Chương 389: Thương nghị (bốn)


Toàn Đức mình quét mắt nhìn mọi người, sau đó chậm rãi nói: ""Nếu như có khả năng, mười ức sẽ do mười môn phái đứng đầu chính ma hai phái đưa ra."
 
Lời này còn chưa nói xong, liền nghe Nguyên Cửu Thánh hắc hắc cười nói: "
Vậy không tốt lắm đâu! Tài lực của chúng ta sao sánh được với Phù Tiên Đảo, làm như vậy thật không công bằng họp lý."
 
"
Nguyên lão ca nghe Toàn trưởng lão nói cho hết lời, tin tưởng Toàn trưởng lão sẽ không bắn tên không đâu." Cừu Vô Oán chặn lời. Kỳ thực dù không có, hắn cũng tán thành làm như vậy, hai mươi môn phái đưa ra mười ức, một nhà chỉ có năm ngàn vạn, việc này cũng có khả năng, không ai thiệt thời.
 
"
Tốt lắm, vậy ta nghe thử chút cao kiến của Phù Tiên Đảo." Nguyên Cửu Thánh không cho là đúng cười nói.
 
Toàn Đức mình gật đầu nói: "
Mười ức tuy rằng là một con số không nhỏ, nhưng muốn cho toàn bộ Hoa Hạ tu chân giới trả ra, thật làm người chê cười. Ý kiến của ta là, Phù Tiên Đảo và Vạn Ma Cung mỗi bên ra một ức, Đại La Tông, Vọng Nguyệt Tông, Huyết Ma Cung, còn có Thi Thần giáo ra năm ngàn vạn, sáu môn phái chúng ta chiếm bốn ức, còn lại sáu ức do mười bốn môn phái còn lại đưa ra, mọi người nghĩ thế nào?"
 
Nghe vậy, ngoại trừ mười môn phái đứng đầu chính ma hai đạo, những môn phái khác đều giờ tay tán thành, một khối linh thạch họ cũng không cần ra, không tán thành mới gọi là có quỷ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
 
"
Ta xem được!" Cừu Vô Oán cũng đứng dậy, lại vỗ ngực nói: "Một ức này, Vạn Ma Cung ra!" Ra một ức so với việc Vạn Ma Cung phải gánh chịu nhiều nhất vẫn rất tốt, huống chi Vạn Ma Cung là ma đạo khôi thủ, so với những môn phái khác phải ra nhiều hơn một chút cũng là theo lý thường phải làm, khôi thủ dù sao cũng phải có chút khí độ của khôi thủ!
 
"
Ta nghĩ có thể." Đại La Tông, Vọng Nguyệt Tông, Huyết Ma Cung còn có Thi Thần giáo cũng tự nhiên không có ý kiến, đầu tiên Phù Tiên Đảo và Vạn Ma Cung ra gấp đôi so với bọn họ, thứ nhì bằng vào địa vị bọn họ tại tu chân giới, lấy ra năm ngàn vạn cũng chỉ bất quá là một con số bình thường mà thôi, nếu như còn có ý kiến cũng thật là không còn gì nói nổi.
 
Mười bốn môn phái còn lại có điểm tính không ra, sáu ức chia cho mười bốn phái phân chia, mỗi phái phải gánh hơn bốn ngàn vạn, cũng không khác gì là chia đều cho hai mươi môn phái, nhưng đại bộ phận mọi người đều tán thành, chút tiền ấy đối với họ lấy ra cũng không trắc trở, huống chi các môn phái đầu lĩnh cũng đều đã đáp ứng, ai cũng không tiện mở miệng nói không tốt. Vì vậy cũng chẳng khác nào đã cam chịu.
 
"Toàn trưởng lão, nếu chúng ta đều ra tiền, nếu như sau khi chúng ta thắng, thắng mười ức thượng phẩm linh thạch làm sao chia?" Nguyên Cửu Thánh đột nhiên hỏi. Những môn phái khác cũng đưa mắt chăm chú nhìn Toàn Đức mình, đúng vậy! Chuyện phân tiền phải làm cho rõ ràng, nếu không còn sẽ ra vấn đề.
 
"
Chuyện này giản đơn." Toàn Đức mình hùng hồn đầy lý lẽ: "Tổng cộng bất quá hai mươi trận tỷ thí đã có hai mươi môn phái ra tiền, tin tưởng hai mươi môn phái chúng ta tùy tiện đưa ra hai mươi người là không thành vấn đề, hai mươi môn phái ra tiền đều có thể phái người lên đài. Thắng, môn phái ra tiền có thể lấy vốn trước, kiếm được tiền sẽ dựa theo hai mươi môn phái phân ra, chỉ cần môn phái nào đánh thắng một trận, liền được năm ngàn vạn, thắng mấy trận được mấy phần, môn phái nào có thể thắng được cả hai mươi trận, kiếm tới mười ức được lấy hết, Phù Tiên Đảo không có ý kiến. Nếu như cuối cùng là chúng ta thua, mọi người chỉ đành tự nhận mình vô dụng. Người ta khẳng định sẽ không tặng không tiền cho chúng ta."
 
"
Ha ha..." Mọi người ồn ào cười to, biện pháp này công bình, tất cả mọi người không ý kiến. Thắng ít nhất sẽ không lỗ vốn, mặt khác, được nhiên ra nhiều sức thì có nhiều chỗ tốt hơn, đạo lý này đi đâu cũng có thể được thông qua.
 
Ngay khi mọi người cho rằng vấn đề đã được dễ dàng giải quyết, Nguyên Cửu Thánh bỗng nhiên đứng dậy, nói: "
Ta nghĩ còn có điểm không thích hợp."
 
Mọi người đều sửng sốt, biện pháp này rất tốt, đã tương đối công bình, còn có gì không thích họp? Cừu Vô Oán xoay người lại, khẽ cau mày hỏi: ""Nguyên lão ca, chẳng lẽ ngươi còn cao kiến gì?"
 
Nguyên Cửu Thánh chỉ về hướng tứ đại gia tộc cất cao giọng nói: "Thực lực tứ đại gia tộc cộng lại cùng một chỗ, cũng không kém hơn chút môn phái bài danh mười môn phái đứng đầu, ta nghĩ tứ đại gia tộc cũng có thể tham dự vào, còn lại sáu ức do mười lăm nhà chia ra, một nhà bốn ngàn vạn, cũng là hảo hợp."
 
Hắn vừa bỗng nhiên nhớ tới chuyện khi nãy có chút không thích hợp, tên vô lại Dược Thiên Sầu nói chuyện vì sao mình lại đơn giản tin tưởng! Nhưng chính mình đã cam chịu không truy cứu nữa, nghĩ tới nghĩ lui trong ngực lại khó chịu, vừa nghĩ tới tứ đại gia tộc cùng nhóm với Dược Thiên Sầu, hắn liền nghĩ ra chủ ý này.
 
Nếu khiêu chiến mà thắng thì sau đó tính, vạn nhất thua, không đề tứ đại gia tộc tổn thất tiền thì không được! Cũng có thể làm đám người kia khó chịu.
 
Mọi người biết trong lòng Nguyên Cửu Thánh vốn còn ôm oán khí, tất cả đều nhìn về phía tứ đại gia tộc, nói vậy trong tình huống này tứ đại gia tộc thật sự không biện pháp cự tuyệt. Quả nhiên Tất Sơn đứng lên nói: "Tuy rằng tứ đại gia tộc không thuộc về chính ma hai đạo, nhưng cũng là một phần tử của Hoa Hạ, nên ra tiền xuất lực." Nói xong ngồi xuống, điều này coi như tỏ thái độ đáp óng. Dược Thiên Sầu vui vẻ, đang lo tìm không được lý do mượn cớ nhúng tay kiếm tiền, lần này được rồi, đưa lên ngay cửa, thật sự không uổng công!
 
"Nếu tứ đại gia tộc đã đáp ứng, nếu như mọi người không còn ý kiến khác, việc này cứ định như vậy." Toàn Đức mình lại nhìn Cừu Vô Oán hỏi: "Cừu trưởng lão, ngươi nghĩ thế nào?"
 
"
Ta không ý kiến, lúc nào giao tiền nói một tiếng là được, Vạn Ma Cung sẽ không chối từ." Cừu Vô Oán ha ha cười nói, giải quyết chuyện dây dưa đau đầu này, hiện tại tâm tình hắn khá tốt.
 
Toàn Đức mình nhìn mọi người nói: "Đối phương có hơn năm mươi cao thủ Độ Kiếp kỳ, còn có hai gã Độ Kiếp hậu kỳ, mọi người nghĩ muốn nhân cơ hội kiếm tiền, không ngại từ trong môn phái triệu tập hảo thủ đến đây, lần này còn xem như thu thập linh thạch mau lẹ hơn chúng ta phải cực khổ thu thập từ linh thạch quáng."
 
Mọi người ha ha cười, nhất thời khí thế tăng vọt, phảng phất kiếm số tiền này cũng không phải là việc gì khó. Càng nhiều người là bởi vì chuyện không liên quan mình, rốt cục không cần đi theo quan tâm. Sự tình đã giải quyết, một đám người đều tự tán đi, trên mặt đất ném một đống bồ đoàn, tự nhiên có đệ tử không may đi tới thu dọn.
 
Không để ý tới ánh mắt dị dạng của người ngoài, Dược Thiên Sầu theo Tất Sơn bọn họ đi tới cửa hàng Tất gia, có một số việc cần bàn, ở đây nhiều ít có điếm bố trí, không đến mức đơn giản bị người nghe được bọn họ nói chuyện. Chưởng quỹ cửa hàng Tất gia, đã nghe được chuyện Dược Thiên Sầu đánh người ngay trước cửa tu chân liên mình, thấy hắn thực sự không nói gì, thật khó thể tưởng tượng, gia tộc thế nào lại cùng người này dây dưa cùng nhau. Đưa bọn họ đi vào phía sau, chưởng quỹ liền lui ra ngoài, chuyện của cao tầng, cũng không đến phiên một chưởng quỹ như hắn có thể quan tâm.
 
Tu chân liên mình cùng Yến Bất Quy bọn hắn đã hẹn ngày mai, nhớ tới đối phương còn có hai gã cao thủ Độ Kiếp hậu kỳ, mấy người trao đổi một phen, Tất Sơn nghiêm nghị nói: "Nếu chúng ta đã đáp ứng tham gia, phải phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn xuất hiện, hiện tại ta đưa tin trở về, đế thỉnh hai tộc lão suốt đêm chạy tới, để phòng ngừa bất cứ tình huống nào."
 
Mọi người cùng gật đầu, nghĩ như vậy thỏa đáng, ai biết Dược Thiên Sầu lại chà xát tay cười hì hì nói: "Như vậy thật quá phiền phức đi thôi! Hà tất phải phiền phức hai vị tộc lão suốt đêm chạy tới, ta có một chủ ý, không biết có nên nói hay không?"
 
Hắn nói không phải lời vô ích hay sao, nếu hắn đã mở miệng, người của tứ đại gia tộc có thể không cho hắn nói sao? Thái độ tám người liền cung kính lên, Tất Sơn chắp tay nói: "Tiên sinh có chuyện cứ nói, chúng ta chăm chú lắng nghe."
 
"
Ha hả, ha hả..." Dược Thiên Sầu ngại ngùng cười liên tục, ra vẻ có chút không có ý tứ, một hồi lâu mới xoa hai tay nói: "Ta là nghĩ như vậy, lần này khiêu chiến, tứ đại gia tộc các ngươi quải danh là được, bốn ngàn vạn kia ta ra, chuyện lên đài cứ giao cho ta và Tử Y là được, các ngươi không cần quan tâm. Về phần cái kia.., vạn nhất nhất giả như thắng, ha hả! Các ngươi cũng biết trong tay ta có điểm chặt, thắng tiền tạm thời ta mượn dùng dùng, các ngươi nghĩ chủ ý này của ta thế nào?"
 
Lại là tiền! Mấy người nhìn nhau, Tất Sơn nhìn hắn, có điểm hồ nghi nói: "Không biết tu vi tiên sinh rốt cục đã tới đâu vậy? Còn thỉnh tiên sinh báo cho biết, cũng cho chúng ta cảm giác an toàn hơn."
 
"
Ha hả!" Dược Thiên Sầu cười nói: "Thực sự xấu hổ, hiện nay là Nguyên Anh sơ kỳ."
 
Mấy người đưa mắt nhìn nhau, chưa nói gì, tuy rằng với tuổi tác của hắn có được tu vi như vậy đã xem như tiến bộ thần tốc, nhưng chuyện khiêu chiến không phải chuyện đùa, đó là bất kể sinh tử. Tất Sơn lắc đầu nói: "Còn thỉnh tiên sinh thứ lỗi, ta không dám đưa ngài nhận mạo hiểm như vậy, vạn nhất có chuyện gì ngoài ý muốn, ta thực sự không cách nào trả lời với trong tộc."
 
"
Sợ cái gì! La Kình Thiên không phải Độ Kiếp kỳ sao? Cũng bị thua trên tay ta. Các ngươi không cần lo lắng, việc này cứ định như thế, các ngươi truyền lại tin tức, nếu như tứ đại gia tộc có ý kiến gì, để cho bọn họ tới tìm ta, không cần các ngươi ăn nói cái gì." Dược Thiên Sầu rất có điểm vị đạo cần tiền tới không muốn sống, quay đầu lại nói với Tử Y: "Tử Y, Độ Kiếp hậu kỳ thì giao cho ngươi, ngươi có lòng tin đánh thắng hay không."
 
"
Có thể!" Tử Y gật đầu nói.
 
Bốn người Tất Tử Thông thần tình phức tạp nhìn Tử Y, thật là có chút sợ hãi, xinh đẹp, tinh thuần, khí chất bất phàm, hơn nữa tu vi lại cao, còn có bối cảnh thần bí, xác thực làm người tương đối động tâm. Lần này bốn người được phái tới, cùng Dược Thiên Sầu làm tốt quan hệ là một nhiệm vụ, nhưng song song đều tiếp nhận một nhiệm vụ tương đối trọng yếu, đó là nếu ở tình huống có thể, hi vọng cùng Tử Y sản sinh cảm tình là hay nhất.
 
Ngoại trừ Võ Lập Thành, ba người khác vốn còn có điểm không quá cam tâm tình nguyện, bởi vì chưa thấy quạ, ai biết là người như thế nào? Nhưng vẫn biết, tứ đại gia tộc như bọn họ, có đôi khi chuyện tình cảm không phải do chính họ làm chủ. Nhưng sau khi vừa nhìn thấy được Tử Y, mấy người đều động tâm, không nghĩ tới một Độ Kiếp hậu kỳ tu sĩ lại ứẻ tuổi xinh đẹp đến như thế, lúc này liền bị hấp dẫn. Nhưng một nữ tử thượng đẳng như vậy, lại bị Dược Thiên Sầu xem như một nha đầu sai sử, thật sự làm người cảm thấy tiếc hận. Bất quá cũng làm bọn họ yên tâm, Dược Thiên Sầu hiển nhiên không có cảm tình gút mắt gì khác với Tử Y.
 
"Lúc động thủ ngàn vạn lần không nên nương tay, có thể giết thì đừng buông thạ, ngươi buông tha bọn họ, bọn họ cũng sẽ không cảm kích ngươi. Trước khi lên đài, ngươi nếu nghĩ tới cuộc đại chiến Đông Hải, mười sáu cao thủ Hóa Thần kỳ liên thủ chiến đấu với sư phụ ta, sư phụ ta làm thế nào, chỉ cần là đúng tay, một người cũng không nên buông tha, tuyệt đối không được nhẹ dạ, toàn bộ giết!" Dược Thiên Sầu ân cần nói. Hắn sợ Tử Y không có kinh nghiệm, lên đài lại nương tay, sinh tử đại chiến nếu làm như vậy sẽ rất có hại. Mà nha đầu này chịu phục nhất là Tất Trường Xuân, lúc này chỉ có đưa Tất Trường Xuân ra, kiên định lòng tin của nàng.
 
Nhưng lời nói của hắn lọt vào trong tai người của tứ đại gia tộc, cũng làm họ cực kỳ khiếp sợ. Bọn họ đều biết sư phụ của Dược Thiên Sầu là ai, đó chính là nói, tu vi của lão tổ tông không ngờ cường hãn tới nông nỗi kinh thiên đến như vậy...
 

Tinh Thần Châu - Chương #389


Báo Lỗi Truyện
Chương 389/1255