Chương 388: Thương nghị (3)


Nguyên Cửu Thánh nghe vậy thần tình trở nên âm tình bất định, hắn đối với môn hạ đệ tử của mình cũng hiểu rõ, tính tình bọn hắn xác thực không được tốt lắm. Nhưng hiện tại nếu để Dược Thiên Sầu kéo tới đối chất, thật sự hỏi ra phe mình sai lầm trước, đó chính là tự mình gây lỗi còn la làng, chẳng phải sẽ biến thành chê cười. Trọng yếu nhất là, vừa rồi còn cho rằng mình hữu lý, một chút đã đắc tội vài môn phái, dù là mặt mũi của khôi thủ ma đạo Vạn Ma Cung đều quăng, nếu chân tướng lộ ra đối với phe mình bất lợi, chính mình thật sự khó qua!
 
Trong thoáng do dự, không ít người đều nhìn ra sự cố kỵ của hắn. Cừu Vô Oán ra dấu bằng mắt với Văn Trọng Bình, vẻ mặt như cười kéo Nguyên Cửu Thánh nói: "Nguyên lão ca, ngươi xem như xem tại mặt mũi của ta, việc này dừng ở đây, không nên tiếp tục truy cứu, sau đó ta sẽ phái người chữa thương cho đệ tử kia, nhất định trả lại cho hắn một cái chân vẹn toàn."
 
"Đúng vậy! Nguyên lão ca, đó chỉ là ân oán cá nhân, nên lấy đại cục làm trọng thôi!" Văn Trọng Bình cũng khuyên nhủ.
 
Nguyên Cửu Thánh hiểu được hai vị ma đạo đồng nghiệp chỉ nhân cơ hội cấp cho hắn bậc thang bước xuống, nếu như không cảm kích, thật đúng là không biết điều, nhưng không biết Dược Thiên Sầu có nhất định bám chặt hay không, người này nổi danh đắc thế không chịu buông tha người. Hắn lại đưa ánh mắt nhìn về phía Dược Thiên Sầu.
 
Cừu Vô Oán hiểu được ý tứ của hắn, cười ha ha đi tới trước mặt Dược Thiên Sầu, vỗ vai hắn nói: "Dược lão đệ, cấp lão ca mặt mũi, bỏ đi! Việc này dừng ở đây, thế nào?"
 
"Nếu Cừu tiền bối đã mở miệng, chút ủy khuất nho nhỏ này ta có thể nuốt xuống được." Dược Thiên Sầu cũng đưa ánh mắt nhìn Nguyên Cửu Thánh nói: "Sẽ không biết Nguyên tiền bối có tiếp tục truy cứu nữa hay không?"
 
"Hừ!" Nguyên Cửu Thánh nặng nề hừ một tiếng, lắc mình trở về vị trí cũ của mình khoanh chân ngồi xuống. Thái độ hắn rất rõ ràng, tự nhiên là biểu thị không hề truy cứu.
 
Hừ cái gì mà hừ, ngày nào đó lão tử đem Lục Đạo Ma Tông của ngươi một ổ bưng sạch, nhìn xem ngươi còn hừ nữa hay không. Dược Thiên Sầu cau mày, không truy cứu thật tốt, đỡ phải khiến lão tử tốn thêm miệng lưỡi. Hắn cũng xoay người trở về vị trí của mình.
 
"Không có việc gì rồi, không có việc gì rồi, tất cả mọi người ai về chỗ nấy thôi!" Cừu Vô Oán nhìn mọi người khoát khoát tay cười nói. Một đám người quay trở về chỗ ngồi, việc này tạm thời xem như cho qua.
 
Trong lòng Tử Y còn có chút tức giận bất bình, nhìn Dược Thiên Sầu bên cạnh, không biết hắn vì sao đổi tính, hôm qua chỉ vì một câu nói lại đi đập quầy hàng của người ta, ngày hôm nay bị người chỉ vào mũi mắng lại nhịn xuống. Dược Thiên Sầu đã đem việc này tạm thời ném qua một bên, hắn vốn tưởng rằng các phái đã kết thúc thương nghị, không nghĩ tới còn đang tiếp tục, không biết xảy ra chuyện gì phải tốn hao nhiều thời gian như thế.
 
Ngồi ở phía sau nghe xong vài câu của bọn họ, hắn liền hiểu ra. Nguyên lai lần này Yến Bất Quy dẫn theo hai gã cao thủ Độ Kiếp hậu kỳ đi tới, còn có năm mươi cao thủ cũng có tu vi Độ Kiếp kỳ, nhóm năm mươi ba người đi tới Bách Hoa Cung. Muốn cùng Bách Hoa tiên tử hòa họp lại lần nữa, phu thê đoàn tụ. Kết quả bị các phái do Phù Tiên Đảo dẫn đầu ngăn cản, lúc đó hai bên suýt chút nữa còn động thủ, cũng không biết Yến Bất Quy nghĩ như thế nào, dưới tình huống đang chiếm thượng phong, lại nhẫn xuống khẩu khí.
 
Kỳ thực mọi người cũng đều hiểu rõ, Yến Bất Quy còn chưa chuẩn bị cùng Hoa Hạ
 
Tu chân giới chính thức trở mặt, phỏng chừng còn đang chờ đợi lực lượng ngoại bang chạy đến, phỏng chừng ngoại bang tu chân giới đang phối hợp việc này. Mà Hoa Hạ tu chân giới cũng chưa chuẩn bị tốt, chủ yếu quá nhiều môn phái, ý kiến thống nhất tương đối trắc trở, chủ yếu liên quan đến việc nếu chính thức đánh nhau, nhà ai nên xuất ra bao nhiêu tiền, ra bao nhiêu nhân lực, còn có vấn đề là ai sẽ chỉ huy. Chính phái lo lắng nếu đem nhân lực và tài lực giao cho ma đạo, ngược lại thì ma đạo cũng vậy, trên thực tế, ai cũng không yên tâm tùy tiện giao thực lực của mình cho người khác.
 
Đại quy mô đại chiến, không phải là hai người tranh đấu, phân ra thắng thua thì xong, chỉ sợ còn phải chuần bị kéo lâu dài, chỉ cần kéo dài, linh thạch cùng nhân lực tiêu hao, đó chính là một chữ số thật lớn. Tuy rằng các phái đều dự trữ không ít linh thạch khẩn cấp, nhưng không ai tự nhiên vô duyên vô cớ lấy tiền ra, ai không chờ đợi bản thân mình chỉ ra ít tiền cùng ít người. Người khác ra nhiều một chút, đại chiến qua đi, thực lực các phái có lẽ sẽ bị tẩy bài, ai cũng muốn bảo tồn thực lực.
 
Ngoại bang tu chân giới bên phía Yến Bất Quy, còn có Hoa Hạ tu chân giới, chỉ sợ đều đối mặt vấn đề như nhau, cho nên trong lúc nhất thời còn chưa chính thức đánh nhau. Nói chung ai chuẩn bị tốt trước, thì phe đó sẽ xuất thủ trước, đây là khẳng định. Chính thức trở mặt không được, nhưng làm chút dấu hiệu cũng có thể đi! Như vậy có thể khóa khóa sĩ khí của đối phương. Vì vậy đêm qua Yến Bất Quy đột nhiên phái người đưa tới ngọc điệp khiêu chiến đến tu chân liên mình. Nội dung rất đơn giản, song phương phái người đánh nhau, hai mươi trận, vừa ra trận chết sống bất luận, dùng số lần thắng bại phân thắng thua, người thua phải bồi cho người thắng mười triệu thượng phẩm linh thạch.
 
Đương nhiên, khiêu chiến cũng không khả năng không có quy tắc, không có khả năng ngươi phái ra một Độ Kiếp sơ kỳ lên đài, ta phái ra một Độ Kiếp hậu kỳ đi giết chết ngươi, vậy không gọi là khiêu chiến, đó là không khác gì muốn chết. Trong ngọc điệp khiêu chiến của Yến Bất Quy đã nói trước, song phương đều có thể phái người lên đài khiêu chiến đối phương, một người có thể cho lên đài, nhưng bên đối phương phái ra người đối chiến tu vi không được cao hơn người khiêu chiến, đương nhiên, nếu như bên bị khiêu chiến nguyện ý phái người có tu vi thấp hơn đi tới chịu chết, như vậy tự nhiên không ai có ý kiến. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
 
Hoa Hạ tu chân giới ngay đêm đó chuyển tin đồng ý ứng chiến! Việc này thật không có biện pháp lảng tránh. Nếu chỉ cần nói ra hai chữ lảng tránh, chỉ sợ cũng đã bị nước bọt làm chết đuối, nhưng mười ức thượng phẩm linh thạch không có môn phái nào chịu lấy ra a! Nhắc tới đưa tiền, đưa người ra thì đã khó làm, đạo lý ai cũng có thể nói ra, then chốt là môn phái nào ra tiền xuất lực đây? Vì vậy thương nghị gần nửa ngày, chưa từng ra kết quả, nói chung lý do của mọi người có tới ngàn vạn, chính là vì muốn môn phái mình xuất ra ít nhất.
 
Mười ức thượng phẩm linh thạch! Sau khi Dược Thiên Sầu nghe được, đôi mắt tỏa lục quang, không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn Tử Y.
 
"Yến Bất Quy xuất thân từ Vạn Ma Cung, hôm nay biến thành tai họa tu chân giới, lần này khiêu chiến, Vạn Ma Cung cũng có lỗi, mười ức thượng phấm linh thạch cũng không hoàn toàn do Vạn Ma Cung các ngươi đưa ra, nhưng nói như thế nào Vạn Ma Cung các ngươi cũng phải ra nhiều hơn."
 
Đại La Tông Chu Tiên Hiền còn chưa nói xong, liền thấy Cừu Vô Oán nhảy dựng lên mắng: "Thối lắm! Yến Bất Quy đã sớm tự lập môn hộ, hắn là hắn, Vạn Ma Cung là Vạn Ma cung, Đại La Tông ngươi không muốn ra tiền thì nói rõ, đừng luôn lôi cái cớ này ra nói mãi không để yên. Đây là chuyện của toàn bộ Hoa Hạ tu chân giới, không phải chuyện riêng của một mình Vạn Ma Cung."
 
"Cừu Vô Oán, lời này của ngươi không được rồi, vì sao Yến Bất Quy không xuất thân từ môn phái khác, lại xuất từ Vạn Ma Cung? Nếu không phải do Vạn Ma Cung quản giáo không nghiêm, sao có thể làm ra chuyện thế này."
 
"Ta nghĩ Chu trưởng lão nói không sai, Vạn Ma Cung phải ra tiền nhiều." Nói lời này chính là Kiếm Tông trưởng lão bài danh thứ tư tên Đoạn Thiên Ba.
 
"Đúng vậy! Đúng vậy...Một đám chính đạo đều phụ họa, đều đem đầu mâu nhắm ngay Vạn Ma Cung. Đám người ma đạo sắc mặt biến ảo liên tục, theo lý thuyết hẳn nên hát đêm, nhưng chỉ có Vạn Ma Cung có nhược điểm, ra nhiều một chút thì phải ra a! Dù sao Vạn Ma Cung tài lực hùng hậu, chút tiền ấy không tính là gì.
 
Hiện tại Dược Thiên Sầu rốt cục hiểu được, trách không được lúc hắn vừa đi vào đã nhìn thấy sắc mặt tối sầm của Cừu Vô Oán, thì ra trở thành đối tượng công kích của mọi người. Ai! Yến Bất Quy nháo sự, hiện tại Vạn Ma Cung thành người chịu tội thay, cũng thật làm khó cho kẻ luôn chạy vạy bên ngoài như Cừu Vô Oán.
 
"Đoạn Thiên Ba, ngươi cũng không phải thứ gì tốt, tự xưng danh môn chính phái, có việc lui so với ai khác còn nhanh. Được! Chỉ cần ngươi cho rằng việc này không quan hệ tới Kiếm Tông các ngươi, vậy mời các ngươi rời khỏi tu chân liên mình, tiền của Kiếm Tông các ngươi, Vạn Ma Cung thay các ngươi ra."
 
Cừu Vô Oán chỉ vào mũi Đoạn Thiên Ba mắng xong, lại nhìn quanh mọi người vỗ ngực nói: "
Nếu như chính đạo nghĩ việc này không quan hệ tới các ngươi, hết thảy có thể rời khỏi tu chân liên mình, tiền của chính phái Vạn Ma Cung cũng thay các ngươi ra, một đám tự xưng là danh môn chính phái lại không muốn mặt, ta phi!"
 
Cừu Vô Oán một mình chiến quần hùng, tức giận đến vẻ mặt đỏ bừng, một phen nói tuyệt tình đi ra, lúc này kích thích mấy môn phái đứng lên, đối chọi gay gắt: "
Cừu Vô Oán, ngươi nói cho rõ ràng, ngươi mắng ai không muốn mặt?"
 
"
Lão tử đang mắng một đám rùa đen rúc đầu, ai ở việc này đòi rụt đầu, lão tử mắng ai, ai muốn động thủ lão tử phụng bồi!" Cừu Vô Oán cũng lười nói thêm, dù sao không nói được rõ ràng, nếu dùng miệng một mình đi cãi với họ, còn không bị mệt chết. Đôi mắt hắn vừa lúc lướt qua Dược Thiên Sầu, trong ngực sáng ngời, miệng mồm mình không lợi hại bằng hắn, Dược Thiên Sầu luôn luôn có thể giảng ra được đạo lý, nhưng mình học hắn chơi xấu vẫn có thể nha! Ai còn có thể đoạt tiền từ trong tay lão tử?
 
Bên chính phái vừa đứng lên, Ma gia tứ tướng cũng không cần nói thêm, cũng đứng phắt lên, nói một chút thì cũng thôi, nếu thật muốn đánh nhau, những môn phái ma đạo khác không khả năng bỏ mặc một mình Vạn Ma Cung có hại.
 
Lần này liền náo nhiệt, hai bên có người đứng lên, liền có người đứng lên theo, kết quả cục diện một mình Vạn Ma Cung chống đỡ, biến thành cục diện chính ma hai đạo đối kháng. Áp lực Cừu Vô Oán suy giảm, liếc mắt nhìn thấy Dược Thiên Sầu đang niết cằm xem náo nhiệt, thầm nghĩ, trách không được tên này luôn chỉ gặp chút việc liền có thể nháo ra đại sự, biện pháp vô lại chỉ cần tùy tiện thử một lần, lập tức chuyện một nhà biến thành chuyện của mọi người, chính mình còn ra sức ít, đáng giá học tập!
 
Tràng diện có chút không khống chế được nữa, tứ đại gia tộc luôn luôn chính đạo, mấy người đưa mắt nhìn Dược Thiên Sầu đang xoa cằm xem náo nhiệt, thẳng thắn cũng ngồi yên xem náo nhiệt. Dược Thiên Sầu đang vui vẻ! Đại biểu các phái phái ra đúng là không phụ kỳ vọng, cạn kiệt toàn lực tranh thủ lợi ích lớn nhất cho các phái.
 
"Chư vị, chư vị, yên lặng một chút, ta có một biện pháp, không biết mọi người có nguyện ý nghe một chút hay không." Phù Tiên Đảo Toàn Đức mình thấy chuyện huyên náo có chút kỳ cục, nhíu mày suy nghĩ một chút, lúc này la lớn.
 
Nghe được có biện pháp, nói không chừng là chuyện liên quan đến môn phái của mình, lúc này tất cả đều an tĩnh xuống tới, nhìn về phía Toàn Đức mình. Toàn Đức mình vẫy tay nói: "
Tất cả mọi người ngồi xuống, cứ cãi nhau như vậy không phải biện pháp, chậm rãi nghe ta nói đã."
 
Cừu Vô Oán ngồi xuống đầu tiên, mọi người cãi nhau, hắn cũng không tiếp tục hé răng, trái lại không đếm xỉa tới. Nhân mã các phái cũng lục tục ngồi xuống...
 

Tinh Thần Châu - Chương #388


Báo Lỗi Truyện
Chương 388/1255