Chương 804: Quần hùng tập trung


Ba mươi bảy người đã đi hết chín, còn dư lại hai mươi tám người. Nhân số tiến vào Thần Khư Cảnh không thể vượt qua ba mươi người, nhân số này thật ra cũng vừa đủ, chỉ là có mấy người tu vi hơi thấp, mới Hóa Thần sơ kỳ mà thôi. Tuy rằng đã có hai mươi tám người, nhưng thiếu một hai người cũng đã là tổn hại lớn, Mục Binh khẽ thở dài, đây cũng là chuyện không có biện pháp, có thể tuyển được nhiều người như vậy cũng đã xem như không tệ, nếu không phải do người kia gây ra một hồi hiểu lầm, căn bản cũng không có người nào chịu làm việc cho Tứ Thông.
 
Ánh mắt Mục Binh không khỏi rơi lên trên người Dược Thiên Sầu, nói đến thật đúng cần phải cảm tạ người này, nhưng hắn lập tức ngây ngẩn cả người, hắn phát hiện mình nhìn không thấu tu vi của người kia. Hắn không khỏi chậm rãi đi tới bên người Dược Thiên Sầu, trầm giọng nói: "Tu vi tôn giá bất phàm, vì sao lại đi tới một nơi xuống dốc như Tứ Thông thương hội trêu đùa?"
 
Mục Thiên Kiều và Nam Thiên Long cũng bởi vì hành động của Mục Binh mà phát hiện Dược Thiên Sầu bất phàm, Dược Thiên Sầu giật mình, lập tức liền hiểu được vấn đề xảy ra từ đâu, lúc này cười nói: "Mục hội trưởng hiểu lầm, ta không phải đến quý thương hội chơi đùa, mà bởi vì trước khi đến tại hạ vô tình ăn qua một viên linh đan có thể che giấu tu vi, thực tế tu vi của tại hạ bất quá chỉ mới tới Hóa Thần hậu kỳ mà thôi..."
 
"Phải không?" giọng nói và ánh mắt của Mục Binh đều mang theo vẻ hoài nghi, trầm giọng nói: "Một khi đã như vậy, tôn giá có phương tiện cho Mục mỗ điều tra một chút khong?"
 
Dược Thiên Sầu tỏ vẻ không sao nhún nhún vai, vươn ra một bàn tay. Mục Binh mang theo vài phần cảnh giác cầm tay Dược Thiên Sầu điều tra, phát hiện trong cơ thể Dược Thiên Sầu vẫn là chân nguyên màu trắng mà không phải tiên nguyên màu vàng, lúc này buông tay ra ôm quyền nói: "Chớ trách! Quả thật tu vi khi tiến vào Thần Khư Cảnh chỉ có thể ở dưới Tiên cấp, nếu không làm rõ ràng, dù đi tới Thần Khư Cảnh cũng không được phép đi vào. Có va chạm, xin hãy rộng lượng!"
 
Mục Thiên Kiều cùng Nam Thiên Long thoáng nhẹ thở ra, nếu như Mục Binh đã chứng minh đối phương không nói sai, tu vi chỉ là Hóa Thần kỳ. Nếu không hai người thực sự lo lắng lại tổn thất thêm một người.
 
Dược Thiên Sầu chắp tay cười nói: "Mục hội trưởng khách khí, đây hẳn là, nếu là ta cũng sẽ làm như thế."
 
Mục Binh gật đầu cười, theo sau bước lên đứng cùng Mục Thiên Kiều và Nam Thiên Long, ở mặt ngoài đều lặng lẽ không lên tiếng, nhưng trong lòng mọi người đều rõ ràng ba người khẳng định đang âm thầm truyền âm thương lượng gì đó.
 
Dược Thiên Sầu cần thận quan sát diễn cảm trên mặt bọn họ, chợt phát hiện vẻ mặt Mục Thiên Kiều tựa hồ có chút kích động, hai cha con tựa hồ đang nổi lên tranh chấp, bất quá cuối cùng nhìn Mục Binh giống như đang thỏa hiệp, chỉ là sắc mặt có chút không dễ xem.
 
Theo sau Mục Binh lại bước tới, hướng mọi người chấp tay nói: "Xin lỗi chư vị, vốn nên chiêu đãi mọi người nghỉ ngơi thật tốt mới đi, nhưng Thần Khư Cảnh sẽ mở ra trong ba ngày sau, bởi vì vấn đề lộ trình, chúng ta không thể không lập tức lên đường, xin chư vị hãy rộng lượng...
 
Đối với việc có nghỉ ngơi hay không, mọi người thật đúng không có ý kiến gì. Đào Trung dẫn đầu chắp tay nói: "
Mục hội trưởng khách khí. Một đám người cũng sôi nổi phụ họa.
 
Mục Binh không hề do dự nhanh chóng lấy ra một phi hành thơi lớn cỡ bàn tay ném lên không trung, liền biến thành cự lăng thật lớn trên không trung. Hắn chỉ tay nói: "Mời!" Một đám người sôi nổi lướt đi lên.
 
Theo sau hai cha con cùng Nam Thiên Long cũng cùng nhau đi lên, hai cha con canh giữ ở đuôi thơi, Nam Thiên Long đi tới vị trí đầu thơi. Lúc này bên dưới Tứ Thông hội quán lại có hai người đi lên hướng Mục Binh hành lễ, Mục Binh cười nhẹ nói: "Xem chừng nhà." Hai người cùng đáp lời thối lui, Mục Binh vung tay, Nam Thiên Long tự mình khống chế phi hành thơi rất nhanh bay đi.
 
Trước khi rời đi Dược Thiên Sầu đưa mắt thăm dò bên dưới, phát hiện cả Tứ Thông hội quán lớn như vậy chỉ còn lại có mấy người trông chừng nhà, thật đúng là vô cùng suy sụp chán nản.
 
Phi hành thơi một đường thuận gió xuyên mây, dùng tốc độ phi hành cực nhanh. Dược Thiên Sầu đưa mắt nhìn núi non sông ngòi thối lui bên dưới cực nhanh, âm thầm kinh hãi, tốc độ này so với tu vi phi hành cực hạn của hắn có thể nhanh hơn, Tiên giới quả nhiên là Tiên giới, thật không giống bình thường!
 
Ban đầu ở Hoàng Thổ thành cùng Hoàng Thiên tán gẫu, tuy rằng hỏi không ít những chuyện liên quan tới Tiên giới, nhưng thật không khả năng hỏi được toàn bộ mọi chuyện thật tỉ mỉ. Nhưng đại khái kết cấu hắn cũng biết. Tiên giới không giống như nhân gian, mỗi người đều có thể tu hành, mặc kệ có tiềm chất tu hành hay không, cho dù là dân chúng bình thường cũng có thể mượn dùng tiên đan kỳ hiệu để đánh xuống trụ cột tu hành.
 
Bất quá thiên phú hạn chế cũng không phải tiên đan bình thường có thể giúp vượt qua, đại đa số những dân chúng không có tiềm chất tu hành tu vi bình thường đến được Trúc Cơ kỳ đều dừng lại. Những gia đình có của cải nhiều một chút, thường thường có thể tự mua tiên đan tốt hơn mạnh mẽ tăng tu vi lên đến Độ Kiếp kỳ cũng có thể, nhưng muốn tiến cao hơn nữa thật khó khăn, dù sao thiên phú không đủ. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Người có tư chất tu hành chân chính đều được các đại môn phái đưa về, bởi vì sau khi gia nhấp môn phái tu hành, được tiên đan tương trợ đều có cơ hội đột phá tới tu vi Tiên cấp, ở Tiên giới không có môn phái nào sẽ đi chiêu lãm những đệ tử không có cơ hội đột phá tới Tiên cấp tu vi.
 
Tư chất kém một chút, đệ tử đại gia tộc tiền đồ có hạn, còn có thể trợ giúp gia tộc làm việc chẳng hạn như quản lý thương hội của gia tộc. Hoặc không có đại gia tộc dựa dẫm, phần lớn đều giống những người đang có mặt trên phi hành thơi lúc này, sau khi bước vào Hóa Thần kỳ lại thật lâu không đột phá được tới Tiểu Tiên kỳ. Vĩ thế sẽ tự hình thành Tiên giới tán tu dựa vào việc đi làm công đến kiếm linh thạch tu hành.
 
Tiên giới bất kể là tiên nhân hay dân chúng bình thường, tiền giao dịch cũng chính là linh thạch mà không phải vàng bạc hay vật nào khác.
 
Tổng thể mà nói, tình huống Tiên giới tốt hơn nhân gian rất nhiều, cho dù là dân chúng bình thường cũng rất ít người sống dưới trăm tuổi, trừ phi gặp chuyện gì ngoài ý muốn, vậy thì không cần nói tới. Dù sao chuyện đánh đánh giết giết tại Tiên giới chỉ nhiều hơn nhân gian chứ không ít.
 
Trải qua gân hai ngày phi hành, Dược Thiên Sâu có thê nói vô cùng chan động, Tiên giới cũng không biết rộng lớn đến bao nhiêu, nhưng khẳng định phải lớn hơn nhân gian rất nhiều lần. Tốc độ nhanh như vậy nếu đặt tại nhân gian phi hành có lẽ đi không biết bao nhiêu vòng quanh cả nhân gian, nhưng lên đến trên này, nghe người bên ngoài nói, còn phải gần nửa ngày thời gian mới đến bên ngoài Thần Khư Cảnh...Cách Thần Khư Cảnh càng gần, phi hành thơi vượt qua quanh thân ngày càng nhiều, lúc này quanh phi hành thơi của Tứ Thông thường thường có năm sáu phi hành thơi bay song song, tất cả mọi người đều mang theo địch ý đánh giá lẫn nhau. Mà những phi hành thơi tốc độ nhanh hơn, tuy rằng đi sau lại tới trước, hưu một tiếng vọt qua bọn họ đi xa. Vừa qua khỏi một con thuyền, hưu một tiếng lại thêm một đạo lưu quang hiện lên, lại vượt qua thêm một chiếc. Loại tràng diện thiên hạ anh hùng tụ tập, hàng trăm phi hành thơi tiến nhanh khuấy động phong vân, thế nhưng làm tâm trạng Dược Thiên Sầu có chút khởi lên nhiệt huyết mênh mông. Lúc này hắn mới phát hiện nhân gian thật sự quá nhỏ, mình làm ếch ngồi đáy giếng thời gian dài như vậy lại không hề hay biết nơi này mới
 
Chính là địa phương cho mình chân chính thi triển quyền cước a!
 
Là anh hùng hảo hán, khi quần hùng tập trung phải từ từ mà xem...Dược Thiên Sầu thở sâu, áp chế sự hưng phấn trong lòng, khuỷu tay đụng Đào Trung đang đứng bên người hỏi: "Lão Đào, có phải Tứ Thông từng đắc tội bọn hắn, sao đều dùng loại ánh mắt đó nhìn chúng ta?"
 
Đào Trung lườm hắn, nhưng hai ngày này đã có thói quen người này cái gì cũng không biết, luôn hỏi ra những vấn đề thật ngu ngốc, trả lời: "Tứ Thông trong thương hội liên mình hoàn toàn không có danh hào, sao có thể đắc tội nhiều người như vậy, nếu thật đắc tội nhiều người như vậy thì đã sớm đổ nát, thế nào còn có thể kiên trì đến bây giờ. Tất cả mọi người là vì đều muốn tiến vào Thần Khư Cảnh, ở nơi đó quy củ gì cũng đều là giả, đánh đánh giết giết cướp đoạt đồ vật như cơm bữa. Bây giờ mọi người nhìn qua như không có việc gì, nhưng nếu vào Thần Khư Cảnh lập tức biến thành kẻ địch, nhìn chúng ta với ánh mắt như vậy cũng thật bình thường. Ngươi nhìn kỹ xem, bọn hắn nhìn người khác cũng giống như vậy."
 
Nghe hắn nói như thế, Dược Thiên Sầu nhìn chung quanh, phát hiện thật đúng là như thế. Hắn sờ sờ cằm suy nghĩ, nguyên lai chuyện đánh đánh giết giết trong Thần Khư Cảnh đúng là chuyện binh thường, điều này có chút ý tứ. Nhân gian quá nhỏ hơn nữa còn là địa bàn của mình thật không có phương tiện buông tay mà làm, Tiên giới có vẻ như có không ít người, thời gian thật dài không được làm đã ghiền, lão tử thích!
 
Trải qua gần hai ngày rưỡi phi hành thật nhanh, tốc độ phi hành thơi rốt cục chậm lại, đang chậm rãi hạ thấp độ cao. Dược Thiên Sầu nhanh chóng thò đầu ra đánh giá, phía dưới là núi non bằng đá hoa cương mênh mông vô bờ, cơ hồ nhìn không thấy màu xanh biếc, một mảnh bình đài thật lớn do nhân công mở ra nơi nơi đều là dòng người nhốn nháo. Lúc này trên không trung không biết có bao nhiêu phi hành thơi rớt xuống, cũng có những người trang phục lòe loẹt lên lên xuống xuống khắp bầu trời, cảnh tượng vô cùng bận rộn.
 
Dược Thiên Sầu nhìn thấy ánh mắt tỏa sáng, hưng phấn chà xát bàn tay, phát hiện nơi này so với đại hình hội giao lưu kiếp trước còn náo nhiệt hơn gấp mấy lần, mà con người hắn thích nhất là xem náo nhiệt. Hắn tin chắc địa phương càng nhiều người, mới là địa phương dễ phát tài nhất.
 
Phía dưới người quá nhiều, vốn không thể đáp xuống, Mục Binh gọi mọi người bay xuống trước, sau đó ở trên không trung thu lại phi hành thơi, Nam Thiên Long được chỉ thị, một mình ly khai không biết đi đâu.
 
Mọi người đứng trên không trung chờ đợi, Dược Thiên Sầu thiếu chút nữa bị dòng người đông đúc phía dưới làm hoa mắt, ánh mắt nhìn lên tòa núi đá cực lớn phía xa xa, dưới chân núi có một hang động lớn đường kính mấy chục thước, ở ngoài có một đám kim y nhân đang đứng. Đồng tử Dược Thiên Sầu hơi co rút, trang phục của những kim y nhân giống như tiếp dẫn sứ hắn từng gặp qua tại Thăng Tiên Thai. Hắn đưa mắt quét nhìn không trung bốn phía, phát hiện không ít kim y nhân phân tán đang yên lặng nhìn chăm chú vào dòng người bên dưới. Không bao lâu Nam Thiên Long lại nhanh chóng bay trở về, hướng Mục Binh chắp tay nói: "Sư phụ, tìm được quầy hàng của chúng ta, mời." Mục Binh nhìn mọi người gật đầu, hai cha con dẫn mọi người cùng Nam Thiên Long bay đi, ở một địa phương ngay biên duyên ngừng lại. Tuy rằng ngay biên duyên, nhưng lưu lượng người cũng không ít, phía sau còn có thật nhiều người đang dựng lều.
 
Nam Thiên Long thiểm vào khoảnh đất trống giữa hai gian lều, hướng dòng người quanh thân chắp tay la lớn: "Chư vị xin hãy nhường một chút, đây là sân bãi mà Tứ Thông thương hội chúng ta được phân chia, cần dựng quầy hàng, thỉnh các vị nể mặt một chút." Lưu lượng người cũng thật phối hợp, lập tức chen chúc tách ra ngoài, về tới đường chính đang thông hành.
 
Mục Binh mang theo mọi người nhanh chóng rơi xuống mành đất trống, Nam Thiên Long tức khắc lấy từ trong túi trữ vật ra đại lượng trúc mộc, chuẩn bị dựng quầy hàng cho Tứ Thông thương hội...
 

Tinh Thần Châu - Chương #804


Báo Lỗi Truyện
Chương 804/1255