Chương 822: Đánh không đã ghiền


Hơn trăm bóng người lăng không đứng khắp bốn phía, đem hơn trăm người đang vây quanh đám người Dược Thiên Sầu bao vây thêm một tầng.
 
Sự biến đột nhiên, bốn phía trong nháy mắt liền yên tĩnh trở lại, tất cả mọi người nhìn những người trống rỗng xuất hiện chung quanh, phát hiện trên người những người này đều có cỗ khí thế kiệt ngạo bất tuân, trang phục khác nhau, nhìn không ra là đệ tử đến từ môn phái nào.
 
Lộng Trúc đứng trên sườn núi nhỏ, quét mắt phía dưới, âm thầm truyền âm cho Dược Thiên Sầu: "Vừa rồi làm người trung can nghĩa đảm, thật thích đi?" Sau đó hắn lại lớn tiếng hỏi: "Vừa rồi là ai nói người nhiều khi dễ ít người? Tại hạ thực sự tra thích, đặc biệt đến lĩnh giáo, nhìn xem người của ai nhiều hơn."
 
Mẹ nó! Có cơ hội làm người tốt thế này, không làm thì uổng phí! Lúc này Dược Thiên Sầu đưa tay chỉ hướng Quan Thiên Lễ nói: "Là hắn nói, hắn đang ý vào nhiều người khi dễ chúng ta ít người."
 
"Ha ha!" Lộng Trúc xoa xoa hai tay hưng phấn nói: "Tốt! Chúng ta vừa lúc đến luận bàn một chút."
 
Những người được Tuyệt Tinh cung mời tới nhất thời tao động, ai cũng không nghĩ tới sẽ xuất hiện chuyện như vậy, đảo mắt đã bị vây đánh, cả đám có chút sợ hãi liền cảnh giác lên. Những người xem náo nhiệt xa xa cũng đồng dạng tao động, biết có đại sự để xem, có chút người thậm chí ước gì những người này liều mạng đến lưỡng bại câu thương, đến lúc đó có thể nhặt tiện nghi.
 
Đồng tử Quan Thiên Lễ đột nhiên co rút, ánh mắt gắt gao trành hướng Đỗ Phong và Hỏa Vân Long nói: "Nguyên lai còn cất giấu hậu chiêu, chẳng thể trách dám hỗn cùng một chỗ với người giết đệ tử Tuyệt Tình cung chúng ta, thì ra là cố ý dẫn ta mắc câu, Quan mỗ bội phục."
 
Đỗ Phong và Hỏa Vân Long đưa mắt nhìn nhau, hai người làm sao biết Lộng Trúc bọn họ từ nơi nào xuất hiện, vẻ mặt mờ mịt không biết là cao hứng hay may mắn...Đệ tử Ly Hỏa cung và Linh Tu môn cũng ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, tất cả mọi người một đầu mờ mịt, thật không hiểu rõ ràng là có ý tứ gì.
 
Quan Thiên Lễ nhướng mày, hắn từ biểu tình trên mặt đám người Đỗ Phong nhìn ra manh mối, có vẻ như hai nhóm người bọn họ căn bản không phải đến cùng nhau. Lúc này hắn hướng Lộng Trúc chấp tay nói: "Tại hạ đệ từ Quan Thiên Vũ của Tuyệt Tình cung, không biết huynh đài là bằng hữu của môn phái nào, chúng ta ngày xưa không thù, ngày gần đây không oán, cần gì phải nhiệt náo không thoải mái. Chỉ cần huynh đài rộng lòng nhẹ tay, Tuyệt Tình cung chắc chắn ghi nhớ phần nhân tình này."
 
Trong lời này của hắn nhiều ít có hương vị đem Tuyệt Tinh cung ra dọa nạt người, ngược lại nhóm người Lộng Trúc vốn không biết Tuyệt Tình cung là thứ gì. Lộng Trúc dựa theo lời dặn của Dược Thiên Sầu trước đó, nghiêng đầu đưa mắt nhìn Thủy Minh Thanh đứng bên cạnh.
 
Lúc này Thủy Minh Thanh tiến lên trước một bước, nhìn chằm chằm Quan Thiên Lễ giận dữ hét: "Quan Thiên Lễ, ai nói chúng ta ngày xưa không thù, ngày gần đây không oán? Đệ tử Triêu Thiên cung ta bị Tuyệt Tình cung Xa mình Thiên bọn hắn giết hết chỉ còn lại một mình ta, không ngại nói thẳng cho ngươi biết, những bằng hữu đến từ các phái này, đều do Thủy Minh Thanh ta mời đến hỗ trợ báo thù."
 
Hắn đứng trong đám người thì người khác không nhìn ra, chờ khi hắn từ trong đám người bước ra, trong đám người đang xem náo nhiệt nhất thời có người nghị luận sôi nổi, tỏ vẻ gặp qua Thủy Minh Thanh, hắn chứng thật là đệ tử Triêu Thiên cung. Lần này bốn phía giống như nổ tung oa, không nghĩ tới Tuyệt Tình cung độc như thế, ngay người của Triêu Thiên cung cũng dám diệt sạch, cần biết Triêu Thiên cung không phải môn phái bình thường, mà là đệ nhất luyện đan đại phái của Tiên giới!
 
Kỳ thật Thủy Minh Thanh vừa đến đây liền chứng kiến Dược Thiên Sầu đang cùng Lộng Trúc diễn kịch, liền lập tức hiểu được chính mình bị bọn họ lợi dụng. Nhưng hắn không còn đường tuyển chọn, huống chi chính hắn cũng muốn làm như thế, chỉ cần có thể báo được thù đồng môn bị giết, trước đừng nói sẽ trút được căm phẫn, dù mình không hái được kỳ trân trở về, trở lại môn phái đồng dạng thanh đanh đại chấn, sau này
 
Tiền đồ trong Triêu Thiên cung cũng bừng sáng.
 
Môn phái lớn như bọn hắn, kỳ thật cũng không thiếu tiền, có đôi khi mặt mũi so với kỳ trân cùng tiền tài quan trọng hơn nhiều...
 
"Không sai!" Lộng Trúc lớn tiếng nói: "Hơn ba trăm huynh đệ chúng ta mặc dù đến từ các môn các phái, nhưng đều chịu qua ân huệ Triêu Thiên cung, hiện có đệ tử Triêu Thiên cung báo tang, chúng ta rất là khiếp sợ, không ngờ còn có chuyện diệt sạch nhân tính như vậy xảy ra. Nếu đệ tử Triêu Thiên cung đã cầu đến chúng ta, đó chính là thời gian chúng ta báo ân, chư vị huynh đệ nói có phải như vậy hay không?"
 
"Phải!" Hơn ba trăm lĩnh chủ các nước đều tỏ vẻ căm phẫn vung tay hô to nói. Trong lòng lại đang cười nở hoa, bao nhiêu năm không từng chơi đùa loại trò chơi giống như tiểu hài tử thế này.
 
Mọi người vây xem nhất thời líu lưỡi không thôi, Triêu Thiên cung chính là Triêu Thiên cung, không hổ là đại phái luyện đan đệ nhất Tiên giới. Chỉ cần lưu lại một người còn sống, lập tức đưa tới rất nhiều người giúp đỡ báo thù. Ai nha! Hơn ba trăm môn phái đều trích người đi ra cùng gánh vác, thanh thế này tuyệt đối mạnh mẽ hơn Tuyệt Tình cung.
 
Mọi người đang nghĩ đến chuyện đáng sợ nhất, nếu hơn ba trăm người của ba trăm môn phái này có ai xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vậy người khác có chạy đến báo thù hay không? Số người của hơn ba trăm môn phái tiến vào Thần Khư cảnh, đây chính là gần vạn người! Chẳng sợ chỉ là một phần mười cũng không phải để đùa giỡn.
 
Sắc mặt Quan Thiên Lễ chìm xuống, nhìn chằm chằm Thủy Minh Thanh chậm rãi nói: "Thủy huynh, việc này chỉ sợ có chút hiểu lầm, bất quá nếu như sự tình đã xảy ra, Tuyệt Tình cung cũng sẽ không trốn tránh trách nhiệm, sau này ta nhất định bầm báo sư môn, tin tưởng Tuyệt Tình cung ta! Chắc chắn sẽ cho Triêu Thiên cung một sự công đạo. Hi vọng Thủy huynh đừng để hiểu lầm giữa môn phái hai bên càng ngày càng sâu, dù sao nơi này có nhiều ánh mắt nhìn thấy như vậy, sự tình làm lớn không có khả năng không truyền ra ngoài."
 
Ý tứ trong lời nói này hiển nhiên lại đang lấy hàng đầu của Tuyệt Tình cung đem ra dọa người, lúc này Hỏa Vân Long cười ha ha nói: "Quan Thiên Lễ, không phải ngươi mới vừa nói, chỉ cần ai có bản lĩnh tìm Tuyệt Tình cung báo thù liền cứ việc tới sao? Như thế nào, hiện tại biết sợ?"
 
Sáu môn phái được Quan Thiên Lễ mời tới hỗ trợ đang trao đổi ánh mắt lẫn nhau, có vẻ như có ý tứ muốn nhân cơ hội chạy trốn. Dược Thiên Sầu đang yên lặng quan sát bốn phía đôi mày chợt nhíu lại, lúc này truyền âm với đám người Lộng Trúc: "Theo bọn họ nói lời vô ích làm gì, giết...
 
Quan Thiên Lễ quét mắt nhìn quanh một vòng, hừ lạnh nói: "
Thủy Minh Thanh, ngươi tốt nhất nên nghĩ cho thông suốt, tuy rằng chúng ta chỉ có một trăm sáu mươi bảy người, nhưng đại đa số đều là cao thủ Hóa Thần hậu kỳ. Tuy ngươi mời nhiều người tới, nhưng phần lớn chỉ bất quá mới Hóa Thần trung kỳ, còn chưa thấy được ai thắng ai thua." Lời này hắn có ý tứ muốn ổn định sáu môn phái khác.
 
Lộng Trúc vừa mới ám chỉ xong mọi người chuần bị động thủ trước, ai ngờ Dược Thiên Sầu lại hét lớn một tiếng nói: "
Con mẹ ngươi thả rắm thí, đừng quên còn có ba nhà chúng ta, để mạng lại cho lão tử..." Nói còn chưa nói xong, người đã lập tức bắn về phía đám người Tuyệt Tình cung, một đám bóng đen rậm rạp từ trong tay áo bắn vọt ra.
 
Lĩnh chủ các nước đã sớm không nhịn được muốn động thủ, Lộng Trúc mới vừa hạ ám chỉ, đã thấy Dược Thiên Sầu đốt lửa trước, lúc này mọi người không cam lòng yếu thế chen chúc ra tay. Mục Thiên Kiều cắn răng, dùng kiếm cùng thuẫn bài gõ vang một tiếng, khẽ kêu: "Giet...
 
Nàng là đặt quyết tâm vì tiền đồ của Tứ Thông thương hội, cho nên cũng không cam chịu yếu thế liền ra tay. Thấy nàng đã lao ra, Đỗ Phong cùng Hỏa Vân Long cơ hồ chẳng phân biệt được trước sau quát: "Giết...
 
"
Ầm vang..." Mặt đất chấn động, nổ vang không ngừng, mấy đám người điên cuồng đụng vào nhau. Có Ly Hỏa cung gia nhấp liên mình, nhất thời ánh lửa nơi nơi nổi lên bốn phía, nơi này trong khoảnh khắc thành hỗn loạn. Người xem cuộc chiến
 
Chung quanh nhanh chóng lùi xa trận chiến, sợ bị tai họa.
 
Người của Tuyệt Tình cung đều xuất phi kiếm, leng keng một trận vang rền, cũng không biết phi kiếm của bọn họ do thứ gì tạo ra, lại có thể ngăn chặn sự công kích của Hắc hỏa phi kiếm. Quan Thiên Lễ phẫn nộ quát: "Giết hắn trước...
 
Phi kiếm chấn khai Hắc hỏa phi kiểm lập tức mang theo xu thế lôi đình gào thét bay đến, mười lăm tên cao thủ Hóa Thần hậu kỳ liên thủ phóng ra, cơ hồ làm Dược Thiên Sầu khó có thể mở hai mắt. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
Lộng Trúc vừa nhìn qua nơi này liền kinh hãi, đang muốn thoát khỏi đối thủ bay qua tương trợ, đã thấy song chưởng của Dược Thiên Sầu hư không đẩy đi, mười lăm thanh phi kiếm trong nháy mắt hóa thành bộc bạc bay đầy trời. Ngay sau đó nghe Dược Thiên Sầu phẫn nộ quát: "Muốn chạy? Hấp Tinh đại pháp." Lời nói chưa dứt, mười lăm đoàn khói trắng nổ tung trên không trung, Hắc hỏa phi kiểm bị đánh bay phân biệt chui vào bên trong mười lăm đoàn khói trắng. Khói trắng còn chưa tán đi, mấy trăm thanh Hắc hỏa phi kiếm đã cùng Dược Thiên Sầu phóng về một nhóm hỗn chiến khác.
 
Một màn hung hãn như thế làm bao nhiêu người không nhịn được rùng mình, khói trắng lượn lờ bay ra, chỉ có mười lăm thủ trạc trữ vật rớt trên mặt đất, còn mười lăm người Quan Thiên Lễ đã không còn bóng dáng.
 
Lộng Trúc thi triển Di Hình Hoán Vị thật không biết nói gì, trình độ cường hãn của Dược Thiên Sầu đã vượt quá sự tưởng tượng của hắn, một chiêu Hấp Tinh đại pháp lại có thể đồng thời miều sát mười lăm tên cao thủ Hóa Thần hậu kỳ.
 
Hắn bi phẫn dứt khoát quay đầu lại, bắt được đối thủ liền đánh điên cuồng trút hết căm phẫn...
 
Nhưng đối với cao thủ Hóa Thần kỳ của chư quốc mà nói, Dược Thiên Sầu miểu sát mười lăm tên cao thủ Hóa Thần kỳ kia, cũng làm tinh thần bọn họ rung lên, có cảm giác tự hào, đây chính là thiên hạ đệ nhất cao thủ của nhân gian chúng ta a! Tự nhiên là lợi hại!
 
Thế nhưng một màn này đối với đệ tử sáu phái còn lại mà nói, lại không khác gì ác mộng, nhìn thấy Dược Thiên Sầu mang theo một đám phi kiếm chạy tới, nhất thời sợ tới mức hồn phi phách tán. Bọn hắn vốn đang miễn cưỡng chống cự dưới tinh thế địch đông ta ít, Dược Thiên Sầu vừa tới, luống cuống tay chân nhất thời bị mấy người vây công đánh chết trong hỗn loạn, bị chết thật oan.
 
Một chỗ không còn gì làm, Dược Thiên Sầu lập tức bay về hướng khác, kết quả hắn bay tới đâu, nơi đó liền tử thương một mảnh, ngay cơ hội cho hắn ra tay giúp đỡ cũng không có. Chờ sau khi quanh quấn một vòng, chiến đấu đã xong, lĩnh chủ các nước đã loạn thành một đoàn, điên cuồng chạy quanh cướp túi trữ vật cùng thủ trạc trên thân thể người chết.
 
Trường hợp này làm đám người Đỗ Phong và Hỏa Vân Long nhìn thấy trợn mắt há hốc mồm, chờ bọn họ kịp phản ứng, muốn tìm tòi chiến lợi phầm thì kết quả ngay cọng lông cũng không tìm thấy. Mà lĩnh chủ các nước lại đang khoe khoang lẫn nhau, người này cầm thủ trạc lắc lắc, người kia lại cầm năm túi trữ vật nheo nheo mắt.
 
Vũ Nam Thiên là người phàn ứng nhanh nhất, người này dẫn đầu vọt tới chỗ mười lăm người bị Dược Thiên Sầu giết sạch, đem mười lăm thủ trạc thu lại trong tay, đang cầm một đống thủ trạc cười phóng đãng không dứt, đem khí chất ung dung đẹp đẽ hắn luôn bảo trì ném tung vô ảnh.
 
Nhanh như vậy liền đã xong? Dược Thiên Sầu dừng trên không trung hơi sững sờ, nói lời thành thật, hắn đã thật lâu không được đánh nhau thật thống khoái, vốn tưởng rằng lần này nhiều người được đánh cho đã ghiền, ai ngờ vừa mới bắt đầu liền đã xong xuôi!
 
Vì sao Hấp Tinh đại pháp tìm không thấy đối thủ? Dược Thiên Sầu không biết nói gì nhìn ra phương xa, hiện tại hắn đã cho rằng mình tìm được cảm giác nhân gian vắng vẻ vô địch thủ như Tất Trường Xuân...
 

Tinh Thần Châu - Chương #822


Báo Lỗi Truyện
Chương 822/1255