Chương 83: Khai thiên tích địa


Bầu trời vang ầm ầm oanh long, nguyên bầu trời mù sương không thấy mặt trời, bỗng nhiên trở nên âm tình bất định, trong mấy lần nháy mắt, không trung vang một tiếng nổ, mù sương lúc tụ lúc tán biến sắc, hình thành tầng mây đông nghịt, ở giữa không ngừng vang lên tiếng sấm thiểm điện ẩn hiện.
 
Thiên địa biến sắc, rốt cục do làm sao vậy? Mấy người cho tới bây giờ chưa thấy qua chuyện như thế, đối mặt oai thiên địa, loại khí thế cường đại này làm người ta không còn cảm giác có thể chống lại, mọi người phảng phất đều thành con kiến hôi, trên mặt đều biến sắc.
 
Bạch Tố Trinh biết tu vi Dược Thiên Sầu tăng trưởng, địa bàn không gian sẽ mở rộng, cũng kiến thức qua, nhưng cho tới bây giờ chưa từng thấy qua loại tràng diện này. Nhìn thiểm điện trên tầng mây dày đặc, lực lượng cường đại có thể hủy diệt tất cả, trên mặt Bạch Tố Trinh hiện lên một tia kinh hoảng, chẳng là thiên kiếp Độ Kiếp hậu kỳ của mình tới rồi?
 
Dược Thiên Sầu ngóng nhìn bầu trời, bỗng nhiên lòng có cảm giác, trong thiên địa tất cả phảng phất như đang chờ đợi điều gì. Dược Thiên Sầu nhắm lại hai mắt, đối mặt thiên địa giang rộng hai tay, thần thức vô hạn mở rộng, cùng thiên địa dần dần gắn bó thành một khối.
 
Cảm thụ được trong thiên địa như khẽ động, khóe miệng Dược Thiên Sầu lộ vẻ mỉm cười, chúng nó đang chờ đợi ta triệu hoán!
 
"Đến đây đi!" Dược Thiên Sầu ôn nhu cười nói, song chưởng vung lên, ngẩng đầu ưỡn ngực, thành chữ đại đứng thẳng, một cỗ lực lượng vô hình chậm rãi nâng hắn bay lên không trung.
 
Quan Vũ và Trần Phong còn có Bạch Tố Trinh nhìn thấy trợn tròn mắt, không biết hắn muốn làm gì.
 
Thân thể lên tới vị trí thật cao nhất định, Dược Thiên Sầu mở bừng hai mắt, trong nháy mắt thiểm điện bên trong tầng mây càng trở nên nôn nóng bất an, điện thiểm tiếng sấm cấp tốc tăng lên, đầu tiên một đạo thiểm điện rất nhanh hướng hắn bổ tới, ngay sau đó vô số đạo thiểm điện dũng bắn tới hắn, toàn bộ lôi điện từ tầng mây phóng xuất ra, bắn ngay tới hắn tạo thành một quang cầu thật lớn.
 
"Lão đại!" Trần Phong cả kinh kêu lên. Sắc mặt ba người đều trở nên trắng bệch, bị nhiều lôi điện như vậy bổ trúng, mặc là ai cũng không thể sống được.
 
Tại sao có thể như vậy? Bạch Tố Trinh cắn răng, bay về hướng đạo quang cầu trên không trung, muốn cứu lại Dược Thiên Sầu, mặc kệ sống hay chết.
 
Ngay khi Bạch Tố Trinh sắp sửa tiếp cận quang cầu bằng lôi điện, trong tầng mây lóe ra một đạo thiểm điện cực lớn, bay thẳng bổ tới người nàng. Bạch Tố Trinh kinh hãi, dùng hết toàn bộ tu vi của Độ Kiếp hậu kỳ ra sức phát sinh một đạo tinh mang rung chuyển trời đất, cùng lôi điện đánh vào cùng nhau, "phanh" một tiếng nổ rung trời.
 
Sóng xung kích cường đại tứ tán đem Quan Vũ và Trần Phong đánh ngẫ trên mặt đất, hai người vẫn há to miệng, cùng thiên lôi có uy lực thật lớn đối kháng, tu vi cũng thật quá kinh người, đây là chuyện mà bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ. Bốn phía chim bay cá nhảy, nơi bay nơi chạy hỗn loạn.
 
Tiếng nổ qua đi, Bạch Tố Trinh nghiêng đầu phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bị đánh bay sang một bên. Nàng còn chưa hạ xuống, trong tầng mây lại một đạo thiểm điện còn thồ to hơn khi nãy gấp đôi đuổi theo, trên mặt Bạch Tố Trinh hiện lên một tia tuyệt vọng, một kích vừa rồi hao hết toàn bộ tu vi của nàng, nàng đã không còn khả năng chống lại được nữa.
 
"Dừng tay!" Trên không trung vang lên một tiếng quát, đạo lôi điện truy sát trong nháy mắt biển mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Bạch Tố Trinh an toàn rơi xuống giữa biển hoa, tóc tai rối loạn, quần áo không chỉnh tề chậm rãi đứng lên, bất lực nhìn bầu trời.
 
"Tỷ tỷ không cần lo lắng, ta không sao." Trên không trung truyền đến tiếng Dược Thiên Sầu an ủi.
 
Dứt lời, lôi điện không ngừng đan vào trên không trung dần dần trở về tầng mây, mây đen cũng không bắt đầu tiếp tục khởi động, đại địa cũng an tĩnh xuống tới.
 
Dược Thiên Sầu lông tóc không chút tổn hại đứng sừng sững ngay giữa không trung, chỉ thấy song chưởng hắn ôm lại trước ngực, bỗng nhiên hét lớn một tiếng: "Khai!" Song chưởng mạnh mẽ đẩy ra hai bên, giống như muốn đẩy khai vật nặng vạn cân.
 
Đại địa lần thứ hai run lên, Tử sắc Hỗn Độn đang vây khốn liên tiếp giữa thiên địa rất nhanh xa xa khuếch tán. Mây đen trên bầu trời lại cuồn cuộn, từ trung gian bắt đầu tứ tán, đuổi theo Tử sắc Hỗn Độn viễn phương thổi đi. Một khối sắc trời giống như lam nhung xanh thẳm cũng đuổi theo mây đen khuếch tán, bỗng nhiên, mây đen lui lại, bầu trời xanh thẳm hiện ra mặt trời chói chang, quang mang bắn ra bốn phía soi sáng đại địa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
 
Sương khói trên bầu trời tiêu tan thành mây khói, đại địa trở lại bình tĩnh như lúc
 
Ban đầu. Nguyên bản không trung mưa lất phất không thấy ánh mặt trời, biến thành xanh trong cùng nắng gắt. Dược Thiên Sầu như thiên thần khai thiên tích địa, vẫn đứng sừng sững giữa không trung, gió thổi quần áo bay phất phới.
 
Bay trên không trung phóng mắt nhìn lại, địa bàn trong ô Thác Châu lại lớn gấp đôi, không hề nghi ngờ do tu vi của mình đã đề cao, rốt cục đột phá tới Trúc Cơ kỳ mà hắn tha thiết ước mơ, Dược Thiên Sầu nhịn không được ở trên không trung cất tiếng cười to.
 
Xác nhận thực sự bình tĩnh, Quan Vũ và Trần Phong bò lên, không biết làm sao quan sát bốn phía, nghe được tiếng cười đắc ý của lão đại, hai người cùng nhìn lên, quay đầu hai mặt nhìn nhau.
 
"Ta kháo!" Trên không trung một tiếng quái dị, hai người vội vã nhìn lại, chỉ thấy Dược Thiên Sầu vung thẳng tứ chi phịch một cái hóa thành đạo bóng đen thẳng tắp rơi xuống, chổng vó té rớt trong viện.
 
"Không.., đạo.., lý." Dược Thiên Sầu nằm trên mặt đất lộ ra hình dạng chết không nhắm mắt trừng mắt nhìn bầu trời. Vừa rồi còn đang thoải mái bay trên không trung, trong mình mình có nguồn lực lượng vô hình phảng phất như có thể tùy ý nắm trong tay, cảm giác nắm thiên địa trong tay thật tốt a! Thế nào đột nhiên cắt đứt liên hệ vậy? Phảng phất như tất cả vừa rồi là đang nằm mơ, một cú té chổng vó liền thức tỉnh.
 
Động động tay chân bị té sắp nát, nghiêng nghiêng cái cổ, Quan Vũ và Trần Phong đang đứng một bên kinh nghi bất định nhìn chính mình. Dược Thiên Sầu rên rỉ nói: "Nhìn cái gì vậy, mau dìu ta một cái, mẹ ôi, thiếu chút nữa ngã chết lão tử."
 
Hai người một người đỡ một tay, chần chờ giúp hắn đứng lên, lão đại vừa rồi còn như một thiên thần, thế nào đảo mắt liền thành bộ dáng này, quần áo tả tơi, vẻ đen thùi sau khi trúc cơ thành công bao phủ đầy thân thể, chẳng khác gì một tên ăn mày.
 
"Ôi!" Dược Thiên Sầu đứng lên rên rỉ một tiếng, quan sát bốn phía, trúc xá đã suy sụp toàn bộ, cây cối trong rừng ngã trái ngã phải, biển hoa cũng bị tàn phá thật khó coi, đây tất cả chứng minh chuyện xảy ra vừa rồi là thật, không phải đang nằm mơ.
 
Nghĩ tới đây, Dược Thiên Sầu lo lắng nói: "Tý tỷ của ta đâu? Mau đỡ ta tới chỗ tỷ của ta."
 
Kỳ thực Bạch Tố Trinh thấy hắn từ trên bầu trời rớt xuống tới cũng đã chạy qua, vừa đuổi tới liền nghe đệ đệ lo lắng hỏi thăm mình, trên mặt không khỏi hiện lên một mảnh ôn nhu, dịu dàng nói: "Ta ở chỗ này."
 
Dược Thiên Sầu xoay phắt người lại, Bạch Tố Trinh tóc tai rối loạn, quần áo không chỉnh tề, gương mặt trắng bệch còn mỉm cười miễn cưỡng, khóe miệng một tia vết máu đỏ tươi chói mắt. Dược Thiên Sầu từ lần đầu tiên gặp nàng bắt đầu, nàng vẫn luôn văn văn tĩnh tĩnh, trên người đều sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, khuôn mặt đẹp thiên hạ có một không hai, lúc nào từng có hình dạng chật vật bất kham như thế, là vì vừa rồi nàng muốn liều mạng cứu chính mình a! Đều do mình sơ sẩy chọc họa.
 
Trong lòng Dược Thiên Sầu một trận quặn đau, hối hận muốn chết, viền mắt trớt át, đẩy hai người ra, thân thể còn chưa hồi phục liền thất tha thất thểu chạy qua, mở đôi tay ôm chặt lấy Bạch Tố Trinh, không ngừng tự trách nói: "Đều do ta, đều do ta, là ta không chú ý, làm hại tỷ bị thương...
 
Trên gương mặt trắng bệch của Bạch Tố Trinh hiện lên một tầng đỏ ửng, hơn hai trăm năm, mình là lần đầu tiên bị nam nhân ôm lấy, lại còn ôm rất chặt. Bên cạnh còn có người đang nhìn đây! Cánh tay ngọc dùng chút lực mới đẩy ra Dược Thiên Sầu, lắc đầu nói: "
Ta không sao, chỉ vì nguyên khí quá mức tiêu hao, có điểm thoát lực. Nhưng thật ra ngươi không có việc gì phải không?"
 
Dược Thiên Sầu cũng cảm giác được mình trong lúc vô ý ăn đậu hũ, vò đầu cười nói: "
Không có việc gì, không có việc gì, chỉ là vừa rồi té xuống nên có điểm tê dại, còn chưa khôi phục lại, qua một chút được rồi." Nói xong dùng nắm tay vỗ ngực, biểu thị mình không có việc gì.
 
IBạch Tố Trinh gật đầu quan sát hắn, ôn nhu nói: "
Đi tắm đi!" Nói xong tự tìm một góc sạch sẽ khoanh chân nhắm mắt ngồi xuống.
 
Biết nàng muốn khôi phục nguyên khí bị tổn hao, Dược Thiên Sầu nhìn thân thể mình, nhìn hai tiểu đệ nói: "
Tay chân còn có chút không lưu loát, phiền phức hai vị dìu ta đến bên sông tẩy tẩy."
 
Hai người gật đầu, một trái một phải dìu hắn ra ngoài, đi ngang qua biển hoa bị tàn phá, Dược Thiên Sầu than thở: "
Vừa rồi động tĩnh có điểm lớn, hai vị có thời gian chỉnh lý lại nơi này đi! Tỷ tỷ của ta thích hoa, còn có trúc xá bị sụp, ta nhờ các ngươi."
 
Quan Vũ và Trần Phong không ngờ hiếm thấy đồng thanh: "
Dạ."
 
Đi tới bên hồ, phát hiện thân thể hình như khôi phục bình thường, thử hoạt động một chút, hơi chút không khỏe, không còn phản ứng gì khác. Dược Thiên Sầu cấp tốc cởi quần áo, vui vẻ nhảy xuống hồ, kiếp trước hắn là cao thủ bơi lội, lúc này dùng những kiểu bơi tự do, bơi bướm, bơi ếch.., đủ loại tư thế mà Quan Vũ cùng Trần Phong chưa từng thấy đều được bày ra. Trần Phong nhìn thấy sợ hãi than không ngớt, từ ngày này, sự sùng bái của hắn đối với lão đại luôn thẳng tắp bay lên.
 

Tinh Thần Châu - Chương #83


Báo Lỗi Truyện
Chương 83/1255