Chương 492: Bỏ tiền đánh nhau


Biến cố phát sinh làm những người còn đang ồn ào bên dưới chợt ngây người, Dược Thiên Sầu lăng không dùng hai ngón tay hướng trước ngực, khu động hơn một ngàn thanh phi kiếm phân ra ba đường đuổi theo. Kiếm ảnh xanh biếc chạy chồm, cấp tốc đuổi theo ba người.
 
Trong lúc nguy tại sớm tối, ba người không hẹn mà cùng phóng xuất ra hộ thể cương khí, tạm thời đứng vững trước phi kiếm công kích, phi kiếm trên không trung bao bọc thành ba viên cầu đầy gai.
 
Dược Thiên Sầu nhẹ nhàng liếc mắt, song chưởng khép lại mở ra, ba đạo ô ánh bắn tới, trực tiếp vọt vào trong ba viên cầu đầy gai kia.
 
"A..." Ba tiếng kêu thảm thiết vang lên trên không trung, người phía dưới thầm nghĩ, xong! Dược Thiên Sầu vung lên song chưởng, ngàn thanh phi kiếm lại dâng lên quay về, đều chui tọt vào trong tay áo hắn. Có ba thanh phi kiếm ghim lấy ba túi trữ vật đưa tới trước mặt hắn, đối mặt với tu sĩ có thể tiện tay xuất ra một trăm vạn, đồ vật trong túi trữ vật của bọn hắn phỏng chừng sẽ không quá kém, tự nhiên phải vui lòng nhận lấy.
 
Ba cỗ thi thể mềm nhũn trực tiếp từ trên không trung rơi xuống. Nơi đây vốn mới mở rạ, mặt đất rất mềm, ba cỗ thi thể trực tiếp rơi xuống tạp ra một hố sâu, khảm xuống trên mặt đất. Lần này hắn cũng không hủy thi diệt tích, chỉ là muốn uy hiếp mọi người, là muốn nói cho mọi người ba Độ Kiếp sơ kỳ cũng đã bị ta làm thịt, sau đó Nguyên Anh kỳ đứng ở trước mặt lão tử nhảy nhót nữa.
 
Phù Dung kinh ngạc há hốc mồm, nam nhân ngày trước ở tại Vạn Phân Viên cùng nàng dưỡng dục linh thảo, hiện tại không ngờ đã trở nên lợi hại như vậy, đảo mắt đã giết chết ba tu sĩ Độ Kiếp sơ kỳ? Tràng diện hơn ngàn thanh phi kiếm uy vũ xuất hiện, càng làm cho nàng khiếp sợ, uy phong giống như thiên thần.
 
Ngự kiếm lăng không rơi xuống, vừa rơi xuống đất, phi kiếm bắn lên chui vào trong tay áo, ánh mắt mọi người đều nhìn chăm chú vào tay áo hắn, bên trong không ngờ thu nạp được nhiều phi kiếm như vậy, chẳng lẽ bên trong cũng buộc túi trữ vật.
 
Dược Thiên Sầu nhặt lên vài túi trữ vật dưới chân Phù Dung, thu hồi, bước tới giữa sân, cất cao giọng nói: "Còn có ai không chịu phục? Ta vẫn là câu nói kia, có thể móc ra tiền, có thể theo ta tỷ thí, không hạn nhân số."
 
Nói xong phất tay, nói: "Lấy ra được tiền, cùng tiến lên cũng không quan hệ."
 
Sau đó lại chỉ Mễ Như Sơn nói: "Có bản lĩnh nhưng không có tiền, có thể đi tìm Mễ đại cung phụng giải quyết. Lão nhân gia đã cho mượn qua một lần, nói vậy sẽ không nặng bên này nhẹ bên kia khinh thường những người khác."
 
Ánh mắt Mễ Như Sơn lãnh liệt theo dõi hắn, mặc dù chưa nói gì, nhưng quanh thân phiếm ra nhàn nhạt sát ỷ, người đứng gần một chút, đã có thể cảm thụ được.
 
Dược Thiên Sầu nhìn hắn cười nhạt.
 
Hai thanh bảo đao của lão tử đã lộ mặt, sẽ không tin tưởng không ai nhìn thấy mà không thèm, ta thật muốn nhìn xem Quang Chiếu Phong của ngươi có bao nhiêu tiền cho người ta mượn, ta thật muốn nhìn xem ngươi thật sự có cho mượn hay không, chuyện đắc tội với người khác thật không dễ làm a! Nhất là đắc tội rất nhiều người. Song song một nhà không trả tiền thì đau đầu, nhưng mọi người cùng không trả tiền sẽ làm tức chết người.
 
Người chung quanh châu đầu ghét tai, Dược Thiên Sầu đợi một hồi, cao giọng hô: "Không sai sao? Không ai tới, ta đi đây." Đang khi nói chuyện định xoay người trở về.
 
"Chậm đã!" Hơn mười tiếng đồng thanh hô to. Dược Thiên Sầu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đám người không biết đang thương lượng chuyện gì, sau đó đều gật đầu, hay! Hơn năm mươi người cùng nhau đi ra, một người đầu lĩnh chỉ vào hắn nói: "Dược Thiên Sầu, là ngươi tự nói, cùng tiến lên cũng không sao, nơi này chúng ta có năm mươi tám người, ngươi có dám ứng chiến hay không?"
 
Mẹ nó! Trong đám này không ần núp Hóa Thần kỳ đó chứ? Dược Thiên Sầu quét mắt nhìn đoàn người, lập tức lại bình thường trở lại, có Lộng Trúc ở đây, không có khả năng trông thấy Hóa Thần kỳ mà cũng không hé răng. Tuy rằng Lộng Trúc luôn tranh cãi với mình, nhưng ở một ít vấn đề thị phi rõ ràng, còn chưa đến nỗi làm xằng bậy, dù không cho mình mặt mũi, nhưng cũng phải cấp mặt mũi cho sư phụ.
 
"Dược Thiên Sầu ta ở tại Hoa Hạ tu chân giới có tiếng nhất ngôn cửu đỉnh, nói ra như bát nước tạt ra ngoài, không thu trở lại. Các ngươi có thể hoài nghi bất luận sự tình gì, nhưng đối với tín dự của ta tuyệt đối không cần hoài nghi." Dược Thiên Sầu vỗ vỗ mạnh vào ngực, nói: "Đương nhiên, mặc kệ các ngươi lên bao nhiêu người, linh thạch không được ít một viên, năm mươi tám người, năm ngàn tám trăm vạn thượng phẩm linh thạch, ít một viên, ta sẽ không phụng bồi."
 
Một đám người nhìn nhau, cùng gật đầu. Cùng nhau đi tới trước mặt Mễ Như Sơn, bọn họ còn chưa nói ra, nhưng trên gương mặt vốn không hề gợn sóng của Mễ Như Sơn đã co quắp lại, không cần hỏi cũng đã đoán được dụng ý của những người này, mượn linh thạch!
 
Quả nhiên, một đám người cùng nhau thi lễ, người đầu lĩnh chắp tay nói: "Đại cung phụng, trên người chúng ta cộng lại chỉ có tám trăm vạn, kỳ vọng đại cung phụng có thể cho chúng ta mượn năm ngàn vạn thượng phẩm linh thạch, sau đó nhất định xin trả đủ nguyên số." giọng nói rất kiên định, phảng phất như trả tiền cũng không phải là việc khó gì, phỏng chừng đây là vì nghĩ nhiều người sẽ nắm chắc thắng lợi.
 
Dược Thiên Sầu nghe lời này liền vui vẻ, mọi người kết phường vay tiền gọi là náo nhiệt, loại tiền này nếu cho mượn, nếu có một hai nhà không nhận nợ, thì đừng mong thu lại, mọi người có thể kết họp từ chối. Trừ phi tất cả mọi người tự giác, nhưng loại kỳ vọng này rất xa vời, tới lúc phải trả tiền, tất cả mọi người đều sẽ tìm cớ thối lui, xem người khác còn chưa trả, nếu người khác trả rồi thì còn dễ nói, nếu như không.., ra vẻ phản ứng dây chuyền lặng lẽ quan sát phản ứng nhà khác, nếu người ta còn chưa trả thì vì sao đòi ta trả?
 
Ờ kiếp trước khi hắn hỗn hắc đạo, hắn từng trải qua chuyện cho đàn em đi thu nợ, không ít lão bản đã thấy cảnh làm vô lại này, hao hết sức lực cũng không thu được tiền, cuối cùng đành phải tìm tới hắn nhờ đám đàn em mạnh mẽ đi thu nợ cho họ. Chuyện thế này hắn đã nhìn thấy ra, cho nên cũng chẳng có gì lạ.
 
Mễ Như Sơn khẽ cau mày, tựa hồ cũng thấy có chút không thích họp, vừa muốn nói, liền nghe Dược Thiên Sầu la lớn: "Nếu các ngươi muốn mượn tiền, thành tâm một chút có được hay không, cúc cung a! Cúc cung sâu một chút, đừng khiến cho người ta rơi vào thế người ta không cho các ngươi vay tiền là không được. Nếu như thay đổi là ta, ta chỉ nói một câu, trên người ta không mang nhiều tiền như vậy, làm sao có đủ cho các ngươi mượn chứ."
 
Hơn năm mươi người cùng quay đầu lại nhìn, người đầu lĩnh hừ lạnh nói: "Đây là chuyện của chúng ta, không cần ngươi quan tâm."
 
"Ha hả! Ta đúng là xen vào việc của người khác, các ngươi tiếp tục." Dược Thiên Sầu vui tươi hớn hở phất tay nói.
 
Đối với tính tình của hắn cũng hiều biết, Lộng Trúc nhất thời không nhịn được vui vẻ, người này thật xấu xa, chính là cố tinh nhéo người của Hoắc Tông mình không tha a! Đến lúc đó sợ rằng không thu lại được tiền, chẳng khác nào không công ném xuống. Dù thu được trở về, cũng sẽ khiến cho mọi người oán giận, sẽ trách hắn vì sao còn cho mượn tiền để khiến cho những người này phải đi chịu chết.
 
Lộng Trúc cũng không cho rằng những người này chiếm số lượng đông là tru thế, chưa chắc sẽ kiếm được tiện nghi từ trên người Dược Thiên Sầu. Từ sát khí như có như không giữa mi tâm tiểu tử này là có thể thấy được, người này đã hạ quyết tâm đại khai sát giới, ngày hôm nay chỉ sợ hắn đã quyết tâm nháo việc này thật lớn. Ai! Xem ra đám lão già kia đã làm cho người này như chó cùng rứt giậu a! Tiểu tử này đã muốn dùng thủ đoạn mạnh bạo thẳng thắn a!
 
Mễ Như Sơn nhìn về phía Dược Thiên Sầu, hai mắt hiện lên một tia tàn khốc, chợt lóe rồi tắt. Hắn thực sự vừa muốn nói ra lời cự tuyệt uyển chuyển như vậy, nhưng lại bị
 
Dược Thiên Sầu sớm vạch mặt, lập tức lâm vào cục diện bế tắc tiến lui khó khăn. Trước sau đều là mũ, mượn cũng là mũ, không cho mượn cũng là mũ, không biết đoàn người này sẽ nghĩ như thế nào.
 
"Không phải ta không muốn cho mượn, nhưng đáng tiếc linh thạch trên người ta không có nhiều lắm, chỉ còn lại có ba trăm vạn, làm sao có thể xuất ra năm ngàn vạn. Huống chi cho tới bây giờ trên người ta chưa từng mang theo nhiều linh thạch như thế, chẳng lẽ muốn ta quay về Quang Chiếu Phong lấy hay sao?" Hắn lấy ra một túi trữ vật, nói: "Nếu như có thể giúp đỡ các ngươi, mượn đi thôi!"
 
Hơn năm mươi người nhìn nhau, không biết nhận hay không nhận, lập tức lại nhìn nhau bàn bạc. Nguồn: http://truyenyy.com
 
Mẹ nó! Tuổi tác lớn cũng không phải ăn chay mà lớnẵ Không ngờ chơi trò thằn lằn cắt đuôi cầu sinh, thí tốt giữ xe! Dược Thiên Sầu oán thầm không ngớt, Mễ Như Sơn làm như vậy, sau đó cũng sẽ không có người nào không biết xấu hổ còn tìm hắn mượn thêm.
 
Một đám người mượn được ba trăm vạn, sau đó mỗi người đều bỏ xuống túi trữ vật gom linh thạch. Một đám tu sĩ tu vi không kém a! Vì một cuộc tranh đấu không ngờ lại cần tới hơn năm mươi người cùng nhau hùn tiền. Hoàng thiên hậu thổ, gió núi phơ phất, trước mắt mấy ngàn người, năm mươi tám người có già có trẻ, mỗi người đều đào đào túi trữ vật, tràng diện làm không ít người cảm thấy chua xót.
 
Dược Thiên Sầu nhìn thấy chợt sửng sốt, chính hắn cũng không muốn nhìn thêm, còn nhìn nữa chỉ sợ hắn sẽ không thể hạ độc thủ.
 
Nguyên lai năm mươi tám người, có bốn mươi bảy dưới thần tinh trợn tròn mắt của Dược Thiên Sầu đi ra ngoài. Còn lại mười một người ra vẻ tu vi cao nhất, xem ra nghĩ mình ra sân cũng nắm chặt được một chút. Bên tai Dược Thiên Sầu vang lên tiếng truyền âm của Lộng Trúc: "Mười một người kia, có sáu gã Độ Kiếp sơ kỳ, còn lại đều là Nguyên Anh hậu kỳ, tiểu tử ngươi cần thận."
 
Người dẫn đầu cầm theo túi trữ vật cung kính đi tới trước mặt Văn Thụy thi lễ, sau đó đặt túi trữ vật trước chân hắn, mới xoay người đi trở về. Văn Thụy bỗng nhiên cảm thấy có chút không được tự nhiên, tràng diện hùn hạp tiền vừa rồi thật sự có chút thê lương, hắn bỗng nhiên nghĩ mình cũng là một trong những kẻ đầu sỏ gây ra chuyện đó. Quay đầu lại nhìn thoáng qua Lộng Trúc, người này lại không chút quan tâm đang nháy mắt cười cười.
 
Người nọ trở về tại chỗ, nhìn Dược Thiên Sầu đang sững sờ phất tay quát: "Một trăm vạn thượng phẩm linh thạch của ngươi đâu?"
 
"A? Nga! n!" Dược Thiên Sầu tỉnh ngộ, chạy chậm tới trước mặt Văn Thụy, ngồi xổm trên mặt đất lấy túi trữ vật ra, buông xuống. Lại cầm túi trữ vật của người đầu lĩnh kia, người nọ nhìn thấy muốn há mồm hỏi hắn muốn làm gì, nhưng phát hiện hắn ngồi xổm xuống đất đếm đếm linh thạch trong túi.
 
Người nọ há mồm muốn nói nhưng lời tới bên mép thì nghẹn trở lại, người ta muốn xem linh thạch đủ thiếu cũng không phải sai! Mình có thể nói gì? NếU Minh muốn xem của đối phương, Dược Thiên Sầu cũng sẽ không lời nào để nói.
 
"Người ta cũng là người có sư môn bối cảnh, trước mắt bao người sẽ không thiếu của ngươi." Văn Thụy thực sự nhìn không được nữa, nhịn không được nói một tiếng.
 
"Vậy cũng không nhất định, càng là danh môn vọng tộc càng thích làm ra chuyện đê tiện vô sỉ, số tiền này không phải con số nhỏ." Dược Thiên Sầu nói lời này cũng đã đếm xong linh thạch, gật đầu nói: "Con số không sai."
 
Lộng Trúc cũng nhịn không được châm chọc nói: "Tiểu tử ngươi cũng thật là quá rõ ràng đi thôi! Có mất mặt hay không?"
 
Dược Thiên Sầu dùng ánh mắt ý nói mắc mớ cái rắm gì ngươi, lập tức nhìn mười một người ngoắc tay nói: "Bắt đầu đi." Sau đó trong tay áo vải ra một thanh phi kiếm, đạp kiếm bay thẳng lên trời cao, lần này bay rất cao rất cao...
 

Tinh Thần Châu - Chương #492


Báo Lỗi Truyện
Chương 492/1255