Chương 496: Hấp tinh đại pháp


Những người đang quan chiến bên dưới mặt đất cũng từ trong bụi mù dần dần tiêu tan phát hiện không thích hợp. Trên khoảng không có một đoàn mây trắng đang đứng bất động, chính là đoàn mây trắng giống hệt trận chiến trước đó, lập tức khiến trong lòng mọi người dâng lên cỗ cảm giác quỷ dị.
 
Trữ Định Phương không phải đang ở bên trong đi? Tất cả mọi người nhịn không được nhìn thoáng qua nhau. Nhất là hắc bào lão giả và từ bào lão giả, đã cảm giác có chút không ổn. Hết lần này tới lần khác bên trên bầu trời vẫn hòa hợp êm thấm, im lặng đến mức không có một điểm phản ứng, tiểu tử kia không phải lại chơi trò lúc trước chứ? Lộng Trúc xoa cằm phán đoán.
 
Dược Thiên Sầu trốn trong một góc đám mây, phát hiện động tĩnh bên trong, thấy Trữ Định Phương quả nhiên trúng kế, khóe miệng hắn nổi lên vẻ cười nhạt, để không cho đối phương vừa phát hiện không đúng liền thoát khỏi đám mây, hắn cố ý đem đại hắc đao luôn mê hoặc được người kính dâng đi ra, quả nhiên làm đối phương thèm nhỏ dãi ba thước.
 
Nhận thấy được thần thức Trữ Định Phương đã chạm đến đại hắc đao, bàn tay đang nắm thật chặt của hắn chậm rãi vươn ra, bỗng nhiên mở bung thật mạnh.
 
Thần thức Trữ Định Phương cảm ứng được uy lực bàng bạc bên trong đại hắc đao, đang do dự có nên lấy hay không, nhưng lại sợ trúng kế, dù sao không có khả năng có được chuyện tốt dễ dàng như vậy. Ngẫm lại khoan hãy vội, chờ làm thịt xong tiểu tử kia thứ này cũng sẽ thuộc về chính mình.
 
Nhưng ngay khi thần thức hắn vừa định rời khỏi đại hắc đao, tiếp tục lục soát tìm Dược Thiên Sầu, đột nhiên "băng" một tiếng nổ vang, thanh đại hắc đao trong nháy mắt nổ tung, nổ thành hắc sắc hỏa diễm cuộn trào mãnh liệt, trong nháy mắt bao phủ thần thức ngoại phóng của hắn bên trong biển lửa màu đen kia. Cảm nhận sâu sắc ăn mòn xông tới, giống như bị thiên đao vạn quả, trong nháy mắt xuất hiện ở mỗi một góc trong cơ thể hắn.
 
Giống như có vô số tiểu đao bén nhọn đang phân nát từng khối da thịt của hắn, cắt tới từng đầu khớp xương hắn. Trong óc hình như có vô số những con sâu đang quấy phá, đang cắn từng chút từng chút trong não hắn. Lại giống như cả người bị dày vò trong liệt hỏa, phảng phất muốn làm hắn bị tươi sống chết cháy mới thôi. Sự thống khổ làm hắn hít thở không thông, rồi lại phải giãy dụa trong vô tận khố hải, vĩnh viễn không cách nào tìm được bến bờ. Sự đau đớn tê tâm liệt phế, chiếm dẫn từng sợi dây thần kinh hắn, đau tận xương cốt, đau nhức nhấp sâu trong linh hồn.
 
"A..." Trữ Định Phương dùng hai tay ôm đầu, rúc thành một đoàn, khuôn mặt vặn vẹo tới cực đoan, hai bàn tay giật đứt từng mảng râu tóc xuống tới, móng tay cào cấu gương mặt thành từng đạo vết máu dữ tợn, ra vẻ không còn phân rõ bản thân mình là ai, trạng thái thật sống không bằng chết.
 
Ta kháo! Dược Thiên Sầu ngây ra, không nghĩ tới hậu quả lại không tầm thường như vậy. Người này tu vi rất cao, hắn sợ phương pháp bình thường đối với hắn vô dụng nên cố ý cho nổ tung hắc đao do Hắc hỏa ngưng kết mà thành, phóng ra đại hỏa thiêu thần thức hắn, không nghĩ tới có điểm thiêu.., quá mức.
 
Hắn ngự kiếm hiện thân vọt qua, phất tay thu Hắc hỏa không còn một mảnh. Chỉ thấy Trữ Định Phương đã không còn cách nào dừng lại trên không trung, thân hình lung lay lắc lắc roi khỏi đám mây. Dược Thiên Sầu cấp tốc lao đi, túm lấy túi trữ vật của hắn, nhấc hắn lên, hình dạng giãy dụa vặn vẹo của hắn xác thực có chút khó coi, lão già kia ngay cả kêu cũng không kêu được nữa, chỉ biết gào khan.
 
Một tay vung lên, một chùm thanh diễm toát ra, vốn định cho hắn được thống khoái, nhưng Dược Thiên Sầu chợt khựng lại, thanh diễm lấp loáng lưu lại một chút thanh mang giữa hai ngón tay, chặt đứng sợi dây đeo túi trữ vật, cho Trữ Định Phương rơi xuống dưới.
 
"Đem ngươi thử xem Hấp Tinh đại pháp của lão tử." Dược Thiên Sầu huy chưởng vỗ xuống người hắn, trên người Trữ Định Phương bốc lên một cỗ khói trắng, trong nháy mắt khô quắt như bộ xương khô, bay xuống tầng mây. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
Người bên dưới vẫn đang một mực quan tâm bên trên, sau khi nghe được tiếng nổ vang, mây trắng trên đầu cũng lấp loáng màu đen, cũng không biết rốt cục đang xảy ra
 
Chuyện gì.
 
Duy nhất trong đầu Lộng Trúc nhổ ra hai chữ "Hắc hỏa" mà thôi.
 
Ngay sau đó liền truyền đến tiếng kêu thê lương thảm thiết, thanh âm quả thực so với gào khóc thảm thiết còn thảm thiết hơn nhiều lần, khó có thể tưởng tượng do thanh âm từ người nào đó truyền lại, từ âm sắc có thể nhận rõ, hẳn chính là Trữ Định Phương.
 
Lại một người bị rập khuôn theo, nhưng còn là cao thủ Độ Kiếp hậu kỳ, mọi người đưa mắt nhìn nhau, còn đang suy đoán trong đoàn mây trắng kia rốt cục có thứ gì cổ quái?
 
"Sưu!" Thanh đao của Trữ Định Phương dẫn đầu rơi xuống tới, trực tiếp cắm ngay giữa sân, dùng chóng mình sự suy đoán người bất hạnh là ai không sai. Sau đó, mọi người nhìn thấy một cỗ thi thể hạ xuống, kỳ quái chính là tốc độ hạ xuống lại không nhanh như vậy, lại có cảm giác như có chút phiêu hốt.
 
"Ba!" Trữ Định Phương cuộn mình cùng một chỗ, vững vàng ngồi bẹp xuống trên mặt đất tơi xốp.
 
Không chết? Mọi người còn đang ngạc nhiên, đột nhiên "hoa" một thanh âm vang giòn, trước mắt bao người, chỉ thoáng dừng một chút, Trữ Định Phương trong tích tắc phân ra thành bốn năm mảnh, cả người bể thành một đống, suy sụp nằm dài trên mặt đất. Cả người tan vỡ thành những mảnh vụn cùng bột phấn.
 
"Tê!" Trong đám người không ít người hít sâu một hơi, thật khó có thể tin điều trước mắt, đây là cách chết kiểu gì?
 
Kỳ thực trong nháy mắt thi thể Trữ Định Phương nổ tung, hướng thẳng chính diện của hắn, người thấy rõ một màn khiến cả đời khó có thể quên, từng đường viền khô quắt, da bọc xương hoàn toàn, dù hai tròng mắt cũng khô quắt thành hai hạt đậu đọng ra bên ngoài viền mắt, bên trong viền mắt tối om, da thịt trên mặt đã quắt queo, hàm răng âm sâm cũng mục thành khô vàng.
 
Phảng phất như chỉ một chuyến từ trên mây hạ xuống, Trữ Định Phương đã trải qua ngàn vạn năm, biến thành một cỗ thây khô của ngàn vạn năm sau đó. Nếu không phải trên mặt cùng quần áo có điều tương tự, ai có thể tin tưởng hắn chính là Trữ Định Phương.
 
Không khéo chính là, phương hướng hắn đối mặt là chỗ Phù Dung đang đứng. Phù Dung nôn khan một trận, thiếu chút nữa đã nôn ra, may là cỗ thây khô trong nháy mắt liền tan vỡ, bằng không kéo dài thêm một lát, Phù Dung nhất định đã nôn mửa.
 
Văn Thụy cũng vô cùng khiếp sợ, cách chết kiều này thật sự quá tà môn.
 
Con ngươi Lộng Trúc lại co rụt lại mãnh liệt, lập tức liên tưởng tới Dược Thiên Sầu đêm đó, một chưởng làm cho toàn bộ vườn hoa cây cảnh biến mất sinh mạng, đồng dạng cũng là khô mục trong nháy mắt. Tuy rằng một bên là hoa và cây cối, một bên là người, nhưng hai bên không thể nghi ngờ đều gặp tao ngộ như nhau.
 
Tiểu tử này rốt cục dùng chiêu này trên thân thể người! Lộng Trúc nhớ tới đêm đó Dược Thiên Sầu muốn ở trên người hắn thử sử dụng bộ pháp quyết này, vạn nhất lúc đó mình đáp ứng, nhưng không cách nào chống đối được, hình dạng khô quắt hủ thi trước mắt đó cũng sẽ là hạ trạng của chính mình.
 
Vừa nghĩ đến mình rất có khả năng biến thành như vậy, cả người chợt giật bắn mình. Càng nghĩ càng thấy sợ, nhịn không được mắng thầm: Vương bát đản, vừa ngộ ra thứ gì đó, chính bản thân cũng không biết nặng nhẹ, không ngờ lại muốn lấy ta đem ra luyện tập. Lão Tất cũng không biết đã chỉ điểm hắn thứ gì vậy, dạy cái gì không tốt, lại dạy ra thứ dọa người như thế.
 
Lộng Trúc liền hạ quyết định ngay tại chỗ, đợi chuyện này qua đi, lập tức rời khỏi đây. Mình và tên tiểu tử kia luôn tranh luận, ngày nào đó thật sự chọc giận hắn, hắn cũng chơi chiêu này với mình, vạn nhất mình chống đỡ không được thì làm sao đây?
 
Văn Thụy hít một hơi, quay đầu truyền âm hỏi: "Tiên sinh, pháp quyết mà Dược Thiên Sầu sử dụng thật chưa từng được nhìn thấy, chưa từng được nghe qua, có thể nói cho ta biết hắn rốt cục lại có địa vị gì?" Trong ấn tượng của hắn, Lộng Trúc tiên sinh chính là người giao du rộng rãi nhất thiên hạ, nếu mọi chuyện đều nhường nhịn ba phần
 
Đối với Dược Thiên Sầu, nhất định phải biết lai lịch của hắn.
 
Lộng Trúc dừng một chút, khẽ lắc đầu, truyền âm trả lời: "Ngươi không nên biết tốt hơn, nói chung bối cảnh của hắn rất lớn, không phải do Văn gia ngươi chọc tới nổi."
 
"Lẽ nào hắn là đệ tử Tất Trường Xuân?" Văn Thụy vô cùng kinh ngạc nói, Văn gia lão tổ tông Văn Lan Phong chính là thiên hạ đệ nhị cao thủ, gần với Tất Trường Xuân, nếu như nói ngay cả Văn gia cũng không thể trêu vào, ngoại trừ Tất Trường Xuân còn có thể có ai. Lộng Trúc ngấn ra, không ngờ lại bị hắn đoán được, nhưng câu nói kế tiếp của Văn Thụy càng làm cho hắn thêm sủng sốt.
 
Văn Thụy lắc đầu phủ định nói: "Hẳn là không phải, thủ đoạn Tất Trường Xuân ta từng kiến thức qua, dù có quỷ thần khó lường, quỷ bí như thiên mã hành không, nhưng hoàn toàn là khí thế đường đường chính chính bễ nghễ thiên hạ. Không hề có chỗ tương tự khi Dược Thiên Sầu xuất thủ, thầy trò cũng sẽ không khác biệt như vậy. Hơn nữa pháp quyết của Dược Thiên Sầu lộ ra vẻ tà khí, không giống như là đồ đệ được Tất Trường Xuân dạy dỗ."
 
Lộng Trúc không nói gì, sao ngươi biết không phải do Tất Trường Xuân dạy dỗ, tiểu tử thối thi triển bộ pháp quyết này, chính do ta chính tai nghe được từ trong miệng Tất Trường Xuân sau đó chuyển cáo cho tên tiểu tử, đồng thời còn tự lĩnh ngộ quá trình hình thành pháp quyết trong đêm đó đây.
 
"Nói chung ngày sau, Văn gia ngươi nếu có địa phương nào có thể giúp đỡ hắn, tận lực giúp đỡ một tay, đối với Văn gia ngươi không có chỗ hỏng gì." Lộng Trúc cho một câu trả lời ba phải thế nào cũng xong, không muốn cho Dược Thiên Sầu dựng thêm một đại địch khi hành tẩu các quốc gia tu chân giới.
 
"Đa tạ tiên sinh nhắc nhở." Văn Thụy khẽ gật đầu cảm thán nói: "Đều nói pháp thuật thiên hạ nguyên xuất từ Hoa Hạ, Dược Thiên Sầu đến từ Hoa Hạ, một thân pháp quyết quả thực là thần kỳ. Xem ra Văn gia ta không nhúng tay vào trận tranh đấu giữa hai bên, cũng là một chuyện tốt. Tại Hoa Hạ quả nhiên là tàng long ngọa hổ, không biểu hiện ra đơn giản như mới thoạt nhìn. Chỉ sợ chư quốc hành sự sẽ không thuận lợi như họ nghĩ."
 
Lộng Trúc liếc mắt nhìn hắn, thật sự không biết nói gì. Thầm nghĩ, ngươi thật đúng là biết liên tưởng.
 
"A..." Một âm thanh chấn chín tầng trời, phảng phất như đang tuyên cáo sự thắng lợi của chính mình. Dược Thiên Sầu thần thanh khí sảng ngự kiếm lăng thiên bay xuống, rơi xuống đất lại quét mắt nhìn hài cốt của Trữ Định Phương, đối với uy lực của Thủy quyết vô cùng thỏa mãn. Đây là lần đầu hắn chính tay làm thịt một gã Độ Kiếp hậu kỳ, thật sự là đáng giá kỷ niệm.
 
"Còn có ai không chịu phục hay không." Một câu nói ngắn gọn để lộ ra sự tự tin cường liệt, Dược Thiên Sầu lạnh lùng đảo mắt nhìn qua bốn phía, lộ ra khí thế bễ nghễ thiên hạ. Bản thân hắn cảm giác đã lâu chưa từng được như vậy, làm tên côn đồ đã lâu, quên mất cảm giác làm hắc lão đại đã trở về.
 
Lộng Trúc cười khổ, ngươi giết đệ tử Băng Thành Tử, giết đệ tử Âm Bách Khang, hôm nay lại giết đệ tử Hồ Trường Thọ, một đám lão già cá mè một lứa, ngươi rốt cục đã toàn bộ chọc hết. Thiên hạ bài danh mười cao thủ Hóa Thần hậu kỳ đứng hàng đầu, ngươi đã chọc hết ba tên, tự cầu đa phúc đi thôi!
 
Hắc bào lão giả đứng trong đám người truyền âm cho tử bào lão giả đứng đối diện: "Úc huynh, tu vi tiểu tử này còn thấp, cũng đã bộc lộ tài năng, nếu kéo dài thời gian ắt thành tai họa. Hai người chúng ta đồng loạt ra tay, nhân cơ hội này diệt trừ tên tiểu tử."
 
Tử bào lão giả nhíu mày trả lời: "Quản huynh, hai chúng ta là Độ Kiếp hậu kỳ đi đánh một Nguyên Anh kỳ, trước mắt bao người không phải để họ chê cười sao?"
 
"Nói cũng không thể nói như vậy." Hắc bào lão giả trầm giọng nói: "Một tiểu tử từ Hoa Hạ tới, khiêu chiến chư quốc tu sĩ, nếu như để hắn sống rời đi mà chúng ta không có ai có thể dẹp phong mang của hắn, đó mới là đáng chê cười. Huống chi là do chính hắn tự nói ra, cùng nhau lên không quan hệ, dù sao hai người chúng ta cùng lên cũng không tính là phạm quy."
 

Tinh Thần Châu - Chương #496


Báo Lỗi Truyện
Chương 496/1255