạn, lại thêm tiền phí tổn cải biến sẽ hao phí tinh lực chúng ta thật lớn, cho nên ngươi phải trả thêm cho lần cải tạo này là năm ức thần phẩm linh thạch."
 
"
Còn muốn năm ức?" Vi Xuân Thu mở to mắt kinh hô.
 
"
Vi bức vương, lấy thêm năm ức đi ra." Dược Thiên Sầu không cho là đúng vỗ lên vai Vi Xuân Thu, Vi Xuân Thu thối lui vài bước, kinh khủng lắc đầu nói: "Ta không cho nữa, ngươi cứ cảo như vậy mãi, quỷ biết khi nào mới dừng, linh thạch trong tay ta thật sự không còn nhiều lắm, đã sắp bị ngươi làm hết, thực sự không phụng bồi nổi nữa, ngươi nghĩ biện pháp khác đi."
 
"
Ta hà tất bỏ gần cầu xa?" Dược Thiên Sầu lại tung câu nói lúc trước Vi Xuân Thu dùng qua để cường liệt yêu cầu nhấp cổ, chạy tới túm trụ hắn, cười tủm tỉm nói: "Nếu như ngươi lo lắng, không bằng như vậy, ta lấy đồ vật ra mượn nợ, ngươi xem thế nào?"
 
Vi Xuân Thu hất tay hắn, "
a a" la hoảng bới tung đầu tóc một trận điên cuồng, phát tiết xong, mỗi chữ mỗi câu nói với Dược Thiên Sầu: "Dược Thiên Sầu, ta cảnh cáo ngươi, đây là lần cuối cùng, không có khả năng tiếp tục nữa." Nói xong xoay lưng lục đục một trận, ném ra một thủ trạc đưa cho Dược Thiên Sầu.
 
Dược Thiên Sầu kiềm kê con số không sai, huy thủ trạc nói với Vi Xuân Thu: "
Vi bức vương, ngươi yên tâm, ta cam đoan với ngươi, đây tuyệt đối là lần cuối cùng."
 
"
Câm miệng cho ta." Thần tình Vi Xuân Thu co quặp chỉ Dược Thiên Sầu quát: "Ngươi không nên tiếp tục nói câu đó với ta hai chữ bảo chứng, chính ngươi tính thừ đã bao nhiêu lần nói bảo chứng với ta?" Hắn ném một câu nói liền lập tức bỏ đi, thở phì phì đặt mông ngồi phía sau Vân Bằng xa xa, không thèm nhìn tới bên này nữa.
 
"
Ách..." Dược Thiên Sầu sửng sốt, quay đầu lại nhìn tòa kiến trúc to lớn, xét lại lương tâm biết xác thực không nên tiếp tục sửa lại nữa, liền đưa thủ trạc cho Hà Tư nói: "Lần cuối cùng, làm theo lời vừa nói."
 
Hà Tư kiểm kê xong linh thạch, không cần nhiều lời, chỉ cần không ít tiền công là được, những chuyện khác không phải chuyện mình nên quan tâm, hắn chắp tay với Dược Thiên Sầu, xoay người rời đi an bài.
 
Một tháng sau, một tòa kiến trúc to lớn sừng sững trên đỉnh núi, có hai mươi ba tầng, cao tới hơn tám mươi thước rốt cục xuất hiện, nếu trừ bỏ độ cao của ngọn núi, tòa lầu tuyệt đối xứng danh Tiên giới đệ nhất cao lầu, tư thế hào hùng xa hoa vượt hẳn những tòa kiến trúc khác sừng sững giữa thiên địa, hầu như làm cho cả Tiên giới phải than thở sợ hãi...
 
■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■
 

Tinh Thần Châu - Chương #863


Báo Lỗi Truyện
Chương 863/1255