Chương 633: Bãi địa than (bày hàng vỉa hè)


Đối diện cửa hàng Vãn gia là một tửu lâu, ngay bên cửa sổ trên lầu hai, Yến Truy Tinh đang ngồi bên bàn, đối với rượu và thức ăn đầy bàn dường như chưa từng có chút hứng thú. Ánh mắt Yến Truy Tinh luôn luôn như có như không quan tâm cửa hàng Vãn gia, Man Hổ lại quan tâm biểu tình của Yến Truy Tinh ngồi đối diện.
 
Từ sau khi biết được Dược Thiên Sầu mang theo hai nữ nhân trắng trợn mua sắm trong Tụ Bảo Bồn, Yến Truy tinh cũng không nghe lời khuyến cáo tự chạy đi ra, đi theo Dược Thiên Sầu vòng vo tại Tụ Bảo Bồn đã lâu, vẫn đợi đến khi Dược Thiên Sầu đi vào cửa hàng Vãn gia, hai người liền đi tới tòa tửu lâu này ngồi chờ.
 
"Người có tâm hoài bất quỷ với ngươi rất nhiều, ngươi chạy loạn ra ngoài như vậy thật không lý trí. " Man Hổ truyền âm nói, hai người ngồi nơi đó vẫn một mực dùng truyền âm giao lưu. Quanh thân thỉnh thoảng lại có ánh mắt liếc tới, rất đáng hoài nghi.
 
Yến Truỵ Tinh hí mắt nói: "Người có tâm hoài bất quỷ đối với Dược Thiên Sầu cũng rất nhiều, hắn cũng chạy loạn nơi noi, hắn còn không sợ, ta sợ cái gì? "
 
"Không giống nhau, Vãn Lan Phong rất có lực uy hiếp hơn sư phụ, có Vãn Lan Phong làm chỗ dựa, không ai dám gây sự, không ai dám quang minh chính đại động tới hắn. " Man Hổ nói.
 
"Đi ra thì khó nói, ở tại Tụ Bảo Bồn xem như an toàn, không cần quá mức lo lắng. " Yến Truy Tinh cười cười, tránh câu chuyện trọng tâm này, nói: "Dược Thiên Sầu thật là có tiền! Một chuyến đi dạo như vậy, đã dùng không ít tiền cho hai nữ nhân kia. Xem ra hắn rất coi trọng hai nữ nhân này. Người này hành sự thủ đoạn độc ác, thái độ làm người cũng rất vô si, ra vẻ sẽ không có địa phương nào đế đắn đo, không nghĩ tới còn có một mặt nhu tình này, chẳng lẽ uy hiếp của hắn chính là nữ nhân của hắn? "
 
"Nhìn ra được ngươi rất quan tâm đối với Dược Thiên Sầu, không phải chỉ là sự quan tâm bình thường. " Man Hổ nói.
 
Yến Truy Tinh quay đầu nhìn lại, trong ánh mắt cất giấu vẻ lạnh lùng khiến tim đập nhanh, sau đó lại khôi phục sự bình thản, cười nói: "Ta và hắn là lão cừu nhân, nhờ hắn ban tặng, làm cho gia đình ta đến nay cũng không thể đoàn tụ. Huống chi cừu hận của nhị sư huynh vẫn còn đây. "
 
Man Hổ nhìn thấy ánh mắt biến hóa của hắn, trong lòng hơi rùng minh. Lúc Yến Truy Tinh vừa tu luyện Ma Điển, chính bản thân cũng khó có thể khống chế tâm tình, thường xuyên luôn có ánh mắt này. Sau đó thời gian tu hành dài lâu, cũng đã có thể khống chế. Bất quá mỗi khi loại ánh mắt này hiển lộ, đã nói rõ hắn rất không vui vẻ.
 
Man Hổ cũng không nói gì nữa, hắn cảm giác Yến Truy Tinh không giống như muốn tìm Dược Thiên Sầu để báo thù, từ lúc hắn bắt đầu hòi thăm tin tức về Dược Thiên Sầu lúc còn ở trên Vô Cực Đảo...
 
"Thiên hạ đệ nhất cao thủ dưới Hóa Thần kỳ rốt cục đã đi ra, chúng ta đi xem hắn còn muốn làm gì? " Yến Truy Tinh đứng dậy rời khỏi bàn. Man Hổ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Dược Thiên Sầu hết nhìn đông tới nhìn tây một chút, mang theo một người đi ra khỏi cửa hàng Vãn gia.
 
Mạc Thiếu Quân đi theo sau Dược Thiên Sầu, không biết hắn muốn dẫn minh đi làm gì, bất quá nếu Ngưu Hữu Đức đã dặn bốn người phải nghe theo lời hắn, cũng không dám có ý kiến. Huống chi bối cảnh cùa Dược Thiên Sầu cũng không giản đơn, cũng không hề ủy khuất bọn họ. Nhìn thấy một màn bên trong hậu viện cửa hàng Vãn gia, làm bốn người thầm giật mình, hiển nhiên người này cùng Vãn Lan Phong có quan hệ không tầm thường.
 
Dược Thiên Sầu đi thằng tới, đối với đủ loại thương phẩm rực rờ muôn màu hai bên đường không có chút hứng thú. Hắn bồi Phù Dung và Tử Y đi dạo, đã dùng hết mười mấy ức, hiện tại hắn không có chút muốn nhìn thấy những cửa hàng bên cạnh, vừa nhìn liền câu dẫn ra hồi ức thống khổ của hắn, thật sự là đau lòng, thẳng thắn mắt không gặp tâm không phiền.
 
Kỳ thực tiền là việc nhỏ, cũng không phải bị người khác cướp đoạt, chính nữ nhân của mình tiêu xài thì chăng có gì đáng nói. Tuy rằng Tử Y không phải là nữ nhân của hắn, nhưng tất cả đều là người của mình, xài hết thì kiếm lại là được, kiếm không được thì do bản thân minh vô dụng, lòng dạ ấy hắn vẫn phải có. Nhưng chân chính làm cho hắn tâm phiền chính là Nhan Vũ, khuôn mặt Nhan Vũ thật thê thảm khi ly khai, một mực quanh quẩn trong đầu hắn không thể xóa mờ.
 
Hắn đi tới chỗ phân nhánh của con đường, trực tiếp quẹo ra ngoài, hai người đi tới ngoại vi Tụ Bảo Bồn, ờ đây không có cửa hàng san sát, chi có từng khối khối vuông dùng vôi phấn vẽ ra, mỗi khối vuông có chừng hai thước vuông, bên trong đều bày một quầy hàng. Phóng mắt nhìn ra, tựa hồ còn náo nhiệt hơn cả chỗ trung tâm của Tụ Bảo Bồn, nơi nơi đều là quầy hàng kéo dài liên miên. Phỏng chừng người muốn đào bảo bối nơi này cũng không ít!
 
"Tiên sinh, ngài cũng muốn đến đào bảo bối sao? " Mạc Thiếu Quân đi theo phía sau hắn hỏi.
 
"Đào bảo bối cái rắm, ta cũng không có ánh mắt đó. " Dược Thiên Sầu nhìn chung quanh nói: "Ta là đến bày hàng, ngày hôm nay phải kiếm trở về số tiền đã tiêu ra. "
 
Mạc Thiếu Quân ngẩn người, đệ nhất cao thủ dưới Hóa Thần kỳ không ngờ muốn tới bày hàng vỉa hè, thật cũng quá hạ thấp thân phận đi thôi? Hắn nhìn khắp bốn phía, thiện ý nhắc nhở nói: "Tiên sinh, chung quanh có thật nhiều con mắt, hình như đều là đi theo ngài đó. "
 
"Xem như không phát hiện, để cho bọn họ đi, làm gì được ta? Như thế còn phải nhờ bọn hắn làm quảng cáo, bảo đảm sinh ý của ta thật thịnh vượng. " Dược Thiên Sầu dừng chân nhìn xa xa, sờ sờ cằm nói: "Thế nào không còn chỗ vậy? "
 
Mạc Thiếu Quân nghe vậy nhìn sang hai bên, vừa mới thấy cách đó không xa phía bên trái có một chỗ trống, chỉ tay nói: "Tiên sinh, nơi đó có một chỗ, ta đi thuê cho ngươi. "
 
Dược Thiên Sầu ngắm mắt, huy tay nói: "ở đây quá đắt, tiền thuê một ngày đêm phải trả mười viên thượng phẩm linh thạch. Đi, tới chỗ sát biên giới, tiền thuê nơi đó một ngày đêm chì cần một viên thượng phẩm linh thạch. "
 
Bên cạnh vừa vặn có hai người làm bộ đi theo như không có việc gì, nghe vậy thiếu chút nữa ngất xiu, thực sự nhịn không được oán giận liếc mắt nhìn Dược Thiên Sầu. Nghĩ thầm, ngày hôm nay chúng ta đã đi theo lão nhân gia ngài biết mấy vòng, lão nhân gia ngài tiêu xài phung phí, ném linh thạch mua sắm đủ lấp đầy một hồ nước. Hiện tại ngay mười viên thượng phẩm linh thạch cũng than đắt? Gạt ai nha! Chằng lẽ đã phát hiện hai chúng ta?
 
"Không sao, ta còn có chút linh thạch ở đây, ta thuê quầy hàng cho ngài vậy. " Mạc Thiếu Quân hảo ý nói. Ngưu Hữu Đức đã cho bọn họ không ít tiền.
 
"Không cần, tiền thì ta có, thế nhưng có tiền cũng không thể xài bậy. " Dược Thiên Sầu có chút ít cảm khái nói: "Nữ nhân trong nhà tiêu tiền như nước, nếu ta cũng tiêu tiền như nước, đó không phải sẽ phá sản sao! Không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là phải tiết kiệm mới xong, cứ để cho nàng tiêu xài thôi, ủy khuất bản thân mình cũng không thể ủy khuất nàng a! Hơn nữa, đồ vật của ta rất tốt, không sợ bán không được, quầy hàng rẻ chút cũng không sao. "
 
Mạc Thiếu Quân liền nhanh câm miệng, vị đại gia này là một người luôn có chủ ý, không cần mình phải quyết định cho hắn.
 
Hai người đi tới, đi tới dãy đất sát biên giới, nơi nơi đi dạo. Kết quả phát hiện, địa phương tiền thuê đắt thì vẫn còn, mà những quầy hàng tiền thuê rẻ đã chiếm đầy, xem ra người nghèo vẫn chiếm đại đa số, thì ra người muốn tiết kiệm tiền cũng không ít.
 
Kỳ thực Dược Thiên Sầu đứng nơi đó thật rất nổi bật, vô luận là người mua hay người bán đều đang lặng lẽ quan sát hắn. Ai kêu hắn chính là Dược Thiên Sầu danh tiếng hiển hách!
 
Có người không hiểu gì, thấp giọng hỏi người bên cạnh hắn là ai. Người bên cạnh xoay người hướng người kia làm ra động tác như cắt cổ, nhẹ giọng nói: "Đồ tể. " Người kia há hốc mồm, không dám nói thêm nữa, chì dùng con mắt tì mi quan sát.
 
Dược Thiên Sầu sờ sờ cằm nhìn khắp chung quanh. Đang tìm một người thích họp để hùn thuê chỗ nha! Hay là minh tìm một kẻ nào không vừa mắt mà đánh đuổi?
 
"Tiền bối, có phải muốn mua vật gì hay không? " Phía sau hắn đột nhiên có người
 
Nói chuyện. Tuy rằng không biết có phải đang gọi hắn hay không, nhưng hắn vẫn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy có một người quen đang hướng hắn khom lung cúi đầu. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Dược Thiên Sầu xoay người lại, hai mắt hơi nheo lại nhìn chằm chằm đối phương. Người này sao! Nói quen thuộc cũng quen thuộc, nói không quen cũng không quen lắm, chính là tán tu gọi là Diệp Thành từng gặp qua bên ngoài mai viên Quỷ trang. Kéo thời gian xa xăm mà nói, hai người từng gặp nhau tại Phù Tiên Đảo.
 
Lần trước còn có ý ẩn núp bản thân, bởi vì khi đó minh là Ngưu Hữu Đức. Lần này hắn lại chủ động bắt chuyện, bởi vì hiện tại minh là Dược Thiên Sầu, có điểm ý tử! Dược Thiên Sầu nhìn hắn cười gật đầu nói: "Ta nhớ kỹ, ta đã từng thấy ngươi. " Nói xong cụng không hoàn toàn vạch trần, bắt đầu quan sát những vật hắn bày trên quầy hàng để bán.
 
Diệp Thành có chút hưng phấn cắn môi, viền mắt hơi phiếm hồng, Dược tiền bối không ngờ còn nhớ rõ ta, ngày xưa tại Phù Tiên Đảo bất quá chi gặp qua một lần!
 
Đối với Dược Thiên Sầu mà nói đồ vật trên quầy hàng cũng chẳng có gì đáng giá. Một tấm vải xám trải ra, bên trên đặt hơn mười khối tảng đá màu sắc khác nhau, có màu ngăm đen, có đủ màu sắc hỗn loạn lấp lánh. Nhìn một hồi lâu cũng không biết đó là thứ gì, phỏng chừng là khoáng thạch, giá cao nhất cũng chỉ có chín thượng phẩm linh thạch một viên, cũng không biết kiếm được từ đâu, đem ra để kiếm chút tiền.
 
Dược Thiên Sầu cắn cắn răng nói: "Ngươi tên là gì? "
 
"Hồi bẩm Dược tiền bối, ta là Diệp Thành. " Diệp Thành cung kính nói.
 
Dược Thiên Sầu gãi đầu: "Thương lượng chuyện này với ngươi thế nào? "
 
Diệp Thành ngẩn người, lập tức hỏi: "Mòi ngài nói. "
 
"Ta họp thuê quầy hàng này với ngươi được chứ? " Dược Thiên Sầu hỏi.
 
Lúc này Diệp Thành "a" một tiếng, còn tưởng rằng mình đang nghe lầm, chờ kịp phản ứng, liên tục gật đầu nói: "Tiền bối nói như thế nào đều được. "
 
"Vậy ta sẽ không khách khí. " Dược Thiên Sầu thò tay, trước tiên thu hết toàn bộ bảng gỗ niêm yết giá trên quầy, lại đẩy hết đống đá kia sang bên. Sau khi dời được chỗ trống, lại lấy ra một chậu hoa tươi bên trong túi trữ vật, tống cộng có tới mười chậu hoa.
 
Hoa là hoa lan, kỳ quái chính là từng lá cây dài nhỏ cũng lại đỏ như máu kiều diễm ướt át, còn có thế ngửi được mùi máu tươi nhàn nhạt. Bên trên có bảy đóa hoa nhỏ trắng noãn, nhị hoa đỏ như máu vòng vây quanh cánh hoa trắng muốt, nhìn chỉnh thể làm cho người ta có loại cảm giác trong huyết sắc lại có vẻ trắng đến tái nhợt. Mười chậu hoa nhìn qua tạo cảm giác thật tà khí.
 
Sau đó hắn lấy ra một tấm ván gỗ, đầu ngón tay dẫn theo quang mang màu hỏa hồng, trên tấm gỗ cấp tốc viết lên một đống chữ, người bên cạnh đều nghe được mùi vị khen khét của gỗ bị đốt cháy. Sau khi viết xong liền răng rắc cắm vào mặt đất.
 
Đưa mắt nhìn Diệp Thành, lại nhìn đống tảng đá của hắn, lại xuất ra một tấm ván gỗ, hi lý rầm viết thêm một đống chữ, viết xong cũng cắm bên cạnh đống tảng đá.
 
Làm xong những việc này, Dược Thiên Sầu phủi phủi tay, từ trong túi trữ vật lấy ra hai cái ghế, đặt sau lưng quầy hàng, ngồi xuống bắt chéo chân. Lại đưa tay ỹ bảo Diệp Thành cũng ngồi xuống, Diệp Thành không dám cãi lời, có chút sợ hãi ngồi xuống kế bên. Trong lòng Diệp Thành vừa khẩn trương vừa hưng phấn, không nghĩ tới có thể cùng Dược tiền bối cùng ngồi ngang hàng như thế.
 
Mạc Thiếu Quân nhìn hai tấm bảng gỗ, có chút không còn gì để nói, hắn bước vài bước đứng sau lưng hai cái ghế. Làm Diệp Thành định đứng lên cho hắn ngồi xuống, lại bị hắn đè lại, chì chì Dược Thiên Sầu, ý bảo nghe theo lời hắn.
 
Dược Thiên Sầu bày hàng vỉa hè? Quanh thân chỉ một thoáng liền oanh động, đoàn người nhàn tản đều bước nhanh tới, muốn nhìn xem một chút rốt cục hắn muốn bán thứ gì....
 

Tinh Thần Châu - Chương #633


Báo Lỗi Truyện
Chương 633/1255