Chương 565: Mạo tự hoa tra


Bên trong khe sâu vang lên tiếng rì rầm khe khẽ, không ngờ có người cầm theo chín cái đầu đi tới, ra vẻ có hiềm nghi muốn tạp bãi của Thiên Hạ thương hội!
 
Không ít người đều nhìn hơn mười thủ vệ khắp bốn phía khe sâu, bọn họ từ bên trên bay xuống, rơi ngay đối diện Dược Thiên Sầu, trầm giọng nói: "Thiên Hạ thương hội hoan nghênh bằng hữu từ bát phương đến buôn bán, không biết bằng hữu mang theo mấy cái đầu đến đây là có ý tứ gì?"
 
"Ngươi là người của Thiên Hạ thương hội?" Dược Thiên Sầu quét mắt nhìn hắn, phát hiện hắn cũng có tu vi Độ Kiếp sơ kỳ.
 
"Đúng vậy!" Người nọ cũng quan sát Dược Thiên Sầu, phát hiện không ngờ mình nhìn không thấu tu vi của đối phương, trong giọng nói cũng thoáng khách khí hơn một chút.
 
Dược Thiên Sầu đưa chín cái đầu trong tay ra, nói: "Trước khi đến, Nhiếp Thắng nói cho ta biết, nói lấy chín cái đầu này đến tìm Tư Không Tuyệt đổi lại một ức thượng phẩm linh thạch tiền thưởng, cũng không biết là thật hay giả. Được rồi, Nhiếp Thắng là người của Thiên Hạ thương hội phải không?"
 
"Nhị sư thúc?" Trên mặt người nọ chợt dâng lên thần tình nghiêm nghị khởi kính, nhưng nghe hô thẳng tục danh của sư tổ Tư Không Tuyệt, liền biến sắc, giọng nói có điểm cóng rắn: "Không sai, nhị sư thúc chính là chưởng quản phân hội ở đây."
 
Đang khi nói chuyện, hắn liên tục quan sát chín cái đầu trong tay đối phương, đáng tiếc bị mái tóc bù xù che khuất mặt, còn có hai cái đầu bao phủ vải đen che mặt, thấy không rõ hình dáng, không khỏi hỏi: "Chín cái đầu này là đầu của ai?"
 
"Ta cũng không rõ ràng, nói chung là mấy tên đáng chết." Dược Thiên Sầu đưa mắt nhìn đầu lâu trong tay, đạm nhiên nói: "Mấy tên này ở bên ngoài Quỷ trang phục kích Ngưu Hữu Đức và Nhiếp Thắng mấy người, ngươi nói có phải là đáng chết hay không?"
 
Sắc mặt người nọ nghiêm túc, sáng sớm Nhiếp Thắng dẫn theo một đám người đi về hướng Quý trang, hắn tận mắt nhìn thấy, không nghĩ tới lại bị phục kích, lúc này liền chắp tay nói: "Chẳng hay tôn giá có thể cho biết tục danh, để phương tiện cho ta đi bầm báo một tiếng." Người này quen thuộc với nhị sư thúc, đương nhiên phải trịnh trọng đối đãi.
 
Mọi người cũng đều nhìn Dược Thiên Sầu, phát hiện vô cùng lạ mắt.
 
"Tục danh của ta không nói cũng được, tiểu bối như ngươi không đủ tư cách hỏi." Trong giọng nói của Dược Thiên Sầu tràn ngập ngạo khí, gương mặt không biểu tình liếc nhìn hắn nói: "Ngươi đi nói cho Tư Không Tuyệt, cứ nói ta mang theo mấy cái đầu đến lĩnh thưởng, hắn tự nhiên sẽ biết ta là ai." Nói xong cầm theo chúi cái đầu đi ra ngoài khe sâu.
 
Người nọ vốn nhìn không thấu tu vi của hắn, hơn nữa Dược Thiên Sầu lại gọi hắn là tiểu bối, còn nhận thức Nhiếp Thắng, không dám tiếp tục truy cứu thêm chuyện gì, lập tức bắn lên không sớm chạy đi thông báo.
 
Một đám người trong cốc liền ồ lên, xôn xao nói chuyện, ai cũng nghĩ người này phi thường kiêu ngạo.
 
Tư Không Tuyệt là ai, chính là cao thủ Hóa Thần hậu kỳ, là thủ tich đại đệ tử của Âm Bách Khang, bản thân cũng là cao thủ Hóa Thần sơ kỳ, còn là nhân vật số hai của Thiên Hạ thương hội. Nhân vật như vậy, ở tại tu chân giới tu sĩ bình thường muốn gặp mặt cũng đã trắc trở, không báo danh mà dám nói Tư Không Tuyệt sẽ biết hắn là ai, chỉ sợ lai lịch người này cũng không giản đơn.
 
Một đám người trong cốc đều đi theo phía sau Dược Thiên Sầu, luôn cả những người vốn xong xuôi công việc định ly khai cũng quay trở về đuổi theo, muốn nhìn tiếp theo sẽ thế nào.
 
Trên đường lót đá giữa khe sâu và phân hội Chú Kim thành, gương mặt Dược Thiên Sầu không chút biểu tình cầm theo chúi cái đầu đi phía trước, phía sau đi theo một đám người, thấy thế nào đều có điểm quái dị.
 
Bên trong nội đường của phân hội Chú Kim thành, trên vách ở trung trơng treo bức họa của Âm Bách Khang, từ bức tranh mà xem, càng phiêu dật hơn bản thân âm Bách
 
Khang không ít, triật có chút vị đạo tiên phong đạo cốt.
 
Phía dưới, Tư Không Tuyệt với mái tóc có chút hoa râm đang chắp tay đứng sừng sững trong nội đường. Bốn gã đệ tử Hồ Thiên Bảo, Trương Tôn Thánh, Dương Dung, Ông Lộ Hồi, sắc mặt trắng bệch đang nửa nằm nửa ngồi trên ghế, đang giảng thuật cho hắn nghe chuyện trải qua khi phục kích Ngưu Hữu Đức, nhất là giảng đến một màn Ngưu Hữu Đức phát uy, bốn người càng sợ hãi nhịn không được run rẩy lên.
 
Tư Không Tuyệt rất dễ dàng từ trong mắt vài tên đệ tử thấy được cảm giác sợ hãi thật sâu kia, trầm ngâm nói: "Nói như thế, tu vi Ngưu Hữu Đức xác thực đã tới Hóa Thần kỳ?"
 
"Sư phụ, thứ đệ tử nói thẳng." Hồ Thiên Bảo ngồi ở thủ vị gắng gượng định đứng lên nói.
 
Tư Không Tuyệt phất tay xuất ra một lực lượng nhu hòa ấn hắn ngồi trở lại, nói: "Thân thể còn chưa khôi phục, ngồi nói đi!"
 
"Tạ ơn sư phụ." Hồ Thiên Bảo cảm kích chắp tay, có chút bất an nói: "Sư phụ, thứ đệ tử nói thẳng, tu vi Ngưu Hữu Đức sợ rằng còn cao hơn sư phụ một bậc."
 
"Ngươi không cần bất an." Tư Không Tuyệt thở ra một hơi nói: "Nghe các ngươi vừa nói như vậy, tu vi Ngưu Hữu Đức đâu chỉ cao hơn ta một bậc. Khí thế chính là dư uy của tu vi, có thể tản mát ra khí thế kinh khủng như vậy, chỉ sợ tu vi sẽ không kém hơn sư tổ của các ngươi. Xem ra lúc đầu đại sư huynh các ngươi nói, cũng không phải là vì muốn thoát tội mà nói dối. Trách thì chỉ trách ta phán đoán không đúng, hại lão bát và lão cừu, ta đang lo lắng...
 
Bốn sư huynh đệ nhìn nhau, Hồ Thiên Bảo hỏi: "Sư phụ, ngài lo lắng chuyện gì?"
 
"
Ta lo lắng Ngưu Hữu Đức đã nhìn ra mánh khóe, vậy mấy người nhị sư huynh các ngươi, chỉ sợ đã gặp..." Tư Không Tuyệt khẽ lắc đầu, hai chữ "bất trắc" cuối cùng cũng không nói ra miệng.
 
Hắn hao phí hết tâm huyết điều giáo ra mười đệ tử Độ Kiếp hậu kỳ, luôn luôn là trợ thủ đắc lực xử lý sự vụ trong Thiên Hạ thương hội. Lần này vì muốn hoàn thành chuyện sư phụ Âm Bách Khang giao cho, hơn nữa chuyện về Phá cấm Đan quan hệ trọng đại, mười tên đệ tử tu vi tối cao đều toàn bộ dẫn theo, mất đi người nào làm sao hắn không đau lòng, nhưng đây cũng là chuyện bất đắc dĩ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
 
"Sư phụ, hẳn là không tệ hại như lời ngài nói." Hồ Thiên Bảo phân tích: "Bằng tu vi Ngưu Hữu Đức, rõ ràng có thể không chút cố sức lấy đi tính mạng bốn người chúng ta, mà hắn lại không làm như vậy. Nếu ngay chúng ta đều có thể buông tha, dù hắn có nhìn ra mánh khóe, phỏng chừng cũng sẽ không làm khó nhị sư huynh."
 
"
Chỉ mong thôi!" Tư Không Tuyệt vừa thở dài một tiếng, liền nghe được bên ngoài truyền đến tiếng bước chân gấp gáp. Một gã trung niên nhân tiến đến, bốn người Hồ Thiên Bảo liền hô: "Tam sư huynh!"
 
Người này là tam đệ tử Mục Liên Thu của Tư Không Tuyệt, hướng bốn vị sư đệ đè tay, ý bảo không cần đa lễ. Hắn nhíu mày đi tới trước mặt sư phụ chắp tay nói: "
Sư phụ, nhận được đệ tử trong khe sâu bầm báo, có một người cầm theo chín đầu người đến tìm ngài, nói là Nhiếp sư huynh muốn hắn mang đầu người đến gặp ngài đổi tiền thưởng, còn nói ngài chỉ cần nghe thấy liền biết hắn là ai."
 
Trong ngực Tư Không Tuyệt nhất thời lộp bộp, quả nhiên sợ cái gì thì đến cái đó. Sắc mặt mấy người Hồ Thiên Bảo trắng bệch nhìn nhau.
 
"
Hẳn là Ngưu Hữu Đức." Thần tình Tư Không Tuyệt hung ác nham hiềm quay đầu nhìn Mục Liên Thu hỏi: "Người đang ở đâu?"
 
"
Theo tin báo đang từ bên khe sâu đi tới." Mục Liên Thu trả lời.
 
"
Đi, đi xem hãy nói." Hai thầy trò vừa đi tới cửa, Tư Không Tuyệt đột nhiên dừng bước quay đầu lại nói: "Bốn người các ngươi tạm thời tới mật thất tránh một chút." Nói xong liền bước nhanh rời đi.
 
"
Dạ!" Bốn người Hồ Thiên Bảo lình mệnh, gắng gượng đứng dậy hướng hậu đường đi vào.
 
Phân hội Chú Kim thành của Thiên Hạ thương hội, dưới mái hiên thật dài là một loạt cửa hàng, toàn bộ đều là cửa hàng của Thiên Hạ thương hội, tuyệt không có nhà
 
Khác ở đây mở tiệm. Mặc dù như vậy, bên trong đủ loại cửa hàng, cái gì cần có đều có.
 
Chỉ cần ngươi trả được tiền, ngoại trừ đồ vật hiếm lạ trong thiên hạ, ở chỗ này hầu như thứ gì ngươi cũng có thể mua được. Dù cho tạm thời không có, chỉ cần ngươi thanh toán tiền đặt cọc, cũng có thể dùng tốc độ nhanh nhất chuyển hàng tới.
 
Đây phải nói do công lao của mạng lưới giao dịch cường đại của Thiên Hạ thương hội trong tu chân giới, không hổ với danh tiếng thương hội Thiên Hạ. Song song, ở đây còn có cửa hàng chuyên môn thu mua đồ vật, chỉ cần là vật đáng giá buôn bán, hết thảy đều sẽ thu mua. Phân hội như vậy, Thiên Hạ thương hội còn có rất nhiều rất nhiều trong tu chân giới.
 
Lúc này không nhiều người lắm, nhưng tu sĩ ở lại chỗ này cũng phải có hơn trăm người, một loạt cửa hàng đều có khách. Cửa hàng ở giữa là một cánh cửa lớn, có người gác, không cho phép người ngoài tùy ý ra vào.
 
Vài tên tu sĩ đang nói chuyện phiếm nơi sân rộng trống trài, một người vô tình quét mắt nhìn ra ngoài, giật mình: "Những người đó làm gì?"
 
Mấy người đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy trên con đường lót đá bên ngoài, có một người tay cầm vật gì đó đi phía trước. Phía sau đi theo một đám người, đang đầy vẻ hùng hùng hổ hổ đi tới nơi đây, nhìn xem thật có vị đạo như muốn đến tạp bãi.
 
Đúng lúc này, mấy người lại nghe được phía sau truyền đến thanh âm chào hỏi: "
Tư Không tiền bối." Tiếng xưng hô vang lên liên tục, quay đầu nhìn lại, ngay bên ngoài cửa lớn của cửa hàng trung trơng đang đóng hai người, người đứng phía trước mái tóc hoa râm, gương mặt hung ác âm chí đang nhìn ra ngoài, hai bên không ngừng có người đi qua hành lễ, người này vẫn thờ ơ không nhúc nhích, thẳng tắp nhìn chằm chằm mấy người đang đóng.
 
Mấy người kia dù không nhận ra người này, cũng từ trong cách xưng hô của mọi người đoán được người kia là ai, chính là đại danh đỉnh đỉnh cao thủ Hóa Thần kỳ Tư Không Tuyệt của Thiên Hạ thương hội, làm mấy người thấp thỏm chính là hắn nhìn chằm chằm chúng ta làm gì?
 
Có người nhanh chóng phàn ứng, lôi kéo những người khác thấp giọng nói: "Chúng ta tránh ra, đừng cản đường, không liên quan đến chúng ta." Mấy người nhìn lại Tư Không Tuyệt, lại quay đầu nhìn những người đang đi tới, lúc này liền tỉnh ngộ.
 
Đã nói a! Bằng cân lượng của chúng ta, cũng không đáng giá cho cao thủ Hóa Thần kỳ hao tâm tốn sức nhìn lâu như vậy! Mấy người liền nhanh chóng lách sang hai bên, Dược Thiên Sầu vừa bước vào trong cửa lớn tường vây, Tư Không Tuyệt liền sải bước tới đón, đối mặt cao thủ như vậy hắn cũng không dám sai lầm, ánh mắt quét nhìn số đầu người trong tay đối phương, đột nhiên cảm giác vùng ngực nghẹn cứng.
 
Hai người đi tới giữa sân, cách xa nhau chừng vài thước, đồng thời dừng lại quan sát lẫn nhau.
 
Mọi người đang quan sát, nhìn thấy Dược Thiên Sầu liền nhất thời trợn tròn mắt. Nói đến chuyện giết người, ai không từng làm qua, nhưng chuyện giết người xong cầm theo đầu người chạy loạn, thật đúng chưa từng làm qua, huống chi còn cầm theo một đống đầu người chạy đến Thiên Hạ thương hội.
 
Mẹ nó! Người nọ không phải đến kiếm chuyện với Thiên Hạ thương hội đó chứ?
 
Càng làm cho mọi người ngoài ý muốn chính là, một màn trước mắt cho thấy đường đường là cao thủ Hóa Thần kỳ, nhân vật số hai của Thiên Hạ thương hội Tư Không Tuyệt, đi ra ngoài chính là vì gặp mặt người này.
 
Nhân vật đáng giá cho Tư Không Tuyệt tự mình đi ra, há có thể là người bình thường. Mọi người nhất thời châu đầu ghé tai, đều đang suy đoán lai lịch của người này.
 
Dược Thiên Sầu đưa mắt nhìn xung quanh, ánh mắt rơi lên người Tư Không Tuyệt, hừ lạnh nói: "Ta xem nơi này không còn tu sĩ Hóa Thần kỳ nào khác, cũng có ngươi còn miễn cưỡng được thông qua, không cần phải nói, ngươi chính là đại đồ đệ của Âm Bách Khang, gọi là cái gì?" Kỳ thực nếu hắn có thể nhìn ra tu vi của Tư Không Tuyệt, đó mới thật chân chính gặp quỷ. Nhưng dùng cái mông cũng có thể đoán được, huống chi từ bên ngoài hắn đã nghe mọi người gọi người này là Tư Không tiền bối.
 

Tinh Thần Châu - Chương #565


Báo Lỗi Truyện
Chương 565/1255