Chương 751: Hậu quả tham ăn


"Lão yêu quái, ta đã hỏi thăm tên cho ngươi. Hoàng Thiên này rốt cục là thần thánh phương nào, không ngờ lại trốn ở chỗ này giả vờ trang bức."
 
Mấy người đi trên đường cái, Dược Thiên Sầu truyền âm hỏi nhưng cũng không quay đầu lại. Ngạc Tiên Quân không cho là đúng trả lời: "Cho tới bây giờ không có nghe nói qua về nhân vật này, có lẽ ngày xưa tại Tiên giới cũng không nổi tiếng. Ta chỉ là ngẫu nhiên từng gặp qua hắn, bằng không nếu thật là nhân vật đỉnh đỉnh đại danh của Tiên giới, ta không có khả năng không biết hắn là ai."
 
Dược Thiên Sầu ngẫm lại cũng phải, tìm một hẻm nhỏ, kéo mọi người vào thay y phục.
 
Đợi khi trở ra, cả đám cũng đã nhìn tươm tất hơn, nhưng kiều tóc còn phải sửa sửa. Mấy người Bác Lực lần đầu tiên mặc y phục như vậy, có vẻ có chút không được tự nhiên, thỉnh thoảng kéo bên này lại kéo bên kia. Mà Dược Thiên Sầu và Ngạc Tiên Quân có y phục che giấu, trong lòng cuối cùng cũng thư thái hơn rất nhiều.
 
Một cổ kiến trúc trang trí xa hoa, ngọn đèn huy hoàng nằm ngay bên cạnh đường đi. Đẳng cấp rõ ràng cao hơn những kiến trúc chung quanh, tòa lâu tên là Thiên Hương Lâu, chiêu bài được khảm đầy huỳnh thạch chiếu sáng. Chính là mục đích mà cổ An đưa mọi người đến lần này. Cổ An đưa mọi người đến đối diện Thiên Hương Lâu, liền dừng chân không dám tiến tới, hắn nhìn Dược Thiên Sầu, chữ thấp thỏm viết thẳng lên trên mặt. Hiển nhiên hắn biểu thị hoài nghi đối với tài lực của Dược Thiên Sầu. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
 
Còn chưa tiến vào Thiên Hương Lâu, hương vị thơm ngon đã xông vào mũi, Dược Thiên Sầu hít sâu một hơi, hưng phấn chà xát hai tay nói: "Ăn uống chơi đùa là tứ đại lạc thú của nhân sinh, ăn đứng đầu tiên, ngày hôm nay mọi người ăn thoải mái." Hắn vung tay lên, rất có vị đạo quỷ vào thôn càn quét.
 
Lúc này Ngạc Tiên Quân đứng ngay bên cười lạnh xối nước: "Ngươi thật xác định muốn vào đây ăn bữa cơm ăn một trận linh đình?"
 
"Tại sao lại không chứ?" Dược Thiên Sầu vô ý thức trả lời. Nhưng khi nhìn thấy vẻ cười nhạt trên mặt Ngạc Tiên Quân, nhất thời hiểu được thâm ý trong lời hắn nói. Vừa rồi sự giáo huấn bên trong cửa hàng y phục vẫn còn rõ ràng trước mắt.
 
Hôm nay trong Thiên Hương Lâu người đến người đi, đừng tưởng rằng thay đổi y phục thì người ta sẽ không biết ngươi là thổ dân. Kiểu tóc siêu khốc trên đầu rất nổi bật! Là tiêu chí của một trong bảy bộ tộc thổ dân nơi này, phỏng chừng không làm người khác chú ỷ cũng khó.
 
Thiên Hương Lâu bay ra hương vị vừa ngửi liền biết mỹ vị, nhưng cũng không phương tiện đi vào ăn một bữa no nê. Quả thật là chuyện đáng ăn năn trong cuộc đời a! Dược Thiên Sầu vò đầu gãi tai, biểu tinh trên mặt hiện lên chữ "phí của".
 
Mấy người Bác Lực ngửi được hương vị, không chút che giấu không ngừng nuốt nước bọt. Mà cổ An lại nhược nhược nói: "Nếu không thì thôi đi! Đổi một địa phương tiện nghi một chút cũng có thể điền đầy bụng." Hắn chỉ suy nghĩ cho Dược Thiên Sầu, chỉ sợ hắn không đủ tiền.
 
Ngạc Tiên Quân liếc mắt nhìn Dược Thiên Sầu, trên mặt có vẻ châm biếm, đột nhiên thần tình ngưng lại, chỉ thấy hai mắt Dược Thiên Sầu chiếu sáng, vì vậy nhìn theo ánh mắt của hắn, ra vẻ hắn đang nhìn khách nhân ra vào Thiên Hương Lâu.
 
Ngạc Tiên Quân còn chưa hiểu ra sao, đang muốn hỏi hắn đang nhìn thứ gì, đã thấy Dược Thiên Sầu hắc hắc cười gian nói: "Các ngươi ở đây chờ ta một chút, ta lập tức quay lại." Nói xong liền chạy nhanh như chóp, mấy người nhìn nhau, không biết rốt cục hắn muốn làm gì.
 
Ngay khi mấy người Bác Lực bị bụng đói kêu vang không ngừng, Ngạc Tiên Quân còn đang quan sát chung quanh bỗng nhiên ngần ra, bên tai có người truyền âm nói: "Lão yêu quái, ở đây. Dần bọn hắn cùng qua đây."
 
Hắn nghiêng đầu xem chỉ thấy Dược Thiên Sầu đang đứng trong hẻm nhỏ đối diện bên được giống như kẻ trộm hề hề thò đầu ra ngoắc ngoắc hắn.
 
"Hắn đang ở đối diện, chúng ta qua đó." Ngạc Tiên Quân gọi mấy người, mọi người nhìn thấy Dược Thiên Sầu trốn trong hẻm nhỏ đều cảm thấy có chút kỳ lạ, đầu đầy mờ mịt đi qua, sau khi vào hẻm nhỏ, phát hiện Dược Thiên Sầu đang đứng chắp tay sau lưng trong bóng tối đang nhìn mọi người nở nụ cười dâm đãng.
 
"Tiểu tử ngươi mờ mờ ám ám rốt cục muốn làm gì?" Ngạc Tiên Quân nhíu mày nói.
 
Dược Thiên Sầu cười cạc cạc hai tiếng, hai tay chặp sau lưng thò ra, chỉ thấy trên tay hắn cầm vài cái nón, đắc ý nói: "Chuyện rất đơn giản! Sao có thể làm khó được ta, tất cả mọi người đội mũ vào che mái tóc lại là xong." Vừa nói vừa phát mũ cho mọi người.
 
Mấy người cầm mũ đứng đờ ra, đám người Bác Lực không biết vì sao phải đội mũ, mà Ngạc Tiên Quân thuần túy là thật sự phục Dược Thiên Sầu, thì ra người này vừa chạy đi tìm mũ, cũng không biết là mua hay là trộm, nhưng khi cầm vào trong tay, xem màu sắc hình như có chút hơi cũ.
 
I"Muốn đi vào Thiên Hương Lâu ăn ngon một trận, mau đội nhanh lên." Dược Thiên Sầu vừa nói vừa đội lên đầu, vừa quấn bún tóc vừa hỏi Ngạc Tiên Quân: "Đại Ngưu, giúp ta nhìn xem đã nhét vào hết chưa, ách...Các ngươi phát ngốc cái gì, mau đội a! Dây dưa cái gì, không muốn đi ăn sao?"
 
Ngạc Tiên Quân hiểu được nguyên nhân vì sao phải đội mũ thì cũng thôi, nhưng vẻ mặt Cổ An sợ hãi, bởi vì hắn đang liên tưởng đến hậu quả đáng sợ khi thay hình đổi dạng ăn cơm bá vương. Bốn người Bác Lực dù có đánh chết cũng nghĩ không thông ăn
 
Iuống cùng đội mũ lại có quan hệ gì. Bất quá đều bị Dược Thiên Sầu cưỡng bức đều đội mũ lên...
 
"Chậc chậc! Biện pháp này tốt! Sau này có thể dùng nhiều một chút, đi, mở đường, hôm nay cho đã, lão tử có tiền!" Dược Thiên Sầu vung tay lên, bước theo hình dáng của những thổ hào thân sĩ, nghênh ngang dẫn đầu đi ra khỏi hẻm nhỏ.
 
Ngạc Tiên Quân nhìn Dược Thiên Sầu đang nghênh ngang đi phía trước, lắc đầu cười khổ, đó là nụ cười dở cười dở khóc, hắn rốt cục triệt để bội phục người này rồi, không phải chỉ là đi ăn thôi sao! Không ăn lại không thể đói chết ngươi, hà tất phải hao hết tâm tư như vậy, thực sự là vì muốn đạt được mục đích mà bất chấp thủ đoạn!
 
Cẩm tú đăng hoa dưới Thiên Hương Lâu tận hiển vẻ xa hoa lãng phí, hai vị tiếp khách đứng trước cửa đưa những vị quý khách nối đuôi nhau đi vào. Tuy rằng hai người tiếp khách nghĩ bảy vị quý khách không giống hình dạng kẻ có tiền, hơn nữa mũ cùng y phục rất không hài hòa, thế nhưng khi nhìn hình dạng bước đi của người đầu tiên chợt cảm thấy mình quá lo lắng, nên không dám chậm trễ khuôn mặt tươi cười đón chào.
 
Vừa vào Thiên Hương Lâu, liền có thiếu nữ thướt tha tiếp dẫn. Bên trong trang hoàng xa hoa trang nhã làm cho người ta có cảm giác mới mẻ, xác thực đủ làm kinh sợ người nghèo. Thế nhưng Dược Thiên Sầu căn bản không hề quan tâm, lão tử tới ăn cơm chứ không phải xem ngươi trang hoàng, huống chi hắn thực sự có tiền, hơn nữa kiến thức rộng rãi, tự nhiên không thể làm kinh sợ hắn. Thế nhưng đám người Bác Lực lại đờ ra, bọn họ đã quen sống trong thiên nhiên, làm gì từng gặp qua hoàn cảnh như thế này...
 
"Quỷ khách có vị trí đặt trước không?" Thiếu nữ thướt tha đi bên cạnh Dược Thiên Sầu dáng tươi cười uyển chuyển hàm xúc hỏi.
 
"Lão tử ăn thứ gì cũng phải xem tâm tình, muốn ăn liền ăn, chưa bao giờ dự định vị trí." Dược Thiên Sầu đưa mắt nhìn trên lầu, nghĩ ngồi dưới đất ăn không yên tâm, vì vậy rầm rộ vung tay lên nói: "Cho ta nhã gian tốt nhất trên lầu, đưa loại rượu tốt nhất."
 
Dáng tươi cười trên mặt thiếu nữ chợt cứng đờ, dừng một chút lại lần nữa lộ ra dáng tươi cười nói: "Trên lầu đã tràn đầy khách, nếu ngài không đặt chỗ trước, ta có thể tìm ở dưới lầu cho ngài."
 
Nghe nàng nói như vậy, Dược Thiên Sầu cũng không còn cách nào khác. Đây
 
I không phải địa phương cho hắn hoành hành, không thể làm gì khác hơn là gật đầu như ngầm đồng ý. Mà thiếu nữ cũng rất nhanh chọn được chỗ trống trong đại đường đầy ngập khách cho bọn họ. Ngay gần bên thang lầu đi lên lầu hai, tuy rằng vị trí không tốt, nhưng dù sao cũng là tới ăn uống, nên cũng không quá tính toán, sau khi ngồi xong
 
Thiếu nữ lại hỏi bọn họ chọn thức ăn gì, Dược Thiên Sầu lại dùng một câu nói...Rượu và thức ăn ngon nhất đưa lên đầy bàn là được!
 
Không hổ là tửu lâu tốt nhất Hoàng Thổ thành, hiệu suất phục vụ thật cao. Không bao lâu đã bày đầy đủ đầy bàn, người trong bàn ngoại trừ Ngạc Tiên Quân và cổ An vẫn còn bảo trì phong độ như trước, những người khác toàn bộ đều xăn tay áo cắn ăn nghiến ngấu, ra vẻ đều ôm tâm tính ăn xong lần này không biết lần sau còn cơ hội để ăn nữa hay không...
 
Ngạc Tiên Quân đích thật có điểm tu dưỡng, dù sao từng là một trong mười hai tiên quân nơi Tiên giới. Dạng mỹ thực gì chưa từng thấy qua, nhưng cổ An cũng không phải là có phong độ thật sự, mà là nhìn rượu cùng thức ăn đầy bàn mặt mày sầu khổ. Hắn đang suy nghĩ tới hậu quả kinh khủng khi không có tiền trà, bối cảnh Thiên Hương Lâu rất sâu, không phải người bình thường có thể chọc tới, huống chi là những thổ dân như hắn.
 
Đối mặt thức ăn ngon đám người Bác Lực cũng không còn khẩn trương, ăn như gió cuốn mây tan, đều trực tiếp dùng tay mà bốc. Bởi vì cho tới bây giờ chưa từng dùng đũa, Dược Thiên Sầu lại dùng hai tay cầm thịt bỏ vào miệng cắn xé, vừa ăn vừa liên tục nhìn Ngạc Tiên Quân gật đầu, biểu thị ăn ngon. Hắn thật sự không nghĩ tới, tại đại lục bị phong tỏa lại còn có tài nấu bếp cao siêu như vậy. So với bên ngoài còn ăn ngon hơn, hắn thậm chí hoài nghi có phải là đầu bếp mang đến từ trên Tiên giới hay không.
 
Hắn không biết những người bị vây trong thành, tạo nghệ trong các ngành nghề xác thực kỹ thuật phi phàm bao quát tài nấu bếp, huống chi còn là Thiên Hương Lâu, vị đạo tự nhiên không thể kém, nói về nguyên nhân là do bị vây trong này, chuyện có thể làm được cũng không nhiều lắm, chỉ là có thứ tốt càng muốn tốt hơn...
 
Người trong toàn bộ đại đường trợn tròn mắt nhìn đám người đang ngồi ăn, mọi người chưa từng nhìn thấy có loại khách nhân ăn uống có vẻ mất đi phong độ quý tộc như vậy trong Thiên Hương Lâu.
 
"Cửu cửu (cậu), ngươi nhất định phải giúp chúng ta bắt hắn."
 
"Cậu, người kia rất dễ nhận ra, là một thổ dân vừa gầy lại thấp, không giống như những thồ dân khác trong thành."
 
"Các ngươi yên tâm, nếu là thổ dân có đặc thù rõ ràng như vậy đến từ bên ngoài, cậu nhất định giúp các ngươi bắt hắn."
 
Thanh âm gọi cậu trước đó rõ ràng là hai thanh âm của tiểu hài tử. Thanh âm hồn hậu vang dội phía sau rõ ràng là của người lớn. Trên lầu truyền đến thanh âm bước xuống cầu thang của một đám người, Dược Thiên Sầu bọn họ đang ngồi bàn kề cận thang lầu, vì vậy nghe được lời nói của đám người đang đi xuống hết sức rõ ràng.
 
Dược Thiên Sầu đang ôm miếng thịt cắn xé bỗng nhiên cảm giác thanh âm hai tiểu hài tử có điểm quen thuộc. Hắn nhịn không được liếc mắt nhìn lên lầu, chỉ thấy một nam nhân trung niên vóc người khôi ngô mặc giáp trụ mỗi tay nắm tay một tiểu hài tử đi xuống lầu. Phía sau có sáu gã quân sĩ cũng mặc giập trụ trong người đi phía sau, trên lưng mỗi người đều đeo bội đao. Về phần hai tiểu hài tử thì càng kỳ quái, người nào cũng sưng tấy cả mặt, đều có con mắt bị sưng tới mức không mở ra được. Con mắt còn lại đang nhìn loạn dưới lầu, đột nhiên con mắt kia đều giật mình dừng lại. Cùng lúc chạm vào ánh mắt đang nhìn lên của Dược Thiên Sầu, hai bên đều không dời mắt được nữa.
 
Dược Thiên Sầu không nói gì, trong lòng thầm nghĩ không xong, chỉ trách mình lòng dạ quá đàn bà, nhất thời nương tay, sớm biết đem luôn hai tên tiểu tử này giết luôn mới tốt.
 
Hai tiểu hài tử không phải ai khác, chính là hai đứa nhỏ lúc ban ngày bị hắn lừa gạt vào trong con hẻm vắng tát cho mấy bạt tai hôn mê. Không nghĩ tới lại đụng phải ngay chỗ này, ánh mắt Ngạc Tiên Quân đầu tiên dừng lại trên gương mặt sưng tấy của hai hài tử, sau đó bàn tay ôm đầu, ngón tay xoa huyệt Thái Dương, trong lòng thở dài một tiếng, nhân tài a...
 

Tinh Thần Châu - Chương #751


Báo Lỗi Truyện
Chương 751/1255