Chương 356: Lão tổ tông đệ tử


Kỳ thực không cần Dược Thiên Sầu phải nói ra, Diệp Hải Bình như thế nào không biết bên mình đang rơi vào nhược thế. Trận chiến năm xưa ở bên ngoài Bách Hoa Cốc, Dược Thiên Sầu một thân một mình tru sát vài tên Nguyên Anh kỳ của Đại La Tông, ngay cả con trai độc nhất của chưởng môn cũng táng mạng dưới tay hắn. Lại còn bức lui trưởng lão Chu Tiên Hiền, Dược Thiên Sầu cũng vì vậy mà nhất chiến nổi danh. Hiện giờ, tu vi của đám người bên mình còn không thể nào so sánh bằng đồng môn lúc trước, thì làm sao có thể chiếm được tiện nghi đây?
 
Dược Thiên Sầu thế nhưng dám quang mình chính đại xuất hiện ở Mạo Nhi Đảo, khiến cho ánh mắt của chúng nhân đều tập trung lên trên người hắn. Mà hắn là người đại diện của Đại La Tông ở Mạo Nhi Đảo, căn bản là không thể tránh nổi dư âm. Chẳng quản biết rõ, không đấu lại địch nhân, thì cũng phải kiên trì đến cùng. Nếu lùi bước, đừng nói rằng thiên hạ Tu Chân giới sẽ cười khểnh nhạo báng, mà chưởng môn Đại La Tông sẽ là người đầu tiên không bỏ qua cho hắn.
 
Diệp Hải Bình thần tình xanh mét, đang tiến thoái lưỡng nan, thì dưới lầu truyền lên tiếng bước chân dồn dập. Võ Tứ Hải mặt mỉm cười dẫn theo vài gã trưởng lão đi lên. Kết quả, vừa nhìn thấy Diệp Hải Binh đứng chắn ở lối đi, nhất thời sắc mặt liền trầm xuống, nói: "Đây là ý gì?"
 
Chưởng quỹ vội vàng hành lễ, đem đầu đuôi câu chuyện nói ra. Ngay lập tức, Võ Tứ Hải liền trầm giọng: "Diệp chủ sự, Đại La Tông là tông phái cường đại trong thiên hạ, nhưng Tu Chân giới cũng có luật của Tu Chân giới, ngươi hung hăng ngang ngược như thế! Chẳng lẽ là đang khinh thường Tứ Đại gia Tộc chúng ta sao? Diệp Hải Bình, hành vi của ngươi ngày hôm nay chính là đại biểu cho Đại La Tông ư?"
 
Diệp Hải Bình vẻ mặt âm tình bất định, đột nhiên ôm quyền nói: "Diệp Hải Binh ta không đại biểu gì cả, cũng không dám khinh thường Tứ Đại gia Tộc. Võ gia chủ, hôm nay có chút mạo phạm, ta sẽ bầm báo lên tông môn, cáo từ!"
 
Diệp Hải Binh cũng không nhiều lời, nói xong liền quay đầu, mang theo nhóm đệ tử rời nhanh chóng đi xuống lầu. Kì thực, Võ Tứ Hải xuất hiện vừa đúng lúc để cho hắn có cơ hội xuống đài, hướng tông môn thưa bầm. Hoặc giả như nói, bởi vì có gia chủ Võ gia đột nhiên nhúng tay vào. Vậy nên hắn tự nhiên sẽ không bị trách mắng, hơn nữa còn tránh được xung đột trực tiếp với Dược Thiên Sầu. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
"Hừ! Không tiễn." Võ Tứ Hải lạnh lùng nói. Biểu đạt tâm tình đang bất mãn của mình.
 
Võ Tứ Hải ngoảnh mặt nhìn về phía Dược Thiên Sầu, thì trên mặt lại bày ra vẻ tươi cười. Bất quá, khi nhìn thấy Tử Y dung mạo siêu phàm thoát tục, đứng ở bên cạnh hắn, thì cũng không khỏi chau mày, chẳng hiểu vị cô nương này cùng Dược Thiên Sầu có quan hệ như thế nào. Hắn nghĩ tới cháu gái mình, nhưng cuối cùng vẫn phải num cười nói: "Dược Thiên Sầu, Võ gia chúng ta tìm ngươi thật khó khăn ah! Chuyện lần trước chẳng qua chỉ là hiểu lầm mà thôi, ngàn vạn lần ngươi đừng để ở trong lòng."
 
Dược Thiên Sầu nhíu mày, cười lạnh: "Hiện giờ không phải lúc nói chuyện, bụng ta đang cồn cào, có chuyện gì ăn no rồi tính toán sau!"
 
"Hảo hảo hảo! Ăn no rồi nói chuyện sau, mang rượu và thức ăn ngon nhất lên đây đi!" Võ Tứ Hải nhìn người chưởng quỹ ở bên cạnh phân phó một tiếng.
 
Sau khi chưởng quỹ thoái lui, hắn cũng ngồi xuống ở bên phía đối diện với Dược Thiên Sầu, thần tình tươi cười không ngừng. Bất quá, lúc này không biết nên nói chuyện gì, cuối cùng đành phải nhìn sang Tử Y, gật đầu mỉm cười: "Vị cô nương này, tu vi rõ ràng cao hơn lão phu, chỉ sợ cũng là cao thủ Độ Kiếp hậu kỳ. Nhưng ta trông lạ lẫm vô cùng, chẳng hay là cô nương xuất thân từ môn phái nào?"
 
Từ sau khi xuất hiện nhiều người, nét lạnh lùng ở trên mặt Tử Y vẫn chưa hề thay đổi, nàng luôn luôn im lặng không nói chuyện. Lúc này thấy Võ Tứ Hải mở miệng hỏi, nàng liền nhìn sang Dược Thiên Sầu nói: "Chính là người này đã thiếu tiền của ngươi sao?"
 
Câu hỏi này quá mức trực tiếp, một chút nhường nhịn đều không thấy đâu. Võ Tứ Hải đang ung dung uống trà, nhất thời bị câu nói này làm cho sặc nước, hung hăng nuốt ngụm nước trà xuống bụng, liên tục ho khan nhìn Dược Thiên Sầu, thầm nghĩ, chẳng lẽ tiểu tử này mang theo cao thủ đến là vì muốn đòi nợ hay sao?
 
V/. VA ÝỉkừỉA ÝỉkừỉA ÝỉkừỉA ÝỉkừỉA ÝỉkừỉA ÝỉkừỉA ÝỉkừỉA ÝỉkừỉA ÝỉkừỉA ÝỉkừỉA ÝỉkìYỉA YỉteytAV. X"
 
IDược Thiên Sầu nghe vậy, trong lòng âm thầm khen hay! Có nha đầu cơ bập này ở bên người, thật đúng là quá khéo. Nếu như dùng biển hiệu của Tất Lão Đầu áp bức con cháu của lão, quả thật là không hề phương tiện chút nào. Đang không biết phải nói gì, thì có nha đầu này tương trợ? Nếu Tất lão đầu có biết, hẳn là cũng sẽ không trừng phạt nha đầu Tử Y này đâu! Trong lòng đã có chủ ý, nhưng ngoài mặt lại dường như không xảy ra chuyện gi: "Ăn hết đi đã, rồi tính toán sau."
 
IQuả nhiên, chân mày đen nhánh của Tử Y hơi nhíu nhíu, nói: "
Dược Thiên Sầu, ăn uống trọng yếu, hay chuyện tình Tất lão tiền bối công đạo mới là trọng yếu đây?"
 
"
Tất lão tiền bối." Bốn chữ này vừa nói ra khỏi miệng. Cả đám người Võ Tứ Hải đều giật mình thất kinh. Riêng Võ Tứ Hải thì đứng ngồi không yên, dò hỏi: "Tất lão tiền bối ứong miệng cô nương, có phải là lão tổ tông của ta không?"
 
Tử Y rõ ràng đáp: "
Ta không quen ngươi, cũng không biết lão tổ tông nhà ngươi."
 
Võ Tứ Hải không phàn bác, mà có chút lo lắng nhìn Dược Thiên Sầu.
 
Dược Thiên Sầu cũng hiểu tâm tình của bọn hắn, liền xoa xoa hai tay, ngượng ngùng giải thích: "
Nàng ta là đệ tử của hảo bằng hữu chí thân với lão tổ tông nhà ngài. Sư phó của nàng cũng là một nhân vật kiệt xuất tột đỉnh!"
 
Đám người Võ Tứ Hải cả kinh, Tất Trường Xuân chính là cao thủ Hóa Thần hậu kỳ. Bằng hữu của lão, há lại có thể là người bình thường, chẳng trách cô nương này thoạt nhìn niên kỷ còn trẻ, thế nhưng tu vi đã tới cảnh giới Độ Kiếp hậu kỳ. Trong lúc nhất thời, đám người Võ Tứ Hải liền đứng nghiêm trang, hướng Tử Y cúi người thi lễ, thoạt nhìn có điểm câu nệ.
 
Tử Y không khỏi nghi hoặc nhìn Dược Thiên Sầu, nói: "Rốt cuộc là chuyện gì đang diễn ra vậy? Tất lão tiền bối mang họ Tất, còn bọn hắn là họ Võ. Như thế nào dám xưng hô Tất lão tiền bối là tổ tông. Huống chi, ta cũng không nghe thấy qua, sư phụ của ta nói Tất lão tiền bối có con cháu nối dõi ở bên ngoài. Cho dù là sự thật, thì ngươi thân là đệ tử của Tất lão tiền bối, như thế nào còn đi tìm hậu nhân của sư phụ mình, đòi tiền?"
 
Dược Thiên Sầu là đệ tử thân truyền của Tất Trường Xuân? Tin tức này chẳng khác nào một quả bom oanh tạc, khiến cho đám người Võ Tứ Hải cực kỳ hoảng sợ. Mặc dù không biết chuyện này là thật hay giả, nhưng cũng đủ để cho bọn hắn tỉnh mộng.
 
Thôi.., thôi...Đủ rồi...Nói đến đây là thừa khả năng đòi tiền rồi!
 
Dược Thiên Sầu đình chỉ nỗi hoan hỉ trong lòng. Liếc mắt nhìn đám người Võ Tứ Hải, lúng túng nói: "Chuyện này. Ẵ. Khụ khụ, Tử Y, sau này ở bên ngoài đừng nhắc đến tên của sư phụ ta, ngài cũng không muốn ta dùng tên tuổi của ngài đi ra ngoài khoe khoang!"
 
"
Đó là ý của Tất lão tiền bối sao?" Chân mày Tử Y khẽ nhăn lại, có chút không cao hứng nói: "Sao ngươi không nói sớm?"
 
Trong nhã gian, nhất thời yên tĩnh trở lại. Chỉ riêng một mình Dược Thiên Sầu là chuyên chú uống trà. Chẳng bao lâu sau, chưởng quỹ cùng tiểu nhị trong điếm bưng thức ăn và rượu ngon lên. Chưởng quỹ cũng phát hiện ra, bầu không khí ở trong này có chút không đúng, ánh mắt liền quẳng ném về phía gia chủ Võ gia.
 
Võ Tứ Hải khoát tay ra hiệu cho bọn hắn thoái lui. Chờ sau khi chưởng quỹ và tiểu nhị lui ra. Một gã trưởng lão trong đó, liền vội vàng đóng chặt cửa lại.
 
Dược Thiên Sầu giả bộ như không nhìn thấy ánh mắt trách cứ của Tử Y. Chỉ biết nhấc đũa lên mải miết ăn từng miếng lớn. Đúng theo như lời hắn nói, có chuyện gì thì phải ăn no rồi mới tính toán đến. Tử Y thấy kiểu cách ăn uống của hắn dơ dáng như vậy, cũng không nói gì, theo sau nhấc đũa lên chậm rãi thưởng thức hương vị.
 
Đám người Võ Tứ Hải im lặng ngồi ở một bên, thần tình nghẹn đắng không nói nên lời. Nhất là Võ Tứ Hải, nhớ tới cháu gái mình cùng Dược Thiên Sầu phát sinh quan hệ, trong đầu hắn loạn thành một đoàn. Luận theo quan hệ với cháu gái mình, thì Dược Thiên Sầu hẳn phải là tôn nữ tế* của mình. Nhưng nếu Dược Thiên Sầu là đệ tử của lão tổ tông, thì bối phận này sẽ phải tính làm sao đây...(*: Cháu rể)
 

Tinh Thần Châu - Chương #356


Báo Lỗi Truyện
Chương 356/1255