Chương 343: Nhẹ nhàng nói


Mắng chửi đi! Mắng chửi đi! Lão tử cũng không muốn làm chuyện quang vinh lại vĩ đại như vậy, muốn hi sinh cũng phải hi sinh cho có giá trị phải không? Lẽ nào muốn lão tử vì thương sinh linh thiên hạ nhiệt huyết liều mạng? Ta ăn no không việc gì làm, thiên hạ thương sinh linh mắc mớ gì ta? Chuyện không một chỗ tốt có ai đi làm? Dược Thiên Sầu âm thầm nói, sụp mắt sụp mi để hắn dùng sức mắng. Bất quá có chuyện hắn cũng muốn hiểu rõ, không biết vì sao người này vừa nghe tên mình thì biết mình là ai, kéo một vòng lớn thì ra là hắn trêu chọc mình.
 
Trong ánh mắt quái dị của Tử Y, Lộng Trúc tựa hồ cũng phát hiện mình thật mất phong phạm của sư phụ, ngượng ngùng nhìn Dược Thiên Sầu "uy" một tiếng nói: "Nói một chút ngươi có ý nghĩ gì, ta xem ra ngươi cũng không hề muốn đi, chỉ cần ngươi cự tuyệt, ta nghĩ Tất lão đầu cũng không có lời gì để nói, việc này tự nhiên không giải quyết được gì."
 
Ngươi kéo xong rồi đi! Chính ngươi không dám xuất đầu, nhượng lão tử xuất đầu, ngươi cho ta là ngu ngốc sao! Lão Tất khi nổi giận lên không khác gì đồ tể, ta chỉ là một thanh niên nho nhỏ đầy hứa hẹn, còn chưa đủ cho ông ấy động ngón tay. Dược Thiên Sầu ho khan một tiếng, nghiêm mặt nói: "Nếu gia sư có lệnh, ta làm đệ tử há có thể không tuân, chuyện như vậy ta trăm triệu không làm được, Dược Thiên Sầu nguyện máu chảy đầu rơi cũng phải giải sầu cho sư phụ lão nhân gia, muôn lần chết không chối từ!" Xem thần thái hắn rất có quyết tâm hùng hồn chịu chết.
 
Một phen lời nói chính khí nghiêm nghị, nguyên bản Tử Y đối với hắn có chút thần tình hèn mọn nhất thời biến mất không gặp, lòng của nữ nhân như châm đáy biển, khó có thể đẽo gọt nha!
 
Mà thần tình nhướng mắt nheo mày của Lộng Trúc chợt co quặp nói: "Hắc hắc...Ngươi! Hắc hắc! Khá lắm một đồ đệ hiếu thuận, nghĩ tới chưởng môn Thanh Quang Tông đã chết nghe được câu nói của ngươi, khẳng định bị chọc giận chết đi sống lại."
 
Đối với lời châm chọc, Dược Thiên Sầu mắt điếc tai ngơ, phảng phất như không nghe thấy, trái lại nói: "Tiền bối, ta nghĩ gia sư hẳn có an bài khác, sẽ không để ta và Tử Y cô nương độc thân phó hiểm."
 
Kỳ thực hắn nghĩ tên Lộng Trúc đặc biệt không tốt, thông thường khi hắn gọi một vị tiền bối, đều sẽ gắn thêm họ phía trước. Thí dụ như Trương tiền bối, Lưu tiền bối.., mà Lộng Trúc, nếu như gắn họ vào, sẽ biến thành Lộng tiền bối. Lộng tiền bối? Thật sự là kêu không ra miệng, cho nên Dược Thiên Sầu thẳng thắn gọi tiền bối.
 
"Tất lão đầu còn có an bài?" Con mắt Lộng Trúc hơi sáng ngời, hồ nghi nói: "Ngươi thế nào biết, lẽ nào hắn có nói cái gì với ngươi?"
 
"Nói thì chưa nói gì, nhưng tiền bối hãy nghĩ xem!" Dược Thiên Sầu giải thích: "Tuy rằng sư phụ ta không thuận tiện xuất thủ, nhưng nhượng những người khác xuất thủ không phải được rồi, sư phụ ta thân là chưởng hình sử Yêu Quỷ Vực, thủ hạ yêu ma quỷ quái đâu chỉ là hàng vạn hàng ngàn, chỉ nói về Độ Kiếp hậu kỳ đã nhiều đến dọa người, giả như sư phụ ta cho ta dẫn theo bọn hắn ra ngoài, dù cho tu sĩ các quốc gia có nhiều bao nhiêu, vãn bối cũng có lòng tin khóa sạch dã tâm của bọn họ."
 
Lộng Trúc quan sát hắn, hèn mọn nói: "Ngươi làm mộng đẹp gì vậy? Đầu óc có chuyện sao? Uổng cho ngươi là đệ tử của Tất Trường Xuân, yêu ma quỷ quái trong Yêu Quỷ Vực có thể nào khả năng tùy tiện phóng xuất? Nếu cho sư phụ ngươi tuyển chọn, hắn tình nguyện Hoa Hạ tu chân giới khó giữ được, cũng sẽ không thả một con yêu ma quỷ quái đi ra."
 
"Điều này lại có quan hệ gì? Cùng lắm thì đến lúc đó bắt bọn hắn về Yêu Quý Vực là được." Dược Thiên Sầu không cho là đúng nói.
 
Ánh mắt Lộng Trúc có chút mê man nhìn xa xa, tựa hồ như đang nhớ tới chuyện cũ, dừng một chút mới lắc đầu than thở: "Việc này ngươi không cần nhắc lại, sư phụ của ngươi cũng sẽ không làm như vậy, phương diện này liên lụy đến lời thề của lịch đại chưởng hình sử trong Yêu Quỷ Vực, chính do thượng cổ chiến thần Vạn Kiếm Ma Quân lập xuống, không thể nói với người ngoài."
 
Tử Y hiếu kỳ nói: "Sư phụ, lẽ nào ngài biết?"
 
Lộng Trúc nhìn chính đệ tử của mình thở dài, cười khổ nói: "Nếu như không phải vi sư quá lười nhác, không muốn gánh chịu trọng trách, chưởng hình sử đương kim của Yêu Quỷ Vực không phải là Tất lão đầu, mà là sư phụ. Lại nói, ngày trước do ta dùng kế lừa Tất lão đầu, đem một đại cường nhân ràng buộc trong Yêu Quỷ Vực hơn hai ngàn năm, bằng không có lẽ với thiên phú của lão gia hỏa kia, đã sớm phi thăng tiên giới, cũng sẽ không có chuyện hiện tại, nói đến việc này nhiều ít có quan hệ với ta, đây là ta có lỗi với hắn trước."
 
Nói xong nhìn về phía Dược Thiên Sầu than thở: "Mà thôi, mà thôi, ngươi đã quyết ý vâng theo lệnh thầy, ta cũng không có gì hay để nói, coi như ta thiếu Tất lão đầu, ngày hôm nay trả lại cho hắn, để Tử Y đi theo ngươi thôi!"
 
Dược Thiên Sầu nghe Tất Trường Xuân đề cập qua việc này, biết Lộng Trúc vốn đã nhận chức chưởng hình sử Yêu Quỷ Vực, nhưng ở giữa rốt cục phát sinh qua chuyện gì, sẽ không ai biết được. Dược Thiên Sầu thấy Lộng Trúc bởi vì một câu nói của mình, chuyện ban đầu đang kiên quyết phản đối trái lại chịu đáp ứng, không khỏi tự trách mình lắm miệng, trước đó Lộng Trúc muốn cho hắn xuất đầu cự tuyệt, miệng hắn lại nói toàn lời chính nghĩa lẫm nhiên, làm sao không phải cũng ôm tâm tư đồng dạng, ước gì là Lộng Trúc xuất đầu cự tuyệt.
 
Bất quá hắn cũng nghĩ được rồi, đáp ứng thì đáp ứng, điều đó có gì quan hệ, lão tử đi ra ngoài muốn làm gì thì làm, chẳng lẽ ngu ngốc tới mức lấy trứng chọi đá hay sao! âm thầm phát tài mới là vương đạo.
 
"Dược Thiên Sầu, ngươi đi theo ta, ta có lời muốn nói với ngươi." Lộng Trúc gọi hắn, lại hướng Tử Trúc Lâm bên ngoài viện đi đến. Dược Thiên Sầu giật mình, có chuyện gì sao không nói ngay chỗ này, lại đưa mắt nhìn Tử Y đang nghiêng đầu sang một bên, lúc này hắn liền minh bạch, Lộng Trúc muốn nói chuyện riêng tư với mình, không muốn cho đệ tử nghe thấy. Tâm trạng hắn có chút hiếu kỳ, bước nhanh đi theo ra ngoài. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
Hai người một trước một sau đứng trên đường nhỏ vào Tử Trúc Lâm, trên người Lộng Trúc mở ra một đạo quang quyển, cấp tốc bao vây luôn Dược Thiên Sầu bên trong. Lộng Trúc xoay người lại hỏi: "Lần này đi ra ngoài, ngươi dự định làm như thế nào?"
 
Kháo! Chuyện gì phải thần bí như thế, còn phải bố trí kết giới phòng bị bị người nghe lén. Dược Thiên Sầu đưa mắt nhìn quang quyển bao vây hai người, ngạc nhiên nói: "Tiền bối, lẽ nào có chủ ý gì tốt?"
 
Hắn căn bản không hề nghĩ tới thật sự muốn ra sức, tự nhiên không nói ra có tính toán gì, thẳng thắn đem vấn đề đẩy trở lại.
 
Quả nhiên, Lộng Trúc trừng hai mắt, nói: "Là ta hỏi ngươi hay ngươi hỏi ta? Nếu ngươi chuẩn bị vâng theo sư mệnh, lẽ nào không có một chút dự định? Ta xem tiểu tử ngươi không phải là người vội vàng muốn đi chịu chết."
 
Dược Thiên Sầu lại lộ ra hình dạng nghiêm trang, trả lời: "Vãn bối xác thực không có dự định gì, sau khi rời khỏi Nam Hải, lập tức quay về Thuận Thiên Đảo xin chỉ thị sư phụ, sư phụ lão nhân gia nói làm thế nào thì làm thế ấy, vãn bối không có hai lòng."
 
Trong ngực hắn lại bổ sung một câu, muốn dụ lão tử nói thật, chậm rãi chờ, quý biết sau chuyện này ngươi có đem lão tử bán đứng hay không, ngươi và Tất lão đầu có giao tình hơn ngàn năm, ta và ngươi nhận thức được mấy ngày? Một ngày đêm còn chưa tới.
 
"Dược Thiên Sầu, ngươi đừng giả bộ với ta. Luận tu vi của ta so ra kém sư phụ của ngươi, nhưng luận xem người...Hắc hắc! Ta không có tâm trí tu luyện, ở tại thế tục du đãng hơn ngàn năm, người nào ta chưa thấy qua, tiểu tử ngươi vừa nhìn ta liền biết không phải người tốt. Chỉ sợ ngực đang nghĩ ngợi, đi ra ngoài ngươi muốn làm gì thì làm, xuất công không ra lực phải không? Còn muốn gạt ta!"
 
Lộng Trúc thật đúng là liếc mắt xem thấu ý nghĩ của hắn. Nhưng xem thấu thì thế nào? Kiếp trước Dược Thiên Sầu cũng là một tên vô lại làm nên, da mặt dày khỏi phải nói, huống chi trong ngực nghĩ cái gì, người ta đoán được thì thế nào, không có bằng chứng thì làm gì được hắn.
 
Dược Thiên Sầu liên tục xua tay nói: "Không có không có, tiền bối nói như vậy thực sự là oan uổng vãn bối, ý nghĩ như vậy có đánh chết ta cũng sẽ không suy nghĩ, vãn bối dù một chút ý niệm như vậy cũng không có trong đầu, thực sự từ đầu tới cuối cũng không hề có."
 
Thái độ của hắn rất thành khẩn.
 
"Nga! Thực sự chưa từng có?" Lộng Trúc làm vẻ nghiêm túc nhìn hắn, cười lạnh nói: "Vậy hiện tại ngươi thề độc cho ta nghe thử, nếu là từng có ý nghĩ như vậy, khi ngươi vừa ra khỏi Nam Hải Tử Trúc Lâm thì sẽ không chết tử tế được, hiện tại thề đi!"
 
Thề bà mụ ngươi...Trong lòng Dược Thiên Sầu mắng to, lời thề độc có thể tùy ý phát ra sao? Lời thề của tu sĩ sẽ ứng nghiệm, tuy rằng cho tới bây giờ hắn chưa từng thấy ai bị ứng nghiệm qua, nhưng tất cả mọi người nói như vậy, ai dám đem mạng nhỏ của mình ra nói giỡn. Dược Thiên Sầu xấu hổ cười: "Tiền bối quá đa nghi, trong lòng vãn bối bằng phẳng, không cần phải phát lời thề độc...
 
"
Bằng phẳng quỷ quyệt!" Lộng Trúc dùng cây sáo gõ vào đầu Dược Thiên Sầu, tu vi hắn cao, xuất thủ thật nhanh, ngay cả cơ hội tránh né Dược Thiên Sầu cũng không có, trên đầu đau nhức a! Làm hắn phải nhe răng nhếch miệng không thể khép lại.
 
Lộng Trúc dùng cây sáo gõ đầu hắn cành cáo: "
Ngươi nghĩ như vậy không có gì sai, sau khi rời khỏi đây nên làm như vậy, biết rõ chuyện phải chết tuyệt đối không nên trơng ngạnh, muốn cứu thiên hạ thương sinh linh thì phải bảo chứng mạng nhỏ của mình đầu tiên, bằng không lấy cái gì đi cứu? Ý tứ của ta ngươi có hiểu rõ không vậy?"
 
"
Nga!" Dược Thiên Sầu bưng đầu bừng tỉnh hiểu ra, nhưng vẫn không muốn lưu lại nhược điểm, liên tục gật đầu nói: "Tiền bối nói ta nhất định sẽ không quên, nhất định dụng tâm đi lĩnh ngộ."
 
Lộng Trúc nhìn hắn không ngừng lắc đầu, chậc chậc nói: "
Xem ra ta còn thật không nhìn lầm người, tiểu tử ngươi thật đúng không phải thứ tốt, như vậy cũng tốt, giao Tử Y cho ngươi, ta cũng yên tâm không ít."
 
Sau đó chuyển giọng, thần sắc có chút dữ tợn âm hiềm cười nói: "
Tử Y đi ra ngoài với ngươi có thể bảo hộ ngươi, nhưng ngươi tuyệt đối không được để nàng gặp nguy hiểm, nha đầu đầu óc thẳng thắn, rất dễ có sự cố chấp khi nhận thức. Ta cảnh cáo ngươi, dù có chết ngươi cũng phải chết trước nó, bằng không ngươi bay lên trời xuống đất ta cũng phải bắt ngươi lột da róc xương. Có chuyện ta cũng không gạt ngươi, tuy Tử Y mang danh là đệ tử của ta, kỳ thực là con gái ta, việc này sư phụ ngươi cũng biết, ở bên ngoài gặp phải chuyện gì thì đầu óc ngươi phải cơ linh một chút cho ta."
 
"
A!" Dược Thiên Sầu sững sờ, ngạc nhiên nói: "Vậy.., là ai bảo vệ ai a?"
 
"
Đây là chuyện của ngươi, đừng tới hỏi ta." Lộng Trúc mặc kệ nhiều như vậy, thu hồi quang quyển vào trong cơ thể, bỏ lại một ánh mắt tàn bạo, trực tiếp đi về bên người Tử Y, dặn dò gì đó...
 

Tinh Thần Châu - Chương #343


Báo Lỗi Truyện
Chương 343/1255