Chương 524: Độ Kiếp kỳ


Dược Thiên Sầu không nói hai lời, đem thủ trạc* đeo vào cổ tay, theo sau nhanh chóng nhắm mắt nội thị...
 
Ủa...Nguyên bản hồng châu và hắc châu luôn quay xung quanh Nguyên Anh. Nhưng lúc này không hiểu vì nguyên nhân gì, mà lại đứng yên bất động. Lúc trước chân nguyên bên trong đan điền cũng vận chuyển bình quân theo hai viên trân châu. Nhưng lúc này, dường như đã mất đi lực tác hưởng, nên cũng phiêu phù tán loạn ở bên trong đan điền.
 
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Dược Thiên Sầu đối với trạng huống dị thường này không biết nên làm như thế nào cho đúng. Bởi vì tình huống bên trong đan điền của mình cùng người khác hoàn toàn bất đồng, ngay cả khi kiếm người thỉnh giáo cũng đều không thể. Trước nay, Dược Thiên Sầu vẫn luôn duy trì kế sách bất biến ứng vạn biến, cho nên cũng không dám cường ngạnh quấy nhiễu sự vận hành bên trong đan điền. Trước tiên phải quan sát cẳn thận rồi mới dám tính toán.
 
Đột nhiên, hắn giống như nhìn thấy Nguyên Anh tựa hồ đang co giật, ngay tức thì lực chú ý tập trung lên trên người Nguyên Anh. Chỉ thấy khuôn mặt phấn nộn nhỏ nhắn của Nguyên Anh dần dần đỏ bừng, đầu hơi nâng lên hạ xuống, lặp lại nhiều lần như thế. Tiếp theo chân tay cũng giật lên vài cái. Nhìn tình huống này, tựa hồ như nó đang bị cái gì ngăn cản, không thể hô hấp...
 
Dược Thiên Sầu có chút luống cuống. Chẳng lẽ độc tính trong Thất Thải Mê Vụ đang phát tác sao? Nếu Nguyên Anh bị độc chết, vậy tu vi của ta chẳng phải là cũng bị phếu?
 
Đang không biết phải làm sao. Thì lúc này, Nguyên Anh bỗng dưng ngẳng đầu há hốc miệng ra. Ngay sau đó trong mũi phun ra một luồng bạch quang mờ ảo như sương khói. Tiếp đó Nguyên Anh mới thoải mái hít vài ngụm chân khí, dần dần bình tĩnh trở lại.
 
Dược Thiên Sầu thoáng an tâm xuống. Chỉ cần Nguyên Anh không xảy ra chuyện là tốt rồi. Lực chú ý liền chuyển sang luồng bạch quang đang phiêu tán trong đan điền. Không hiểu nó là cái gì, mà lại ngăn cản nhịp hô hấp củã Nguyên Anh trong đan điền mình.
 
Đúng lúc này, theo Nguyên Anh khôi phục trạng huống bình thường, thì hai viên trân châu dừng ở trên vùng thắt lưng Nguyên Anh. Lại bắt đầu chậm rãi xoay tròn...
 
m dương động, khí tượng sinh! Chân nguyên tán loạn bên trong đan điền cũng dần dần chuyển động theo ngay sau đó.
 
Lúc này bạch quang trong đan điền cũng bị chân nguyên vận chuyển, làm cho hạn chế tốc độ. Rốt cuộc Dược Thiên Sầu đã nhìn thấy rõ dung mạo của nó. Nguyên lai chính là một viên tinh châu màu trắng, hình dáng cùng hồng châu và hắc châu giống nhau. Chẳng qua chỉ là màu sẳc bất đồng hơn mà thôi.
 
Lúc này Dược Thiên Sầu mới tỉnh ngộ. Hóa ra lúc trước Nguyên Anh hít phải Kim Nguyên Tố cho nên mới sinh ra kết quà như vậy. Bất quá Dược Thiên Sầu không hiểu đầu óc nó có ván đề gì không? Tiểu Hồng cùng Tiểu Hắc người ta vừa ra đòi liền ngoan ngoãn như vậy, thành thành thật thật xoay chung quanh Nguyên Anh vận chuyển chân khí. Còn nó thì lại nghịch ngợm như quỷ, thiếu chút nữa là đã hại chết Nguyên Anh ah!
 
Bất quá, nếu Tiểu Bạch ngang bướng, thì cũng không thể nào chống cự nổi chiều hướng phát triển. Khi chân nguyên xoay tròn sinh ra lực ly tâm, dần dần đẩy nó hướng về phía bên cạnh Nguyên Anh. Bỗng dưng đụng trúng phải Tiểu Hồng, nhất thời Tiểu Hồng tỏa ra hồng quang sáng rực.
 
Tiểu Bạch dường như bị kinh hoảng, nhanh chóng lùi ra xa, không ngờ lại bị chân nguyên đầy ngược trở về. Vì thế Tiểu Bạch đụng trúng phải Tiểu Hắc, nhất thời Tiểu Hắc cũng tản xuất ra hắc quang chói lọi, ra vẻ như đang cảnh cáo Tiểu Bạch.
 
Tiểu Bạch hoảng hốt lùi ra phía sau, nhưng lại không chạy thoát nổi lực đẩy của chân nguyên. Rơi vào đường cùng, nó nhẹ nhàng cắm ở giữa Tiểu Hồng và Tiểu Hắc. Theo sau cũng tản mát ra bạch quang yếu ớt. Giống như đang muốn nói: "Ta cũng có thể phát sáng nha, các ngươi phải cấp cho ta một vị trí thôi!"
 
Hồng châu cùng Hắc châu nhìn thấy Bạch châu cũng phát ra hào quang sáng chói. Lúc này liền xoay tròn, dần dần nhích lại gần nhau. Rốt cuộc nhường ra một chỗ cấp cho Bạch Châu. Khoảng cách giữa ba viên trân châu nhất thời biến thành bình quân, đã hình thành nên xu thế tựa như kiềng ba chân, đang quay tròn xung quanh ở vùng thắt lưng của Nguyên Anh.
 
Dược Thiên Sầu chứng kiến cảnh tượng này thì không khỏi hiếu kỳ, ba khỏa trân châu này dường như có linh tính ah!
 
Ngay khi Dược Thiên Sầu nhẹ nhàng thở ra, tưởng rằng sự tình cứ như vậy là xong rồi. Thì ba viên trân chân càng lúc càng phát ra quang mang đại thịnh, Hồng - Hắc - Bạch tam sắc hòa vào lẫn nhau, đem Nguyên Anh đang ngồi khoanh chân mà bao trùm lên. Đồng thời tốc độ xoay tròn của ba viên trân châu cũng càng lúc càng nhanh. Dường như có điểm hưng phấn quá độ vì có bằng hữu mới gia nhấp liên mình.
 
Ba tên này rất nghịch ngợm nha! Dược Thiên Sầu khẽ mỉm cười, thế nhưng chẳng bao lâu sau hắn lại cười không nổi. Phát hiện ra dường như có điều bất ổn. Ba tên này nghịch ngợm có điểm quá mức, vì thế chân nguyên trong cơ thể bị hòa trộn thành trạng thái cuồng phong, dần dần vây kín lấy Nguyên Anh. Lúc sau đã không còn nhìn thấy bóng dáng Nguyên Anh đâu cả, chẳng biết Nguyên Anh có xảy ra chuyện gì hay không?
 
Mẹ kiếp! Ba tên vương bát đản không hiểu đang muốn làm trò quỷ gì nữa! Dược Thiên Sầu hai mắt nhắm nghiền, trên đầu đã tản xuất ra mồ hôi lạnh. Theo ba viên trân châu xoay chuyển càng lúc càng nhanh. Thì bên trong đan điền cũng không còn thứ gì để chúng nó hút lấy. Kết quả, ở dưới hấp lực khiến cho đan điền chậm rãi thu nhỏ lại.
 
Ta kháo! Dược Thiên Sầu chứng kiến cảnh tượng này thì không khỏi hoảng hốt. Thò tay vào trong chiếc rương lớn ở bên cạnh, lấy ra mấy chục khối thượng phẩm linh thạch, hấp thu vào trong đan điền. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
 
Nhưng điểm ấy linh khí cũng chưa đủ để ba viên trân châu nhét vừa khẽ răng. Dược Thiên Sầu không dám chậm trễ, nếu không sẽ đau điếng người ah!
 
Hắn nhanh tay nắm lấy vài khối thượng phẩm linh thạch. Đáng tiếc vẫn không thỏa mãn cho khẩu vị của ba tên vương bát đản kia.
 
Theo sau, hai viên Cực Phẩm Linh Thạch được lấy ra, linh khí sung mãn theo kinh mạch cuồn cuộn chảy về đan điền. Một loại cảm giác thanh mát bỗng nhiên quanh quần ở bên trong đan điền, khiến cho Dược Thiên Sầu khẽ rên lên.
 
Nhưng mà cảm giác thư thái không được bao lâu. Thì linh khí của hai khối Cực Phẩm Linh Thạch trong tay giống như bị tháo cống. Đảo mắt một hồi liền đã suy kiệt.
 
Dược Thiên Sầu luống cuống, hai tay tiếp tục nắm lên hai khối Cực Phẩm Linh Thạch, điên cuồng trung chuyển vào bên trong đan điền. Lúc này bản thân hắn chỉ hận là không đủ linh khí để dìm chết ba tên vương bát đản tham ăn kia. Bất quá ba viên trân châu vẫn làm theo chính kiến riêng của mình!
 
Vì thế song phương xảy ra tranh chấp. Dược Thiên Sầu phàm là linh thạch trong tay vừa cạn, liền nhanh chóng bổ sung thêm. Còn ba viên trân chân thì vẫn điên cuồng hấp thu linh khí, chuyển hóa thành chân nguyên xoay chung quanh Nguyên Anh.
 
Lúc này Dược Thiên Sầu căn bản là không biết đã trải qua bao nhiêu lâu thời gian. Tóm lại gần một vạn khối Cực Phẩm Linh Thạch ở trong chiếc rương lớn kia, đã bị hắn hấp thu hết. Điều này cũng thuyết mình là hắn đã hấp thu hết gần một ức Thượng Phẩm Linh Thạch ah!
 
Bất quá ba viên trân chân vẫn không ngừng lưu chuyển. Dược Thiên Sầu cắn răng, theo trong rương lấy ra hai khối Thần Phẩm Linh Thạch, nắm chặt trên tay. Hai khối
 
Linh thạch màu đen này ần chứa số lượng linh khí khó có thể phỏng đoán là bao nhiêu. Hắn vừa hấp thu một cái, linh khí sung mãn bỗng nhiên lao thẳng vào kinh mạch, làm cho cả người hắn bành trướng như muốn căng phồng lên.
 
Nhịn cơn đau nhức do linh khí sung mãn dồi dào cọ xát vào thành vách kinh mạch, Dược Thiên Sầu chậm rãi kiềm chế tốc độ hấp thu, liên tục không ngừng rót linh khí vào bên trong đan điền.
 
Hai khối Thần Phẩm Linh Thạch ở trong tay Dược Thiên Sầu, theo thời gian trôi qua cũng biến đổi màu sắc. Từ màu đen nguyên bản, dần dần biến thành màu tím. Từ màu tím chậm rãi chuyển thành màu xanh đạm, tiếp đó là màu hổ phách, mãi đến cuối cùng thì mới biến trở thành màu sắc tro tàn!
 
Đợi sau khi hai khối Thần Phẩm Linh Khí hoàn toàn bị hấp thu, thì tốc độ xoay chuyển của ba viên trân châu cũng dần dần chậm lại. Đến cuối cùng thì đứng yên, quang mang ba màu cũng chậm rãi thu liễm. Chúng nó dường như đã chơi mệt mỏi, lại dường như là đang chờ đợi một điều gì đó phát sinh.
 
Chân nguyên tập trung quay chung quanh Nguyên Anh cũng bắt đầu tản ra. Khỏa Nguyên Anh theo sau liền xuất hiện ở trước mắt Dược Thiên Sầu...Thế nhưng khiến cho hắn kì quái nhất chính là, vốn Nguyên Anh chỉ mang hình dáng của một bào thai sơ sinh. Nhưng lúc này đã trở thành một cái tiểu nam hài bộ dáng khờ khạo. Tuy rằng dung mạo vẫn như cũ, nhưng kích thước đã phát triển cao lớn hơn.
 
Trong khi Dược Thiên Sầu còn đang ngạc nhiên quan sát, thì tiểu nam hài bỗng nhiên thân duỗi tứ chi, ngập dài một cái, hai mắt chậm rãi mở ra, tò mò đánh giá bốn phía chung quanh. Bất thình linh đôi mắt hắc bạch phân mình kia, bỗng dưng nhìn về phía thần thức của Dược Thiên Sầu.
 
Di! Nó có thể nhìn thấy thần thức của ta? Dược Thiên Sầu cảm giác như đang có hai con mắt nhìn chằm chằm vào mình. Vì thế thử kéo thần thức ra phía sau. Kết quả nam hài vẫn xoay đầu lại nhìn hắn. Sự thật đã chứng minh, tiểu nam hài này quả nhiên là có thể nhìn thấy thần thức của hắn.
 
Hai người nhìn nhau hồi lâu, tiểu nam hài kia dường như cảm thấy mệt mỏi, vươn tay lên che miệng ngập một cái. Theo sau liền khoanh chân ngồi xuống, hít vào một hơi thật sâu.
 
Một luồng linh khí màu trắng xen lẫn chân nguyên bị tiểu nam hài hít vào, đến khi phun ra thì đã muốn biến thành một tia chân nguyên thực chất màu nùng trắng. Nó cứ như vậy mà lặp đi lặp lại nhịp hô hấp của mình.
 
Lúc này ba viên trân châu màu hồng hắc bạch, lại bắt đầu chậm rãi xoay tròn. Sau khi đạt tốc độ nhất định, liền duy trì bình quân như thế...
 
Hết thảy đã khôi phục trạng thái bình thường. Dược Thiên Sầu quan sát thêm chốc lát, xác nhận không còn gì nguy hiểm mới mở mắt ra. Ngẳng đầu nhìn lên bầu trời, thầm nghĩ trời đã muốn sáng, phỏng chừng đám người chờ đợi ở bên ngoài kia, vẫn chưa chịu rút lui đâu ah!
 
Dược Thiên Sầu không biết rằng, mình đã muốn ở trong nơi này ba ngày thời gian rồi. Cúi đầu nhìn xuống dàn tế hoàng kim, thấy một đống linh thạch khô kiệt, yên lặng hồi tưởng lại quá trình hấp thu linh khí của mình. Kết quả thiếu chút nữa đã tức ói máu.
 
Thượng phẩm linh thạch không cần tính đến, nhưng gần vạn khối Cực Phẩm Linh Thạch và hai khối Thần Phẩm Linh Thạch kia. Cũng phải tương đương gần với ba ức linh khí của thượng phẩm linh thạch đi?
 
Lão thiên ah! Nguyên Anh trong cơ thể đã hấp thu của mình ba ức thượng phẩm linh thạc sao? Chỗ tốt đều không thấy, có chẳng chính là mở mắt ra nhìn mình chằm chằm. Ngày sau ta lấy linh thạch ở đâu ra để phục vụ nó đây? Dược Thiên Sầu vò đầu bứt tai, đột nhiên cả người khựng lại...Nguyên Anh mở mắt.., còn vươn vai hít thở nữa...Theo như thuyết pháp của Lộng Trúc thì đây chính là hiện tượng đột phá lên cảnh giới Độ Kiếp kỳ ah!
 

Tinh Thần Châu - Chương #524


Báo Lỗi Truyện
Chương 524/1255