Chương 666: Quả trứng của Võ Lập Tuyết (2)


"Không có biện pháp, nó bức ta hạ độc thủ." Dược Thiên Sầu cười hắc hắc, gương mặt lộ vẻ dữ tợn đem trứng khủng long đang lóe sáng đặt lên bàn. Võ Lập Tuyết nhìn bộ dáng vẻ mặt cười âm hiểm của hắn, không khỏi nhỏ giọng hỏi: "Huynh muốn làm gì?"
 
"Đương nhiên là mở nó ra." Dược Thiên Sầu nói xong túm ra một thanh đại hắc đao từ trong túi trữ vật, làm Võ Lập Tuyết trợn mắt há hốc mồm, nàng tự nhiên biết thanh danh của thanh đại hắc đao này, chính là bảo đao không gì không phá được a!
 
"Huynh cần thận một chút, đừng làm hư bảo bối bên trong." Võ Lập Tuyết lo lắng nói.
 
"Không có việc gì, ta xuống tay có chừng mực." Khi nói chuyện, Dược Thiên Sầu đã chém xuống một đao.
 
"Đông." Một tiếng vang giòn vang lên, lưỡi đao cùng quả trứng chạm vào nhau, phát ra thanh âm cũng không phải như va chạm vào vàng, không phải gỗ, không phải sắt, không phải đá. Đầu của hai người không hẹn mà vội vàng cùng nhìn xuống, chỉ thấy quả trứng kia vẫn không chút hư hao nằm yên trên bàn, ở mặt ngoài có một đường trầy trắng. Dược Thiên Sầu đưa tay sờ sờ vết trầy kia, ai ngờ lại giống như dùng phấn vẽ ra, theo tay liền biến mất, không còn lại bất cứ dấu vết gì.
 
Hai người đưa mắt nhìn nhau không nói gì. Dược Thiên Sầu nhìn nhìn lại đại hắc đao trong tay mình, có chút khó có thể tin nhìn quả trứng đang phát ra hồng quang kia. Hắn quả thực không thể tưởng tượng, bằng sự sắc bén của đại hắc đao, lại không chém vỡ được quả trứng này. Từ khi sử dụng đến nay, hắn chỉ biết Minh Thiết hơi khắc chế đại hắc đao, nhưng cũng không thể hoàn toàn ngăn trở sự sắc bén của nó, đừng nói chi đến những thứ khác có thể ngăn trở. Không nghĩ tới hôm nay đụng phải thứ cứng rắn!
 
Võ Lập Tuyết cũng không thể tin, nàng nghe nói thanh bào đao này dù là cao thủ Hóa Thần kỳ cũng muốn cướp đến tay, như vậy nó có bao nhiêu lợi hại liền nghĩ ra được. Nàng chưa từng nghĩ tới quả trứng mình thường xuyên ôm trong người lại cứng rắn đến như vậy, ngấn người nói: "Mở không ra, làm sao bây giờ?"
 
"Ta cũng không tin tà!" Dược Thiên Sầu hừ một tiếng, đao rít gió, gào thét chém xuống. "Phanh" cái bàn trực tiếp gặp xui xẻo vỡ ra, hai người trơ mắt nhìn quả trứng đánh vỡ sàn gác thành một lỗ thủng, rơi xuống bên dưới. Động tĩnh bên trên không lớn, nhưng phía dưới lại "Oanh" một tiếng vang thật lớn, đứng ngay bên trên cũng cảm giác được chấn động.
 
Hai người nhìn nhau không nói gì, Dược Thiên Sầu hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, dù sao sàn lầu đã bị thủng, đại đao trực tiếp rạch thành một vòng mở thành lỗ lớn. Võ Lập Tuyết cũng không có ý kiến, hai người trước sau nhảy xuống bên dưới lỗ thủng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Kết quả phát hiện phiến mặt đất bên dưới bị nện ra một hố sâu, đồ vật trong phòng bị văng ra vỡ tung rối loạn. Qua hai lóp va chạm, còn có thể xuyên thủng thành hố to, có thể tưởng tượng vừa rồi Dược Thiên Sầu dùng bao nhiêu lực lượng.
 
Trong hố sâu, trứng khủng long im lặng nằm bên dưới, hồng quang chợt lóe chợt lóe, giống như đang coi rè hành động của người nào đó. Võ Lập Tuyết nhảy xuống hố ôm quả trứng đem lên, hai người cần thận xem xét, phát hiện quả trứng kia ngoại trừ dính chút bùn đất, vẫn vững vàng không có chút nào hư hao. Dược Thiên Sầu không nói gì thu lại đại đao, trong lòng hắn hiểu được, đã như vậy vẫn không thể lưu lại được chút dấu vết, lại dùng đao chém cũng chỉ là uổng công, khẳng định không sao phá vỡ, chỉ sợ còn phải nghĩ biện pháp khác.
 
Đúng lúc này, bên ngoài vườn truyền đến thanh âm bay tới thật nhanh, hiền nhiên bị động tĩnh lớn của nơi này hấp dẫn tới. Dược Thiên Sầu tiếp nhận quả trứng trong tay Võ Lập Tuyết, bảo nàng đi ra đuối mọi người rời đi. Chính hắn lại bay ngược trở lên lỗ thủng bên trên, quay về phòng ôm quả trứng nghiên cứu.
 
Không bao lâu, Võ Lập Tuyết liền vội vàng trở lại, kết quả vừa đi vào phòng liền hoảng sợ, kinh hô: "Huynh đang làm gì đó?" Trong phòng màu xanh lóng lánh, chỉ thấy Dược Thiên Sầu dùng một tay nâng quả trứng, một tay lóe lên ngọn lửa thanh sắc huy hoàng, đem quả trứng trong tay thiêu đốt.
 
Dược Thiên Sầu nghiêng đầu cười hắc hắc nói: "Nếu chém không vỡ, ta dùng lừa thiêu, nếu dùng lửa thiêu không được, ta sẽ bỏ vô nước nấu. Dù sao đủ loại biện pháp đều dùng thử qua một lần. Nếu thật sự không được cũng chỉ đành bỏ qua, quỷ biết đây là thứ gì, dù sao không thể là trừng, thế gian cũng không thể có loại trứng nào cứng rắn đến như thế. Hắc hắc! Nói không chừng là tài liệu luyện bảo gì quý hiếm, ngày nào đó đem đưa cho cao thủ luyện khí đệ nhất thiên hạ Nam Minh lão tổ nhìn xem, có lẽ hắn có thế nhận ra là vật gì."
 
Võ Lập Tuyết gật gật đầu, yên lặng đứng bên cạnh hắn quan sát. Kết quả gần nửa ngày trôi qua, cũng không thấy quả trứng có phản ứng gì, hồng quang vẫn chợt lóe chợt lóe, ngay màu sắc cũng chưa thay đổi. Võ Lập Tuyết không khỏi lên tiếng hỏi: "Như vậy hữu dụng sao?"
 
"Bảo bối, bảo bối, quả nhiên là bảo bối." Dược Thiên Sầu tấm tắc nói. Tuy rằng hắn không biết đây là vật gì, nhưng đại hắc đao chém không vỡ, ôn độ Thanh hỏa ngưng tụ cao nhất cũng không đốt được, chỉ bằng hai điểm này, thứ này khẳng định không tầm thường, nói là bảo bối cũng không quá đáng.
 
"Lại dùng nước nấu xem." Dược Thiên Sầu nói xong một tay ôm trứng, một tay mở ra, lòng bàn tay giống như miệng suối mát, dòng nước trong vắt toát ra. Đúng ngay lúc này, hai người cơ hồ đồng thanh "di" lên một tiếng, ánh mắt cùng nhau tập trung trên quả trứng. Chỉ thấy quả trứng bị Thanh hỏa thiêu đốt, hồng quang đột nhiên sáng rực, sau một lần lấp lánh, hồng quang liền ngưng động lại bên trên, không biến mất, không giống như lúc trước lúc sáng lúc tối.
 
Bất quá có vẻ như hồng quang càng cường liệt hơn so với lúc trước, càng tiên diễm, hơn nữa càng ngày càng chói mắt, đem cả gian phòng chiếu đỏ rực thành một mảnh...
 
"Nó làm sao vậy?" Võ Lập Tuyết dùng tay che lại mắt hỏi.
 
"Hình như dùng lửa thiêu có hiệu quả. Ấn! Tiếp tục đốt, bản thân ta thật muốn nhìn xem sẽ xuất hiện hậu quả gì." Dược Thiên Sầu thu hồi bàn tay đầy nước kia, híp mắt, thần tình hưng phấn tiếp tục dùng Thanh hỏa nướng.
 
Nhưng khi hồng quang đã mãnh liệt tới mức không người nào có thể nhìn thẳng, quang mang chói mắt bắt đầu dần dần thu liễm, làm cho người ta có loại cảm giác thịnh cực mà suy. Đến cuối cùng, hồng quang càng ngày càng yếu, chậm rãi, Thanh hỏa thiêu hủy quả trứng đỏ biến thành đen tuyền, cũng không còn nhìn thấy hồng quang nhấp nháy, tựa hồ trước đó đã đem toàn bộ năng lượng phóng thích ra ngoài.
 
Hai mắt Võ Lập Tuyết trừng thật to, lại hỏi: "Nó làm sao vậy?"
 
Nàng hỏi tạ, ta đi hỏi ai đây? Dược Thiên Sầu không nói gì, đột nhiên biến sắc, nhìn chằm chằm quả trứng trợn tròn mắt, "di" lên một tiếng, hai bàn tay thiêu đốt Thanh hỏa chợt hoảng động. Võ Lập Tuyết lập tức truy hỏi: "Làm sao vậy? Làm sao vậy?"
 
"Nó..." Dược Thiên Sầu có chút mờ mịt nghiêng đầu nhìn về phía Võ Lập Tuyết ngạc nhiên nói: "Nó giống như đang hấp thu Thanh hỏa của ta."
 
"A!" Võ Lập Tuyết cả kinh kêu lên: "Vậy làm sao bây giờ? Huynh mau ném nó đi!"
 
Dược Thiên Sầu lắc lắc đầu, hí mắt nói: "Cho nó hút, mẹ nó! Bàn thân ta muốn nhìn xem nó đang làm cái quỷ gì." Hắn cố gắng ổn định lại Thanh hỏa chuyển vận, thế nhưng quả trứng biến thành màu đen tuyền này lại giống như hang động không đáy, hút thế nào cũng hút không no, đem toàn bộ Thanh hỏa nguyên tố chứa đựng trong cơ thế Dược Thiên Sầu tiêu hao tới bảy tám phần, vẫn đang không ngừng hấp thu.
 
Thanh hỏa nguyên tố trong cơ thể mình phỏng chừng là không đủ dùng! Dược Thiên Sầu còn đang suy nghĩ có nên đem thứ này đến ổ Thanh hỏa tại Mộ Cốc hay không, xem xem nó có thể hút tới khi nào, biến thành thứ gì.
 
Đột nhiên, lực đạo hấp thu của quả trứng mạnh mẽ tăng tốc, Thanh hỏa bị nó cắn nuốt với tốc độ nhanh chóng có thể nhìn thấy được. Dược Thiên Sầu cả kinh, cắn răng định đem Thanh hỏa trong cơ thể chuyển vận, ai ngờ quả trứng cũng như hiểu chuyện, biết đồ vật trong tay người ta cũng không còn nhiều lắm, nên ngượng ngùng lấy thêm, cũng không chào hỏi, đột nhiên liền dừng lại hấp thu.
 
"Mẹ nó! Thứ này biết chơi người." Dược Thiên Sầu không nói gì, chờ thêm chốc lát, vẫn không thấy phản ứng, vì thế bàn tay cháy lên Thanh hỏa nướng thêm vài lần, thật sự không thấy phản ứng!
 
Chẳng lẽ hút no rồi? Dược Thiên Sầu hồ nghi thu liễm Thanh hỏa trở về trong cơ thể, ánh mắt nhìn chằm chằm quả trứng đen tuyền không nhúc nhích. Võ Lập Tuyết cũng nhìn quả trứng, lại nhìn hắn, thấy biểu tình trên mặt hắn muôn màu muôn vẻ, không biết trong đó rốt cục đã xảy ra chuyện gì mà người ngoài không hay biết. Muốn hỏi thử xem là chuyện gì, nhưng thấy bộ dạng nhìn không chớp mắt của hắn, lại sợ quấy rầy hắn.
 
Thật lâu sau, hai người đầu đầy mờ mịt ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cũng không biết có phải đã uổng công vô ích cả ngày hay không. Quả trứng đen tuyền kia hoàn toàn không còn một chút phản ứng, mà bên ngoài màn đêm đã buông xuống, sao giăng đầy trời, lại thêm một ngày trôi qua.
 
"Làm sao bây giờ?" Hiện tại Dược Thiên Sầu nhìn quả trứng thật không còn cách nào khác, tạm thời cũng không nguyện ý tiếp tục dây dưa, bèn trưng cầu ý kiến của Võ Lập Tuyết.
 
Võ Lập Tuyết ôm lại quả trứng, nhìn tới nhìn lui từ trên xuống dưới, ngoại trừ không còn sáng lên, cũng không có gì khác trước kia. Nàng quay đầu lại hỏi: "Không phải huynh còn muốn dùng nước nấu nó sao?"
 
"Ách..." Vẻ mặt Dược Thiên Sầu run rẩy, trong lòng phỏng chừng có dùng nước cũng không thấy được nó có phàn ứng gì, hay là không nên lãng phí thêm thời gian. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, cười hắc hắc nói: "Hiện tại trời đã tối, chúng ta nên làm chính sự đi! Chuyện của nó sau này hãy nói." Nói xong liền bế bổng Võ Lập Tuyết, làm nàng kinh hô thêm một trận.
 
Hai người thống thống khoái khoái lên giường, vừa mới kéo chăn, mới lầm nhầm vài câu, liền truyền lại thanh âm nén giận của Dược Thiên Sầu: "Bà cô của ta, mới vừa rồi không phải để sang một bên sao? Làm sao nàng lại xuất quý nhấp thần bắt nó ôm lên đây? Cho ta!"
 
Chỉ thấy bên dưới chăn chìa ra một bàn chân, đem quả trứng đá văng ra, tiếp tục đá thêm một cước, trực tiếp đá lăn quả trứng xuống dưới giường. Động tĩnh trên giường rất lớn, tình yêu lửa nóng, đảo loạn màn đêm yên tĩnh...
 
Mặt trời dâng lên, đường chân trời xa xăm nổi lên quang mang vàng óng. Dược Thiên Sầu đang vùi đầu trong chăn ngủ say sưa, lại bị người lay tỉnh lại. Ánh mắt buồn ngủ mông lung hé ra, thấy Võ Lập Tuyết đang trợn to mắt nhìn mình, vì thế không chút do dự nhắm hai mắt lại, vung cánh tay kéo mạnh Võ Lập Tuyết ngã trên người mình lại vùi đầu tiếp tục ngủ.
 
Ai ngờ Võ Lập Tuyết lại dồn dập đẩy tỉnh hắn, chỉ vào bên giường ngạc nhiên nói: "Huynh mau nhìn xem, mau nhìn xem." Dược Thiên Sầu không biết nàng gọi mình dậy xem thứ gì, đột nhiên bên tai nghe được có thanh âm lăn lông lốc truyền tới. Hai mắt hắn mãnh liệt trợn to, bỗng nhiên quay đầu lại, chỉ thấy quả trứng đen tuyền tối hôm qua đá văng dưới đất đang tự mình lăn tới lăn lui...
 

Tinh Thần Châu - Chương #666


Báo Lỗi Truyện
Chương 666/1255