Chương 620: Khách đầy sảnh đường


Trầm ngâm cân nhắc hồi lâu, chuyện này khiến cho hắn phi thường hoài nghi. Xem như đã ghi nhớ vào trong lòng.
 
Tiếp tục rót thần thức vào kiểm tra những thông tin khác bên trong ngọc điệp. Dược Thiên Sầu còn phát hiện ra vật phẩm giao dịch muôn sắc muôn màu, đa dạng chủng loại. Hơn nữa, những thứ được mang vào trong Trân Bảo Lâu giao dịch, phần lớn đều là vật phẩm trị giá xa xin, mỗi vật phẩm cơ hồ đều vượt quá một ngàn vạn thượng phẩm linh thạch.
 
Dược Thiên Sầu âm thầm cảm thán không thôi, nhiều chủng loại như vậy, sợ rằng chi thu mỗi tiền thuế, thì hội thương nghiệp Thiên Hạ cũng sẽ phát tài. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
Đang cảm thán, thì có một đạo thân ảnh bước vào trong viện. Mạc Thiếu Quân đứng bên cạnh hành lễ nói: "Tư Không tiền bối! "
 
Tư Không Tuyệt mỉm cười gật đầu, hướng Dược Thiên Sầu chắp tay: "Ngưu tiền bối! "
 
Dược Thiên Sầu liếc mắt nhìn, ra hiệu cho Mạc Thiếu Quân rời đi, sau đó mới đứng dậy hỏi: "Chuyện gì vậy? "
 
"Gia sư thỉnh tiền bối lên trên đinh Thần Tài Phong! " Tư Không Tuyệt mỉm cười nói. Lúc này đơn đặt hàng Phá Cấm Đan rất nhiều, làm cho từ trên xuống dưới Thiên Hạ thương hội đều phấn chấn tinh thần. Phá Cấm Đan còn chưa xuất ra, mà đã thu về hơn năm mươi ức thượng phẩm linh thạch làm tiền đặt cọc, nếu bảo không hề hưng phấn thì chinh là giả. Tất cả mọi người tin tưởng, sau khi giao dịch kết thúc, mọi người cũng sẽ được hưởng không ít phần trăm lợi nhuận.
 
Dược Thiên Sầu cười cười, phỏng chừng Âm Bách Khang vừa nhận được tiền đặt cộc, liền đã vội vàng muốn đưa cho mình, nhân tiện thúc giục hàng hóa. Hắn cũng không dông dài, ném phi kiếm ra, lao vút lên trên đinh Thần Tài Phong.
 
Tư Không Tuyệt ngắm nhìn bốn phía chung quanh, không khỏi cười khổ. Đời này vẫn là lần đầu tiên đến thanh lâu khó chịu như vậy. Cũng không có biện pháp ah! Ai bảo cái đại tôn thần kia, lại ưa thích nơi này như thế!
 
Trên đinh Thần Tài Phong, Âm Bách Khang cười ngoác miệng chắp tay nghênh đón. Dược Thiên Sầu đáp xuống mặt đất liền thu hồi phi kiếm, cười nói: "Chúc mừng âm huynh, chúc mừng âm huynh, lần này buôn bán hẳn là đã lòi không ít! "
 
"Ngưu huynh quá lời, nói đến cùng vẫn là nhờ phúc của Ngưu huynh mà thôi. " Âm Bách Khang nhanh tay trưng bày ra túi trữ vật căng phồng, nói: "Trong này có sáu mươi ức, tiếp tục mua thêm năm ngàn viên Phá Cấm Đan, làm phiền Ngưu huynh vất vả thêm một chuyến nữa! "
 
Dược Thiên Sầu cũng không khách khí, mà trực tiếp thu lấy túi trữ vật. Lúc trước, khi Thiên Hạ thương hội công bố giá bán ra Phá Cấm Đan là hai trăm vạn một viên, Âm Bách Khang chỉ sợ Ngưu Hữu Đức thấy minh thu nhiều tiền thì sẽ mất hứng. Vì thế mới thinh hắn lên đây để thương lượng tiếp.
 
Sau đó cảm thán nói: "Sau khi tính toán tiền vốn của những thế lực trong thiên hạ, ta liền đem giá bán ra của Phá Cấm Đan đặt ở ngường hai trăm vạn một viên. Đương nhiên là Âm Bách Khang phát tài, nhưng cũng sẽ không để Ngưu huynh đây phải thiệt thòi đâu. Mười ức lần trước còn dư thì không cần trả. Ngoài ra, giá mua đan dược lần này cũng tăng lên thành sáu mươi ức trên năm ngàn viên. Ngưu huynh, ngươi xem như thế có được hay không? "
 
Âm Bách Khang là người kinh doanh, cho nên mới chủ động tăng thêm giá mua. Mục đích hiển nhiên là sợ Ngưu Hữu Đức cảm thấy bất bình, sẽ hủy bỏ họp tác cùng hắn. Kì thực lo lắng này của Âm Bách Khang là hơi dư thừa, coi như hắn không tăng thêm giá, thì Dược Thiên Sầu cũng sẽ không bao giờ đổi ý. Đương nhiên, nếu hắn đã muốn tăng giá, thì Dược Thiên Sầu càng không phản đối.
 
"Lần trước chạy lên, ta xem thấy có không ít đan hàng, nếu như đủ tiền mua, tin tường rằng, một lần sẽ có thể mang về không ít. " Dược Thiên Sầu cười nói: "Sao âm huynh không mua nhiều hơn một chút, cũng đờ cho ta phải chạy nhiều thêm vài lần. "
 
"Ngưu huynh còn không biết, số người tham dự lần này đã vượt xa hơn những năm qua. Mà lưu lượng linh thạch dao động quá lớn, ta không thể điều động kịp thòi. Chỉ đành vừa bán ra Phá Cấm Đan, vừa quay vòng linh thạch. Xin Ngưu huynh hiểu và thông cảm cho! " Âm Bách Khang uyển chuyển cự tuyệt nói.
 
Người làm kinh doanh đến thời điểm cần phải có đảm lượng mạo hiểm. Nhưng hiện giờ đã qua thời gian mấu chốt đó rồi, cũng không cần mạo hiểm thêm nữa. Nếu như có thể an ổn kiếm tiền, thì đâu cần phải gánh vác nhiều phưu lưu mạo hiểm như vậy. Trên Tiên giới kia, quỷ mới biết sẽ như thế nào, vạn nhất xảy ra tình huống bất trắc, thì cũng sẽ thuyên giảm mức độ rủi ro xuống mức thấp nhất.
 
"Hiểu rồi! " Dược Thiên Sầu nói một câu hai nghĩa, gật đầu: "Vậy ta đi thêm một chuyến nữa! "
 
"Chờ chút! " ẢÂm Bách Khang chắp tay dò hỏi: "Không biết lần này Ngưu huynh đi, khi nào thì sẽ quay về? "
 
Dược Thiên Sầu trầm ngâm cân nhắc, nói: "Lần trước chạy lên còn xem xét hàng hóa. Lần này thì chỉ cần trực tiếp lấy hàng rồi sẽ quay về. Mất khoảng nửa ngày thời gian! "
 
"Hảo! " ẢÂm Bách Khang vỗ tay hoan nghênh. Nhưng đột nhiên lại thấy hắn nhíu mày hỏi: "Ngưu huynh, Tụ Bào Bồn đã muốn bắt đầu rồi. Vì sao Dược Thiên Sầu vẫn còn chưa đến? Ta vẫn đang chờ hắn để mua Thất Bào Đan ah! "
 
"Theo tính toán, thì khoảng trong vòng hai ngày nữa là sẽ đến thôi! " Dược Thiên Sầu liếc mắt đánh giá Âm Bách Khang, mim cười nói: "Không cần gấp, nếu như hắn không tuân thủ quy ước, vậy cũng đừng trách ta lờ hẹn. Đến lúc đó, cùng lắm thì ta trực tiếp mua Thất Bảo Đan rồi chuyển giao cho ngươi. "
 
"Ha ha! Vậy thì không còn gì phải lo lắng nữa rồi. " Âm Bách Khang đang vui tươi hớn hở. Lại nghe thấy Ngữu Hữu Đức quãng ném ra một câu: "Ta đi nhanh rồi sẽ quay về. "
 
Vừa nói dứt lời, thân ảnh bất tri giác liền đã biến mất không thấy tãm hơi.
 
Âm Bách Khang sửng sốt, nhanh chóng đem thần thức quét xung quanh một lần. Sau khi phát hiện không khí xung quanh, không hề có bất luận một tia dao động dị thường nào, mà Ngưu Hữu Đức cử như vậy biến mất. Âm Bách Khang không khỏi hít sâu một ngụm lãnh khí. Lần này so sánh cùng lần trước càng ly kỳ hơn, ngay cả một chút phản ứng cũng đều không có.
 
Trong hậu viện Xuân Miên Lâu, Nhan Vũ cười dài, bưng theo một mâm hoa quả đi vào. Bất quá, rất nhanh nàng đã phát hiện ra, trên bàn ghế bên cạnh hồ sen không có bóng người. Chung quanh là một mảnh vắng lặng yên tĩnh.
 
"Thần thần bí bí, lại chạy đi đâu mất rồi! " Nhan Vũ nén giận phun ra một câu. Đem mâm hoa quả đặt lên trên bàn. Đột nhiên cảm giác thấy có một cơn gió thoảng qua, quay đầu nhìn về phía sau, liền đã thấy bên trong hậu viên vô thanh vô tức xuất hiện thêm ba nhân ảnh, hai nam một nữ!
 
Ba người này chính là Lộng Trúc cùng Vãn Lan Phong và Lộ Nghiên Thanh.
 
Nhan Vũ nhiều ít đều cảm thấy có điểm kì quái. Ngưu Hữu Đức thường trú ở trong này, cư nhiên còn có người dám tùy tiện xông vào hay sao? Đảo mắt nhìn qua, phát hiện chính nàng cũng không thể nhìn thấu tu vi của ba người này, nên không dám khinh thường, cung kính nói: "Chăng hay ba vị đến đây là muốn làm gì? "
 
"Xem bộ dáng của ngưoi, dường như là một cái nữ tử phong trần đi? " Lộng Trúc vẻ mặt khinh thường, hừ lạnh nói: "Ngươi chính là Nhan Vũ? "
 
Vừa gặp mặt đã thấy đối phương nói lòi châm chọc. Nhan Vũ khẽ cắn môi, không hiểu rõ nội tình bên trong, cho nên nàng cũng không dám đắc tội. Chi miễn cường cười đáp: "Đúng là Nhan Vũ, ba vị đến tìm ta hay sao? "
 
"Ngươi cũng xứng để chúng ta đến tìm ư? " Lộng Trúc lại xuất khẩu cuồng ngôn, biểu tình trên mặt chán ghét cực điểm.
 
"Lộng Trúc, nói chuyện giữ ý một chút, người ta không hề đắc tội với ngươi. " Lộ Nghiên Thanh nghe hết nổi. Lúc này mới ngoảnh mặt nhìn sang cảnh cáo Lộng Trúc. Theo sau lại nhìn Nhan Vũ ôn nhu nói: "Nhan đương gia, thinh chuyển cáo Ngưu Hữu Đức. Nói rằng Lộ Nghiên Thanh, Vãn Lan Phong cùng Lộng Trúc tới đây bái phỏng! "
 
"A! " Nhan Vũ nhịn không được phát ra một tiếng kinh hô, nỗi ủy khuất trong lòng nháy mắt biến thành lo lắng bất an. Nàng không khỏi vội vàng khom người hành lễ: "Nhan Vũ xin bái kiến ba vị tiền bối! "
 
"Không cần đa lễ. " Lộ Nghiên Thanh quét mắt nhìn bốn phía chung quanh. Liền dò hỏi: "Chằng lẽ Ngưu Hữu Đức không còn ở đây nữa sao? "
 
Nhan Vũ đáp: "Bẩm tiền bối, vãn bối cũng không biết hắn đi đâu nữa. "
 
Trong tứ đại kỳ nhân đương thời, liền đã xuất tràng hai vị, hơn nữa còn có thêm Lộng Trúc tiên sinh nổi danh thiên hạ, đối với chính mình không quá khách khí, cho nên áp lực trong lòng của nàng cũng phi thường lớn...
 
Trong đám người đứng vây quanh trước cửa Xuân Miên Lâu. Yến Truy Tinh, Man Hổ cùng Hồ Vân Thiên đi tới, ba người ngẩng đầu nhìn bài thơ trên tường xong, thì không khỏi đưa mắt nhìn nhau. Lúc này Hồ Vân Thiên cũng nghe thấy tiếng cầm khúc từ bên trong truyền ra, liền giật minh kinh hô: "Hôm nay vì sao lại có khúc nhạc dễ nghe như vạy the nhỉ? "
 
"Trước kia không có sao? " Yến Truy Tinh dò hỏi.
 
"Hôm qua đến đây không nghe thấy. " Hồ Vân Thiên lắc đầu, lập tức khoát tay nói: "Đi, vào xem nào. "
 
Ba người rảo bước tiến vào trong lầu, liền có một đoàn nữ nhân oanh oanh yến yến xúm tới. Yến Truy Tinh đối với mấy ả phụ nhân này không hề cảm thấy hứng thú, ngay cả liếc mắt cũng đều lười biếng không muốn nhìn. Lúc này, hắn đang đưa mắt đánh giá bố cục trong lầu, tầng một là đại sảnh đón khách, không có gì đáng để nhìn xem. Quy nôthấy vậy, lập tức đưa ba người lên trên tầng hai để nghe cầm khúc. Ngày hôm nay khách nhân trên tầng hai đông đúc dị thường! (: Là tên gọi của những người hầu dẫn khách bên trong thanh lâu, kĩ viện. )
 
"Ha ha! Hôm nay mọi người đều rúc ở trên này để nghe nhạc khúc hay sao? " Bước lên tầng hai, Hồ Vân Thiên liền cười khểnh nói. Nhưng khi ánh mắt của hắn nhìn thấy nữ nhân phong tình vạn chủng ngồi ở trong nội đường, thì nhất thời đã cười hết nối.
 
Nữ nhân kia nước da trắng nõn, dáng người thướt tha yểu điệu, hàm tình câu nhân, ánh mắt thi thoảng loạn chuyển, tràn đầy sắc thái ma mị, khiến cho chư khách trên tầng, thiếu chút nữa thì đã tuôn trào nước miếng...
 
Quy nô dẫn ba người đi lên, lòng vòng quanh hành lang, không tìm được bàn ừống, liền khoát tay dẫn đường nói: "Ba vị quý khách, mời đi theo ta! "
 
Nào ngờ Hồ Vân Thiên kéo vạt áo của hắn lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nữ nhân mỹ lệ kia, ngoài miệng nhỏ giọng hỏi: "Mỹ nhân kia quả nhiên là phong tình vạn chủng. Ngày hôm qua như thế nào không nhìn thấy nàng. Nàng ta tên gọi là gì? "
 
Quy nô không dám đắc tội khách nhân, đành phải mỉm cười hiền lành âảpẸ. "Ngày hôm qua nàng mới đến Xuân Miên Lâu, nên hôm nay mới xuất tràng biểu diễn, tên là Diệp Quần! "
 
"Diệp Quần! " Hồ Vân Thiên hắc hắc mỉm cười dâm dật, bàn tay cũng buông chéo áo của Quy nô ra. Ba người được Quy nô dẫn tới một chiếc bàn ở khá xa.
 
Hồ Vân Thiên cảm tưởng nơi này cách trung tâm quá xa, nhất thời có điểm mất hứng, trầm giọng nói: "Ta muốn vị trí ở trên đầu, nhanh đi an bài cho ta... "
 

Tinh Thần Châu - Chương #620


Báo Lỗi Truyện
Chương 620/1255