Chương 505: Văn Lan Phong giá lâm


Lời này nói ra, Dược Thiên Sầu cũng phải nhận thức là đúng, đụng phải tu vi cao, thanh đao có lợi hại cũng vô dụng, đuổi không kịp người ta lại chém không được người ta, bằng không thật đúng là dùng một đao đã làm răng rắc đối thủ.
 
Xác thực không dùng tốt bằng một thanh phi kiếm. Giả như rơi vào trong tay Hóa Thần kỳ, ngoại trừ Minh Thiết, ngay chính mình cũng không lấy ra được thứ gì chống đối sự sắc bén của đại đao Hắc hỏa. Then chốt là vì đám Hóa Thần kỳ kia vô tri không biết, thanh đao dù đưa cho bọn họ, nếu rời khỏi hắn quá xa, trong nháy mắt sẽ tan vỡ thành Hắc hỏa.
 
Nhưng người biết được bí mật này lại không nhiều lắm, ngoại trừ sư phụ và Lộng Trúc, cũng chỉ còn lại Tử Y. Ba người đều biết phi kiếm và đại đao của mình đều do Hắc hỏa ngưng tụ mà thành, về phần những người khác, bí mật này hắn còn không tưởng tiết lộ ra ngoài.
 
"Sư phụ của ngươi Linh Phương cốc chủ và đại ca ngươi không phải đều là Hóa Thần kỳ sao? Chỗ ta có hai thanh bảo đao, mỗi người một thanh vừa họp." Dược Thiên Sầu làm ra vẻ không quan tâm nói.
 
Tân Lão Tam gãi gãi đầu, cười khổ nói: "Đề nghị của ngươi thật đúng là không sai, nếu như ngươi thật tình cam nguyện đưa cho ta, ta tự nhiên sẽ lấy, còn có thể hảo hảo cảm tạ ngươi. Nhưng điều kiện là ngươi phải cam tâm tình nguyện, nhưng ta phỏng chừng ngươi sẽ không cam tâm tình nguyện. Mà trọng yếu nhất chính là, cho tới bây giờ ta chưa từng nghĩ cướp bảo đao của ngươi. Người của Linh Phương Cốc chúng ta mặc kệ chuyện đi cướp đoạt đồ vật của người khác, bằng không sư phụ ta không tha cho ta, nếu như ngươi không tin, ta có thể thề với trời."
 
"Nga!" Con mắt Dược Thiên Sầu nháy nháy, thầm nghĩ, lẽ nào nhân phẩm của vị thiên hạ đệ nhất mỹ nữ kia chính là thiên sứ mà mọi người đều xem trọng?
 
Cô nàng cực phầm? Trong đầu hắn đột nhiên hiện ra mấy chữ này. Không khỏi nảy sinh ý niệm thật muốn sớm nhìn thấy nàng, muốn nhìn xem một chút vị thiên hạ đệ nhất mỹ nữ này đẹp ra sao, không ngờ có thể đảm đương nổi xưng hào thiên hạ đệ nhất.
 
Trong ngực hắn càng toát ra ỷ niệm vô ỷ thức, xem chừng lần này Văn Lan Phong xuất quan, không ai ngăn cản hắn đi Yêu Quỷ Vực thì tốt rồi, làm không xong sẽ bị sư phụ giết chết.
 
Nếu như Lộ Nghiên Thanh thiếu đi vị hộ hoa sứ giả này, vậy thì, hắc hắc! Ách...Dược Thiên Sầu bị tình cảm xấu xa của mình làm bản thân cũng hoảng sợ.
 
Nơi này nói tới vị thiên hạ đệ nhất mỹ nữa kia, thì đúng lúc vị thiên hạ đệ nhất mỹ nữ từ thánh địa Bích Uyển quốc rời đi, mà Văn Thụy cũng đã nối bước chạy tới.
 
Thánh địa Bích Uyển quốc, chính là một ngọn núi cao ngay giữa Bích Uyển quốc, rừng già, suối trong, chim bay hương hoa, núi non muôn màu rực rỡ, là địa phương không có dấu chân người, nhưng trong đó tọa lạc một dàn kiến trúc đình thai lầu các quy mô không nhỏ. Chính là thánh địa Văn gia tại Bích Uyển quốc, cũng là địa phương tu hành của Văn gia tu sĩ.
 
Văn Thụy trở lại thánh địa, lập tức đi tới tòa sơn cốc lão tổ tông bế quan. Đầu cùng sơn cốc là một dốc đá. Ngay giữa dốc đá có một sơn động được phong kín, lúc này đã mở toang cửa động, hiển nhiên lão tổ tông phá động mà ra, thực sự đã xuất quan.
 
Lúc này, đột nhiên một thân ảnh thuấn di xuất hiện ngay bên người Văn Thụy. Người này có tướng mạo không khác Vãn Thụy nhiều lắm, lại có vẻ càng thêm trắng nõn. Chính là đường đệ Văn Thụy tên Văn Hưu, chính là một gã tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ. Sau khi nhìn thấy Văn Thụy, cười nói: "Đại ca, ngươi đã về rồi! Có gặp được Lộng Trúc tiên sinh?"
 
Văn Thụy không có thời gian nói chuyện phiếm với hắn, trực tiếp hỏi: "Lão tổ ở đâu?"
 
"Sau khi lão tổ xuất quan hỏi chút sự tình, ngây người không bao lâu liền rời đi, nói
 
Là có việc đi ra ngoài một chuyến."
Văn Hưu nói xong bừng tỉnh hiểu ra nga một tiếng: "Đại ca, ngươi tới chậm một bước, Linh Phương Cốc cốc chủ đích thân tới, cũng là đến tìm lão tổ. Thấy lão tổ không ở, lập tức liền đi."
 
"Ngươi..." Văn Thụy tức giận, có chút không biết nên nói gì mới tốt, chỉ tay phẫn nộ quát: "Ta không phải dặn ngươi ngăn lão tổ hay sao? Ngươi thế nào còn để ngài đí?"
 
"Ta ngăn cản chứ! Nhưng phải ngăn nổi mới được!" Văn Hưu vẻ mặt đau khổ nói.
 
"Xong!" Sắc mặt Văn Thụy trắng bệch thì thào nói. Không cần đoán, lão tổ xuất quan có khả năng đi chỉ có hai địa phương, Linh Phương Cốc và Yêu Quỷ Vực. Mà Linh Phương cốc chủ một đường đi tới cũng không gặp phải hắn, vậy không cần phải nói, hắn khẳng định đã đến Yêu Quý Vực tìm Tất Trường Xuân rửa mối nhục ngày xưa.
 
Thật khó thề tưởng tượng lão tổ và Tất Trường Xuân giao thủ sẽ là tràng diện thế nào, trái tim Văn Thụy treo thật cao. Lão tổ bị đánh bại cũng không sao, trọng yếu là phải còn sống trở về. Bằng không Bích Uyển quốc không biết còn kiên trì được thời gian bao lâu, lập quốc nhiều năm, cừu nhân cũng không ít, then chốt có lão tổ, không ai dám lộn xộn! Nếu mất ngài, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi!
 
"Đại cạ, ngươi làm sao vậy?" Văn Hưu lo lắng nói.
 
Văn Thụy ngây ngốc quay đầu, rồi nảy ra vẻ đau lòng lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ ngươi không biết lão tổ rất có thể đi tìm Tất Trường Xuân sao? Vì sao ngươi không liều mạng ngăn cản ngài, chờ ta trở lại!"
 
"Ta..." Văn Hưu dừng một chút, nói: "Đại ca, ta biết ngươi lo lắng chuyện gì, nhưng lão tổ bế quan nhiều năm, nhất định phải tự tin đánh bại được Tất Trường Xuân mới có thể xuất quan, bằng không ngài làm sao lại lỗ mãng như vậy! Đại ca, ta xem là do ngươi quá lo lắng."
 
"Chỉ mong vậy!" Văn Thụy bất đắc dĩ thở dài, hiện tại hắn cũng không có biện pháp, bằng tốc độ của hắn căn bản không có khả năng đuổi theo lão tổ, huống chi còn kém ngày giờ. Vậy càng không còn khả năng đuổi theo, chỉ sợ chờ khi hắn chạy tới được Yêu Quý Vực, thắng bại đã sớm phân ra.
 
Cho dù hắn nghĩ muốn hao tổn đại tu vi truyền tin khuyên nhủ lão tổ trở về, nhưng không xác định được phương hướng, căn bản không cách nào liên hệ. Hiện nay có thể làm, cũng chỉ đành lo lắng chờ đợi kết quả mà thôi.
 
Văn Lan Phong, trong bộ tố y trường bào màu xám trắng, vóc người cao ráo, không mập không gầy, tướng mạo tuy rằng còn kém Lộng Trúc, nhưng tuyệt đối được cho là vị mỹ nam tử. Không được hoàn mỹ chính là, vùng lông mày hắn ngưng kết thành sự tru thương nhàn nhạt, gương mặt đầy râu làm khí chất của hắn có chút tiêu điều. Ánh mắt trầm ổn trong suốt, có vẻ u buồn không tiêu tan. Ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt u buồn phảng phất có thể làm người tan thành mây khói, xác thực mà nói là rung động lòng người.
 
Tin tưởng loại ánh mắt này có thể hấp dẫn được không ít nữ nhân, hơn nữa thêm hình dạng xuất chúng của hắn, còn có tu vi cao thâm chỉ dưới một người mà trên vạn người, không biết vì sao hắn vẫn không thể hấp dẫn được vị thiên hạ đệ nhất mỹ nữ kia, thế cho nên phải tru thương đến như vậy!
 
Mấy người Văn Thụy đoán không sai, sau khi Văn Lan Phong xuất quan, xác thực là đi tìm Tất Trường Xuân. Lúc này hắn đang ngang trời bay thẳng, tu vi cường đại bức ra một đạo quang tráo hình cung trong suốt, hắn đã rất nhanh đi ngang qua Yêu Quỷ Vực, tốc độ gần như kinh khủng làm cho người kinh hãi. Nguồn: http://truyenyy.com
 
Thiên Lý Hồ, bầu trời Thuận Thiên Đảo, một đạo hư ảnh từ phía chân trời cắt tới, Văn Lan Phong lẳng lặng đứng sừng sững trên không trung. Thần tình hắn thật phức tạp nhìn chằm chằm hòn đảo giữa hồ, sau đó chậm rãi quét mắt nhìn bốn phía.
 
Một trăm năm trước, ở ngay chỗ này, hắn luôn luôn tự ngạo đối với tu vi của mình, không ngờ không qua được mười chiêu trên tay đối phương, mới mười chiêu a! Đối
 
Phương đã đánh mình thành trọng thương...Nghĩ tới đây, trên mặt Văn Lan Phong nổi lên một nét cười khổ sáp, lần kia quả thực là sự châm chọc lớn nhất đối với một vị thiên hạ đệ nhị cao thủ như hắn. Đệ nhị cao thủ không ngờ dưới tay đệ nhất cao thủ cũng không qua được mười chiêu, bị đánh trọng thương ngay tại chỗ, nếu không phải Lộng Trúc đúng lúc tới cứu giúp, chính mình ngày hôm nay không có khả năng lần thứ hai quay về Thuận Thiên Đảo danh chấn thiên hạ này.
 
Trăm năm khổ tu, từ bỏ ái dục và tư tâm tạp niệm, kết quả cũng làm cho hắn ngoài ý muốn, hắn đã đột phá bình cảnh tu hành, tu vi đã đặt lên trên đài cao mới. Hôm nay nhìn lại tu vi ngày xưa, tựa như là chế giễu, khi đó đã nghĩ tu vi mình khó thể tiếp tục đột phá, không nghĩ tới sự giáo huấn của Tất Trường Xuân đã tạo cho mình chỗ tốt lớn như vậy.
 
Tự tin tu vi hôm nay của mình đã cách biệt một trời so với ngày xưa, nếu tiếp tục bảo trì loại tu hành này, không ra trăm năm, chỉ sợ thất phách anh sẽ dung hợp về mệnh hồn, đã có thể phi thăng tiên giới. Đây chính là truyền thuyết đã nhiều năm trong tu chân giới nhưng chưa ai từng chứng kiến qua bao giờ.
 
Nhưng hiện tại Văn Lan Phong cũng không nghĩ muốn phi thăng tiên giới, trong lòng hắn vẫn còn lo lắng, không muốn thành tiên. Chỉ cần đánh bại Tất Trường Xuân, hắn có thể cùng người trong mộng ở chung cùng nhau. Hắn cho rằng thành tiên thì thế nào? Không bằng cùng người mình yêu nắm tay nhau đi vĩnh viễn.
 
Văn Lan Phong nghĩ đến Lộ Nghiên Thanh cùng chí nguyện của mình, trên mặt nổi lên vẻ mỉm cười. Thọ hạn của Tất Trường Xuân không còn xa, đến nay không thể phi thăng tiên giới, nói vậy tu hành đã gặp binh cảnh, mà bình cảnh kia mình đã đột phá, kém chỉ là thất phách anh cùng mệnh hồn dung hợp, đã có thể phi thăng.
 
Nhưng chính mình lại áp chế không muốn dung hợp, nói như thế, Tất Trường Xuân cũng đã không phải là đối thủ của mình. Hôm nay vị trí thiên hạ đệ nhất cao thủ hẳn nên thay đổi người. Nhưng hư danh thiên hạ đệ nhất cao thủ, ta vốn không có một điểm hóng thú, ta chỉ muốn cùng Nghiên Thanh ở chung một chỗ. Tất Trường Xuân, ngày xưa ngươi tha cho ta một mạng, hôm nay ta cũng sẽ tha cho ngươi một mạng, Văn Lan Phong thầm nghĩ như vậy.
 
Di! Văn Lan Phong nghĩ có chút kỳ quái. Lẽ nào tu vi của mình cao tới nông nỗi như vậy, Tất Trường Xuân không thể nào phát hiện mình đã đến? Có lẽ, Tất Trường Xuân vốn không có mặt trên đảo?
 
Ánh mắt hắn đảo qua trên đảo, có một bạch y nữ tử đang tu chỉnh hoa cỏ trên đảo, hắn liếc mắt liền nhìn ra đó là một thảo mộc yêu tinh. Trên một khối đất trống khác, một nữ tử áo tím đang ra vẻ điên cuồng nhảy tới nhảy lui, động tác rất quái dị. Hắn không nghĩ tới trên Thuận Thiên Đảo lại có thể xuất hiện thêm hai nữ nhân.
 
"Ách.., hình như là đồ đệ Tử Y của Lộng Trúc! Lẽ nào Lộng Trúc đang ở trên đảo?" Văn Lan Phong nhận ra Tử Y.
 
"Tử Y, là ngươi sao?" Văn Lan Phong nhẹ nhàng hô lên.
 
Ai kêu ta? Tử Y đổ mồ hôi nhễ nhại thu lại tư thế, quay đầu lại nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt nhìn thấy thân hình đang lẳng lặng đứng trên không trung, nhìn thấy rõ là ai, miệng nàng há hốc thành vòng tròn, Mộc Nương Tử cũng đồng dạng phát hiện vị khách trên không trung.
 
Tử Y hồi phục tinh thần, lắc mình bay lên giữa không trung, xác nhận đúng là Văn Lan Phong, khó tin lắp bắp nói: "Văn...Văn tiền bối, ngươi thế nào lại đi tới nơi này?"
 
Nàng thực sự không thể tin được, Văn Lan Phong vì sao lại đến đây, ở đây từng là nơi sỉ nhục của hắn a! Lẽ nào lần này hắn đến là muốn cùng Tất lão tiền bối...Tử Y mơ hồ đoán được khả năng kia.
 
"Ta vì sao không thể tới?" Văn Lan Phong có chút tự tin nhàn nhạt cười nói: "Nếu ngươi ở chỗ này, nói vậy sư phụ của ngươi đã ở, bọn họ đâu?" Ánh mắt hắn lại quét nhìn chung quanh...
 

Tinh Thần Châu - Chương #505


Báo Lỗi Truyện
Chương 505/1255