Chương 317: Lễ gặp mặt


Bên ứong ô Thác Châu, Bạch Tố Trinh chuyên tâm phá giải cấm chế trên Thanh minh kiếm, đem chuyện quản lý Phiêu Miểu Cung hàng ngày đều giao phó cho Khúc Bình Nhi. Khúc Bình Nhi đã được giải toàn bộ khúc mắc cũng nhận lấy trọng trách, không nghĩ loạn, có việc làm, hơn nữa có ái tình cùng lão công chăm sóc, nàng vốn là mỹ nữ, càng tỏa sáng ra mị lực kinh người. Lúc này đã lộ ra dáng dập khôn khéo của nữ cường nhân, chỉ huy mọi người cẩn thận xử lý linh thảo do Dược Thiên Sầu thu về.
 
Nam nhân nhà mình ở bên ngoài dốc sức làm việc, mình nhất định phải xem trọng gia đình cho hắn, những linh thảo này nói không chừng là hắn liều mạng làm ra. Khúc Bình Nhi mỹ lệ còn đang miên man suy nghĩ, ngay tai xuất hiện thạnh âm Dược Thiên Sầu: "Bình nhi, ta còn có hai gốc linh thảo, nàng nhất định phải cản thận xem chừng, đồng thời mau chóng sinh sôi phát triển ra."
 
Vừa nói xong, Khúc Bình Nhi liền phát hiện ở trước mặt mình có hai gốc linh thảo hình dạng quái dị, thấy vật không gặp người, vô ý thức nhìn chung quanh một chút, thanh âm trêu tức của Dược Thiên Sầu lại lần nữa truyền đến: "Đừng loạn nhìn chung quanh, chậc chậc! Binh nhi nhà ta thực sự càng ngày càng đẹp, phải chờ a! Không qua bao lâu, lão công sẽ trở lại hầu hạ nàng, cạc cạc..."
 
Thanh âm dần dần biến mất, gương mặt Khúc Bình Nhi nổi lên một trận ửng hồng, thầm hừ một tiếng, nam nhân xấu xa nói câu hầu hạ kia, trong lòng nàng tự nhiên hiểu rõ ràng là chuyện gì. Thoáng chốc, đưa tay cẩn thận thu hồi hai gốc linh thảo mà Dược Thiên Sầu dặn dò cần thận chăm sóc...
 
Trêu đùa Khúc Bình Nhi vài câu, tâm tình Dược Thiên Sầu thật tốt, nhìn Mộc Nương Tử gật đầu nói: "Lần này ngươi làm không tệ."
 
"Tiên sinh quá khen." Mộc Nương Tử hiểu ý cười nói.
 
Dược Thiên Sầu vung tay lên nói: "Đi, đi ra ngoài nhìn."
 
Hai người trở lại đại thính, những người bên dưới đang châu đầu ghé tai liền an tĩnh xuống tới. Dược Thiên Sầu ngồi trở lại ghế cao, xem kỹ lũ yêu quỷ phía dưới, thấy trên tay không ít người còn cầm ngọc điệp, nghĩ lại trong lòng có sở ngộ. Hắn quay đầu lớn tiếng nói: "Mộc Nương Tử, bốn kiện đỉnh cấp linh thảo do yêu vương hay quý vương nào đưa tới?"
 
Phía dưới nhất thời một mành im ắng, ai cũng dựng lỗ tai, Mộc Nương Tử mỉm cười nhìn xuống đám người, nhất thời có ba người ánh mắt như lửa nóng, hẳn là ba người đưa tới đỉnh cấp linh thảo. Đã thấy Dược Thiên Sầu chợt phất tay nói: "Bỏ đi, Mộc Nương Từ, ngươi ghi lại tên bốn người đó được rồi, sau đó nếu còn có người tìm được đỉnh cấp hoặc cực phẩm linh thảo, ngươi đều phải nhớ kỹ, đến lúc đó ta nhất định cần cảm tạ."
 
"Đã biết, tiên sinh." Mộc Nương Tử nói xong, nhìn ba người bên dưới xin lỗi cười cười, bỗng nhiên thấy không ít người nhìn nàng nháy mắt, nàng dừng một chút, lại hơi khom người ghé bên tai Dược Thiên Sầu hỏi: "Tiên sinh, lần này có không ít người mang theo lễ gặp mặt cho ngài, có muốn hiện tại để họ đưa lên không?"
 
Dược Thiên Sầu vung tay lên, dựa vào lưng ghế bắt chéo chân nói: "Tâm ý mọi người ta lĩnh, không cần để mọi người phiền phức như thế, cũng cho ngươi phái người nhận thay ta đi! Nhớ kỹ đem danh mục quà tặng cùng người tặng ghi chép lại, đến lúc đó ta vừa nhìn sẽ hiểu."
 
Phía dưới những người đã chuẩn bị lễ gặp mặt thần tình trên mặt một trận thất vọng, người ở đây nhiều, vốn có chủ ý làm quen Dược Thiên Sầu, ai biết lại gặp kết quả này. Bọn họ đâu biết ý nghĩ của Dược Thiên Sầu, đầu tiên Dược Thiên Sầu cho rằng bọn người này dù là linh thạch dùng tu hành cũng ít đến thương cảm, đánh giá bọn hắn sẽ không lấy ra được thứ tốt gì, thứ nhì nghĩ chờ bọn hắn đem lễ vật dâng tặng từng người thật quá phiền phức, người ở đây cũng không ít a! Cho nên bị một câu nói của hắn đem đuổi.
 
Mộc Nương Tử quét mắt nhìn mọi người bên dưới, hành lễ nói: "Hiểu được, tiên sinh, ta sẽ phái người thu lễ."
 
"Còn có chuyện." Dược Thiên Sầu khoát khoát tay, nhượng nàng chờ một chút, đứng lên nhìn mọi người chắp tay nói: "Lần này là ta phụng mệnh gia sư đến đây, trên Thuận Thiên Đảo có chút việc cần người hỗ trợ, gia sư muốn ta chọn một người thích hợp đến Thuận Thiên Đảo, không biết có người nào nguyện ý đi theo ta đến đó hay không?"
 
Lời này vừa nói ra, phía dưới yên tĩnh đến mức có thể nghe được cây kim rơi trên mặt đất, sau thoáng phản ứng, lũ yêu quỷ mỗi người chợt hô hấp thật gấp gáp, hai mắt cũng biến thành lửa nóng. Có thể ở lại bên người Tất Trường Xuân, ai không muốn a! Lúc đó Hạc Ly chẳng phải là yêu tu sao, cũng không phải đã trở thành đệ tử của Tất Trường Xuân sao? Hình dạng hắn hoành hành Yêu Quý Vực thật làm người ước ao a! Tuy rằng kết cục không tốt, nhưng cũng là do hắn tự tìm. Dù không được Tất Trường Xuân thu làm đệ từ, nhưng cũng là người bên cạnh hắn, đến lúc đó trong Yêu Quỷ Vực có ai dám không cho mặt mũi.
 
Tại Yêụ Quỷ Vực, đối với mọi người mà nói, Tất Trường Xuân là sự tồn tại như thần, có thể ở lại bên người hắn, không nói chỗ tốt, chỉ là phần vinh dự thì người ngoài cũng không thể tưởng tượng. Hôm nay Dược Thiên Sầu đột nhiên tuyên bố tin tức này, cả đám đều ngồi không yên, nếu đã nói là chọn lựa, vậy nói rõ ai cũng có cơ hội.
 
Đây không phải là đang nằm mơ! Hai tay Mộc Nương Tử bất an nắm chặt góc áo, ngón tay niết mạnh có chút trắng bệch, trong ngực miên man suy nghĩ. Ngu Cơ đứng
 
Dưới đài tim đập liên tục, cắn môi, hai mắt gắt gao nhìn thẳng Dược Thiên Sầu. Mà Vưu Phượng Kiều còn ưỡn cao bộ ngực, hận không thể đem ánh mắt Dược Thiên Sầu hấp dẫn tới. Đây là vài người tự nhận cơ hội lớn hơn mọi người.
 
"Thế nào cũng không nói?" Dược Thiên Sầu giờ lên một tay, nhíu mày nói: "Như vậy đi! Ai nguyện ý đi giờ tay lên."
 
Bá! Mọi người không hề chậm trễ, tất cả đều giờ tay lên. Dược Thiên Sầu nhìn thấy sửng sốt, ánh mắt thấy Ngu Cơ cũng giờ cao tay, nữ nhân này cũng muốn tới giúp vui? Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nhìn mọi người đè áp tay xuống, ý bảo mọi người hạ tay, tằng hắng nói: "Chư vị, ta đã quên nói rõ với mọi người, bầu trời trên Thuận Thiên Đảo quanh năm không mây đen, ban ngày mặt trời chói chang chiếu xuống, quỷ tu chỉ sợ không thể ở lại trên đảo, cho nên lần này chỉ từ trong yêu tu chọn một người. Đương nhiên, giả như ai có vu ti Quý Thánh kỳ, có thể hành tẩu dưới ban ngày, cũng có thể thử một lần."
 
Nhất thời ba trăm quỳ vương đều ngây ra, thân thể Ngu Cơ có chút run, sắc mặt càng trắng bệch. Vưu Phượng Kiều đứng một bên nhìn Ngu Cơ liếc mắt, ánh mắt cũng sáng lên, trong mị nhãn tràn đầy vẻ tự tin, ở trong mắt nàng ta, cũng chỉ có Ngu Cơ được Dược Thiên Sầu gọi là tẩu tử là đối thủ cạnh tranh, hôm nay Ngu Cơ với những quỷ tu bị bài trừ, nàng ta tự nhận không có ai là đối thủ, bao quát Mộc Nương Tử. Từ khi nghe nói Dược Thiên Sầu cùng Mộc Nương Tử trần truồng cùng tắm, nàng ta cho rằng cơ hội đã tới, nàng đối với tư sắc của mình rất có tự tin.
 
Dược Thiên Sầu nhìn quanh mọi người, cười nói: "Mọi người đừng tưởng rằng đến Thuận Thiên Đảo có việc làm gì tốt, nếu lên đảo rồi mà không được gia sư cho phép, thì không thể tùy tiện đi ra, đến lúc đó chư vị không chịu nổi tịch mịch cũng đừng trách ta."
 
Tịch mịch? Tất cả mọi người đều tu hành ngàn năm, ai lại sợ tịch mịch? Không ai đem lời nói này đặt vào lòng, cả đám đều đang huyễn tưởng phong cảnh được ở bên người Tất Trường Xuân. Dược Thiên Sầu từ ánh mắt cuồng nhiệt của bọn họ đã có được đáp án, lắc đầu nói: "Xem ra tất cả mọi người đều muốn đi, nhưng chỉ có thể chọn một người, như vậy đi, ta đi tắm rửa trước, các ngươi thương lượng một chút, tốt nhất là mọi người cùng đề cừ một người đi ra."
 
Nói xong quang mình chính đại quay đầu nhìn Mộc Nương Tử nói: "An bài người thuận tiện thu hồi lễ gặp mặt, có thời gian dài không hưởng thụ tay nghề xoa bóp của ngươi, ngươi đi theo ta tắm." Lời này hắn cũng không lảng tránh lũ yêu quỷ, phía dưới đều nghe được thật rõ rõ ràng ràng, sắc mặt Vưu Phượng Kiều liền biến đổi.
 
Mặc dù Mộc Nương Tử không cảm thấy lời nói có cái gì, nhưng bị nói ngay trước mặt mọi người, trên mặt vẫn hơi đỏ lên. Nàng hạ thấp người nói: "Dạ." Sau đó liền cấp tốc an bài người giúp Dược Thiên Sầu thu hồi lễ gặp mặt. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
Ngay khi hai người chuyển thân định rời khỏi đại thính, bỗng nhiên có người nũng nịu hô: "Tiên sinh chờ!"
 
Dược Thiên Sầu nhìn lại, chính là Vưu Phượng Kiều mị thái hàng ngàn hàng vạn đang từ trong nhóm người đi ra, vùng lông mày hắn hơi cau lại hỏi: "Ngươi có việc?"
 
Nữ nhân kia phỏng chừng đã bất cứ giá nào, phong tình vạn chủng hành lễ nói: "Tiên sinh chuyến này mệt nhọc, thủ pháp xoa bóp của tiểu yêu cũng coi như không sai, nguyện cùng đi thay tiên sinh giải mệt nhọc, mong rằng tiên sinh ân chuần." Lời vừa nói ra, vùng lông mày Mộc Nương Tử nhíu lại, bên dưới mọi người đưa mắt nhìn nhau, chưa từng nghĩ đến Vưu Phượng Kiều sẽ ra chiêu này, trong lũ yêu cũng không thiếu nữ yêu, cũng không có ai có gan lớn như nàng.
 
Dược Thiên Sầu liếc mắt nhìn Mộc Nương Tử, cười nói: "Có Mộc Nương Tử bồi là đủ rồi, không dám làm phiền yêu vương." Nói xong vừa muốn xoay người, lại nghe Vưu Phượng Kiều hô: "Tiên sinh dừng chân."
 
"Ta nói còn chưa đủ rõ ràng sao?" Dược Thiên Sầu quay đầu lại quét mắt, giọng nói có điểm lãnh.
 
Lúc này Vưu Phượng Kiều sợ đến trái tim nhảy thình thịch, nhưng vẫn cắn răng bài trừ dáng vẻ tươi cười hành lễ nói: "Ta có kiện bảo vật đặc thù muốn dâng cho tiên sinh làm lễ gặp mặt, còn thỉnh tiên sinh vui lòng nhận cho."
 
"Đặc thù bảo vật?" Sắc mặt Dược Thiên Sầu thoáng hòa hoãn, xoay người lại nói: "Không biết yêu vương có bảo vật đặc thù gì? Không ngại mang ra đánh giá." Vừa nghe có bảo bối đưa cho mình, hắn lập tức trở nên dễ nói chuyện.
 
Lũ yêu quỷ cũng có chút hiếu kỳ, không biết Vưu Phượng Kiều có bảo vật đặc thù gì. Mà Vưu Phượng Kiều liếc mắt nhìn đoàn người, có chút hơi làm khó nói: "Tiên sinh, lễ vật gặp mặt thật sự không có phương tiện biểu diễn ngay trước mặt mọi người, có thể hay không...
 
Con mắt Dược Thiên Sầu càng thêm sáng sủa, lẽ nào lần này thật sự đụng tới hảo bảo bối gì hay sao, xem ra phải nhìn kỹ danh mục quà tặng của lũ yêu quỷ, đừng bỏ sót thứ tốt. Trên mặt hắn thay đổi dáng tươi cười nói: "
Đã như vậy, yêu vương cũng theo ta vào đây đi! Ta thật muốn nhìn là bảo bối tốt gì, thuận tiện kiến thức tay nghề xoa bóp của yêu vương." Nói xong cười ha ha xoay người đi.
 
"
Tạ ơn tiên sinh." Vưu Phượng Kiều thần thái phi dưỡng thi lễ, bước nhanh lên trên, cùng Mộc Nương Tử vẫn im lặng không hé răng đi cùng, eo nhỏ không ngừng uốn éo...
 

Tinh Thần Châu - Chương #317


Báo Lỗi Truyện
Chương 317/1255