Chương 400: Chia tiền (3)


Người của tứ đại gia tộc nhìn nhau, trách không được lão tổ tông lại chọn hắn làm đệ từ, thật đúng là nhân tài! Tất Sơn càng bao hàm thâm ý liếc mắt nhìn Tất Tử Thông, Tất Tử Thông khẽ lắc đầu cười khổ.
 
Phù Tiên Đảo càng có không ít người thở dài trong lòng, nhân tài như vậy không ngờ bị Phù Tiên Đảo trục xuất khỏi môn phái, nếu vẫn còn, thêm một thời gian có thể tiếp nhận vị trí của Đông Phương Trường Ngạo, đại lý cho Phù Tiên Đảo hành tẩu trong tu chân giới, đáng tin có thể giành được lợi ích lớn nhất cho Phù Tiên Đảo, hiện tại Phù Tiên Đảo chính là đang thiếu người đại lý không biết xấu hổ như vậy a!
 
Thần tình trên mặt Cừu Vô Oán không ngừng co rút, đến bây giờ hắn còn không hiểu rõ, trước đó Dược Thiên Sầu nói muốn gia nhấp Vạn Ma Cung cũng không biết lời thật hay giả.
 
Dược Thiên Sầu sắc mặt ngưng trọng, hai tay khoanh trước ngực đứng cạnh thanh đao, ra vẻ kiên định quyết tâm muốn duy trì công bình chính nghĩa. Kỳ thực trong lòng mọi người đều rõ ràng đang xảy ra chuyện gì, không chính nghĩa nghiêm nghị như lời hắn nói, nói đến đều do tiền nháo ra, nhưng hiện tại cũng không ai đứng ra nói hắn.
 
Sự thực luôn là như vậy, có một số việc mọi người dù biết rõ chân tướng cũng sẽ không nói ra, nếu nói ra, trên mặt mọi người đều khó xem, làm không tốt còn đánh nhau, hậu quả càng thêm khó dự đoán, dù sao có thể ngồi chỗ này, cũng không phải là tiểu hài tử ba tuổi. Xung động luôn cần sự trả giá, nói thì nói lại, giả như Dược Thiên Sầu không có chút thực lực, dám chạy tới đây gây nháo, chỉ sợ đã sớm bị một cái tát chết tươi từ lâu. Đồng dạng nếu như thực sự là như vậy, hắn cũng sẽ không chạy đến tìm chết.
 
Có thực lực bao nhiêu làm chuyện tương đương như thế, không làm theo khả năng, chính mình sẽ chịu tội chứ không phải người khác, báo ứng chung quy luôn ở ngay chính trên người mình.
 
Còn đang trầm mặc, Yến Vô Trần, Ngưu Sâm, Kỷ Niên, Phiền Bôn Lôi còn có Đông Phương Trường Ngạo cùng nhau đi đến, một cỗ khí tức cường giả thuộc về thượng vị giả trong nháy mắt bao trùm toàn bộ sân rộng. Năm người này chính là nhân vật thanh danh hiển hách trong chính ma hai đạo, tất cả mọi người có mặt đều đứng trang nghiêm hành lễ chào. Con ngươi năm người hơi co rụt lại, liếc mắt liền nhìn thấy thanh đao cắm ngay giữa sân, còn có Dược Thiên Sầu đang đứng canh giữ bên cạnh thanh đao.
 
"Chuyện gì xảy ra?" Yến Vô Trần lạnh lùng đảo mắt nhìn qua toàn trường, trầm giọng hỏi. Cừu Vô Oán lập tức bước tới, cung kính đem sự tinh nói rõ ngọn nguồn. Song song, Toàn Đức mình cũng chủ động đi tới nói chuyện với Ký Niên và Phiền Bôn Lôi.
 
Sau khi hiểu được chuyện gì đang xảy ra, Yến Vô Trần hơi ghé mắt nhìn mấy người bên cạnh, lập tức hai mắt chăm chú nhìn lên trên người Dược Thiên Sầu đang đứng bất động, chậm rãi đi qua. Dược Thiên Sầu cau mày, quay đầu lại, vừa lúc chống lại đôi mắt tinh mang sáng quắc của Yến Vô Trần, hắn cũng chậm rãi xoay người lại.
 
Trên người Yến Vô Trần vẫn luôn có cỗ khí tức thượng vị giả. Lúc này hắn đang cường hãn hướng tới Dược Thiên Sầu, tựa hồ muốn làm cho hắn thần phục. Nhưng Dược Thiên Sầu hơi khép hai mắt, kinh lịch hùng bá một phương từ kiếp trước hiện ra trong đầu, ngạo khí áp chế trong lòng đã lâu nảy sinh, đột nhiên từ trong toàn thân bắn ra. Hai cỗ khí tức thượng vị giả khí thế vô hình hiển lộ không thể nghi ngờ, một cỗ khí thế hùng thị thiên hạ, một cỗ khí thế hùng bá một phương, bỗng nhiên chạm vào nhau giao phong.
 
Con người bình thường khả năng không nhìn ra điều gì, nhưng tu sĩ ở đây luôn mẫn cảm với khí tràng, lập tức liền nhìn ra mánh khóe, đều có vẻ giật mình nhìn về phía Dược Thiên Sầu. Bọn họ rõ ràng từ trên người Dược Thiên Sầu cảm giác được loại khí thế thượng vị giả sát phạt quả quyết, là khí thể của một vị bá chủ hùng bá một phương lâu ngày, nếu không sẽ không có loại khí thế như vậy. Đây là một loại khí thế không thể nói giả vờ là sẽ có, đó là hai việc hoàn toàn khác nhau. Dù có thể lừa gạt được con người bình thường, nhưng ở trong mắt tu sĩ sẽ lập tức lộ tẩy.
 
Lúc này từ trên người Dược Thiên Sầu, đâu còn nhìn thấy loại phỉ khí vô lại, cả
 
Người trong nháy mắt thay đổi thành vị đạo khác hẳn, lạnh lùng đạm nhiên đối kháng Yến Vô Trần. Nhìn hắn không có chút nào khiếp đảm, khí tràng của hắn hoàn toàn có thể chống đỡ ngang hàng với Yến Vô Trần, tương đối mà đứng. Người của tứ đại gia tộc cũng không hề nghĩ tới Dược Thiên Sầu còn có một mặt này, trong mắt Tử Y hơi có chút kinh ngạc, nhưng lập tức liền thản nhiên trở lại, đệ tử của Tất lão tiền bối người bình thường há có thể so sánh.
 
Yến Vô Trần khẽ cau mày, ánh mắt dừng lại trên thanh đại đao màu đen, xoay người lại nhìn quanh mọi người nói: "Vạn Ma Cung đồng ý phương pháp phân phối của Dược Thiên Sầu."
 
Nói xong liền tiếp tục hướng phía trước đi đến, khi đi ngang qua Dược Thiên Sầu thì ngừng lại, nghiêng đầu nói: "Nghe đồn tiểu huynh đệ trẻ tuổi tài tuán, hôm nay vừa thấy, quà nhiên danh bất hư truyền."
 
"Yến tiền bối quá khen." Dược Thiên Sầu nhàn nhạt trả lời.
 
"Nghe nói tiểu huynh đệ đã đáp ứng lời mòi của Bộ cung chủ. Đến lúc đó lão phu sẽ tìm cơ hội cùng tiểu huynh đệ trò chuyện một phen."
 
"Phong thái của tiền bối, vãn bối ngưỡng mộ. Có thể cùng tiền bối trò chuyện, vãn bối cầu còn không được, có cơ hội nhất định đến bái phỏng tiền bối." Dược Thiên Sầu hơi cung kính khom người nói. Lời đàm phán của thượng vị giả chân chính không cần nhiều lời vô ích. Điều kiện trao đổi chỉ trong một ánh mắt và một câu nói đã được đạt thành. Ý tứ rất đon giản, thời gian tỷ thí, Cừu Vô Oán đuổi ngươi đi, đã hiểu được tội, hiện tại ta hi sinh lợi ích thật lón đến bồi thường ngươi, chuyện trước đây sẽ không tính toán nữa. Có qua có lại, người ta nhượng bộ mình lại không thiếu thứ gì, Dược Thiên Sầu tự nhiên cũng đáp ứng.
 
Yến Vô Trần gật đầu, hướng bên trong tu chân liên mình đi đến. Kỷ Niên và Phiền Bôn Lôi cũng đi ngang qua Dược Thiên Sầu, Đông Phương Trường Ngạo khựng người lại, xoay người nhìn mọi người trầm giọng nói: "Phù Tiên Đảo đồng ý phưong pháp phân phối của Dược Thiên Sầu."
 
Nói xong liếc mắt nhìn Dược Thiên Sầu thật sâu, những cao tầng Phù Tiên Đảo như bọn họ, sớm đã nhận được thông báo của chưởng môn, tận lực không nên trêu chọc Dược Thiên Sầu, mặc dù Phùng Hướng Thiên không hiểu vì sao, nhưng phía sau khẳng định phải có chuyện không tầm thường.
 
Mấy nhân vật ngưu bức đã đi, Cừu Vô Oán và Toàn Đức mình nhìn nhau, Toàn Đức mình cất cao giọng nói: "Chư vị còn có ai có cái nhìn khác không?"
 
Các phái đều vô cùng kinh ngạc, thế nào ngay cà Yến Vô Trần cũng chịu nhượng bộ, việc này có chút kỳ hoặc! Đúng lúc này, Nguyên Cửu Thánh của Lục Đạo Ma Tông bỗng nhiên cao giọng nói: "Lục Đạo Ma Tông không có ý kiến."
 
Các phái lại lần thứ hai sửng sốt, Nguyên Cừu Thánh vốn trước đó còn đối nghịch với Dược Thiên Sầu, thế nào thái độ lại xoay chuyển nhanh như vậy? Dược Thiên Sầu cũng cảm thấy nghi hoặc. Bên Vọng Nguyệt Tông Hoa Ngân Nguyệt cũng nói: "Vọng Nguyệt Tông cũng không ý kiến."
 
Mọi người nhìn nhau, Cừu Vô Oán nhìn quanh bốn phía, trầm giọng nói: "Nếu như không ai phản đối, việc này cứ quyết định như vậy." Sư phụ hắn đã làm ra quyết định, hắn tự nhiên ủng hộ.
 
Đọi thêm một lát vẫn không ai nói chuyện. Cừu Vô Oán cũng không nhiều lời lấy ra một túi trữ vật đưa cho Toàn Đức mình của Phù Tiên Đảo, sau đó lại lấy ra hai túi trữ vật đưa cho Dược Thiên Sầu. Dược Thiên Sầu tiếp nhận, rất nhanh dùng thần thức kiểm kê một lần, xác nhận đủ bốn ức không lầm, trực tiếp nhét vào túi trữ vật của mình, sau đó cảm thấy mỹ mãn rút đại đao ghim dưới đất, thu trở về, ra vẻ cũng không cần giữ gin công bình và chính nghĩa nữa.
 
Còn lại hai ức, dựa theo tỷ lệ bỏ vốn phân chia, Dược Thiên Sầu lại nhét được vài trăm vạn vào túi trữ vật. Hắn vỗ vỗ túi trữ vật, chậm rãi đi tới bên cạnh Toàn Đức mình, ánh mắt nhìn nhìn túi trữ vật của đối phương, ý tứ phảng phất như đang nói, hiện tại đã có tiền, các ngươi thiếu tiền cũng nên trà đi!
 
Toàn Đức mình lắc đầu cười khổ, lấy ra một túi trữ vật đưa cho hắn, Dược Thiên
 
Sầu đếm đếm, đủ năm ngàn vạn, thu trở lại cũng không nhiều lời, hoảng hoảng bay thẳng ra khỏi tu chân liên mình. Mọi người nhìn theo hắn rời đi không biết nên nói gì, không nghĩ tới Phù Tiên Đảo và Vạn Ma Cung không chiếm được lợi lớn, ngược lại còn bị hắn chiếm đại tiện nghi.
 
Buôn bán lời thật nhiều tiền! Tử Y vẻ mặt hưng phẩn đi theo ra ngoài, hai người cũng không chào hỏi tứ đại gia tộc đã lập tức bỏ đi.
 
Bách Hoa Cư, Dược Thiên Sầu trở lại phòng mình, chuẩn bị làm chút việc riêng, ai biết Tử Y cũng đi vào. Hắn hỏi: "Ngươi không biết cô nam quả nữ cùng ở chung một phòng sẽ rất nguy hiểm sao?"
 
Tử Y vô ý thức nhìn sang bốn phía, thần tinh ra vẻ không biết nguy hiểm nằm ở đâu, chỉ thấy nàng nhược nhược hỏi: "Dược Thiên Sầu, chúng ta lần này kiếm được bao nhiêu tiền?"
 
"Sắp sửa bốn ức sáu ngàn vạn! Ngươi hỏi chuyện này làm gì?" Dược Thiên Sầu hồ nghi nói: "Lẽ nào ngươi lại muốn mua đồ vật?"
 
"Không phải, ta chỉ là muốn hỏi thăm một chút." vẻ mặt Tử Y hưng phấn nói, nhìn mặt nàng thật có vẻ vô cùng tham tiền.
 
Một mỹ nữ biển thành như vậy, Dược Thiên Sầu thực sự nhìn không được nữa, trực tiếp lôi kéo tay nàng, đẩy nàng ra khỏi phòng, đóng cửa nói: "Quay về phòng của ngươi, đừng chạy loạn, đừng đánh nhiễu ta nghỉ ngơi."
 
"Nga!" Tiếng bước chân của Tử Y đang đi về phía phòng nàng.
 
Dược Thiên Sầu khóa cửa xong, sau đó nhìn quanh phòng một chút, xác nhận không có ai, lúc này biến mất bên trong phòng. Nguồn: http://truyenyy.com
 
Bên trong quân doanh ô Thác Châu, Quan Vũ nhìn ba túi trữ vật trên bàn chậc lưỡi không ngớt, năm ức a! Mới mấy tháng thời gian, đã làm ra năm ức, lẽ nào hiện tại linh thạch trong tu chân giới dễ kiếm như vậy?
 
"Tình huống sử dụng Phá cấm Đan như thế nào rồi?" Dược Thiên Sầu nằm trên ghế, hai chân gác trên bàn hỏi.
 
Khuôn mặt Quan Vũ nghiêm túc đáp: "Phá cấm Đan quả nhiên thần kỳ. Hơn tám trăm Nguyên Anh kỳ, hiện tại chúng ta đã tạo ra được hơn ba trăm cao thủ Độ Kiếp sơ kỳ, hôm nay có thêm năm ức, cũng đủ trong thời gian ngắn toàn bộ cho năm trăm Nguyên Anh kỳ còn lại biến thành cao thủ Độ Kiếp sơ kỳ."
 
"Đã có ba trăm người rồi? Tốt tốt tốt!" Ánh mắt Dược Thiên Sầu sáng lên, lập tức nhíu mày nói: "Tu vi tới, cũng không đại biểu có được thực lực Độ Kiếp sơ kỳ. Mau chóng dùng năm ức này đem năm trăm người còn lại đề thăng, sau đó tập trung tám trăm người huấn luyện thực chiến. Linh thạch khó tìm, ta cần nhờ tám trăm người này biến thành gà đẻ trứng. Linh thạch dành cho gần vạn người còn lại, phải dựa vào tám trăm người này."
 
Quan Vũ gật đầu, vừa nghĩ tám trăm Độ Kiếp kỳ cùng kéo ra ngoài, hắn không khỏi hít sâu một hơi, hắn trường kỳ tổ chức thực chiến, có thể tưởng tượng ra những người này tập trung lại tác chiến có bao nhiêu kinh khủng. Nếu như Dược Thiên Sầu muốn làm ra chuyện táng tận thiên lương, hậu quả thực sự là khó có thể nghĩ đến.
 
"Hai đồ đệ của ta và cổ Thanh Vân, ngươi phải trành chặt một chút. Sau khi tu vi tới Độ Kiếp kỳ, cũng ném bọn họ tới thực chiến tập luyện hung hăng một phen. Tốt nhất cho bọn họ biến thành địch nhân giả thiết, chỉnh thật nặng cho ta, đương nhiên đừng để làm tới chết, dù có đánh cho chết khiếp cũng không sao, cùng lúc dưỡng xong quay trở lại." Dược Thiên Sầu nhàn nhạt nói.
 
"Đó là đồ đệ của ngươi a! Ngươi thật nhẫn tâm...Quan Vũ chần chờ nói.
 
Dược Thiên Sầu lắc đầu: "
Không có gì nhẫn tâm hay không đành lòng, nguyên nhân chính vì là đồ đệ của ta. Ta mới phải nghiêm ngặt chỉnh bọn họ. Bình thường nên chảy máu chảy mồ hôi thật nhiều, dù sao còn tốt hơn đi ra ngoài mất mạng."
 

Tinh Thần Châu - Chương #400


Báo Lỗi Truyện
Chương 400/1255