Chương 574: Sính lễ


Làm Lộng Trúc ngoài ý muốn chính là, Vọng Nguyệt Tông có một bí tân không cho ngoại truyền, nếu là đệ tử đều có thể ở bên ngoài sinh con, mà nếu sinh được con gái có tư chất tu hành, phải mang về Vọng Nguyệt Tông, bái nhấp vào Vọng Nguyệt Tông tu hành. Nếu như là con trai, Vọng Nguyệt Tông không tiếp nhận, sẽ lưu lại cho bên phụ thân xem như để nối dõi tông đường! Bởi vì Vọng Nguyệt Tông cũng không thu nam đệ tử.
 
Quỳnh Hoa tiên tử rất hổ thẹn nói cho Lộng Trúc, muốn đem nữ nhi mang về Vọng Nguyệt Tông tu hành, bảo Lộng Trúc đi tìm hiền thê khác. Mà bà, sớm muộn phải kế tục đại nghiệp của Vọng Nguyệt Tông, không có khả năng cùng phàm phu tục tử như hắn trải qua suốt đời.
 
Có thể nghĩ, ngay lúc đó Lộng Trúc có bao nhiêu căm tức. Chính hắn tiêu dao nửa đời trong những bụi hoa, thật vất vả mới định ra quyết tâm, đưa ra một mảnh chân tình không nghĩ tới gặp phải kết quả như vậy, hắn liền có loại cảm giác như bị lừa dối.
 
Huống chi bằng vào tu vi và địa vị tại tu chân giới của hắn, sao dễ dàng tha thứ cho nữ nhi gia nhấp vào một Vọng Nguyệt Tông nho nhỏ tu hành. Quả thực là chuyện cười lớn nhất thiên hạ, lẽ nào bằng vào tu vi Hóa Thần kỳ của mình, điều giáo một nữ nhi còn kém hơn một Vọng Nguyệt Tông nho nhỏ? Hơn nữa Lộng Trúc cũng không khả năng để nữ nhi bước lên con đường rập khuôn như Quỳnh Hoa tiên tử, chỉ là tông chủ của một Vọng Nguyệt Tông, Lộng Trúc còn chưa để vào trong mắt.
 
Lộng Trúc giận dữ, thật muốn giết thẳng lên Vọng Nguyệt Tông, đem toàn bộ Vọng Nguyệt Tông san bằng. Nhưng nghĩ lại hắn cảm thấy làm vậy quá tiện nghi cho Quỳnh Hoa tiên từ, bà lừa hắn thật quá thảm.
 
Một nam nhân không dễ dàng động tình, nếu động chân tình, lại phát hiện mình bị lừa dối, hậu quả thật đáng sợ. Huống chi còn là một nam nhân thực lực phi phàm, rất có bản lĩnh. Lộng Trúc có hận tất báo, quyết định cho Quỳnh Hoa tiên tử nếm thử tư vị bị lừa dối, cho bà hối hận cả đời.
 
Quỳnh Hoa tiên tử biết làm như vậy, Lộng Trúc khẳng định sẽ thất vọng, bất quá nữ nhi ở trên tay mình, bằng một phàm phu tục tử như Lộng Trúc cũng không cướp được. Bà còn không ngừng khuyên bảo Lộng Trúc, nói cái gì là vì muốn tốt cho nữ nhi, không cho nữ nhi giống như hắn, cả đời làm phàm phu tục tử. Lúc đó Lộng Trúc chỉ ngồi yên cười nhạt!
 
Nhưng bà trăm triệu nghĩ không ra chính là, Lộng Trúc lại là cao thủ Hóa Thần kỳ trong truyền thuyết, muốn từ trên tay bà mang đi nữ nhi, là chuyện vô cùng dễ dàng.
 
Vì vậy ngay trong một buổi hoàng hôn nắng chiều vương vất đầy trời, Quỳnh Hoa tiên tử bất quá rời nhà đi lấy một ít đồ vật, vừa trở về, liền phát hiện nữ nhi mới đặt trên giường đã không còn tìm thấy. Bà lập tức đoán được là Lộng Trúc làm ra, vì vậy tìm kiếm khắp nơi, nhưng bằng vào tu vi của bà muốn tìm được Lộng Trúc, không khác gì người si nói mộng.
 
Đến tận đây, Quỳnh Hoa tiên tử cũng không còn gặp lại nam nhân tên Tiêu Dao kia, cùng mất tích còn có nữ nhi nằm trong tã lót. Mà Lộng Trúc đương nhiên mang nữ nhi quay về Tử Trúc Lâm dốc lòng dạy dỗ. Từ đó về sau, Nam Hải Tử Trúc Lâm lại có thêm một nữ đệ tử tên là Tử Y.
 
Lộng Trúc vì nữ nhi, triệt để từ bỏ mao bệnh trêu hoa ghẹo nguyệt. Đương nhiên, trong đó cũng không thiếu công lao của Quỳnh Hoa tiên tử, hắn đã bị bà làm tổn thương trái tim đến hoàn toàn triệt để, rút kinh nghiệm xương máu không còn tiếp tục chạm tới nữ nhân!
 
Dược Thiên Sầu nghe được trợn mắt cứng lưỡi, mở to mồm không biết nên nói gì cho phải. Nguyên lai còn có một đoạn ẩn tình như thế, hồi lâu hắn mới phục hồi lại tinh thần, nuốt nuốt nước bọt, xoa xoa vùng cằm cứng ngắc, lại nhìn Lộng Trúc đang hoảng hốt tinh thần, thực sự không biết nói gì.
 
Ngày trước hắn còn tưởng rằng là tên hoa tâm như Lộng Trúc bội tình bạc nghĩa chơi bời khắp nơi, kết quả làm bụng của người ta to lên sinh con, bản thân hắn lại không muốn phụ trách nên bỏ chạy. Chưa từng nghĩ đến, lại là thiến hạ đệ nhất đại soái ca bị muội muội bỏ rơi, khó có thể tin a!
 
Quay đầu ngẫm lại, Dược Thiên Sầu không khỏi cười khổ, trách không được Lộng Trúc muốn hắn tìm cơ hội nói lại việc này cho Tử Y. Thử nghĩ thân thế Tử Y ly kỳ như vậy, Lộng Trúc làm sao mở miệng nói thẳng với nàng.
 
Nhưng rốt cục dù cho mình nói với Tử Y, chỉ sợ cũng phải tìm cơ hội nào mà Tử Y có thể tiếp thu được.
 
Mẹ nó! Tử Y sẽ không lần quần trong lòng, lại bảo ta nói bậy, tìm ta liều mạng đi!
 
Di! Sai! Nói như vậy, hẳn phải tìm nam nhân tương lai của Tử Y nói chuyện này càng thêm họp a! Tìm tới trên đầu ta làm gì? Đây không phải muốn hại ta sao! Dược Thiên Sầu sờ cằm, thần tình co quắp.
 
"Khái khái! Cái này.., cái này, Lộng Trúc tiền bối, ta nghĩ.., ta nghĩ...
 
Lộng Trúc chậm rãi quay đầu lại nói: "
Ngươi nghĩ cái gì?"
 
Dược Thiên Sầu gãi đầu cười khổ nói: "
Ta nghĩ cái này.., cái này.., kiểu nói chuyện này nha! Ta nghĩ hẳn nên để cho người thân cận nhất của Tử Y nói với nàng mới tốt. Ngươi nghĩ a! Người khác làm sao tìm được cơ hội tốt cho Tử Y có thể tiếp thu, chỉ có người thân cận mới có thể dễ tìm cơ hội. Ngươi nói đúng không! Thí dụ như, là nam nhân mà Tử Y phải gả kia, đúng không! Để cho ta chuyển cáo, có điểm không thích họp! Nói lời thành thật, ta có chút sợ!"
 
"
Đến lúc đó nhìn xem đã! Ngươi cứ nhớ kỹ việc này là được. Được rồi!" Lộng Trúc hắc hắc cười lạnh nói: "Tử Y phải gả cho người kia, đồng dạng cũng có ba bốn nữ nhân, ta thực sự có điểm lo lắng, sợ ngày sau Tử Y chịu ủy khuất, ngươi nghĩ nên làm gì bây giờ mới tốt?"
 
Mẹ nó! Vậy ngươi còn không bằng gả Tử Y cho ta cho rồi đi. Nước phù sa không lưa ngoại nhân điền a! Dược Thiên Sầu oán thầm, nhưng ngẫm lại, có lẽ trong mắt Lộng Trúc, con rể tương lai kia mới là người một nhà, mà Dược Thiên Sầu hắn mới là người ngoài.
 
Ngẫm lại có chút tức tối, trái tim chợt nhảy lên, lúc này vỗ ngực nói: "
Vậy dễ làm. Chỉ cần ngươi mở miệng, ta lập tức sẽ nghĩ biện pháp làm được thỏa đáng cho ngươi. Không phải là ba bốn nữ nhân sao! Muốn giết mấy nữ nhân kia thì cứ nói, bảo chứng làm được mà người không biết quỷ không hay. Con rể ngươi tuyệt đối không hoài nghi, để hắn từ nay về sau chỉ thành thành thật thật sống với Tử Y. Nếu như sau này hắn còn muốn cưới bà nhỏ, chỉ cần ta biết, bảo chứng giờ tay chém xuống, cho Tử Y của ngươi trở thành duy nhất. Nếu như hắn phạm tội không ngừng, ta không ngại cho hắn làm thái giám."
 
"
Ách." Khóe miệng Lộng Trúc co quặp, chép chép miệng nói: "Chuyện này thì ta tin tưởng, tiểu tử ngươi làm loại chuyện trộm đạo này luôn sở trường nhất, xác định vững chắc không nói chơi."
 
Lời này nói ra làm Dược Thiên Sầu có chút mất hứng, cái gì là sở trường trộm đạo nhất, hắn bĩu môi nói: "
Lộng Trúc tiền bối, ta chưa bao giờ làm loại sự tình này, cũng chỉ vì ngươi mở miêng. Ta mới cố mà làm hết sức. Đây goi là giữ hứa hen. Trong tín dự!"
 
"
Được rồi! Ngươi có lòng này là được." Lộng Trúc khoát khoát tay, lại hỏi: "Ta muốn đem nữ nhi gả cho đối phương, đối phương có phải nên đưa sính lễ trước hay không? Ngươi nghĩ ta nên thu sính lễ thế nào mới có thể gả nữ nhi cho hắn?"
 
"
Cần phải, cần phải." Dược Thiên Sầu liên tục gật đầu nói: "Nói giỡn sao, Lộng Trúc tiên sinh danh chấn tu chân giới, nữ nhi của ngài so với lá ngọc cành vàng còn lá ngọc cành vàng hơn, sính lễ thiếu thì làm sao được. Được rồi, con rể tương lai của ngài có giàu có hay không?"
 
Lộng Trúc thoáng trầm ngâm, chậm rãi nói: "
Giàu có, bào bối có rất nhiều, tùy tiện lấy ra một kiện, cũng là hi thế chi bảo. Bất quá tên kia là thần giữ của, sợ rằng muốn hắn móc ra lễ trọng sẽ có điểm trắc trở."
 
Tùy tiện xuất ra một kiện đều là hi thế chi bảo? Dược Thiên Sầu nghe được hai mắt chiếu sáng, gian nan nuốt nước bọt. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
Trong ngực hắn tấm tắc liên tục, ta đã nói nha! Con rể mà Lộng Trúc có thể coi trọng, gia thế khẳng định không đơn giản, không biết là tên nào, tương lai phải đến kéo kéo quan hệ, dù là vắt cổ chày ra nước, lão tử cũng phải nhổ vài sợi lông mao của hắn xuống.
 
"Kháo!" Dược Thiên Sầu tức giận bất bình nói: "Quả nhiên kẻ càng có tiền thì càng keo kiệt, dù cưới lão bà cũng không chịu đào lễ trọng. Người nghèo giống như ta còn nói qua được, dựa vào cái gì có tiền cũng không chịu xuất ra. Ngài làm sao nuốt khẩu khí này, nói cho ta biết là hỗn đản nhà ai, sớm muộn ta sẽ thay ngươi ra khẩu khí."
 
Trong ngực hắn đã bắt đầu tính toán, lăn qua lăn lại xong việc tại Thiên Hạ thương hội, tiếp theo sẽ tới con rể có tiền của Lộng Trúc.
 
"
Nói đến hắn, ta ôm một bụng tức giận, không nói cũng được! Được rồi, ngươi sao?" Lộng Trúc hỏi.
 
"
Ách. Ta làm sao vậy?" Dược Thiên Sầu không biết vì sao hắn hỏi câu này.
 
Lộng Trúc ngoài cười nhưng trong không cười nói: "
Ta gả nữ nhi, lẽ nào ngươi không có tặng lễ?"
 
Mẹ nó! Chính ngươi không có bản lĩnh cảo sính lễ của con rể ngươi, thế nào lại kéo qua muốn ta tặng lễ. Có người còn chưa lập gia đình, đã tìm khách nhân đòi lễ vật hay sao? Ta dễ khi dễ a! Dược Thiên Sầu bĩu môi, bồi cười nói: "
Lần này tới quá vội vội vàng vàng, trên người không mang theo thứ tốt gì. Ngươi xem như vậy có được hay không, chờ ngày Tử Y xuất giá, ta nhất định mang theo lễ vật đến chúc mừng."
 
"
Không được, lễ vật này nhất định phải thu trước khi xuất giá." Lộng Trúc trịnh trọng nói.
 
"
Sớm thu hạ lễ?" Dược Thiên Sầu gãi đầu, hồ nghi nói: "Sao ta không biết tu chân giới còn có quy củ này?"
 
"
Đây là quy củ của Nam Hải Tử Trúc Lâm." Lộng Trúc nghiêm mặt, sau đó nghĩ ra một lý do giải thích hợp lý: "Huống chi con người ngươi rất bận rộn, đến lúc đó phải đi đâu thông tri cho ngươi cũng không biết, sẵn ta đang ở chỗ này, sớm thu lễ cũng tốt. Ngươi đừng nói cho ta biết, Tử Y lập gia đình, ngươi keo kiệt tới mức ngay cả lễ vật cũng không cấp nổi đi!"
 
"
Ha hả! Ngài sao nói như vậy, ta có nhỏ mọn như vậy sao? Ta chỉ là đang suy nghĩ nên tặng vật gì mới tốt." Dược Thiên Sầu đáp một câu có lệ, bất quá ngẫm lại dù sao có quan hệ không cạn với Tử Y, tặng lễ vật binh thường thật có chút không thể nào nói nổi.
 
Hắn vô ý thức sờ sờ túi trữ vật, nhưng phát hiện không thấy, lúc này mới nhớ tới bị Lộng Trúc lấy đi, đang nằm trên mặt đất. Bên trong đã bị Lộng Trúc kiểm tra qua, nếu còn từ bên trong lấy đồ vật, thì có điểm không thể nào tin nổi.
 
Vì vậy nhìn Lộng Trúc cười hắc hắc, thò tay vào trong ngực áo, đào đào một lát lại lôi ra một túi trữ vật. Khóe mắt Lộng Trúc co rút lại, thầm nghĩ, trên người hắn quả nhiên còn ẩn giấu túi trữ vật.
 
Dược Thiên Sầu thò tay vào trong túi trữ vật đào đào, đảo mắt túm ra một thanh bảo kiếm hoa văn phong cách cổ xưa, cầm trong tay nhìn một chút. Nhưng thần tình tiếc hận lại trở nên quả quyết, thẳng thắn lưu loát nói: "Thanh kiếm này và bảo kiếm ta đưa cho sư phụ đều cùng một kiểu dáng, đều là bảo bối của tiên nhân. Nếu Tử Y lập gia đình, ta cũng không có gì hay để nói, lấy lễ trọng này chúc mừng. Lộng Trúc tiền bối, ngươi sẽ không cho là ta keo kiệt nữa chứ!"
 
Nói xong hai tay cầm đưa qua nói: "
Thật tình thành ý chúc phúc Tử Y hạnh phúc mỹ mãn suốt đời."
 
Ánh mắt Lộng Trúc sáng lên, nhận lấy sờ soạng, lại nhìn lại xem, quả nhiên không thua kém thanh bảo kiếm định đưa cho Tất Trường Xuân. Đầu tiên hắn nhịn không được tán thưởng "
hảo kiếm" sau đó lại cảm thấy mỹ mãn gật đầu nói: "Xem như ngươi còn có chút lương tâm."
 

Tinh Thần Châu - Chương #574


Báo Lỗi Truyện
Chương 574/1255