Chương 770: Thiểm lượng đăng tràng


Nói tới Hoàng Thiên đang ăn cánh chim, thật đúng là nhất tuyệt. Có lẽ do nhàn đến đản đông lên luyện ra, nói chung làm Dược Thiên Sầu sợ hãi than không ngớt. Một cánh chim toàn bộ nhét vào trong miệng, nhấm nuốt một trận, lập tức xương thịt chia lìa, thịt trôi xuống bụng mà phun ra toàn bộ là xương xẩu không còn dính chút thịt nào. Lần này hắn đang ăn, không nghĩ qua chợt mắc nghẹn ngay cổ họng, khó chịu "phốc" một tiếng toàn bộ phun ra, vuốt vuốt cổ ho khan một trận.
 
Trên mặt Dược Thiên Sầu dính toàn bộ thức ăn màu trắng lẫn vàng, hắn hoàn toàn trợn tròn mắt, đưa tay lấy xuống thịt nát trên chân mày, lại chậm rãi tháo xuống miếng xương dính trên đầu đầy bún tóc, lại nhìn một bàn thức ăn lẫn rượu bị ô nhiễm, khuôn mặt lập tức đen thui xuống tới, trầm giọng nói: "Hoàng Thiên lão nhi, đây là ý tứ gì? Ngươi ta là quan hệ hợp tác, đừng tưởng rằng tu vi ngươi cao là có thể tùy ý khi nhục người. Lão tử không để cho mình bị đẩy vòng vòng...
 
Hoàng Thiên ho khan một lát xua tay nói: "
Nói cần thận nói cần thận, cần thận tai vách mạch rừng. Sao có thể nói những lời vọng ngôn đến Tiên Quân như vậy."
 
Dược Thiên Sầu không nói một lời, đi tới vách cửa hàng tìm một khối vải vóc tốt nhất "
" một tiếng xé xuống lau mặt, lại lau đầu đầy bím tóc, hất hết thịt vụn trên đầu xuống, khi đã sạch sẽ, hắn lại xé mảnh vải lau mỡ dầu trên tay, vừa lau vừa hừ lạnh nói: "Là ngươi nói Cơ Vũ là mỹ nữ, ở trong mắt lão tử, không ngực không mông làm gì là mỹ nữ. Lẽ nào hỏi một chút cũng không được sao? Chỉ với lá gan nhỏ xíu đó của ngươi, còn muốn len lén rời khỏi Thiên Địa Càn Khôn đại trận?"
 
"
Tiểu tổ tông của tạ, nói cần thận! Nói cần thận!" Hoàng Thiên đứng bật lên, bước nhanh tới đưa tay muốn cho hắn dừng lại, cử động của hắn không khác gì muốn cầm lấy mảnh vải trong tay Dược Thiên Sầu nhét luôn vào miệng hắn.
 
"
Xuy!" Dược Thiên Sầu châm biếm một tiếng, tiện tay ném mảnh vải xuống đất, đưa mắt nhìn rượu và thức ăn trên bàn, phất tay nói: "Nhã hứng đều bị ngươi làm mất hết, đi trước đây, chuyện này ngươi mau đi hỏi thăm..." Nói xong chặp một tay sau lưng hoảng hoảng đi ra ngoài. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
Hoàng Thiên nhìn hai mành vài trên mặt đất không biết nói gì, trong khoảng thời gian này hắn rốt cục lãnh giáo người này, mềm cứng không ăn, uy hiếp cũng vô dụng. Tuy rằng tu vi của mình cao hơn hắn rất nhiều, bỏ vào trong mắt người bình thường còn không phải nơm nớp lo sợ, nhưng tên này căn bản không thèm nhìn những thứ này. Mỗi ngày hắn đều dây dưa thúc giục, khiến cho bản thân mình giống như thiếu tiền hắn, mỗi ngày ăn uống toàn món ngon nhất không phải trả tiền thì thôi, còn bình thường mang theo một đám thổ dân đi khắp Hoàng Thổ thành mua sắm đều ghi nợ cho mình...Hoàng Thiên đột nhiên có loại cảm giác mình đã chọc phải tên vô lại!
 
Không quan hệ, ta nhẫn! Chỉ cần đi ra được Thiên Địa Càn Khôn đại trận lập tức làm thịt tiểu tử này...Hoàng Thiên vốn nghĩ như vậy.
 
Dược Thiên Sầu há có thể không biết Hoàng Thiên chịu nén giận là có dự định gì, nhưng hắn cũng không vạch trần, đã như vậy, lão tử sẽ không khách khí...Hiện tại hắn mang theo đám người Bác Lực, ở khách sạn tốt nhất, ăn tửu lâu tốt nhất, dù sao không cần bản thân mình bỏ tiền, chỉ cần thấy ở Hoàng Thổ thành có vật gì, mà hắn nghĩ trong ô Thác Châu cần dùng, hết thảy đều mua vào đem ghi nợ trên đầu Hoàng Thiên, đồ vật thì bỏ vào ô Thác Châu! Dược Thiên Sầu nghĩ mình đúng là một nam nhân biết lo cho gia đình!
 
Trải qua một đoạn thời gian, cuộc sống của đám người Bác Lực tạm ổn tư nhuận, đều có điểm vui đến quên cả trời đất. Cũng không ai nhắc lại chuyện quay về Thực Nhân tộc. Toàn bộ Hoàng Thố thành a! Nên lấy thì lấy, nên ăn thì ăn, hết thảy đều miễn phí! Mỗi ngày đi theo Dược Thiên Sầu ăn ngon uống ngon, thật là sảng khoái!
 
Hoảng hoảng đi ra cửa hàng y phục, hắn chợt nhíu mày, bước chân càng nhanh hơn, cấp tốc quay về khách sạn, đóng cửa biến mất bên trong phòng...
 
Vừa về đến Thuận Thiên Đảo, liền thấy Mộc Nương Tử đang chờ hắn, Dược Thiên Sầu nhìn thoáng qua chung quanh không phát hiện có điều gì dị thường, hồ nghi hỏi: "Mộc Nương Tử, có phải xảy ra chuyện gì hay không?"
 
Mộc Nương Tử đầu tiên trợn tròn mắt há hốc nhìn kiểu tốc siêu khốc của Dược Thiên Sầu, còn có làn da màu đồng cổ, sửng sốt một lúc lâu mới đem chuyện Văn Lan Phong tới đây tìm hắn, kết quả bị nàng gọi tới Nam Hải Tử Trúc Lâm, lại nhận được Lộng Trúc truyền tin hỏi chuyện kể lại cho hắn nghe một lần.
 
"
Văn Lan Phong bị thương? Bằng tu vi của hắn, hôm nay tu chân giới còn có ai có thể đà thương hắn?" Dược Thiên Sầu sửng sốt, lập tức hơi kinh hãi nói: "Chẳng lẽ bên Linh Phương cốc đã xảy ra chuyện?" Phản ứng đầu tiên của hắn hầu như không khác gì Lộng Trúc.
 
"
Ngươi canh chừng nhà, ta đi Nam Hải Tử Trúc Lâm." Dược Thiên Sầu tùy tiện dặn một câu, lập tức biến mất tại chỗ.
 
Tử Trúc Lâm, Lộng Trúc vẻ mặt âm trầm từ hậu viện quay trở về, Phù Dung và Tử Y khó hiểu nhìn nhau. Văn Lan Phong khẩn cấp hỏi: "
Lộng Trúc, thế nào? Có tin tức của Dược Thiên Sầu không?"
 
Lộng Trúc vẻ mặt tối tăm trầm giọng nói: "
Hiện tại ta thực sự hoài nghi lão Tất giao Yêu Quỷ Vực sai người, tên tiểu tử vô liêm sỉ không biết lại chạy đi nơi nào lêu lổng, rời khỏi Yêu Quỷ Vực đã thời gian dài, vẫn chưa thấy trở về qua. Hắn thật đúng là vui vẻ!"
 
Ý tứ của hắn rất rõ ràng, biểu thị không hỏi được tin tức của Dược Thiên Sầu. Tử Y và Phù Dung thoáng thở phào nhẹ nhõm, đây chính là điều mà hai người hi vọng, về phần Yêu Quỷ Vực có giao sai người hay không, hai nữ nhân cũng không có khái niệm gì.
 
Vẻ mặt Văn Lan Phong dâng lên vẻ thê lương, kết quà hỏi chuyện của Lộng Trúc cũng không khác gì hắn. Hắn không khỏi bất đắc dĩ nói: "Lộng Trúc, ngươi hãy nghĩ kỹ lại, xem có ai còn có thể biết được Dược Thiên Sầu ở nơi nào."
 
Lộng Trúc trầm mặc một trận, khẽ lắc đầu nói: "
Không biết." Lập tức trong mắt hắn hiện lên một đạo tàn khốc, hừ lạnh nói: "Không phải chỉ là một Yến Truy Tinh thôi sao? Tu chân giới từ lúc nào tới phiên hắn hoành hành? Để ta đi gặp hắn, ta không tin tưởng không thể thu thập hắn, đi, đi Linh Phưong cốc!"
 
"
Không được!" Văn Lan Phong gấp giọng khuyên can: "Ta lo lắng lúc này Lộ Nghiên Thanh đã thành con tin trong tay hắn. Nếu chúng ta trờ lại hắn không nhìn thấy Dược Thiên Sầu, chỉ sợ sẽ hạ độc thủ đối với Lộ Nghiên Thanh...
 
"Văn Lan Phong, ngươi thanh tỉnh một chút cho ta." Lộng Trúc quay người gầm lên một tiếng, bi thống chỉ vào Văn Lan Phong nói: "Nam tử hán đại trượng phu đỉnh thiên lập địa, có chuyện nên làm có chuyện không nên làm, hiện tại đã là lúc nào rồi, ngươi còn cố kỵ chuyện này? Ngươi càng sợ bị quản chế thì lại càng dễ bị người quản chế, ta nói cho ngươi, cũng không sợ đánh vỡ huyễn tưởng của ngươi. Nếu Yến Truy Tinh dám làm như vậy, sẽ không bao giờ lưu lại hậu hoạn, vốn hắn sẽ không bao giờ bỏ qua cho ngươi và Lộ Nghiên Thanh. Dù Dược Thiên Sầu có đi, hắn cũng sẽ không buông tha cho Lộ Nghiên Thanh, tỉnh tỉnh đi!"
 
"
Không!" Văn Lan Phong lắc đầu nói: "Ta không thể mạo hiểm chuyện này, không thử xem thế nào biết không cơ hội? Chỉ cần tìm được Dược Thiên Sầu, hay là còn có hi vọng."
 
"
Ngươi..." Lộng Trúc bị hắn làm tức giận đến không biết nói gì, phất tay mắng: "Cút con mẹ ngươi đi! Ngươi thích đi tìm ai thì đi mà tìm, lão tử tự mình đi, nếu như không thu thập được Yến Truy Tinh, Lộng Trúc này ngày sau không cần lăn lộn trong tu chân giới."
 
Dứt lời hắn lắc mình bay đi, ai biết Văn Lan Phong lại thuấn di túm cánh tay hắn, thê lương lắc đầu nói: "Lộng Trúc, không tới vạn bất đắc dĩ không thể làm như vậy...
 
"
Cút ngay!" Lộng Trúc quát. Nhưng Văn Lan Phong vẫn không chịu buông tay, kết quả hai người giằng co, trong lúc tranh chấp, lúc này Văn Lan Phong kinh ngạc quan sát Lộng Trúc nói: "Ngươi đã đột phá Hóa Thần hậu kỳ?"
 
Lộng Trúc không nói gì, thì ra hiện tại ngươi mới phát hiện, thực sự là bị sắc đẹp làm mất trí, Tử Y và Phù Dung nhìn thấy hai vị trưởng bối giằng co cũng không biết nên làm thế nào cho phải, giúp ai cũng không được, khuyên ai cũng không xong.
 
Đúng lúc này, tận sâu trong Tử Trúc Lâm đột nhiên có người tấm tắc nói: "
Ai đột phá Hóa Thần hậu kỳ vậy? Ngưu bức như thế? Là Lộng Trúc tiền bối sao?"
 
Thanh âm kia làm mọi người ở đây đều cảm thấy rất quen thuộc, trong tích tắc ánh mắt mọi người đều nhìn về hướng thân ảnh đang hoảng động tận sâu trong rừng trúc.
 
"
Thùng thùng đông...Truyền đến thanh âm người nào đó dùng ngón tay búng vào thân trúc, lại nghe người nọ nói: "Từ trúc thật đẹp, Lộng Trúc tiền bối, ngươi không thể chi ích kỷ giữ cho riêng mình a! Phải tặng cho ta một ít, đều nói gậy trúc đại biểu cho quân tử, trên Thuận Thiên Đảo xác thực cần gậy trúc đến làm nổi bật hình tượng của ta. Hư tâm trúc hữu đê đầu diệp, ngạo cốt mai vô ngưỡng diện hoa.., chậc chậc! Cùng ta quả thực là tuyệt phối! Hoa mai ở Quỷ trang cũng phải nhổ trồng thêm một ít...
 
Loại phong cách nhã nhặn không có vẻ quy củ làm mấy người đưa mắt nhìn nhau. Nếu không biết là ai đã tới thì mới là lạ, bốn người hầu như đồng thanh nói: "Dược Thiên Sầu!"
 
Chỉ thấy Dược Thiên Sầu chắp tay sau lưng hoảng hoảng từ trong một đường nhỏ tận sâu trong rừng trúc đi ra, chính hắn sợ rằng cũng không biết sự xuất hiện đột ngột của mình làm người ta chấn động bao nhiêu, nói chung mấy người đều trợn tròn mắt.
 
Đầu của hắn đầy bún tóc dị thường nổi bật, hơn nữa làn da màu đồng cổ, hầu như làm cho người ta nhận không ra hắn là ai. Cũng may lúc này hắn còn mặc y phục, giả như hiện tại hắn đang mặc da thú của Thực Nhân tộc, nói vậy sẽ đem toàn bộ bốn người chấn mộng.
 
Vẻ mặt Phù Dung vô cùng kinh ngạc nhìn chính nam nhân của mình. Đôi mắt Tử Y lại lóe sáng đầy vẻ hiếu kỳ, sưu một tiếng chạy qua, đưa tay nắm lấy bím tóc trên đầu Dược Thiên Sầu, ngạc nhiên nói: "Dược Thiên Sầu, sao đầu ngươi lại làm thành như vậy? Thật xấu xí!"
 
"
Đi!" Dược Thiên Sầu hất tay nàng ra, hừ lạnh nói: "Nam nữ thụ thụ bất thân, không cho phép tùy tiện sờ ta." Da mặt Tử Y cũng đã sớm luyện thật dầy, vẫn theo dõi đầu hắn, hai người cùng nhau đi vào Trúc Lang Phúc Địa.
 
Phù Dung thật hưng phấn chạy tới đón, Dược Thiên Sầu nắm tay nàng cười nói: "
Ờ chỗ này có quen không? Không ai khi dễ nàng chứ?" Phù Dung gật đầu, lại lắc đầu, nói chung thật cao hứng.
 
Lộng Trúc nhìn chằm chằm mái tóc của Dược Thiên Sầu hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần, ngây ngốc hỏi: "
Tiểu tử ngươi đã chạy đi đâu, thế nào biến thành như vậy?"
 
Dược Thiên Sầu cũng chậm rãi thả tay Phù Dung, trên mặt mang theo vài phần âm mai, hí mắt nhìn chằm chằm Văn Lan Phong trầm giọng nói: "
Xem ra Văn tiền bối thụ thương không nhẹ a! Nghe nói Văn tiền bối đang tìm ta, chẳng hay có gì phải làm sao?"
 
Văn Lan Phong cũng bị kiểu tóc của hắn làm kinh sợ, không biết hắn lại đang làm gì. Lúc này nghe vậy liền hồi phục lại, vội vàng hô: "
Dược Thiên Sầu, mau theo ta đi Linh Phương cốc, có chuyện trên đường chậm rãi nói."
 
"
Không vội! Trước tiên nói rõ sự tình cũng không trễ." Dược Thiên Sầu dị thường lãnh tĩnh nói.
 
Việc này cũng không thể cưỡng bách, lúc này Văn Lan Phong đem sự tình trải qua đại khái nói lại một lần. Kết quả Dược Thiên Sầu nghe được liên tục cười nhạt, sau khi nghe xong, hắc hắc cười lạnh nói: "
Thật đúng là ba ngày không đánh đã dám nhảy lên mái nhà lật ngói, nhảy thật cao a! Cẩu đông tây, lão tử không tìm ngươi đã tốt lắm, ngươi ngược lại chủ động tìm tới cửa, tốt! Có bản lĩnh...
 

Tinh Thần Châu - Chương #770


Báo Lỗi Truyện
Chương 770/1255