Chương 609: Thử kiếm


Trong gian phòng ngay sườn núi Thần Tài Phong, Dược Thiên Sầu khóa cửa phòng lại, lúc đi phóng túng thật là sảng khoái, lúc này lại giống như một thiếu niên vừa bị sẩy chân, ngồi trên ghế, rất là rầu rĩ không vui.
 
Trên đường đi vài lần hắn muốn quay về giết Nhan Vũ diệt khẩu, trải qua mấy lần do dự cuối cùng không hạ được quyết tâm. Nếu là loại nữ nhân tầm thường, chơi đùa xong hắn thật có thể làm ra chuyện giết người diệt khẩu, nhưng nàng lại là một...
 
"Gặp quỷ rồi! " Hắn ảo não thốt một câu, lập tức liền trở nên thất thần, đang hảo hảo lại luôn luôn nhớ tới hồ nước trong viện, hoa sen thanh khiết, chợt lẩm bẩm nói: "Gần bùn mà không nhiễm sao? "
 
"Ba! " Hắn đột nhiên vỗ bàn một cái, lắc lắc đầu, quyết định không nghĩ nữa. Nếu nàng đã vạch kẽ hở của mình, cũng sẽ không tiết lộ bí mật, chì là minh buồn lo vô cớ.
 
"Ngủ một giấc sẽ tốt thôi. " Dược Thiên Sầu an ủi minh một câu, không chút tinh thần đi đến bên giường nằm xuống trằn ừọc...
 
Thiên Hi quốc Lam Hành Cung, khí tượng vô cùng náo nhiệt. Do Bùi Phóng, Thích Cửu Quân, u Dương Đạt ba người dẫn đầu, mời hơn mười lĩnh chủ chư quốc đến Lam Hành Cung mưu đồ bí mật. Thiên Hạ thương hội có Ngưu Hữu Đức gia nhập liên minh, quả thực giống như hổ thêm cánh. Thử nghĩ, nếu như Thiên Hạ thương hội dưới sự trợ giúp của Phá Cấm Đan thực lực trướng mạnh, những người đối đầu với Âm Bách Khang há có thể có kết cục tốt? Vì vậy mọi người chuẩn bị liên họp lại, nhân lúc cánh chim của Thiên Hạ thương hội chưa cứng mà đến tấn công.
 
Người đề xướng sự kiện lần này chính là Bùi Phóng, trước tiên không nói tới Âm Bách Khang là đối đầu, Ngưu Hữu Đức ở ngay trước mặt người trong thiên hạ tại Tụ Bảo Bồn giết chết đệ tử của hắn, lại ở trước mặt mọi người phát ngôn bừa bãi về Bùi bàn tử, điều này có khác gì đánh thẳng vào mặt hắn? Ngưu Hữu Đức tu vi bí hiểm, hôm nay lại cùng ẢÂm Bách Khang xen lẫn cùng nhau, bằng thực lực một minh hắn cũng không dám trông cậy có thể báo thù. Vì vậy liền nhảy lên nhảy xuống chạy chung quanh xâu chuỗi những thế lực có khúc mắc với Thiên Hạ thương hội, giải thích quan hệ lợi hại, kiến nghị mọi người cùng nhau xử lý việc này.
 
"Mọi người yên tâm, sáu mươi sáu thế lực chúng ta liên họp động thủ, nhất định có thể một lần san bằng Thiên Hạ thương hội. " Thịt béo trên mặt Bùi Phóng run lên, huy bàn tay bị đứt tự tin tràn đầy nói.
 
Có người tại chỗ nghi vấn: "Bùi Phóng, hôm nay Âm Bách Khang được Ngưu Hữu Đức tương trợ, ngươi cho rằng chúng ta thực sự đánh thắng được Thiên Hạ thương hội? Nghe nói tu vi của Ngưu Hữu Đức cũng không thấp a! Rất có khả năng còn lợi hại hơn Âm Bách Khang vài phần. "
 
"Điểm ấy không thành vấn đề. " Bùi Phóng chỉ chỉ Thích Cửu Quân và u Dương Đạt nói: "Âm Bách Khang và Ngưu Hữu Đức cứ giao cho ba chúng ta, các ngươi nhanh chóng giải quyết hai đồ đệ Hóa Thần kỳ của Âm Bách Khang, những Độ Kiếp hậu kỳ khác căn bản không đờ được chúng ta, tống đà Thiên Hạ thương hội chỉ cần một lần là lấy được. Nói chung chúng ta phải đồng lòng họp lực tru sát Âm Bách Khang và Ngưu Hữu Đức, không cho bọn họ cơ hội xoay người. "
 
Người nọ lắc đầu nói: "Thiên Hạ thương hội thâm căn cố đế, thế lực các phân hội tại các quốc gia liên họp lại cũng không nhỏ! Nếu như làm ra chuyện cá chết lưới rách vồ đến, đương nhiên, những con trùng nhỏ cá nhỏ kia không làm gì được chúng ta, thế nhưng thế lực thủ hạ của chúng ta chắc chắn gặp đả kích thảm trọng, sợ rằng trong khoảng thời gian ngắn có thể khôi phục lại được. Phải biết chung quanh chúng ta còn có lang sói nhìn chằm chằm! Có thể bọn hắn sẽ nhân lúc chúng ta suy yếu mà cắn thêm một ngụm? "
 
"Đúng vậy, đó xác thực là một vấn đề. " Mọi người đều gật đầu tán thành quan điểm này. Nếu như mọi người lo liều mạng đánh hổ, phía sau lại bị lang cắn một ngụm, vậy
 
Thì xem như sẽ xong.
 
Bùi Phóng ha hả cười to nói: "Chư vị, vấn đề này không thành vấn đề, ta đã sớm nghĩ ra biện pháp giải quyết. Sáu mươi sáu thế lực chúng ta cùng nhau minh ước, nếu ai nhân cơ hội chúng ta đánh Thiên Hạ thương hội, ở sau lưng cắn chúng ta, đến lúc đó sáu mươi sáu nhà chúng ta cùng nhau tìm hắn tính sổ. Minh ước này có thể truyền ra làm kinh sợ đám người có quỷ tâm trong thiên hạ, thử hỏi có ai có thé thừa thụ lửa giận của sáu mươi sáu cao thủ Hóa Thần kỳ ở đây. Còn nữa, chúng ta còn phải thanh minh, trong lúc chúng ta đánh vào tống đà Thiên Hạ thương hội, phân hội Thiên Hạ thương hội tại các quốc gia tùy ý cho chư quốc đánh tới, ai đánh thắng, khối thịt đó sẽ là của ai. Chư vị ngẫm lại, không có tổng đà Thiên Hạ thương hội áp trận cho phân hội, cây đinh trong mắt ngày thường biến thành khối thịt trắng, thế lực khắp nơi sẽ bỏ mặc sao? Cho nên nói, vấn đề này không thành vấn đề, đã giãi quyết dễ dàng. "
 
Lời này của hắn tuy nói thật dễ nghe, nhưng mọi người có mặt ở đây cũng không dễ dàng lừa gạt như vậy. Lúc này có người cười lạnh nói: "Băng Thành Tử và Hồ Trường Thọ đâu? Hai người bọn họ mới là vấn đề lớn nhất, bọn họ luôn luôn đứng một chỗ, sao lại chịu ngồi xem chúng ta tiêu diệt Âm Bách Khang? Hai vị đó vừa ra mặt, lại thêm Âm Bách Khang và Ngưu Hữu Đức, hẳn là bốn vị cao thủ Hóa Thần hậu kỳ, ba vị vững tin là đối thủ của bốn người bọn hắn? Ta chi sợ đến lúc đó còn không biết là ai diệt ai a! Nếu ba người các ngươi thất bại, bốn người họ liên thủ phản công chúng ta, nhừng người đang ngồi chỉ sợ có không ít người không còn về được. "
 
"An tâm đừng nóng nảy. " Bùi Phóng hướng hắn khoát khoát tay, hắc hắc cười nói: "Điểm ấy ba người chúng ta đã sớm nghĩ tới, bởi vậy đã sớm liên hệ hai vị kia. Nếu ở lúc bình thường, bọn họ khẳng định sẽ xuất thủ tương trợ Âm Bách Khang. Thế nhưng lần này, Âm Bách Khang phạm vào một sai lầm trí mạng, hắn không nên có dã tâm quá lớn, muốn độc chiếm Phá Cấm Đan, muốn cho Thiên Hạ thương hội độc bá thiên hạ. Đừng nói chúng ta, Băng Thành Tử và Hồ Trường Thọ đều đáp ứng. Hai vị kia đã tỏ thái độ minh xác, không hi vọng thấy có người độc bá thiên hạ, mà tổn hại lợi ích của bọn họ. "
 
Mọi người nghe vậy liền cấp tốc châu đầu ghé tai, không ngừng có người gật đầu, hiển nhiên cho rằng cơ hội thành công việc này phi thường lớn. Bất quá không bao lâu lại nổi lên tranh chấp, sau khi đánh thắng Thiên Hạ thương hội, vấn đề phân phối lợi ích sẽ thế nào...
 
Ngay lúc sắp lớn tiếng cãi nhau, ngoài cùng đột nhiên có người đi đến nói: "Tất cả mọi người đừng mộng tường hão huyền nữa, miếng thịt Thiên Hạ thương hội dù hấp dẫn, nhưng hiện tại chúng ta không khả năng cắn được. "
 
Bên trong Lam Hành Cung nhất thời an tmh xuống, thần tình mọi người đều có vẻ lạ lùng nhìn về phía hắn. Người kia gương mặt tuấn lãng, trên người mặc áo bào trắng như nhưng, sạch sẽ tao nhã, cả người ẩn trong lông tơ màu bạch sắc, khí độ bất phàm, có vẻ ung dung đẹp đẽ quý giá, chính là lĩnh chủ Liễu Nam quốc, Tình Hồ Yên Vũ Lâu Vũ Nam Thiên.
 
Bùi Phóng nheo mắt lại nói: "Vũ lão đệ, lời này của ngươi có ý tứ gì? Chằng lẽ ngươi muốn rời khỏi? "
 
"Mọi người đừng hiểu lầm. " Vũ Nam Thiên nhìn mọi người lắc đầu nói: "Âm Bách Khang không đơn giản như mọi người tưởng, ta vừa đi ra ngoài nhận được tin tức do đệ tử môn hạ truyền đến, Thiên Hạ thương hội vừa chính thức tuyên bố, sẽ đại lượng bán ra Phá Cấm Đan trong hội Tụ Bảo Bồn, sẽ không độc hường. Nếu như vậy Băng Thành Tử và Hồ Trường Thọ không có lý do ở thời khắc mấu chốt không giúp hắn, ân! Tin tưởng mọi người rất nhanh cũng sẽ nhận được tin tức bên dưới truyền đến, sẽ không cần ta nhiều lời nữa. "
 
Quả nhiên, không bao lâu, đệ tử Lam Hành Cung bước nhanh vào, hướng Bùi Phóng chuyển lại tin tức này. Gương mặt béo phì của Bùi Phòng nhất thời biến thành màu gan lợn, thật vất vả xâu chuỗi nhiều người như vậy, mắt thấy sẽ thành công, lại bị Âm Bách Khang tùy tiện phóng xuất một tin tức liền hóa giãi hết, làm cho hắn phải uổng công cả thời gian dài.
 
"Bùi huynh, ta có việc xin cáo từ trước. " Vũ Nam Thiên chắp tay, trường bào nhưng mao trắng tuyết vây quanh bước chân trầm ổn, dẫn đầu đi ra Lam Hành Cung. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
 
Hắn vừa đi, lập tức có người lục tục hướng Bùi Phóng cáo từ, đều vội vàng chạy trở về. Không vì điều gì khác, nếu có thể mua được Phá Cấm Đan, tự nhiên phải chạy trở về triệu tập linh thạch, tranh thủ mua được một viên tính một viên, ai còn chịu ở chỗ này cùng Bùi Phóng làm chuyện mộng tưởng hão huyền.
 
Tin tức Thiên Hạ thương hội muốn bán ra đại lượng Phá Cấm Đan, nhất thời tạo thành sóng to gió lớn trong toàn bộ tu chân giới. Thế lực khắp nơi đều cảm thấy khó có thể tin, Âm Bách Khang lại có lòng tốt như vậy?
 
Hoài nghi thì hoài nghi, nhưng mọi người cũng không hề thả lỏng. Chuẩn bị gom góp linh thạch trước, nếu như không làm chuẩn bị, vạn nhất lại là thật, đến lúc đó thiếu tiền, mở mắt trừng trừng nhìn Phá Cấm Đan bị người khác mua đi, đó chẳng phải sẽ hối hận chết. Hơn nữa Thiên Hạ thương hội tuy có nói sẽ bán ra đại lượng Phá Cấm Đan, nhưng cũng không khả năng vô hạn lượng cung ứng! Hơn nữa bây giờ còn chưa biết giá cả, huống chi Thiên Hạ thương hội khẳng định sẽ lưu lại đại bộ phận tự dùng, số lượng bán ra rốt cục là nhiều hay ít, chính họ cũng không biết bao nhiêu, thế nhưng rất nhiều người lại cần a!
 
Yêu Quỷ Vực Thuận Thiên Đảo...
 
Lộng Trúc, Tử Y, Phù Dung còn có Mộc Nương Tử đang ngẩng đầu quan sát chung quanh, không biết đang nhìn vật gì. Đột nhiên, từ ngàn dặm viễn phương "oanh" một tiếng nổ vang, sóng dựng tận trời, một đạo lưu quang từ cơn sóng bắn về phía chân ừời, lập tức xoay chuyển trên chín tầng ười nhanh như du long.
 
Khi xẹt qua trên ười cao, mang theo tiếng sấm gió nổ vang, tốc độ nhanh tới khó tin, sau đuôi kéo luồng lưu quang thật dài, sáng rực như đuôi sao chổi, phảng phất muốn phá vờ ười cao, khí thế thật sự kinh người.
 
Bầu trời chung quanh Thiên Lý hồ bao phủ mây đen quanh năm không tiêu tan, bị khí thế của phi kiếm giảo mạnh phập phồng cuồn cuộn, liên tục bốc lên. Bầy yêu kinh khùng, đàn quỷ sợ run, đều thấp thỏm lo âu nhìn về phương hướng Thuận Thiên Đảo, không biết vị chưởng hình sử đại nhân kia đang muốn làm gì.
 
Lưu quang biến mất tại viễn phương, mang theo tiếng rít "hưu", tựa hồ muốn xé rách không khí, đột nhiên lại xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Một điểm tinh mang càng lúc càng lớn, mục tiêu lao tới chính là Thuận Thiên Đảo, khi điểm tinh mang còn cách mặt hồ chí ít mấy trăm thước, đã thấy mặt hồ bị khí thế áp ra một đạo khe sâu hơn mười thước, xuyên qua cơn sóng cắt tới...
 
Không ngờ đang hướng về phía mấy người Lộng Trúc lao tới. Tử Y mấy nàng sắc mặt trắng nhợt, vô ý thức thối lui ra sau. Con ngươi Lộng Trúc đột nhiên co rút lại, bỗng nhiên quay đầu lại quát: "Tất Trường Xuân, ngươi điên ư? "
 
Tất Trường Xuân khuôn mặt thanh tĩnh, trong bộ thanh bào ngạo nghễ chắp tay đứng trên nóc nhà, thần tình không chút gợn sóng sợ hãi. Mắt thấy điếm tinh mang kích khởi sóng lớn tầng tầng tràn tới, khi thăng cao tới vài trăm thước hướng Thuận Thiên Đảo điên cuồng lao tới. Lúc này Tất Trường Xuân mới vung lên tay áo, "phanh" một tiếng, cơn sóng dâng cao tận ười trong nháy mắt bị chấn thành một mảnh bọt nước, ào ào rơi trở xuống. Một đạo lưu quang xuyên qua màn nước, phiêu phù bên người Tất Trường Xuân, lưu quang rút đi, một thanh phi kiếm phong cách cổ xưa phiêu phù bất động.
 
Vài nữ tử nhìn nhau, ánh mắt Lộng Trúc cũng sáng lên, thuấn di lên nóc nhà, cười hì hì hòi: "Lão Tất, thanh kiếm thế nào? "
 
"Miễn cường được thông qua. " Tất Trường Xuân nhàn nhạt ừả lời một câu, thanh phi kiếm liền bay vào túi trữ vật của hắn.
 

Tinh Thần Châu - Chương #609


Báo Lỗi Truyện
Chương 609/1255