Chương 573: Chuyện cũ phủ đầy bụi


Dược Thiên Sầu lộ ra thần tình ngươi không hiểu ta, rất trịnh trọng trả lời: "Ngươi nhìn thấy ta làm ra chuyện tương đối đường hoàng, đó cũng vì không có biện pháp, kỳ thực ta vốn là người thích điệu thấp mà thôi. Nữ nhân của ta, ta đối với mỗi người đều thật tình thành ỷ, không bao giờ vì muốn chứng minh mình là nam nhân mà đem các nàng đưa ra để huyền diệu cái gì. Bởi vì ngươi hỏi tới nên ta mới nói, bằng không ta sẽ im lặng không lộ ra."
 
"Súc sinh, ngươi lại nói thật đường hoàng." Lộng Trúc hận thấu xương gằn từng chữ: "Đồ vô sỉ!"
 
"Ngươi nói ta?" Dược Thiên Sầu chỉ chỉ vào mũi mình, vẻ mặt không giải thích được, không biết người này uống sai thuốc gì, nói trở mặt liền trở mặt, có ai chiêu hắn chọc hắn chứ. Một bụng lửa giận bộc phát, phản bác: "Ta có vô sỉ, cũng không làm ra chuyện bội tình bạc nghĩa. Không giống có chút người, cho rằng mình tuấn tú phong độ, nơi nơi hãm hại lừa gạt, chơi một người bỏ một người. Ngươi bảo hắn đếm trên đầu ngón tay xem đời này rốt cục chơi đùa bao nhiêu nữ nhân, chỉ sợ chính hắn cũng tính toán không được rõ ràng lắm, còn có tư cách nói đến ai khác? Con mẹ nó đúng là gặp quỷ, chưa thấy qua kẻ không biết xấu hổ như thế, ta phi!"
 
"Ầm ầm lạp lạp..." Lộng Trúc lật ngược bàn, chén bát văng đầy sàn nhà, chỉ tay phẫn nộ quát: "Ngươi nói ai?"
 
Dược Thiên Sầu trở mặt, cũng là một kẻ cả cứng lẫn mềm đều không ăn, lúc này âm dương quái khí cười khẩy nói: "Ai làm ra chuyện bội tình bạc nghĩa, ta nói người đó. Thật thương cảm! Trên Vọng Nguyệt Tông Quỳnh hoa cô ảnh đối mặt đêm trăng lạnh, nhớ chàng không gặp chàng, có con gái gặp lại thì không được nhận thức, nhu tràng đứt từng khúc, mỗi một năm trôi qua lại một năm. Con mẹ nó thực sự thê thảm về đến nhà, cũng không biết là ai làm hại."
 
"Có bàn lĩnh lặp lại lần nữa." Lộng Trúc giận dữ quát, ra vẻ muốn động thủ.
 
"Hắc hắc! Lộng Trúc tiên sinh danh chấn thiên hạ, rất lợi hại! Không thể ứêu vào thì ta lẫn mất thôi, ta không nói nữa." Dược Thiên Sầu bày ra hình dạng không thèm quan tâm, lại nhìn chén bát rơi bừa bãi trên mặt đất, lắc đầu than thở: "Sừ hòa nhật đương ngọ, hãn tích hòa hạ thổ. Thùy tri bàn trung xan, lạp lạp giai tân khổ. Mẹ nó, lão tử thật đúng là xuất khẩu thành thơ, thật đáng tiếc số lương thực văng ra đầy đất kia."
 
"Ân!" Lộng Trúc kêu rên một tiếng, ôm ngực, lào đào lui về phía sau một bước, đụng cái ghế phía sau, đặt mông ngồi xuống, sắc mặt hắn trắng bệch thở hổn hển, hai mắt đỏ đậm nhìn chằm chằm Dược Thiên Sầu không nháy mắt.
 
Ngày hôm nay rốt cục hắn kiến thức cái gì gọi là miệng lưỡi lợi hại, trong óc vang lên ong ong, chỉ cảm thấy huyết khí nơi ngực dâng lên, thiếu chút nữa bởi vì không nén được mà muốn phun ra, môi mún chặt, muốn nói cũng nói không nên lời.
 
Dược Thiên Sầu ngần người, âm thầm tạp tạp đầu lưỡi, ở trong lòng thầm nghĩ, hay! Nhớ ngày trước từng ở Thanh Quang Tông đem một tu sĩ Nguyên Anh kỳ tức giận đến ói máu, lẽ nào ngày hôm nay lại đem một Hóa Thần kỳ tức giận đến ói máu luôn? Tu vi cao, năng lực chọc giận cũng cao? Mình nói chuyện có phải quá mức một chút hay không? Dù sao cũng không phải là người ngoài, nhưng ngươi cũng không nên khinh người quá đáng!
 
Hắn cũng hiểu rõ, người có tu vi tới loại tình trạng này, kinh mạch bế tắc đã sớm toàn bộ quán thông, bị thương chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng nếu bị tức giận đến ói máu, vậy thì vấn đề có thể to lắm, so với người binh thường còn đáng sợ, khí huyết đi loạn, thay đổi kinh mạch, không khác gì luyện công bị tẩu hỏa nhấp ma. Nhẹ thì cần phải tìm một đoạn thời gian thật dài điều dưỡng, nặng thì bị phế đi một thân tu vi, không phải là chuyện vui đùa.
 
"Chuyện gì cũng từ từ, đừng nóng giận, ngươi muốn mắng ta cho ngươi mắng là được. Tuyệt đối không hoàn thủ, mắng không mắng lại." Dược Thiên Sầu rất thành khẩn nhận sai, lập tức lại nhược nhược hỏi: "Ngươi không sao chứ?"
 
■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■
 
"Ân!" Lộng Trúc vừa buông tay lại lần thứ hai ôm ngực, bộ ngực thở dốc phấp phồng. Chỉ thấy hắn cấp tốc nhắm hai mắt lại, hai tay đặt lên đan điền, yên lặng vận công điều tức.
 
Như vậy cũng bị tức giận? Dược Thiên Sầu cả kinh bưng kín miệng mình, sợ mình nhịn không được lại ném ra lời nói gì đó. Bất quá không nghĩ tới Lộng Trúc vốn có da mặt dày như vậy, không ngờ lại không chịu nổi kích thích. Thật sự là cảm thấy ngoài ý muốn, không dám tiếp tục đơn giản mở miệng nữa. Dù sao cũng không phải người ngoài, vạn nhất hắn giận tới mức xảy ra chuyện, mình quay về không có biện pháp báo cáo với sư phụ nha!
 
Một lúc lâu sau đó, sắc mặt đỏ bừng của Lộng Trúc dần dần khôi phục lại bình thường, chậm rãi thở ra một hơi thật dài, lại chậm rãi mở mắt. Hắn nhìn chằm chằm Dược Thiên Sầu một hồi, đột nhiên lộ ra biểu tình dở khóc dở cười, ngồi ngây ra mà cười thật ngây ngô.
 
Cho tới bây giờ hắn chưa từng nghĩ tới, không ngờ lại có người làm mình tức giận thành như vậy. Cừ thật! Từng từ như đao, chuyên đâm vào chỗ uy hiếp, thật đúng là công tâm tới khắc cốt ghi xương, dù tu vi Hóa Thần trung kỳ nhU Minh thiếu chút nữa cũng không kháng nổi, nói ra lại có ai tin!
 
Hắn không cười thì không lo, nhưng hắn lại làm cho Dược Thiên Sầu lại càng hoảng sợ.
 
Lẽ nào bị tức đến choáng váng? Như vậy lỗi của hắn sẽ to lắm! Dược Thiên Sầu có chút sợ hãi cần thận dò hỏi: "Lộng Trúc tiền bối, ngươi không sao chứ?" Hắn lên tiếng ba lần, kết quả vẫn thấy Lộng Trúc đang tự mình cười khúc khích, hoàn toàn luống cuống, lắc mình đi qua, đưa tay nắm lấy cổ tay Lộng Trúc định kiểm tra thân thể cho hắn.
 
"Ba!" Lộng Trúc vỗ mạnh hắn một chưởng hất ra. Đứng dậy, đổ ập một trận thóa mạ: "Làm gì? Muốn xem ta có chết sớm hay không sao? Nói cho ngươi, muốn ta chết không có cửa đâu. Dù là ngươi chết, nhất định ta vẫn còn sống vui vẻ, mẹ nó, tức chết ta thôi!"
 
"Phải phải phải, ta sai rồi." Dược Thiên Sầu cúi đầu khom lưng, vỗ ngực than thở: "Mẹ nó, làm ta sợ muốn chết."
 
Tức giận qua đi, người cũng trở nên lãnh tĩnh hơn, nghĩ tới sự tình cũng không xung động đến như vậy. Lộng Trúc lại khôi phục bình tĩnh, nhìn hình dạng còn đang sợ hãi của hắn, trong ánh mắt hiện lên một tia ôn hòa, lập tức lại khôi phục vẻ lạnh lùng nói: "Khó có được a! Không muốn cho ta chết sớm."
 
"Ngài xem ngài nói như vậy, trời đất chứng giám a! Ta mà có thời gian luôn dâng hương cầu phúc cho ngài, ước gì ngài phúc thọ an khang thật dài lâu nữa kia." Dược Thiên Sầu cung kính nói ra những lời nịnh nọt, thật sự sợ hãi lão gia hỏa này vừa rồi suýt xảy ra chuyện. Hiện tại mới phát hiện tuổi tác trong lòng đối phương hoàn toàn sai biệt với tuổi tác thực sự của đối phương, đây không phải là phát sinh tính trẻ con sao!
 
"Dừng lại!" Lộng Trúc vừa bực mình vừa buồn cười nói: "Với kiểu lăn qua lăn lại của ngươi trong khắp thiên hạ, còn có thời gian dâng hương cầu phúc cho ta? Vậy ngươi còn thời gian làm cái gì nữa?"
 
Lại sợ lần thứ hai lão gia hỏa bị kích thích nổi điên, lời nói đến bên miệng lại nuốt trở xuống, đổi giọng nhận sai nói: "Phải phải phải, ta khắc sâu nhận thức sự sai lầm của chính mình, nhất định sẽ sửa chữa những chuyện làm trước kia, bảo đảm làm cho ngài thỏa mãn."
 
"Lẽ nào thực sự là báo ứng? Ha hả! Đây đều là mệnh a!" Lộng Trúc bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn quét mắt nhìn mặt đất bừa bãi, thần tình hoãn lại, nhìn chằm chằm Dược Thiên Sầu than thở: "Không nên tiếp tục ba hoa nữa! Có chuyện ta muốn nói cho ngươi, ngươi tìm được cơ hội thích họp, lại nói cho Tử Y. Ta tin tưởng ngươi có khả năng tranh thủ thời cơ để nói!"
 
Dược Thiên Sầu lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, hỏi: "Có chuyện gì mà ngươi không thể
 
Trực tiếp nói cho Tử Y, lại để ta tới chuyển cáo? Chẳng lẽ là chuyện quan hệ cha con giữa hai người?"

 
Lộng Trúc buồn bã lắc đầu nói: "Tử Y có nhận phụ thân như ta hay không cũng không sao. Bởi vì ta cũng không chân chính làm đủ trách nhiệm của một phụ thân, thật sự là thấy thẹn đối với nó. Sau này ngươi có cơ hội thì nói với nó, phụ thân nó tên là Tiêu Dao, còn Lộng Trúc chỉ là sư phụ của nó mà thôi. Ta muốn ngươi chuyển cáo, là chuyện cũ về phụ thân Tiêu Dao và mẫu thân Quỳnh Hoa tiên tử của nó, nó có quyền biết những việc này, ta không có khả năng gạt nó cả đời."
 
Ánh mắt Dược Thiên Sầu sáng lên, bát quái về suất ca mỹ nữ, có điểm ý tứ. Nhưng nhìn lại thần tình cô đơn chưa từng có từ trước tới nay của Lộng Trúc, hắn đành phải thu liễm lại, miễn cho kích thích người ta, liên tục gật đầu nói: "Ta nhất định làm hết sức, không phụ sự phó thác của Lộng Trúc tiền bối."
 
"Đó là một ngày trời trong nắng ấm, ngày chúng ta gặp nhau trong vùng núi xanh nước biếc, vừa nhìn thấy nhau liền nhất kiến chung tình. Tất cả đều có vẻ thật mỹ hảo, ta hiểu rõ mình xác thực xác thực đã động chân tình. Nhưng sự bắt đầu tốt đẹp như vậy, cũng không thể vẹn toàn trước sau, đây là sự thất bại của ta." Khuôn mặt tuấn dật của Lộng Trúc tràn ngập sự mê man đối với chuyện cũ, vượt qua thời không, nhẹ nhàng nói về một câu chuyện cũ phủ đầy bụi thời gian. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
Có chút gì đó trúng mục tiêu đã được định trước, muốn tránh cũng tránh không được. Nguyên lai Lộng Trúc đối với Quỳnh Hoa tiên tử vừa gặp đã thương, cũng không phải như đối với những nữ nhân khác chỉ là chơi đùa mà thôi, mà thực sự muốn cùng bà kề cận suốt đời. Bởi vậy mới có thể để lại kết tinh tình ái trong cơ thể của bà, bằng không với tu vi của hắn, Quỳnh Hoa tiên tử thế nào khả năng dễ dàng mang thai như vậy.
 
Kỳ thực ngay từ đầu, Lộng Trúc cũng biết Quỳnh Hoa tiên tử là một tu sĩ, nhưng hắn chỉ cho rằng bà là một tán tu. Thế nhưng bằng tu vi của Quỳnh Hoa, làm sao khả năng nhìn ra Lộng Trúc cũng là tu sĩ. Nếu Quỳnh Hoa tiên tử không đề cập tới thân phận tu sĩ của mình, Lộng Trúc cũng sẽ không báo cho bà biết. Ngay lúc đó Lộng Trúc bình ái tình mù quáng làm hôn mê đầu óc, thầm nghĩ hai người sống bình thường bên nhau, không muốn phân chia cao thấp giữa hai người, cho nên cũng không tiết lộ bản thân mình chính là cao thủ Hóa Thần kỳ trong truyền thuyết, nhiều ít cũng có ý tứ không muốn làm Quỳnh Hoa tiên tử hoảng sợ.
 
Trải qua du du hồng trần, nhìn quen quá nhiều chuyện ngươi lừa ta gạt, nhiều ít có chút chán ghét. Hắn thầm nghĩ giữa hai người nên thuần túy một chút, ái tình nên trong sáng một chút, không bị những tạp niệm gì khác làm vần đục.
 
Bản thân hắn luôn tình nguyện cho rằng, Quỳnh Hoa tiên tử cũng nghĩ như vậy, cho nên mới không nói cho hắn biết thân phận tu sĩ của bà.
 
Hắn nghĩ bằng vào cơ sở cảm tình của hai người, đến lúc vạch trần chân tướng lẫn nhau, sẽ chỉ là một niềm vui sướng lớn. Bởi vì ái tình của hai người sẽ không giống như người phàm chịu sự hạn chế của tuổi thọ mà ngắn ngủi, thử nghĩ đến lúc đó biết sự thật làm sao mà không vui mừng.
 
Lộng Trúc đã sớm nghĩ xong, nếu sau khi hai bên đã biết thân phận tu sĩ của đối phương, hắn sẽ đưa Quỳnh Hoa tiên tử quay về Nam Hải Tử Trúc Lâm, tự do tự tại vô câu vô thúc trải qua suốt đời.
 
Sau khi sinh Tử Y, Lộng Trúc vui vẻ đến thiếu chút nữa phát cuồng. Nhưng ngay lúc này, Quỳnh Hoa tiên tử đột nhiên nói cho Lộng Trúc thân phận tu sĩ của bà, bà là đệ tử của Vọng Nguyệt Tông.
 
Lộng Trúc cũng không lưu ý bà có thân phận là đệ từ nhà ai, nghĩ bằng chính tu vi của mình muốn mang đi một tiểu đệ tử từ Vọng Nguyệt Tông, ai dám ngăn cản! Nhưng Quỳnh Hoa tiên tử muốn nói chính là, bà ngoại trừ là đệ tử Vọng Nguyệt Tông, còn là người thừa kế đại tông chủ đời tiếp theo của Vọng Nguyệt Tông...
 

Tinh Thần Châu - Chương #573


Báo Lỗi Truyện
Chương 573/1255