Chương 406: Cười hồng trần


Thân thể mềm mại của Bách Mị Yêu Cơ xoay hướng bờ bên kia, muốn tìm ra người mà Dược Thiên Sầu đã hứa hẹn, nhưng nhìn mãi cũng thật khó xác nhận.
 
Người khác không rõ, nhưng Yến Tử Hà cũng hiểu được, Dược Thiên Sầu nói người nọ chính là nàng, trong đôi mắt đẹp nổi lên hơi nước, may là ánh trăng mông lung, người khác không dễ dàng nhìn ra được.
 
Làn điệu trong sáng, dưới ánh trăng nổi lên một cỗ hào hiệp ý nhị. Trên mặt Dược Thiên Sầu lộ vẻ cười thong dong nhìn quanh mọi người, nhẹ giọng phụ họa theo tiếng đàn: "Hồng trần bao bao buồn cười, si tình tối buồn chán, tự cao tự đại thật tốt. Cuộc đời này chưa xong, tâm đã không còn nhiễu nơi nào, thầm nghĩ đổi nửa đời tiêu dao. Tỉnh thì đối người cười, trong mộng toàn bộ lãng quên mất, than bầu trời sao tối quá sớm. Kiếp sau khó liệu, yêu hận xóa bỏ, đối rượu vui ca chỉ nguyện hài lòng đến già."
 
Vẻ kinh ngạc trên mặt mọi người đã biến thành thần tình lắng nghe, phiền não trong lòng tựa hồ tại lúc này theo ca khúc mà tiêu tán, chìm đắm trong đó, còn có vài người hoảng động theo giai điệu thật khẽ khàng.
 
Đây là tên tiểu tử mở miệng chửi bậy, thiếu đạo đức về đến nhà hay sao? Tiểu tử này không ngờ còn có một mặt như vậy! Phía dưới vẻ mặt Cừu Vô Oán ngây như gỗ, hóa đá tại chỗ. Tử Y bên kia thực sự đang trợn tròn mắt, đệ tử Tất lão tiền bối quả nhiên không phải người thường có thể so sánh, ẩn giấu thật quá sâu.
 
"Hồng trần bao buồn cười, si tình tối buồn chán...Ngươi đang nói ta, đang khuyên giải an ủi ta sao? Nguyên lai là ngươi vẫn biết lòng ta." Yến Tử Hà giống như đang thì thào nói mê. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
 
Ánh trăng mông lung, sông nhỏ nước chảy, đom đóm làm bạn nhảy múa, còn có gió mát.
 
Hát lại hát, Dược Thiên Sầu cũng tự tiến nhấp trạng thái, thần thái siêu nhiên vô tru, trên mặt lộ nét cười nhàn nhạt đưa mắt nhìn vài con đom đóm đang đậu trên vai, dưới ánh trăng tận tình ca hát: "Gió thật lạnh cũng không muốn đi, hoa có đẹp đẽ cũng không cần, mặc ta phiêu diêu. Trời càng cao, tâm càng nhỏ, không hỏi nhân quả có bao nhiêu, một mình say sưa. Ngày hôm nay khóc ngày mai cười, không cầu không ai có thể sáng tỏ, một thân kiêu ngạo vượt hồng trần. Hát là ca hát, múa là nhảy múa, đêm dài từ từ vẫn chưa phát giác được lòng mình đang vui sướng tìm kiếm...
 
Hát rồi hát lại, sau khi đọc thuộc lòng giai điệu vài lần, đã làm mọi người ghi tạc trong đầu, không ít người còn đang nhẹ nhàng ngâm nga, phát hiện ca khúc này thật sự có thể làm người giải tru phiền!
 
Ca khúc cuối cùng cũng có chung kết, mỹ hảo cũng không khả năng vĩnh viễn lưa lại. Tiếng đàn chậm rãi kết thúc, mọi người vẫn còn chìm đắm trong giai điệu không tỉnh, Dược Thiên Sầu hơi dừng tay, xem ra hiệu quả mình diễn xuất quả thật không sai. Bỗng nhiên phát hiện Bách Mị Yêu Cơ đang đứng phía dưới cười dài nhìn chính mình, vị đạo tràn đầy vè không có hảo ý, hắn không khỏi nhướng mày, không nói một lời cầm cây đàn trực tiếp trả lại cho đối phương.
 
Bách Mị Yêu Cơ thuận lợi tiếp lấy cây đàn, ôm nhẹ vào trong ngực, vẻ mặt cười quyến rũ phát ra tiếng cười khanh khách, có vẻ rất đắc ý, làm mọi người như giật mình tỉnh giấc. Ánh mắt mọi người nhìn về phía Dược Thiên Sầu, nghiêm nghị khởi kỉnh, ngẫu hứng là có thể làm ra một từ khúc êm tai mà lại kinh điển như vậy, thiên hạ có mấy người có thể làm được, quả thực là ngút trời kỳ tài.
 
Cừu Vô Oán chép chép miệng, nuốt nuốt nước bọt, hắn không hiểu khúc luật, nhưng theo cảm quan vẫn biết hai chữ "êm tai" nghĩa là gì, dù là một người thô lỗ như hắn khi nghe xong còn muốn buông tất cả tiêu dao một lần, có thể thấy được ca khúc này mị lực bất phàm. Chậc chậc! Nhìn Dược Thiên Sầu hắn lắc đầu than thở sợ hãi, nguyên lai người này không chỉ ngang ngược và giỏi đánh nhau đơn giản như vậy, không ngờ còn biết mấy trò nhã nhặn, thật quá ngoài ý muốn, nhân tài! Quả thực là nhã nhặn bại hoại!
 
Dược Thiên Sầu đứng dậy, muốn rời đi, lại nghe Bách Mị Yêu Cơ cười hỏi: "Tiên sinh lẽ nào nghĩ cứ như vậy rời đi sao? Hảo khúc phải có tên đối xứng, tiên sinh nếu đã để lại từ khúc, dù sao cũng phải nói tên cho chúng ta biết a!" Mọi người cũng đều đưa mắt nhìn Dược Thiên Sầu.
 
Thứ này cũng không phải bào bối gì, ở lại trong miệng cũng không thể xem như cơm ăn. Dược Thiên Sầu không chút do dự nói: "
Hãy gọi là Tiếu Hồng Trần (cười
 
Rrmmmmmarm
 
Hồng trần) đi!"
 
"
Tiếu Hồng Trần? Hồng trần của hồng trần bao buồn cười? Tên rất hay." Trong mắt Bách Mị Yêu Cơ hiện lên tia sáng kỳ dị, gật đầu khen hay. Mọi người cũng châu đầu ghé tai thì thầm.
 
Dược Thiên Sầu vài ra một thanh sắc phi kiếm, bước lên bay đi. Bách Mị Yêu Cơ cũng ôm đàn bay lên, đi theo phía sau hắn. Dược Thiên Sầu quay đầu lại nhìn thoáng qua, lập tức dừng lại ngay trên không trung, Bách Mị Yêu Cơ cũng cười ngâm ngâm dừng lại.
 
"
Diệp cung chủ, ngươi theo ta làm gì?" Dược Thiên Sầu ngạc nhiên nói.
 
Bách Mị Yêu Cơ gảy nhẹ dây đàn đông đông, cười nói: "
Tự nhiên là cùng tiên sinh trở lại, tiếp tục hướng tiên sinh thỉnh giáo."
 
"
Ách, quá muộn rồi, không thuận tiện đâu! Ngày khác hãy nói đi!" Dược Thiên Sầu nhìn mọi người bên dưới, thần tình có chút co quặp nói.
 
Bách Mị Yêu Cơ cười khanh khách nói: "
Muộn sao? Muộn mới tốt, đêm khuya yên tĩnh không ai quấy rối, vừa lúc thỉnh giáo."
 
Thân hình Dược Thiên Sầu lảo đảo, thiếu chút nữa từ trên thân kiếm rớt xuống, nhìn bộ quần áo mỏng manh của nàng một phen, thầm nghĩ, sư nương đại tỷ ngươi chơi ta a! Phía dưới nhiều người như vậy, ngươi lại dám nói ra lời mờ mịt như thế, ngươi lại mặc đồ kiểu như vậy đòi theo ta về qua đêm, để cho người khác nghĩ như thế nào!
 
Mọi người phía dưới đã sớm nhìn nhau, Bách Mị Yêu Cơ nổi danh mị hoặc, mặc dù chưa ai từng gặp qua nàng yêu ai, nhưng tên tuổi phong lưu đã sớm nổi danh trong tu chân giới, hôm nay bại hoại đối dâm phụ, thật cũng xứng hợp, mọi người đều nghĩ như vậy trong lòng.
 
May là Dược Thiên Sầu không biết ý nghĩ của những người bên dưới, bằng không hắn đã lập tức triệu hồi ra đặc chiến đội đại khai sát giới!
 
"Tiểu tử thối, ngươi làm hỏng tòa lầu các của ta, ta còn chưa tìm ngươi tính sổ, ngươi cự tuyệt cho ta xem." Bách Mị Yêu Cơ mặt ngoài cười dài, âm thầm truyền âm uy hiếp. Khuôn mặt Dược Thiên Sầu cứng đờ, mấp máy mồi không nói nên lời, tu vi hắn chưa tới, còn chưa có cách truyền âm giải thích.
 
Hai người ở trên không trung giằng co một hồi, cuối cùng Dược Thiên Sầu đành nhượng bộ, có chút ủ rũ đi vào Bách Hoa Cốc, Bách Mị Yêu Cơ cười khúc khích, đi theo sau.
 
"
Kiếp sau khó liệu, yêu hận xóa bỏ. Ngươi đang nói cho ta biết hay sao?" Phía dưới Yến Từ Hà có chút thất hồn lạc phách xoay người đi trở về, trong miệng vẫn còn lẩm bẩm. Nữ nhân nếu đã có ý nghĩ kỳ quái, vật gì đều có thể hợp với tình hình, vật gì đều có thể suy diễn ra, mười đầu trâu cũng kéo không trở lại, không, một vạn đầu trâu mới đúng.
 
Không công nhìn xem một lần náo nhiệt, mọi người cũng tận hứng tán đi. Trong tận hứng cũng cảm thán liên tục, thật không nghĩ tới Dược Thiên Sầu có thể ẩn giấu một tay như vậy, thật sự là nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo!
 
"Tử Y cô nương." Võ Lập Thành đốt một nén nhang, nói: "Tháo hoa còn không ít, chúng ta tiếp tục chơi thôi!"
 
"
Đúng đúng đúng, chúng ta tiếp tục chơi đi." Ba người Tất Tử Thông ứng đối. Lập tức liền xung phong lấy pháo hoa từ trong túi trữ vật bắt đầu bày ra trên mặt đất. Tử Y tiếp nhận nén hương đốt ngòi nổ, nhìn theo đạo lưu quang bay lên trời "Phanh" một tiếng nổ tung.
 
Màu sắc tuy rằng vẫn huyễn lệ như trước, nhưng nàng đã không còn hăng hái như khi nãy, môi hơi mún lại, làm như đã thiếu hứng thú. Nhìn qua bốn nam nhân đang bày pháo hoa, không khỏi so sánh họ với Dược Thiên Sầu. Lập tức mày liễu nhăn lại, nàng thầm nghĩ: "
Quả nhiên là thế gia đệ tử. Suốt ngày chỉ biết chơi, cả ngày chỉ biết đi theo sau mông của nữ nhân. Thực sự là không tiền đồ, ra vẻ ta và hắn lúc ở cùng một chỗ, chỉ là ta vẫn luôn đi theo sau lưng hắn, hắn cả ngày luôn bận rộn liên tục, hầu như rất hiếm nhìn thấy hắn dừng lại, ta đi theo hắn thật tốt, thế nào lại cùng mấy tục nhân này xen lẫn vào nhau chơi trò chơi của tiểu hài từ, thật tục!"
 
Tên kia ghê tởm, ở chung với hắn thời gian dài như vậy, biết đánh đàn sáng tác vẫn
 
Không chịu nói với ta, kẻ lừa gạt! Gương mặt Tử Y lạnh lẽo, ném nén nhang trong tay xuống mặt đất, quay đầu lại bỏ đi.
 
"
Di! Tử Y cô nương, cô đi đâu? Ở đây còn có thật nhiều pháo hoa." Tất Tử Thông hô, ba người khác cũng sửng sốt.
 
"
Ngươi tự chơi đi! Ta đi trở về." Tử Y cũng không quay đầu lại nói.
 
"
Chúng ta cùng ngươi trở về." Bốn người hầu như đồng thanh nói.
 
Sắc mặt Tử Y sầm xuống, quay phắt đầu khẽ kêu: "
Đừng đi theo ta." Nói xong thật nhanh bỏ đi.
 
Bốn người nhìn thân ảnh yểu điệu biến mất dưới ánh trăng, phục hồi lại tinh thần không khỏi nhìn nhau, không biết Tử Y vi sao đột nhiên khởi xướng tính tình. Bọn họ không biết tâm tư của Tử Y, nếu như biết nhất định sẽ lớn tiếng kêu oan uổng, không phải là do ngươi muốn chơi nên chúng ta chiều ngươi hay sao. Đường đường tu sĩ lại đi chơi thứ này, chúng ta cùng ngươi chơi, ngươi lại chê chúng ta tục, còn có thiên lý hay không!
 
"Chuyện gì xảy ra? Có phải có ai vừa chọc nàng nổi giận?" Đàm Phi ngạc nhiên nói.
 
Võ Lập Thành lắc đầu: "
Ai dám chọc nàng tức giận, nói không chừng đã chơi chán cũng không nhất định. Ai! Lòng của nữ nhân thật sự là khó có thể suy đoán, nữ nhân càng đẹp càng là như vậy."
 
"
Xem ra phải tìm thứ gì mới mẻ cho nàng chơi mới được." Tất Tử Thông thầm chấp nhận gật đầu nói.
 
Kinh Tả chỉ chỉ pháo hoa bày đầy trên mặt đất nói: "
Vậy những thứ này làm sao bây giờ? Trong túi trữ vật của ta còn chứa không ít, thứ này bỏ trong túi trữ vật không phải là một chuyện tốt, gặp phải chuyện ngoài ý muốn, có thể biến thành thuốc nổ,"
 
"
Còn có thể làm sao bây giờ? Nàng bảo chúng ta tự chơi, chúng ta chơi thôi! Quỷ biết nàng có ý nghĩ gì, nữ nhân này chẳng khác gì tiểu hài tử, nói không chừng lại có hóng thú quay trở về chơi tiếp. Võ Lập Thành ngồi xổm trên mặt đất, cầm nén hương châm ngòi nổ.
 
"Hưu, phanh." Pháo hoa lên không, ba người khác cũng nhìn nhau, cũng cầm nén hương, bốn nam nhân ở chỗ này chơi pháo hoa tới hơn nửa đêm. Thẳng đến đêm khuya phỏng chừng Tử Y không có khả năng trở lại, họ tức giận ném hết toàn bộ pháo hoa trong túi trữ vật vào trong sông nhỏ.
 
Bên kia, Dược Thiên Sầu và Bách Mị Yêu Cơ vừa về tới Bách Hoa Cư, nghe được tiếng pháo hoa lại bắt đầu nổ vang, hai người cũng chỉ quay đầu lại nhìn thoáng qua. Dược Thiên Sầu gõ quầy hàng nói: "Chưởng quỹ, chuấn bị cho ta thêm gian phòng trống."
 
Chưởng quỹ vừa gật đầu, Bách Mị Yêu Cơ lại cười nói: "Không cần."
 
Dược Thiên Sầu có chút mừng rỡ quay đầu lại nói: "Diệp cung chủ có phải có việc rời khỏi hay không? Nếu không ta tiễn ngươi?" Hắn thật sự là có chút sợ nàng, có thể đưa nàng rời đi thì không có gì tốt hơn.
 
Ai biết vừa nói xong, Bách Mị Yêu Cơ liền lặng lẽ vươn ngón trỏ, trực tiếp nhéo lên eo hắn, làm hắn đau đến nhe răng nhếch miệng.
 
"Thế nào? Ngươi rất muốn đuổi ta đi sao?" Bách Mị Yêu Cơ cười nói.
 
"Không thể nào, ngài hiểu lầm rồi." Dược Thiên Sầu cắn răng nói.
 
Bách Mị Yêu Cơ giương mắt nhìn lên lầu, gật đầu nói: "Vậy là tốt rồi, có chút việc cần tìm ngươi nói, mang ta đến phòng ngươi."
 
"
Ách, như vậy không quá phương tiện a! Tê!" Dược Thiên Sầu vừa mở miệng, vùng eo lại đau nhức. Vì vậy không dám nói thêm lời vô ích, hướng lên lầu đi nhanh. Bách Mị Yêu Cơ nhìn chưởng quỹ gật đầu mỉm cười quyến rũ, sau đó đuổi theo Dược Thiên Sầu, khiến cho cả đầu khớp xương chưởng quỹ đều muốn nhẹ hơn mấy phần.
 
32
 

Tinh Thần Châu - Chương #406


Báo Lỗi Truyện
Chương 406/1255