Chương 486: Phân phân vân tập


Bên trong sân viện, phòng ốc phân ra hai bên lối đi, Dược Thiên Sầu ở tại trung gian vườn, khối vườn hoa này là lớn nhất, chiếm gần nửa diện tích sân viện, ở giữa còn có một cây đại thụ thật lớn.
 
Vốn dưới ánh trăng chiếu sáng, những đóa hoa rực rỡ ẩn hiện trong lá xanh, tỏa ra vẻ sáng bóng yếu ớt. Nhưng sau khi Dược Thiên Sầu nghênh bàn tay đưa ra, dáng dấp những đóa hoa liền thay đổi, màu sắc thuộc về sinh mạng trong nháy mắt liền trôi qua. Hoa tươi lá xanh như gặp phải trời đông giá rét, héo rũ ải lui, cây đại thụ lại càng phát ra thanh âm trầm muộn đầy áp lực, lá cây khô quắt lạnh run bay lả tả xuống đất.
 
Dù là tu vi Lộng Trúc cao thâm, cũng chưa từng thấy qua loại hiện tượng này, vẻ mặt hắn thật khó có thể tin. Mắt thấy lá cây trên đại thụ bay xuống lả tả, thanh âm sàn sạt không dứt, không bao lâu đã rơi xuống sạch sẽ. Đại thụ đã khô lão, dưới ánh trăng lộ ra vẻ cao chót vót. Lộng Trúc chậm rãi quay đầu, ánh mắt kinh hãi nhìn về phía người trẻ tuổi đứng bên cạnh.
 
Sắc mặt Dược Thiên Sầu bình tĩnh, bàn tay đưa ra vẫn lẳng lặng nghênh khoảng không. Cả người hắn dưới ánh trăng an tường không gì sánh được, phảng phất giống như một pho tượng thần nắm sinh mạng trong tay, trong nháy mắt đã nắm vững vòng quay của thời gian. Ta muốn ngươi khô, ngươi làm sao có thể trăm hoa đua nở, làm sao có thể xanh um tươi tốt?
 
Lộng Trúc tin tưởng bằng chính tu vi của mình, trong nháy mắt biến toàn bộ vườn hoa thành bột mịn cũng không thành vấn đề, nhưng cần hắn không được tốn nhiều sức lực, lại làm cho vườn hoa vượt qua lữ đồ của thời gian cấp tốc biến thành già yếu, đó là hoàn toàn không thể làm được. Đây.., đây đã thuộc về thần tích...Lộng Trúc cho rằng như vậy.
 
Chỉ có trong lồng ngực Dược Thiên Sầu cho rằng, điều này tuyệt đối không có quan hệ gì tới thần tích, chỉ là một câu nói của sư phụ đã đánh thức hắn. Uy lực của Hỏa quyết là nộ phóng đốt cháy, Thủy quyết ngăn địch muốn phóng thủy thì khẳng định là không được, dù là hóa thủy thành băng, đụng phải người có tu vi hơi cao một chút hàn băng cũng sẽ bị tan rã trong nháy mắt, rất khó dành cho địch nhân sự đả kích trí mạng.
 
Lúc nãy hắn đang nghĩ tới việc "thu"? Thủy quyết làm sao thu để ngăn địch? Ánh mắt hắn rơi vào vườn hoa, bỗng nhiên một ít tính thường thức tri thức ở kiếp trước làm hắn tỉnh ngộ, trong cơ thể động vật và thực vật đều ần chứa đại lượng thủy phân (nước). Nếu mất đi lượng nước chống đỡ, cũng ý nghĩa mất đi sinh mạng, chính mình nếu có thể hấp thu thủy nguyên tố trong sông nước, lẽ nào không thể hấp thu thủy nguyên tố trong người động vật và thực vật hay sao?
 
Vì vậy hắn vận chuyển Thủy quyết, thuận thế đem toàn bộ vườn hoa bao phủ. Quả nhiên đúng như hắn mong muốn, hơn vạn đóa hoa và cây cảnh, căn bản không hề có chút sức chống cự, trong nháy mắt đã bị một chưởng của hắn hút khô toàn bộ thủy phân, chuyển hóa thành thủy nguyên tố tích trữ trong cơ thể. Mà toàn bộ vườn hoa cây cảnh trong chốc lát liền mất đi vết tích của sinh mạng.
 
Pháp quyết thật bá đạo! Mặt ngoài Dược Thiên Sầu thật bình tĩnh, nhưng nội tâm lại bị việc làm của bản thân chấn động không nhẹ. Hắn vận dụng Thủy quyết nhiều lần, ngoại trừ nghĩ có thần kỳ, thực sự không cảm giác được có bao nhiêu uy lực, nghĩ không ra chỉ chuyển hoán phượng thức vận dụng một chút, không ngờ lại bá đạo đến như vậy, bá đạo đến khó có thể tin! Hiện tại Dược Thiên Sầu rất thiết thực cảm nhận được câu nói của Tất Trường Xuân, thiện dùng tất thiên hạ vô địch! Song song cũng không ngừng bội phục Tất Trường Xuân, cho tới bây giờ hắn chưa từng luyện qua Thủy quyết, chỉ là căn cứ vào tri thức quan sát tinh không, liền suy đoán ra nên dùng Thủy bí quyết như thế nào mới có khả năng phát huy được uy lực. Vị thiên hạ đệ nhất cao thủ này, quả nhiên không phải kẻ ngồi không, chỉ là tri thức nhận thức rõ thiên địa vạn vật, sẽ không phải người bình thường là có thể so sánh.
 
Trong lòng Dược Thiên Sầu tâm phục khẩu phục, lại có điểm cảm động. Từ cách truyền lời của Lộng Trúc có thể nghe ra, Tất Trường Xuân pháp nhãn như đuốc, hiển nhiên đã sớm suy đoán ra sự huyền bí của Thủy quyết, nhưng cho tới bây giờ chưa từng chính miệng nói ra với mình, án theo phong cách làm việc của hắn mà phỏng đoán, phỏng chừng là muốn cho mình tự lĩnh ngộ. Nhưng bởi vì lo lắng cho Minh Hành tẩu giữa các quốc gia gặp phải nguy hiểm, mới mượn Lộng Trúc chỉ điểm cho mình, hoàn toàn là vì muốn mình có thêm chút bản lĩnh để có thể phòng thân.
 
Lộng Trúc tiện tay bẻ một đóa hoa khô quắt, sờ sờ trong tay, lập tức nát bấy, xác thực đã chết, không có một điểm dấu hiệu của sinh mạng. Lộng Trúc trợn mắt líu lưỡi nói: "Tiểu tử, vừa rồi ngươi làm sao làm được?"
 
Dược Thiên Sầu nghe vậy thanh tỉnh, chậm rãi thở dài, quay về phương hướng Thuận Thiên Đảo thành kính hành lễ nói: "Đa tạ sư phụ chỉ điểm sai lầm, cho đệ tử hoàn toàn bừng tỉnh." Sau đó lập tức quay hướng Lộng Trúc khom Minh Hành lễ nói: "Đa tạ tiền bối chuyển cáo."
 
"Ách." Lộng Trúc ném vật trong tay, phủi phủi bụi bặm dính trong lòng bàn tay, nắm cánh tay Dược Thiên Sầu hiếu kỳ hỏi: "Ý của ngươi là nói, tất cả phát sinh vừa rồi, chính bởi vì ta giúp lão Tất chuyển cáo mấy câu nói kia? Mấy câu nói đó ần giấu huyền cơ lớn như vậy?"
 
"Không sai." Dược Thiên Sầu gật đầu cười nói: "Mấy câu đó đối với ta mà nói, giống như hồi chuông cực lớn. Khiến người tỉnh ngộ, giải khai sự mê hoặc đã lâu của ta."
 
Lộng Trúc nhìn thấy tất cả xảy ra trước mắt, thực sự không cách nào tưởng tượng chỉ vì mình nói mấy câu, lập tức có thể biến một người có tu vi Nguyên Anh kỳ trở nên lợi hại như vậy, hai thầy trò này cũng không tránh khỏi quá thần kỳ đi thôi!
 
Lúc này trong miệng hắn lầm bầm lại những lời Tất Trường Xuân nhờ hắn chuyển cáo, lại nói thầm thêm mấy lần, sau đó hồ nghi nói: "Mấy câu đó có uy lực lớn như vậy? Ta thế nào không nghe được đi ra?"
 
"Nếu ai đều có thể nghe hiểu rạ, sư phụ của ta còn cần nhờ miệng của ngươi chuyển cáo ta sao?" Dược Thiên Sầu hắc hắc cười nói: "Ta vừa theo lời thầy ngộ ra một bộ pháp quyết, không biết uy lực làm sao, nếu không ngươi thử xem một lần?"
 
"Ta thử xem?" Lộng Trúc vô ý thức đưa mắt nhìn vườn hoa chết héo, hồ nghi nói: "Ngươi không phải muốn đem ta ra để nếm thử đó chứ?"
 
Dược Thiên Sầu cười nói: "Mới lĩnh ngộ, còn không biết uy lực làm sao, tiền bối tu vi cao thâm, ở trên người tiền bối thử xem một lần, cũng tốt để tiền bối đánh giá uy lực pháp quyết của ta ra sao."
 
Lộng Trúc lại lần thứ hai nhìn vườn hoa chết héo khô lão, thầm nghĩ pháp quyết kia quả có chút tà môn! Liên tưởng đến nếu vạn nhất mình bị biến thành lão nhân, như vậy náo nhiệt liền lớn, cái trò biểu diễn đó phỏng chừng không biện pháp biến lại thành tuổi trẻ đi a? Trong ngực chợt giật mình, ho khan hai tiếng nói: "Ngươi ta tu vi hơn kém quá xa, ở trên người ta nếm thử không có hiệu quả, ngươi tự tìm một người có tu vi không khác ngươi mà thử đi."
 
Nói xong quay đầu liền đi, không muốn nói thêm gì nữa. Dược Thiên Sầu hô: "Ngươi đừng đi! Ta sợ uy lực pháp quyết quá lớn, tìm người nếm thử lỡ xảy ra mạng người, tu vi ngươi cao thâm, hẳn là không có vấn đề gì đâu."
 
Hắn vừa thốt ra lời này, Lộng Trúc càng bước đi nhanh hơn. Trong ngực mắng, vương bát đản, biết rõ uy lực quá lớn, ta còn cho ngươi thử, trừ phi đầu óc ta có chuyện còn kém không nhiều lắm.
 
"Chẳng lẽ ngươi sợ?" Dược Thiên Sầu hô.
 
Lộng Trúc đi tới bên xích đu chợt khựng lại, xoay người cười lạnh nói: "Chê cười, ta sao lại sợ một tên Nguyên Anh kỳ như ngươi." Nhưng trong ngực hắn lại bồi thêm một câu, ta là sợ pháp quyết của ngươi quá tà môn, phàm là thứ không hiểu rõ gốc gác lại không có lợi gì với mình, không cần phải đi mạo hiểm.
 
Dược Thiên Sầu đã đi tới, cười nói: "Yên tâm, không làm lỡ cái gì của ngươi, ta chỉ là tùy tiện thử một lần, cho ngươi giúp ta đánh giá thử xem, giả như tới thời điểm đối địch, có thể phát huy ra được bao nhiêu tác dụng."
 
Lộng Trúc trợn mắt nói: "Bỏ đi, đừng tới gần ta. Ta phải nghỉ ngơi, còn nhiều lời đừng trách ta lại phong bế đan điền của ngươi, đến lúc đó nói gì cũng không giải cho ngươi."
 
Dược Thiên Sầu giật mình, cũng không tiếp tục miễn cưỡng, ngượng ngùng đi về phòng, chuẳn bị chờ cơ hội tìm người khác thử xem.
 
Hắn thật sự không biết Lộng Trúc vốn rất yêu quý gương mặt của mình, bằng không cũng không khả năng đã tới từng tuổi này vẫn còn để dáng dấp trung niên nhân tuấn mỹ như vậy.
 
Kỳ thực Lộng Trúc cũng không phải sợ uy lực của pháp quyết kia có bao nhiêu lợi hại, mà là sợ pháp quyết quá tà môn, để gương mặt trẻ trung của mình biến thành lão nhân tóc trắng xóa, như vậy còn khó chịu hơn là giết hắn. Cho nên hắn thẳng thắn tuyển chọn lảng tránh, thật sự không dám mạo hiểm như vậy. Hắn thiên hạ tiêu dao đi khắp nơi, hiểu rõ rất nhiều sự tình tà môn lại thần bí, không phải chỉ bằng tu vi cao thấp là có khả năng quyết định. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Thừa tướng âm Vô Phong của Đại trơng quốc đã trở về, bên trong triều đình không ít người thở dài, thế nào lại trở lại đây? Đám đạo tặc giết người cướp của đều là thùng cơm, không phải là đồ vong mạng khát máu hay sao? Còn không nháo ra động tĩnh gì, thế nào lại cho hắn trở về?
 
Ờ trong mắt người bên ngoài, chuyện của âm Vô Phong ai cũng đều có thể chứng kiến và khả năng đoán được kết quả. Như hoàng đế Đại trơng quốc và những người trong tu chân giới, mới là người biết rõ chân tướng sự tình. Đương nhiên chuyện như vậy cũng sẽ không ai đi tuyên dương đối với phàm phu tục tử.
 
Sự tình dần dần dẹp loạn, Đại trơng quốc cũng khôi phục lại bình thường. Bởi vì phủ thừa tướng gặp phải tập kích nên làm hoãn lại buổi luận võ kén phò mã, đã lần nữa khần trương tổ chức, dù sao không tiện để quý khách các quốc gia tiếp tục chờ đợi, như vậy thật nhục quốc thể.
 
Toàn bộ Đại trơng thành lại khôi phục sự náo nhiệt như xưa, cũng xác thực náo nhiệt, không nóng nháo cũng không được. Lời nói hùng hồn của Dược Thiên Sầu tự xưng mình có tu vi thiên hạ đệ nhất chỉ dưới Hóa Thần kỳ, đã nhấc lên sóng to gió lớn tại các quốc gia. Hôm nay trong thiên hạ đã có thiên hạ đệ nhất cao thủ Tất Trường Xuân, đã là chuyện không còn biện pháp nào thay đổi, dù là những cao thủ Hóa Thần kỳ còn phải thẳng thắn thừa nhận, tự nhiên lại càng không có người dám có định kiến.
 
Hôm nay đột nhiên toát ra một Dược Thiên Sầu dõng dạc hùng hồn, còn là tu sĩ Hoa Hạ quốc, trọng yếu nhất là người này bất quá chỉ có tu vi Nguyên Anh kỳ. Tuy rằng nghe nói chiến tích của hắn tại Hoa Hạ tu chân giới huy hoàng, cũng không đại biểu các quốc gia tu chân giới không người, cho phép hắn tới đây nói ẩu nói tà.
 
Có chuyện có thể nhẫn có chuyện thì không, vì vậy hoặc sáng hoặc tối, số lượng tu sĩ khổng lồ đều tập họp tại Đại trơng thành. Muốn đến giáo huấn người này, đồng thời cũng là có người đến xem náo nhiệt. Trùng hợp tại Đại trơng quốc muốn luận võ kén phò mã, hơn nữa một đám tu sĩ cũng tụ họp tại Đại trơng thành, nếu không náo nhiệt thì mới là lạ.
 
Đương nhiên, đi tới đây trên cơ bản đều là tu sĩ dưới Hóa Thần kỳ, hiểu ra Dược Thiên Sầu nháo ra danh tiếng lớn như vậy, giả như có ai có thể làm thịt được Dược Thiên Sầu, thì danh tiếng bản thân cũng theo nước lên thì thuyền lên. Khi người ta nhắc đến, khẳng định sẽ nói là ai ai ai giết được Dược Thiên Sầu. Không ít người bình thường không tìm được cơ hội xuất đầu, hôm nay nếu muốn giết một Dược Thiên Sầu chỉ có tu vi Nguyên Anh kỳ hẳn là không thành vấn đề đi?
 
Vì vậy bên ngoài sứ quán Bích Uyển quốc, mỗi ngày đều có không ít những người mặc trang phục ngạc nhiên cổ quái đi ngang qua. Những người này tự nhiên là tu sĩ từ các quốc gia tập hợp đến. Nhưng bọn họ cũng đều biết bên trong sứ quán có vị Lộng Trúc tiên sinh là Hóa Thần truy kỳ, còn có Văn Thụy là Hóa Thần sơ kỳ. Có hai vị Hóa Thần kỳ tọa trấn, tuy rằng biết được Dược Thiên Sầu ở ngay bên trong, nhưng bọn hắn còn chưa có lá gan xông vào.
 
Bên trong sứ quán Dược Thiên Sầu không biết thế cục bên ngoài ra sao, nhưng hắn cũng đoán được phỏng chừng bên ngoài có không ít tu sĩ đang nhìn hắn chằm chằm. Thay đổi là hắn nếu nghe được có ai nói như vậy, dù không làm gì cũng muốn đến xem náo nhiệt, xem xem người nọ chết như thế nào.
 
"Ai! Con mẹ nó Hoắc Tông mình, lão tử không tha cho ngươi." Dược Thiên Sầu ngồi trên bậc thang trước cửa phòng thổn thức không ngớt.
 
Kỳ thực hiện tại hắn đã không có hứng thú đi tham gia đại hội luận võ kén phò mã rắm thí gì đó, ngày trước chỉ vì không quen tình huống, muốn mượn cơ hội này nhận thức tu sĩ các quốc gia, lý giải chút tình huống mà thôi. Từ sau khi có được tin tức từ Lục Vạn Thiên, đối với một ít tình huống đã có lý giải, trong lòng hắn đã có trù tính qua, không cần ở lại Đại trơng thành nữa, nhưng ngàn không nên vạn không nên, chính mình lại quá mức tham lam, đi bắt cóc âm Vô Phong để xảo trá Âm Bách Khang.
 
Nhưng ai biết nửa đường có người đem tin tức truyền bá rộng rãi cho tất cả mọi người đều biết, càng hấp dẫn Lộng Trúc chạy tới, chết tiệt Lộng Trúc còn bị đám người Hoắc Tông mình câu dẫn tới, không nghĩ qua để cho thân phận của mình bị hấp thụ ánh sáng, để thoát khỏi sự dây dưa của Hóa Thần kỳ, chính mình phải thốt ra một lời nói hùng hồn như thế.
 
"Phỏng chừng tình thế hiện tại phát triển giống như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn đi! Cũng không biết hiện tại trong Đại trơng thành có bao nhiêu tu sĩ tụ tập." Dược Thiên Sầu ngồi trên bậc thang thì thào nói. Nhìn về phía Lộng Trúc đang nằm trên xích đu đu đưa, càng hận đến nghiến răng, hận không thể đi qua khắc hai chữ "vương bát" lên trên gương mặt tuấn tú kia.
 
Hiện tại Dược Thiên Sầu để Lộng Trúc đưa Phù Dung rời đi, nhưng người này lại nói có hóng thú đối với việc luận võ kén phò mã, nói là chưa từng thấy qua, cần phải xem xong mới đi. Lẽ nào hắn không biết thời gian kéo càng dài, tu sĩ các quốc gia lại tới càng nhiều, lão tử lại càng nguy hiểm sao? Bụng dạ khó lường!
 
Đem Phù Dung đưa vào ô Thác Châu, cho tới bây giờ hắn còn chưa nghĩ ra làm sao giải thích với Khúc Binh Nhi, nháo chuyện mâu thuẫn gia đình thì hắn không muốn làm, nhưng mang theo Phù Dung trên người ở tình huống hiện tại thật quá nguy hiếm, trả về Vạn Phân Viên, ngày trước ở trước mặt cha vợ từng vỗ ngực, còn chưa được vài ngày thì đưa trở lại, như vậy thật quá mất mặt.
 
Nghĩ tới nghĩ lui, không thể làm gì khác hơn là chờ Lộng Trúc chịu mang Phù Dung đi mới tính. Đến lúc đó một mình hắn chuồn ra cũng không trắc trở, ngày trước len lén đào sơn động ngoài thành cũng đã để lại hậu chiêu, thực sự không được thì để Tang lão bản của Nghiễm Nghênh khách sạn cầm một ngân cầu đi ra khỏi thành, đi bao xa cũng được. Ngày mai là ngày luận võ kén phò mã, trong hoàng cung Đại trơng thành khí thế rộng rãi, cờ xí phấp phới thủ vệ sâm nghiêm, trên sân luận võ trên cơ bản đã sắp xếp, chỉ đợi người chiến thắng lấy được vòng nguyệt quế, cưới công chúa thành tựu một đoạn giai thoại.
 
Biệt viện Tây cung, Lưa Hương Trai, là nơi ở góa của tam công chúa Đại trơng quốc Triệu Trầm Hương. Bên trong Lưu Hương Trai, một vị nữ tử thanh xuân trong cung sa chính trang đang cau đôi mày, dung mạo xinh đẹp, đang nhìn vào bức họa giắt trên bình phong đối diện, hai mắt lộ ra một cỗ quật cường.
 
Trên bức họa là một vị tướng quân anh tuấn uy vũ mặc chiến giập, ngồi chiến mã cầm thương, bên dưới ghi danh: Sở Hùng.
 
Nữ tử này chính là Đại trơng quốc tam công chúa Triệu Trầm Hương. Trong khuê phòng không có cung nữ, chỉ có hai vị tỷ tỷ đã xuất giá, bồi hai bên người nàng. Hai vị tỷ tỷ nhận được ý chỉ của phụ hoàng, đặc biệt tới bồi muội muội ở tạm mấy ngày. Đại tỷ Triệu Dung Hương và nhị tỷ Triệu Hàm Hương đưa mắt nhìn thoáng qua nhau, đại tỷ kéo tay Trầm Hương than thở: "Tam muội, muội hà thất như vậy. Sở Hùng đã chết trận nhiều năm, nói vậy hắn dưới cửu tuyền cũng không muốn nhìn thấy muội như thế này."
 
"Đúng vậy! Tam muội." Triệu Hàm Hương cười khổ nói: "Nếu muội đã năn nỉ phụ hoàng cử hành đại hội luận võ kén phò mã, bức họa Sở Hùng cũng không nên để lại, vạn nhất bị phò mã tương lai nhìn thấy, muội bảo người ta phải làm sao, chỉ sợ sẽ hoàn toàn phá hủy hạnh phúc cả đời của muội."
 
Triệu Trầm Hương không nói gì, nhưng đứng dậy đi tới trước bức họa thâm tình lưa luyến một phen, lập tức gỡ bức họa xuống quay người nói: "Hảo nữ không lấy hai chồng. Sở Hùng, vì báo thù cho huynh, sau đó ta sẽ đến cửu tuyền tìm huynh tạ tội."
 
Dứt lời nàng cuộn lại bức họa nhét vào lò hương bên cạnh, một làn khói đen bốc lên. Hai vị tỷ tỷ bị lời nói của nàng làm hoảng sợ đến ngây người...
 

Tinh Thần Châu - Chương #486


Báo Lỗi Truyện
Chương 486/1255