Chương 849: Siêu cấp đại biên bức (con dơi lớn)


Dược Thiên Sầu nghe vậy lúc này liền phiền muộn, còn có lão tổ tông, phía sau người này còn có lão yêu quái siêu cấp? Làm cái gì vậy!
 
Thanh âm vỗ cánh trên nóc nhà vang lên, một đám biên bức đang chổng ngược đầu trên nóc nhà bay xuống, đều giờ vuốt nắm lấy chiếc lưới, đồng tâm hiệp lực vỗ cánh. Dược Thiên Sầu cảm thấy trọng tâm bất ổn, mùi vị tanh hôi bồi hồi không tiêu tan thật khó ngửi, cả người hắn đã rời khỏi mặt đất di động. Cảm giác này rất không sảng, nên hắn thẳng thắn mở hai mắt, mờ mịt nhìn chung quanh.
 
Người tên là Trường Côn nhìn thấy lại càng hoảng sợ, bất quá nhìn thấy ánh mắt mờ mịt đã mất đi thần thái của Dược Thiên Sầu, lúc này cười ha ha phất tay nói: "Dược huynh, tư vị của trà thật không tệ phải không! Ha ha! Tạm biệt tạm biệt, nói vậy lão tổ tông nhà ta nhìn thấy ngươi nhất định sẽ thật cao hứng, ta sẽ không tiễn."
 
Ánh mắt Dược Thiên Sầu mờ mịt nhìn hắn, giống như chẳng bao giờ gặp qua hắn, cả người bị một đám biên bức vỗ cánh lôi ra khỏi phòng. Ánh mắt hắn nhìn bản thân đang cách khu kiến trúc trên đỉnh núi càng ngày càng xa, mà người gọi là Trường Côn còn đang cười ha hả đứng bên ngoài phòng phất tay vẫy chào.
 
Cẩu đông tây, đừng cao hứng quá sớm, có thời gian cho ngươi khóc! Dược Thiên Sầu cắn răng thầm mắng.
 
Trà độc kỳ thực vừa đổ vào trong miệng liền bị hắn trực tiếp đưa tới ô Thác Châu, chưa từng đụng tới một giọt. Hiện tại hắn hoàn toàn có năng lực bỏ chạy, nhưng hắn ngẫm lại liền quyết định muốn thuận theo tự nhiên đi xem, muốn báo thù cũng phải đem gốc gác của người ta biết được rõ ràng, đừng đến lúc đó bị người khác trả thù cũng không biết là xảy ra chuyện gì, muốn làm thì phải diệt cỏ tận gốc.
 
Một đám huyết biên bức lung lay lắc lắc dùng võng lưỡi túm Dược Thiên Sầu chậm rãi bay vào tận sâu trong dãy núi, kỳ thực đung đưa như vậy cũng thật thoải mái, bất quá mùi tanh tưởi toát ra trên người đàn biên bức thật sự khó ngửi, Dược Thiên Sầu phải cố nén mới không nôn ói.
 
Dưới tinh không, những vực sâu thăm thẳm liên miên không dứt, làm cho hắn không biết đang ở địa phương nào. Một đám biên bức vây quanh Dược Thiên Sầu hướng một vực sâu lớn nhất chậm rãi hạ xuống, giảm xuống chừng trăm thước, liền kéo hắn bay vào trong một huyệt động ngay vách núi. Bay trong huyệt động không bao lâu, dần dần xuất hiện ánh sáng ôn nhuận mà nhu hòa, Dược Thiên Sầu có chút hiếu kỳ nhìn quanh hoàn cảnh bốn phía, thế nhưng lại bị đàn biên bức chết tiệt che phủ kín mít, chỉ có thể đại khái cảm thụ được chút ánh sáng chiếu xuyên vào.
 
Hắn còn đang xoay đầu nhìn xung quanh, bỗng nhiên cảm giác trọng tâm không thể khống chế, trước mắt sáng ngời, một đám huyết bức đã buông lỏng móng vuốt, cả người cấp tốc rơi xuống. Còn chưa kịp phản ứng, chợt nghe "phịch" một tiếng, Dược Thiên Sầu rơi xuống thất điên bát đảo nhe răng nhếch miệng, thần tình co quặp không ngớt, mắt mở trừng trừng nhìn một đám biên bức trên không đang rất nhanh quay trở về đường cũ.
 
Rất nhanh hắn liền bị hoàn cành quanh thân hấp dẫn, nơi này là một cung điện thật lớn, hơn nữa còn là cung điện ngọc thạch thật khó gặp, nơi nơi đều là ngọc thạch trơn bóng trắng nuột, đủ loại ngọc thạch điêu khắc thứ gì cần có cũng có, còn giắt một viên dạ mình châu bạch sắc lớn cỡ nắm tay trẻ con, tia sáng nhu hòa chiếu xạ xuống mỗi một góc cung điện ngọc thạch, nơi nào cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, đẹp phi thường.
 
Toàn bộ cung điện ngọc thạch liền thành một khối, đây là ngọc cung do một ngọc thạch cực lớn đào móc ra. Tràng diện xa hoa như vậy, làm Dược Thiên Sầu âm thầm sợ hãi than không ngớt, thật đúng là địa phương rất tốt.
 
Ánh mắt hắn đang quan sát chung quanh đột nhiên chợt ngưng lại, đồng tử chợt co
 
Rút. Nguồn: http://truyenyy.com
 
Trên đài cao ngay chính điện, có một chiếc giường ngọc thật dày, bên trên có một nam nhân mặc thanh sắc huyền y đang khoanh chân mà ngồi. Tóc xanh, mày xanh, còn có một chòm râu hình chữ bát màu xanh, cả người thật xấu xí.
 
Không cần phải nói, người này khẳng định chính là người mà Trường Côn gọi là lão tổ tông. Dược Thiên Sầu đang suy nghĩ có nên bỏ trốn hay không, bỗng nhiên nhìn thấy nam nhân trên giường ngọc bỗng nhiên mở mắt. Dược Thiên Sầu giật mình, trong lòng bỗng nhiên có loại xung động như đang muốn cười, hiện tại hắn rốt cục minh bạch vì sao lại dùng từ lấm la lấm lét để hình dung một người, từ lấm la lấm lét quả thực chính vì loại người trước mắt mà sinh ra. Nhưng người này lại hết lần này tới lần khác còn không biết mình có chòm râu hình chữ bát giống loài chuột, nhưng cặp mắt nhỏ đang xoay tròn thẳng chuyển thật sự rất có thần.
 
"Lại đưa tới một, vừa lúc đã lâu không được đền bù." Thanh y nhân xấu xí lấm la lấm lét thỏa mãn gật đầu, chậm rãi bay ra khỏi giường ngọc, hai chân duỗi thẳng đứng trên mặt đất súy một đôi tay áo rộng thùng thình không gì sánh được cất bước đi tới. Hắn không nói hai lời nhấc chân đá hai cước lên đùi Dược Thiên Sầu, vuốt râu tấm tắc nói: "Thật đúng là nhìn không ra, thoạt nhìn không cường tráng, nhưng bắp thịt lại cứng rắn, nói vậy máu huyết cũng tràn đầy. Ai...Mới tu vi Hóa Thần kỳ sao ngay cả ta cũng nhìn không thấu?"
 
Lực đạo của hai cú đá không nhỏ, đá đến Dược Thiên Sầu phải cắn răng cố nén chịu đựng không hét lên, còn đang suy nghĩ làm sao tìm cơ hội phóng Tử hỏa đánh lén, đã thấy thanh y nhân há mồm hộc ra hạt châu cỡ trứng gà. Toàn bộ hạt châu lóng lánh linh động thanh quang chói mắt, tràn ngập khí tức cường hãn bàng bạc đến vô cùng, trong nháy mắt soi sáng toàn bộ cung điện lóe thanh quang lòe lòe, phi thường lóa mắt.
 
Viên hạt châu thanh sắc chậm rãi hướng Dược Thiên Sầu còn ở trong võng lưới thổi qua, thanh sắc quang mang soi sáng bốn phía phun ra nuốt vào bất định. Mỗi khi thanh quang phun ra một lần, Dược Thiên Sầu liền có thể cảm giác được một cỗ áp lực cực lớn áp bách mà đến, mà mỗi khi lùi về một lần, liền cảm giác máu huyết trong cơ thể không bị khống chế, phảng phất như muốn từ trong thân thể phun ra ngoài.
 
Hạt châu thanh sắc chậm rãi dán lên thân thể Dược Thiên Sầu di chuyển, lòng bàn tay Dược Thiên Sầu nắm lấy một chùm Tử hỏa âm thầm kêu khổ, cả gương mặt đỏ bừng trướng lên mạnh mẽ chống đỡ, nhẫn nại, hi vọng có thể tìm được cơ hội đánh lén chỉ một kích phải trúng.
 
Thanh y nhân hưng phấn xoa xoa hai tay cạc cạc cười nói: "Không tệ, không tệ, thể chất không tệ, là món ngon mỹ vị, làm cho ta có thể hảo hảo thưởng thức thưởng thức."
 
Dược Thiên Sầu kinh hãi, đối phương hiển nhiên muốn hạ độc thủ, thế nhưng hắn căn bản không có nắm chặt một kích phải trúng. Khóe mắt chợt liếc thấy thanh sắc hạt châu đang di chuyển trên thân, trong lòng bỗng nhiên hơi khẽ động, hầu như trong nháy mắt trái tim cóng lên, một bàn tay theo uy thế giống như sét đánh không kịp bưng tai, trực tiếp phá vỡ võng lưới đem viên thanh sắc hạt châu chộp vào trong bàn tay. Bản thân hắn lại cấp tốc thuấn di đi tới góc cung điện, tử quang trên người chợt lóe, võng lưới ràng buộc quanh thân đảo mắt liền hóa thành tro tàn...
 
Thanh y nhân sửng sốt, hắn không thể tin lại có người có thể đơn giản phá vỡ ô Kim Võng, sau khi chợt phản ứng, hắn nổi trận lôi đình lớn tiếng thét to: "Ngươi đưa nội đan cho ta!"
 
"Đứng lại!" Dược Thiên Sầu hét lớn một tiếng, hắn cũng không dám cho đối phương tới gần. Bàn tay bao phủ tử quang trong nháy mắt vững vàng nắm chặt hạt châu trong tay, nhưng thanh châu trong tay căn bản không bị hắn khống chế, lực giãy dụa càng lúc càng lớn, căn bản không phải tu vi của hắn đủ khả năng khống chế. Bất đắc dĩ, oai của Tử hỏa phải gây áp lực, thanh châu trong bàn tay phát sinh tiết két két, run lên một trận, lập tức thành thật.
 
Nói thật rạ, Dược Thiên Sầu căn bản không muốn hủy hoại thanh châu này, không thể nghi ngờ, bảo bối được đối phương giấu trong thân thể khẳng định không đơn giản, vừa lúc có thể lấy ra uy hiếp đối phương. Nếu như hủy hoại, đối phương khẳng định sẽ
 
Muốn liều mạng với mình, chỉ cần giết không được đối phương, không thể nghi ngờ sẽ tạo thành từ địch tại Tiên giới.
 
Ngay trong lúc hắn dùng Tử hỏa gây áp lực với thanh châu, thanh y nhân "A" một tiếng, hai tay ôm đầu phát sinh một tiếng kêu thảm thiết. Dược Thiên Sầu giật mình, nhìn vào thanh châu trong bàn tay, hiện tại mới phát hiện thứ này có tương liên với bản thể hắn, thanh châu bị hao tổn, đối phương đồng dạng của bị liên lụy. Nhớ tới hai chữ "nội đan" đối phương vừa nói, nhất thời hiểu rõ, thì ra là nội đan của hắn, trách không được!
 
Nhìn quái nhân đang thống khổ đến lạnh run, Dược Thiên Sầu lập tức nổi lên tâm tư ác độc, nếu như trực tiếp làm hỏng nội đan có phải sẽ loại trừ hậu hoạn?
 
Có ý niệm ác độc này, hắn lập tức thực hiện, tử quang lưu chuyển trên bàn tay, nhiệt độ cao vô cùng kịch liệt của Tử hỏa cường đại trong nháy mắt tác dụng lên thanh châu. Lúc này thanh y nhân "a" hét thảm một tiếng, cả người "ông" một tiếng tạc ra một đoàn khói xanh, một thanh ảnh thật lớn hiện hình, "oa..." tiếng la hoảng trong cung điện liền loạn phi tán loạn.
 
"Mau dừng tay, mau dừng tay, có cái gì đều có thể thương lượng..." Tiếng gào khóc cầu xin tha thứ quanh quần không ngớt bên trong cung điện.
 
Dược Thiên Sầu trợn tròn mắt há hốc nhìn thanh sắc cự ảnh vừa lộ nguyên hình, nguyên lai đối phương không ngờ chính là một con đại hình biên bức màu xanh có đôi cánh lớn đến năm sáu thước, cho tới bây giờ hắn chưa từng nhìn thấy qua con biên bức lớn đến như vậy, lại còn là màu xanh.
 
Nghe được đối phương nói có gì cũng có thể thương lượng, ánh mắt Dược Thiên Sầu sáng lên, lập tức phục hồi lại tinh thần, khống chế uy lực của Tử hỏa. Thân thể thanh sắc biên bức cực lớn kia mềm nhũn, "lạch cạch" rơi xuống trên mặt đất run rẩy, thực sự là quá lớn, làm Dược Thiên Sầu mở rộng tầm mắt.
 
"Ông." Khói xanh nổ tung, đại biên bức màu xanh lại lần nữa hóa thành hình người, phủ phục trên mặt đất giờ quyền đấm mặt đất kêu rên nói: "Khiếu Trường Côn, ngươi là vương bát đản, lão tử đối đãi ngươi không tệ, ngươi dám hãm hại lão tử." Khóc thật bi thương, người ta dù có chết cha mẹ cũng không đến nỗi khóc thật thương tâm như hắn.
 
Dược Thiên Sầu nhìn thanh châu trong tay, nhất thời vui vẻ, thật đúng là chó ngập phải ruồi, không nghĩ tới mình bị bức bất đắc dĩ xuất thủ, không ngờ chỉ một chút đã bắt được nhược điểm uy hiếp của lão yêu quái, có điểm ý tứ. Lúc này hắn ho khan một tiếng nói: "Đừng khóc sướt mướt nữa, việc này không quan hệ tới tiểu vương bát đản kia, là ta cố ý để cho hắn chộp tới."
 
"Ách...Tiếng khóc ngừng bặt, thanh y nhân đang phủ phục trên mặt đất ngẩng lên khuôn mặt đầy nước mắt, nức nở nói: "Ngươi nói chính là thực sự?"
 
"
Con người ta cái gì đều dám nói, nhưng sẽ không nói dối." Dược Thiên Sầu vỗ ngực bảo chứng, lập tức liền cười lạnh nói: "Tên tiểu vương bát đản không ngờ lại dụ dỗ uống trà độc, nhưng hắn tìm lộn đối tượng hạ thủ, chỉ là độc trà thì có thể làm gì được ta. Vì vậy ta đã tương kế tựu kế, nhìn xem tiểu vương bát đản rốt cục đang làm trò quý gì, xem chỗ dựa vững chắc của hắn rốt cục là ai, vì sao lại dám kiêu ngạo tới mức dám tính toán lên đầu lão tử. Không nghĩ tới ngươi chính là chỗ dựa vững chắc dung túng cho hắn làm xằng làm bậy, ngày hôm nay xem như ngươi không may."
 
Nghe được nguyên lai như vậy, thanh y nhân nhất thời ngừng khóc, trái lại có chút an lòng, huy tay áo rộng thùng thình lau nước mắt, trực tiếp đứng lên. Thế nhưng hai chân lại có chút như nhũn ra, lảo đảo một chút mới đứng vững, hiến nhiên vừa rồi nếm khổ không nhỏ. Trên gương mặt đã có chút tái nhợt, đôi mắt nhỏ loạn chuyển, chắp tay bồi tội nói: "
Đây thật sự là một hồi hiểu lầm, lẽ ra tiểu vương bát đản Khiếu Trường Côn sẽ không đơn giản hạ thủ với người khác, bởi vì chúng ta cũng không muốn chọc phiền phức..."
 

Tinh Thần Châu - Chương #849


Báo Lỗi Truyện
Chương 849/1255