Chương 796: Gây nên đại họa


Sau khi ứải qua ngàn vạn gian khổ, đem tất cả manh mối liên kết với nhau. Ngay trong khoảnh khắc này, đột nhiên Dược Thiên Sầu mới hiểu ra, sở dĩ Tử Hỏa hành tung xuất quỷ nhấp thần, khiến cho người ta không thể nhìn thấy nó, cũng không phải vì nó biết cách ẩn thân, mà nguyên bản là do nó phân tách nhỏ ra, tới mức mà dựa vào mắt thường không thể nhìn thấy được. Nếu chính mình đã tin rằng nơi đây có Tử Hỏa, như vậy nơi này khẳng định cũng chính là nhãn trận của Thiên Địa Càn Khôn đại trận. Vì sao cố tình lại không thể nhìn thấy được Tử Hỏa đây?
 
Hiện giờ Dược Thiên Sầu đã minh bạch rồi, không phải mình không nhìn thấy Tử Hỏa, mà bởi vì Tử Hỏa đã phân tán ở bên trong nhãn trận. Chẳng trách lúc đầU Minh tiến vào liền cảm giác trong không trung mơ hồ có những đốm lửa li ti màu tím. Hóa ra chính bản thân mình đang ở giữa thế giới Tử Hỏa, thế nhưng còn đi tìm kiếm nó khắp nơi nơi. Bảo sao có thể tìm ra nó được chứ?
 
Đáng lẽ chính mình ngay từ ban đầu đã không nên dùng Hỏa Quyết đề ngạnh kháng sức nóng ứong cái địa phương này. Kết quả ăn không trả tiền nên mới phải chịu nhiều đau khổ như vậy...!
 
Sức nóng xung quanh khiến cho người ta càng lúc càng khó chịu, và cũng làm cho Dược Thiên Sầu hồi tỉnh từ trong cơn trầm tư suy nghĩ. Thoáng bình tĩnh quét mắt nhìn bốn phía xung quanh, thần kiếm cắm dưới mặt đất, Dược Thiên Sầu bắt đầu ngừng vận chuyển Hỏa Quyết chống lại sức nóng khủng bố xung quanh nơi này. Ngược lại bình tĩnh hấp thu hỏa nguyên tố rải rác ở bên trong không khí...
 
Suy nghĩ của hắn đã đúng, bất quá vẫn quên mất một chuyện tối trọng yếu chính là, lúc này bản thân hắn đang đứng giữa không gian tràn ngập Tử Hỏa, dưới tình huống không vận công chống cự sức nóng thì cũng chẳng khác nào là muốn tự sát. Giống như lúc hắn hấp thu Thanh Hỏa cùng Hắc Hỏa, đều đứng ở bên cạnh mà thu thập, nếu mạo muội xông vào, đồng dạng cũng chỉ còn một con đường chết mà thôi.
 
Quyết định xung động nhất thời, đã khiến cho Dược Thiên Sầu nếm trải quả đắng. Ngay khi ngừng vận công, thì sức nóng giống như đánh tới chỗ sâu nhất trong tâm thần của hắn, khiến cho hắn đau đớn như liệt diễm phân thần. Còn chưa kịp rống lên thì cả người đã mất đi trực giác ngã gục xuống dưới đất...
 
May mắn đúng lúc này, dưới bụng của hắn liền bạo phóng ra kim quang chói mắt, đem toàn thân hắn bao trùm lấy, nhanh chóng xua tan đi cơn nóng khủng bố đang lan tràn đến.
 
Một cỗ chân khí thanh lương theo đan điền truyền đi khắp tứ chi bách hải xong, thì lúc này Dược Thiên Sầu mới hồi tỉnh, vừa mở mắt ra liền biết mình đã làm cái chuyện điên rồ, nhanh chóng đứng lên, lại phát hiện ra sức nóng xung quanh dường như không dám tới gần mình nữa. Đây là đã xảy ra chuyện gì?
 
Ánh mắt rơi xuống thanh thần kiếm ở trước mặt, nhãn tình không khỏi sáng lên. Chẳng lẽ vừa rồi thần kiếm đã phát uy bảo hộ cho mình?
 
Dược Thiên Sầu càng nghĩ càng cảm thấy sự tình đúng là như thế. Bất quá sau khi thanh tỉnh, thì sức nóng dường như lại có xu hướng tiếp cận đến. Khiến cho hắn không dám chần chừ, nhanh chóng khoanh chân ngồi xuống đem Hỏa Quyết vận chuyển lên tới mức cực hạn.
 
Chuyện kì quái cũng xảy đến rất nhanh, ngay khi hắn bắt đầu vận chuyển pháp quyết, chuẩn bị hấp thu những điểm tinh linh màu tử sắc bên trong không khí, thì sức nóng xung quanh đang bức tới dường như vừa nhìn thấy quái vật, nhanh chóng chen nhau bỏ chạy tán loạn, ước gì càng giãn cách xa hắn thì càng tốt. Mặc cho Dược Thiên Sầu hấp thu như thế nào, đánh chết cũng không chịu qua. Đảo mắt một cái, sức nóng quanh người Dược Thiên Sầu liền giảm xuống cập tốc...
 
"Còn muốn chạy sao!" Dược Thiên Sầu mở miệng quát, nhìn bốn phía xung quanh, vội vàng phóng xuất ra một đoàn chân khí cực nóng lên trên không trung, muốn dùng hấp tinh đại phép, mạnh mẽ đem những điểm tinh linh mắt thường không thể nhìn thấy hút vào bên trong cơ thể.
 
Sau khi hút những điểm tinh linh này vào bên trong cơ thể, Dược Thiên Sầu cũng đã xác thực rằng những điểm tinh linh này đúng là tử hỏa nguyên tố. Thế nhưng còn phát hiện rạ, chúng nó còn tinh xảo hơn thanh hỏa nguyên tố gấp trăm ngàn lần. Chẳng trách sau khi phân tán ra, đã khiến cho người ta khó có thể dùng mắt thường để nhìn thấy được, nguyên lai chính là như vậy!
 
Đoàn tiểu tinh linh màu tử sắc giống như tù phạm, một mực ngoan cường chống lại, có vẻ như tụi nó không phục lắm. Nhưng sau khi bị dồn xuống đan điền liền nhìn thấy viên hồng châu, thì lập tức hưng phấn lên, chủ động phóng tới xoay quanh hồng châu hai vòng, dường như đang thương lượng với hồng châu chuyện tình gì đó. Đợi tới lúc đối phương đồng ý, đoàn tiểu tinh linh rất nhanh chui vào bên trong viên hồng châu.
 
Ngay trong khoảnh khắc tử hỏa nguyên tố chui vào, viên hồng châu bất tri giác liền bạo phát ra hồng quang chói lọi, chiếu sáng cả đan điền. Dược Thiên Sầu còn đang âm thầm mủn cười, thì phát hiện ra bên trong đan điền dường như đã xảy ra biến hóa cực lớn. Những đám tử hỏa nguyên tố xung quanh đã thôi không còn lảng tránh mữa, mà dần dần tập trung ở trên không trung họp thành một đoàn mây mù màu tử sắc. Theo Hỏa Quyết vận chuyển, chúng nó chui vào từng lỗ chân lông trên cơ thể Dược Thiên Sầu, tiến sâu vào trong kinh mạch, tràn xuống đan điền. Rất nhanh xoay quay viên hồng châu rồi cùng hòa nhấp vào bên trong đó. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
 
Tử hỏa nguyên tố tràn vào đan điền, thẳng đến khi thể tích của viên hồng châu lớn gấp đôi bình thường, nó mới ngừng hấp thu. Thấy không còn chỗ dung nhấp, tử hỏa nguyên tố lại quay ra tràn đến tứ chi bách hải, xâm nhấp vào mỗi một khỏa tế bào bên trong cơ thể của Dược Thiên Sầu.
 
Lúc này đám mây tím trên đỉnh đầu Dược Thiên Sầu càng lúc càng dày đặc hơn. Khí hậu trong thiên địa cũng đột ngột thay đổi, sắc trời trở nên hôn ám không nhìn thấy ánh sáng, trong đám mây tím trên không những lóe ra những tia điện quang mang hình thù kì dị. Lúc này Dược Thiên Sầu đã chậm rãi đứng lên, phóng mắt lên không trung ngắm nhìn kì quan thiên nhiên. Đám mây màu tím trên không trung dường như đang dần dần tản ra, chậm rãi hình thành một trăm linh tám khối cầu lửa màu tím chói mắt, xếp theo trận hình kim tự tháp, rồi cứ như thế phiêu phù ở trên không trung hôn ám.
 
Dược Thiên Sầu nhìn chằm chằm vào trận pháp hình thành ở trên không trung, thoáng ngần người ra, đợi cũng đã lâu mà không thấy chúng nó phân tách. Trong lúc nhất thời ngứa tay, muốn thử xem chính mình sau khi hấp thu Tử Hỏa, liệu có thể thao túng được một trăm linh tám khối cầu lửa màu tử sắc này hay không.
 
Nâng tay hướng lên trên không trung, tập trung nhắm vào khối cầu lửa màu tím xếp ở trên cùng, vận chuyển Hỏa Quyết, thuận lợi tách khối cầu nằm ở trong trận hình mang ra, chậm rãi phiêu phù về bên cạnh người mình.
 
Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc tách khối cầu ra khỏi trận hình, thì trận hình bỗng dưng lung lay, dường như đã mất đi trạng thái cân bằng. Khiến cho một trăm linh bảy khối cầu khác trở nên lảo đảo, loạn thành một đoàn.
 
"Ta kháo!" Dược Thiên Sầu khẽ kinh hô, theo bản năng cảm giác giống nhU Minh vừa gây ra một cái đại họa gì đó. Liền liều mạng đem khối câu kia trả về chỗ cũ, nhưng trận hình đã phá vỡ, hết thảy cố gắng đều chỉ là vô dụng.
 
Ngay trong lúc trận hình rối loạn, trên không trung liền phát ra những tiếng nổ oanh động. Dưới mặt đất dường như cũng rung chuyển dữ dội...
 
Bên ngoài Đông Cực Thánh Thổ, trên Huyền Huyền Đảo...
 
Nam Minh lão tổ thuấn di phóng lên trên đỉnh núi, ánh mắt không ngừng lóe ra tinh quang ngắm nhìn chằm chằm theo phương hướng khai mở Đông Cực Thánh Thổ ở trên không trung. Nơi đó đang phát sinh ra những thanh âm bạo nổ, không biết là đã xảy ra chuyện gì. Đúng lúc này bỗng dưng cảm giác dưới chân rung chuyển dữ dội, vừa nhìn xuống liền phát hiện ra cả Huyền Huyền Đảo thế nhưng lại đang lắc lư, những khối đá khổng lồ trên núi đang nong ra, lăn xuống bên dưới hải vực.
 
Mà ngoài biền khơi, cuồng phong cũng đang gào thét cuốn đến, từng cơn sóng dữ cao tới vài trượng hung hăng đáp vào bờ. Ngọn núi lửa trầm mặc trên Huyền Huyền Đảo không biết bao nhiêu năm tháng qua, lúc này cũng bắt đầu bốc lên những cột khói đen ngun ngút, có vè như muốn phun trào dung nham...
 
Nam Minh lão tổ không khỏi kinh hãi, lúc này vội vàng vận chuyền chân nguyên, hướng về phía dưới Huyền Huyền Đảo mà vận sức rống lớn: "Toàn bộ chúng đệ tử Huyền Huyền Đảo nghe lệnh, mau chóng rời khỏi đảo ngay lập tức.., mau chóng rời khỏi đảo ngay lập tức..."
 
Thanh âm mười phần trung khí bao trùm cả Huyền Huyền Đảo. Chúng đệ tử trên đảo vốn đang thất kinh, lúc này nhận được hiệu lệnh của Nam Minh lão tổ, liền vội vàng lắc mình phóng lên trên không trung...
 
"Oanh" Ngọn núi lửa trên Huyền Huyền Đảo rốt cuộc cũng đã phun trào...
 
Một con cự long màu hồng sắc đang dang rộng cánh chở Nam Minh lão tổ từ trên không trung hạ xuống mặt biển, Nam Minh lão tổ đứng trên lưng con phi long mà diễn cảm u sầu, trong đôi co ngươi tản xuất ra ánh mắt bi thương, tận mắt ngắm nhìn Huyền Huyền Đảo dần dần chìm xuống biển sâu...Nam Minh lão tổ không biết rằng, lúc này không chỉ có mỗi Huyền Huyền Đảo của hắn bị nhấn chìm xuống dưới biển sâu, mà một trăm linh bảy hòn đảo không tên khác, xoay quanh bên ngoài Đông Cực Thánh Thổ, tất cả đều chìm xuống dưới lòng biển mênh mông.
 
Trong Đông Cực Thánh Thổ, tòa thành lớn nhất đó chính là Tiên Thành. Lúc này đám tiên nhân ở trong thành đều bay ra ngoài, kinh nghi bất định nhìn chằm chằm lên trên không trung. Thiên địa hôn ám, sấm sét lóe ra từng tràng, ai cũng không hiểu là đã xảy ra chuyện gì...
 
Bên dưới lòng đất, đám người Minh Giới đồng dạng cũng cảm nhận được những biến đổi lớn trong thiên địa, không gian dưới lòng đất cũng đang sụt lở, bọn hắn sôi nổi trốn tránh. Minh Giới Thánh Nữ đứng một mình bên trong thánh điện, tuy rằng cảm thụ được dưới lòng đất rung chuyển dữ dội, nhưng nàng vẫn không hề sợ hãi. Im lặng nhìn chăm chú vào bức phù điêu trên vách tường, quan sát bóng lưng cao lớn của Minh Hoàng...
 
Đúng lúc này, có bốn gẫ tu vi cao thâm thuấn di xông vào, bình thường bọn hắn sẽ không dám ngang nhiên như thế này. Nhưng hôm nay bỗng dưng phát sinh biến hóa, cũng bất chặp quy củ. Nhất tề khom lưng hành lễ, người cầm đầu sốt ruột nói: "Thiên địa xảy ra biến hóa nghiêm trọng, ở dưới này quá mức nguy hiểm. Chúng ta thề chết bảo vệ Thánh Nữ tạm thời tránh lên trên mặt đất, xin Thánh Nữ hãy cấp tốc ly khai."
 
Bất quá Thánh Nữ Minh Giới lại không chút hoang mang, khom lưng hướng chân dung Minh Hoàng trên bức phù điêu hành lễ. Theo sau xoay người nhìn bốn người, chậm rãi nói: "Mau truyền lệnh xuống, mọi người tập hợp, chuẩn bị quay về Minh Giới, Thiên Địa Càn Khôn đại trận sắp phá giải rồi..."
 

Tinh Thần Châu - Chương #796


Báo Lỗi Truyện
Chương 796/1255