Chương 299: Chiến song yêu


Bất quá ngẫm lại cũng hiểu được nỗi khổ của Tất Trường Xuân. Thử nghĩ, trong vòng diện tích của Yêu Quỷ Vực, yêu ma quỷ quái hoành hành, nếu chỉ dùng một người ước thúc bọn chúng, thì phải thế nào? Giả như những thứ yêu vật này đi vào nhân gian, tu chân giới căn bản không thể ngăn trở nổi lực lượng khổng lồ như vậy, vậy thì nhân gian sẽ lộn xộn, những yêu quỷ này nếu muốn ước thúc chúng nó, phỏng chừng giảng đạo lý là vô dụng, thường thường thủ đoạn thiết huyết sẽ càng thêm hiệu quả. Tất Trường Xuân chưởng hình Yêu Quỷ Vực, nhìn như gánh vác sát nghiệt vô số không đếm hết, kỳ thực hắn lại càng cứu được rất nhiều sinh linh.
 
Nghĩ thông suốt, nỗi sợ hãi trong ngực Dược Thiên Sầu biến thành kính nể, thử nghĩ những tu sĩ Hóa Thần kỳ khác cũng không nguyện chịu bất luận sự ràng buộc gì, mà Tất Trường Xuân bỏ qua người nhà, kết quả là bị Yêu Quý Vực ràng buộc suốt gần hai ngàn năm, trách nhiệm trọng đại, thật đáng kính trọng! Dược Thiên Sầu có chút buồn bực, mình đang hao hết tâm tư mơ tưởng vị trí chưởng hình sừ, nhưng nếu nhU Minh thật sự ngồi lên, trọng trách trên vai cũng có thể sẽ to lắm, nói dễ nghe một chút, đó chính là gánh vác phúc lợi của thương sinh linh trong thiên hạ.
 
Quản làm gì, trước tiên tìm tới tay hãy nói, không được sẽ tìm người khác làm thay. Dược Thiên Sầu đảo mắt lại nghĩ thông, quét mắt nhìn bốn phía, hỏi: "Đào Hoa, bản thể lão yêu giấu ở nơi nào?"
 
"Ờ vị trí cụ thể nào thì tiểu yêu cũng không biết, nhưng khẳng định là giấu trong những dây leo chằn chịt ở dưới dốc đá kia." Đào Hoa có điểm bất an nói.
 
"Như vậy sao!" Dược Thiên Sầu nhăn mày, dây leo khắp nơi trên đất nhìn qua không khác nhau, quỷ biết gốc nào mới là bản thể lão yêu. Không hề suy nghĩ nhiều, thân hình chợt lóe, ngự kiếm bay lên bầu trời chỗ đống dây leo, phóng xuất thần thức điều tra từng khối từng khối địa phương, hắn tin tưởng lão yêu tu luyện ngàn năm khẳng định có điểm khác với những dây leo khác.
 
Không tra không biết, vừa tra hoảng sợ, phía dưới dây leo đúng như lời Đào Hoa, tất cả đều là đá vụn không đồng nhất, phỏng chừng là kết quả sau khi nửa tòa núi đá bị chấn vỡ, dây leo đều từ trong những khe hở tảng đá chui ra sau đó lớn lên, dù tìm được nơi ẩn thân của lão yêu quái, giả như hắn cứ trốn phía dưới không lên, hắn thật phải tốn hao chút công phu đào lên mới xong.
 
Hắn từ địa phương hai người vừa đứng bắt đầu, ngự kiếm qua lại ngang dọc dùng thần thức nhìn quét, vài phút sau, hắn liền phát hiện ở một địa phương bên dưới vách đá có chút không đúng. Lúc này phía dưới phương viên hơn mười thước có những dây leo không ngờ đều từ một gốc cây mọc dài ra, có thể sinh sôi nảy nở ra chi hệ khổng lồ như vậy, không thành tinh thì mới là lạ.
 
"Lão yêu quái, lăn ra đây cho lão tử." Dược Thiên Sầu nhìn chằm chằm phía dưới quát, phi kiếm vốn đã thu vào túi trữ vật lại bay ra nhiễu quanh thân bay lượn. Thế nhưng dù gọi vài tiếng, phía dưới không có chút phản ứng.
 
Dược Thiên Sầu cau mày, hơn mười thanh phi kiểm bắn ra, hướng những dây leo bên dưới quay quanh chém lung tung một trận, vừa chém ra, càng làm cho hắn nhận thức mình không hề tìm lầm, một dây leo thường thường phải dùng tới vài lần chém xuống mới khả năng chém đứt, giả như không phải yêu quái, dây leo bình thường làm sao có thể cứng rắn được như vậy.
 
"Tốt, ngươi không ra phải không! Được, chỉ cần ngươi không đau lòng, lão tử chậm rãi chém." Dược Thiên Sầu cười hắc hắc, lại phân ra hơn mười thanh phi kiếm, phía dưới nhất thời đinh đinh đang đang vang lên liên tục, chỉ thấy hơn mười thanh phi kiếm thay phiên nhau bay lên bay xuống chém lung tung không ngừng.
 
Hắn đang đứng trên không trung hăng hái xem náo nhiệt, bỗng nhiên viễn phương truyền đến một tiếng quát chói tai: "Là ai? Dám đả thương bản thể của ta, còn không mau mau dừng tay."
 
Thanh âm bén nhọn lại sốt ruột, là thanh âm của một nữ nhân. Dược Thiên Sầu sửng sốt, lẽ nào mình nghĩ sai rồi? Phi kiếm đang chém lung tung bên dưới thu hồi trở lại bên người. Một hồi, một bóng người rất nhanh bay tới, chỉ thấy một lão thái bà xuất hiện ngay trước mặt mình, một thân ma y, có vài phần già lão, búi tóc dùng vài sợi dây leo còn lá buộc lên đỉnh đầu, trong tay cầm một cây đằng trượng.
 
"Ngươi là người phương nào? Ta cùng với ngươi không oán không cừu, ngươi vì sao phải tổn thương bản thể của ta?" Lão thái bà chỉ tay phẫn nộ quát. Đào Hoa đứng xa xa thấy lão thái bà tới, lặng lẽ lui vào trong rừng.
 
Lúc này Dược Thiên Sầu nhìn những dây leo bị chém rối loạn bên dưới, nghi hoặc nói: "Ngươi là Đằng bà?"
 
"Đã biết là lão thân, vậy là ngươi cố ý gây chuyện?" Đằng trượng trong tay Đằng bà giương lên, muốn động thủ.
 
Dược Thiên Sầu vội vẫ xua tay nói: "Hiểu lầm, hiểu lầm, tuyệt đối là hiểu lầm, tại hạ không phải cố ý."
 
"Lão thái bà, ngươi phải giúp ta báo thù a!" Lúc này Đằng lão quái không biết từ địa phương nào chui ra, giờ lên hai tay đã mất đi mười ngón, lộ ra hình dạng thương cảm.
 
Dược Thiên Sầu nhìn lại, sắc mặt sầm xuống, cười lạnh nói: "Lão già kia, không né nữa?"
 
Đằng bà nhìn hai tay của nam nhân nhà mình, tức giận đến cả người run lên nói: "Là ngươi làm?"
 
"Hừ! Lão thái bà, ngươi đừng vội tìm hiểu xem là do ai động thủ. Được rồi, nam nhân nhà ngươi ở sau lưng ngươi đi tìm tiểu lão bà, uổng cho ngươi còn giữ gin hắn như vậy, ta thế nhưng ngay cà khổ chủ bị lão công ngươi khi dễ cùng đã mang đến. Đào Hoa, ân? Đào Hoa?" Dược Thiên Sầu gọi vài tiếng cũng không nghe ai phản ứng, quay đầu quan sát chung quanh, nữ yêu đã không còn thấy hình bóng, không ngờ ném hắn một mình bỏ chạy. Dược Thiên Sầu không giận, trái lại cười nhạt một trận: "Khá lắm, tiểu yêu tinh không biết tốt xấu."
 
Nói xong chỉ chỉ Đằng lão quái và Đằng bà nói: "Còn có các ngươi, ta xem cả đám đều là chán sống."
 
Đằng bà nghe được Dược Thiên Sầu nói nam nhân của mình đi tìm tiểu lão bà, lập tức đưa ánh mắt nhìn chăm chú vào trên người Đằng lão quái. Mà ánh mắt Đằng lão quái chợt lóe, quát to: "Lão thái bà còn do dự cái gì, ngươi ta hợp lực giết tên tiểu tặc."
 
Dứt lời giờ cao hai tay, hai bàn tay mất đi mười ngón lập tức hóa thành hai sợi dây leo thô to như bắp đùi, hung hăng hướng Dược Thiên Sầu đánh tới. Dược Thiên Sầu cười nhạt một trận: "Hắc hắc! Rất tốt! Rất tốt!" Bật người lắc mình tách ra, hai sợi dây leo đánh hụt vào khoảng không, "phanh" một tiếng nổ, đánh vỡ hai tảng đá nát bấy, sau đó lại lập tức bắn lên, cuồng quét Dược Thiên Sầu.
 
Dược Thiên Sầu từ trên phi kiếm nhảy lên vài thước, hai sợi dây leo đuổi theo xẹt qua dưới gót chân hắn, thanh phi kiếm bên dưới lại bay theo vòng tròn hình cung, lần thứ hai tiếp được Dược Thiên Sầu, Dược Thiên Sầu chỉ một ngón tay, kiếm ảnh lòa xòa, hàn mang lóe ra, gần trăm thanh phi kiếm đánh về phía Đằng lão quái. Nguồn: http://truyenyy.com
 
Đằng lão quái kinh hãi, thu hồi hai dây leo tự bảo vệ mình, hai dây lao lại vặn vẹo một trận, lúc này đánh bay không ít phi kiếm, nhưng còn có không ít phi kiếm xuyên qua. Làm Đằng lão quái sợ đến oa oa kêu loạn, hai dây leo quải chống xuống đất, đưa thân hình hắn bay lên không trung. Ánh mắt Đằng bà lóe ra, cũng không biết đang nghĩ chuyện gì, thấy nam nhân nhà mình bị buộc thành như vậy cũng không xuất thủ tương trợ.
 
"Tật!" Dược Thiên Sầu khu chỉ quát nhẹ, phi kiếm tách ra bật người đảo ngược, quay về bắn lên Đằng lão quái trên không trung, Đằng lão quái oa oa kêu loạn, ở trên không trung tránh né loạn xạ, đáng tiếc bị hai sợi dây leo trên tay mình làm liên lụy tốc độ, lại có vài thanh phi kiếm ghim vào trên đùi, lão quái ở trên không trung phát sinh một tiếng hét thảm.
 
"Phân!" Dược Thiên Sầu lại lần nữa kháp chỉ kêu khẽ, mấy thanh phi kiếm ghim trên đùi Đằng lão quái loạn cắt một trận, từ trên đùi xuyên qua, bắn ra khắp nơi. Đằng lão quái lại hét lên bi thảm, một cái chân bị cắt rời thân thể, từ không trung rớt xuống, một chùm dịch thể màu lục từ trong hệ rễ nổ tung, bay lả tả rơi xuống từ không trung.
 
"Chân của ta..." Đằng lão quái bi thiết một tiếng, hai tay biến hóa thành dây leo chợt mềm nhũn, hắn rơi xuống bên người Đằng bà, chân sau chống thân thể, quay đầu lại phẫn nộ quát: "Tử lão thái bà, lẽ nào ngươi thật muốn ta chết trước mặt ngươi mới cam tâm? Ai! Lại nữa rồi." Một đàn phi kiếm xoay quanh trên không trung, lại hướng hắn phóng tới.
 
Đằng bà hừ lạnh một tiếng, dù sao cũng là nam nhân nhà mình, bà ta rốt cục động thủ, đằng trượng trong tay bị bà ta đánh ra, xông vào trong đàn phi kiếm, đinh đinh đang đang một trận vang lên, phi kiếm bị đánh bay tán lạc, sau đó đằng trượng xoay quanh, gào thét bắn về phía Dược Thiên Sầu.
 
Về phần mấy thanh phi kiểm còn lại đang phóng tới, Đằng bà không chút hoang mang tiện tay cởi xuống đai lưng đằng điều buộc trên lưng, đưa tay vung lên, "ô ba" một tiếng, hóa thành roi dài, bị Đằng ba chém ra như đuổi rắn, lăng không cuộn tới vài thanh phi kiếm đang phóng tới...
 

Tinh Thần Châu - Chương #299


Báo Lỗi Truyện
Chương 299/1255