Chương 268: Ngươi không thể đi (1+2)


Lần này đúng là làm khó Tất Thủ Chế, cũng không phải hắn không muốn đáp ứng, mà là hắn vốn không biết tổ tiên sẽ có thái độ gì với mình, nhưng lại không chịu nổi việc Ngu Cữ dập đầu liên tục, lộ ra hình dạng ngươi không đáp ứng ta sẽ không dừng lại. Thật không còn biện phấp, Tất Thủ Chế cắn răng nói: "Ta đáp ứng ngươi là được, phu nhân mau đứng lên đi!"
 
Một chút là thả ba người đi ra ngoài? Dược Thiên Sầu thoáng cau mày, nhưng chưa nói gì, dù sao chuyện cũng không liên quan tới mình. Ngu Cơ lại dập đầu ba cái liên tiếp, lại đứng lên vẻ mặt vui mừng nói: "Tạ ơn tiên sinh, tạ ơn tiên sinh."
 
"Phu nhân, ngươi trước tiên không nên cảm tạ ta! Nói thật, tại hạ tuy rằng đáp ứng phu nhân, nhưng không có một điểm nắm chắc tổ tiên sẽ đáp ứng, ta chỉ có thể cầu xin thử xem sao, về phần có thể thành công hay không thực sự không cách nào bảo chứng." Tất Thủ Chế bất đắc dĩ nói.
 
"Hiểu được, thiếp thân hiểu được, chỉ cần tiên sinh nguyện ý mở miệng, mặc kệ có thể thành công hay không, thiếp thân và tướng quân còn có Ngao Lực đều vô cùng cảm kích." Ngu Cơ không chút phật lòng nói.
 
Đã nói như vậy, Tất Thủ Chế cũng không thể nói gì hơn, cùng Võ Tứ Hải ba người tâm linh tương thông đều hướng Dược Thiên Sầu nhìn lại. Dược Thiên Sầu nhìn mấy người cười cười, lão già Tất Trường Xuân kia quá kinh khủng, không gặp người, không hiểu rõ, mình không nên phát biểu ý kiến mới tốt. Thông thường những lão gia này, đã sống thời gian quá dài, so với yêu quái còn yêu quái hơn, quỷ biết sẽ có tính cách cổ quái gì, chính mình không có quan hệ với hắn như đám người Tất Thủ Chế, việc này mình nên tận lực không chen vào là tốt. Hắn đã hạ quyết tâm, nghe nhiều nhìn nhiều nhưng tận lực không hé răng, miễn cho gây vạ lên thân.
 
Dược Thiên Sầu nhìn bốn người giờ lên chén rượu, cười nói: "Uống rượu, uống rượu."
 
"Đúng, mấy tiên sinh cứ dùng thoải mái, thiếp thân châm rượu." Ngu Cơ tâm tình tốt đẹp, cười như hoa đào, liên tục châm rượu. Một hồi Mông Duyên và Ngao Lực cùng vào, hướng Tất Thủ Chế hành lễ nói: "Tiên sinh, đã chuần bị thỏa đáng, tùy thời có thể xuất phát.
 
"
Tướng quân, nói cho ngài một tin tức rất tốt." Ngu Cơ nâng một chén rượu đưa qua, đem việc Tất Thủ Chế đã đáp ứng giúp đỡ nói cho hai người. Mông Duyên và Ngao Lực nhìn nhau, lộ ra hình dạng vui mừng, lập tức hai người hướng Tất Thủ Chế hành lễ, Mông Duyên vui mừng nói: "Việc này mặc kệ thành công hay không, đại ân đại đức của tiên sinh ba người chúng ta trọn đời không quên."
 
Hai bên khách sáo vài câu, Dược Thiên Sầu chỉ lo uống rượu, dù sao hắn vẫn cảm thấy việc này sẽ không dễ dàng thành công như vậy, làm không tốt sẽ có nguy hiểm cũng nói không chừng, quản làm gì, cùng lắm lão tử chạy trốn trước.
 
"
Dược Thiên Sầu, ngươi xem có phải chúng ta nên đi rồi không?" Tất Thủ Chế hỏi dò, trong sự hiểu biết của hắn, Dược Thiên Sầu còn quen thuộc ở đây hơn bọn họ, lại có bối cảnh thần bí, hỏi ý kiến hắn sẽ không có chỗ hỏng.
 
"
Ha hạ, ta tùy tiện." Dược Thiên Sầu nâng chén nói: "Dù sao ta chỉ là theo tìm náo nhiệt, đừng ném ta là được."
 
Võ Tứ Hải có hiểu biết nhiều hơn về hắn nghe vậy liền nhíu mày, trong sự nhận biết của hắn, tiểu tử này đi tới đâu đều phải chọc phiền phức ra, từ lúc nào lại an phận như vậy? Ánh mắt Tất Thủ Chế chuyển hướng Mông Duyên, thử hỏi: "
Tướng quân, hay là hiện tại chúng ta xuất phát?"
 
"
Tốt!" Mông Duyên vỗ tay cười nói: "Nghe theo tiên sinh, hiện tại xuất phát." Mọi người đứng dậy, Dược Thiên Sầu tranh thủ uống thêm hai chén rượu, thuận lợi thu luôn vài vò rượu bên cạnh vào túi trữ vật, chuẩn bị cho Quan Vũ bọn họ cũng uống loại rượu do quỷ nhưỡng này. Sau đó lập tức đi theo mọi người ra khỏi Quỷ Vương đại điện.
 
Mông Duyên dẫn theo bốn gã quỷ vương, Ngao Lực mang theo bốn gẫ kiệu phu, hai vương tự mình hộ tống năm người đến giải đất trung tâm Yêu Quỷ Vực, Ngu Cơ cũng không đi theo. Lo lắng tu vi của Dược Thiên Sầu khác biệt với mấy người, phi hành khẳng định sẽ theo không kịp mọi người, cũng có thể nói là vì chiếu cố hắn, cuối cùng mười lăm người ngồi lên pháp khí phi hành của Kinh Hồng Nhạn.
 
Lúc sau, phi hành toa cấp tốc hướng về giải đất trung tâm ở trong Yêu Quỷ Vực bay đi, Quý tướng quân Mông Duyên cùng Yêu Vương Ngạo Lực đứng song song ở trước đầu toa phi hành. Có hai người bọn hắn đóng ở phía trước, dọc theo đường đi yêu ma quỷ quái đều phải thối lui, không ai dám làm phiền. Đi gặp Tất Trường Xuân, tâm tình của mọi người phi thường kích động, chỉ riêng Dược Thiên Sầu là nằm ngủ ở trong một
 
Góc sáng sủa. Thỉnh thoảng Võ Tứ Hải quay đầu nhìn lại, đánh giá hắn. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
Cũng không biết ngủ được bao nhiêu lâu, bỗng nhiên Dược Thiên Sầu bị tiếng đánh nhau làm cho tỉnh giấc. Bò dậy xem xét nguyên nhân, hóa ra là đã vào trong cảnh nội của những Yêu Vương cùng Quỷ Vương khác, bọn chúng không bán thể diện cho Mông Duyên và Ngao Lực, nên đã xảy ra tranh chấp. Bất quá Mông Duyên và Ngao Lực đều mang theo rất nhiều cao thủ, không cần nhị Vương ra tay, tứ quỷ tứ yêu vẫn có thể thoải mái thu phục những vật ngăn cản.
 
Dược Thiên Sầu nhìn sắc trời Yêu Quý Vực đã sáng rực, xem chừng bên ngoài cũng là thời gian ban ngày rồi. Nhìn nhìn lại Mông Duyên cùng bốn gã quỳ tướng, lại không chịu ảnh hưởng gì, thì không khỏi hiếu kỳ thầm nghĩ. Lẽ ra quỷ tu không thể xuất hiện giữa ban ngày, như thế nào năm tên này đều không có việc gì nhỉ?
 
Bất quá hắn không biết, bên trong cảnh nội Yêu Quý Vực, bởi vì quanh năm suốt tháng đều bị mây mù bao phủ, ánh mặt trời không thể xuyên thấu qua, nên Quỷ vương, quỷ tu bình thường đều có thể hành tẩu. Nhưng nếu ánh mặt trời xuyên thấu qua tầng mây mù, thì cho dù có tu vi Quỷ Thánh cũng không dám hiện thân, bởi vì đây là quy luật phép tắc trong thiên địa rồi.
 
Đã ngủ no rồi, có muốn ngủ cũng là không ngủ được. Kết quả Dược Thiên Sầu tựa lưng vào mạn thuyền ngắm nhìn phong cảnh trong Yêu Quỷ Vực. Một đường phi hành đánh đấm, động tĩnh càng làm càng lớn. Mông Duyên và Ngạo Lực có tính toán trước, nên tuyệt đối không sợ hãi. Rốt cuộc đám Yêu Vương và Quỷ Vương trấn thủ nơi đây đều lần lượt xuất hiện. Bất quá Mông Duyên đã thương lượng với Tất Thủ Chế rằng, sau khi đám Yêu Vương cùng Quý Vương nơi đây xuất hiện, Tất Thủ Chế liền mở bức họa Tất Trường Xuân ra, tái phối họp với Mông Duyên thuyết mình tình huống, cho nên Yêu Vương cùng Quỷ Vương trấn thủ nơi này đều không dám ngăn cản. Chẳng những không dám cản đường, hơn nữa còn đích thân hộ tống phi hành toa ra khỏi địa bàn của mình.
 
Một đường trải qua như thế, Dược Thiên Sầu thờ ơ lạnh nhạt cũng không nói cái gì. Buổi tối đi ngủ, ban ngày nhìn ngắm phong cảnh, dù sao chuyện tinh đánh đấm cũng không cần nhờ đến hắn ra tay. Thẳng đến ngày thứ ba, Mông Duyên bỗng nhiên triệu tập mọi người, có chút kích động nói: "Phía trước là Binh Hồ diện tích rộng khoảng ngàn dặm, trung tâm hồ có một hòn đảo tên là Thuận Thiên Đảo, tiên sư đang cư ngụ trên hòn đảo này."
 
Nghe vậy, mọi người không khỏi kích động lên, nhưng càng nhiều vẫn là bất an không yên. Dược Thiên Sầu đồng dạng cũng như thế, hắn nghểnh cổ ngắm nhìn, ước chừng sau nửa canh giờ, tầng mây mù ở phía trước dần dần tiêu tán, cuối chân trời xuất hiện một mảnh không trung xanh thăm thẳm, ánh sáng rực rỡ lan tỏa khắp nơi, trông phi thường mị hoặc.
 
Từ xa nhìn lại, lúc này mọi người mới phát hiện ra một chuyện phi thường kỳ quái. Cùng mặt hồ đối xứng nhau trên không trung, không giống như những nơi khác ở Yêu Quỷ Vực bị mây mù bao phủ, mà ngay cả một cụm mây nhỏ đều không có, bầu trời trong xanh thăm thẳm, nước hồ gợn sóng lăn lăn, tại Yêu Quý Vực cái địa phương này có vẻ phi thường đặc thù.
 
Không bao lâu sau, phi hành toa dừng ở một nơi cách hồ nước không xa, Mông Duyên ngoảnh mặt nhìn mọi người nói: "Tại hạ là Quỳ tu, không thể xuất hiện ở dưới ánh mặt trời, chỉ dám đưa các vị tới nơi này thôi." Nói xong hướng Tất Thủ Chế, chỉ tay về phía xa xa mặt hồ nói: "Bay thẳng đến trung tâm hồ, là có thể nhìn thấy một hòn đảo, trên đảo chính là nơi lệnh tổ cư ngự. Chuyện còn lại, chúng ta xin nhờ tiên sinh vậy."
 
"
Đa tạ tướng quân và Ngao vương!" Tất Thủ Chế chắp tay nói: "Chuyện tại hạ đã đáp ứng, nhất định sẽ cố gắng hết sức mình."
 
Mông Duyên cùng Ngao Lực nhìn nhau, thần tình không che giấu nổi vui mừng, nhất tề chắp tay nói: "
Ta sẽ chờ tin lành của tiên sinh!" Nhị Vương đều tự mang theo thủ hạ của mình nhảy ra khỏi phi hành toa, đứng ở bên hồ phất tay đưa tiễn.
 
Phi hành toa hóa thành lưa quang chạy về phía xa. Một lát sau, dấu chấm đen trong mắt mọi người, dần dần hiện ra, càng lúc càng rõ ràng hơn. Đó chính là một hòn đảo nằm giữa trung tâm hồ nước.
 
Đứng ở trên không trung đánh giá toàn diện hòn đảo, đây là một hòn đảo rộng khoảng phạm vi một cây số, tuy bốn phía nham nhở thạch bích, nhưng trên đảo cây cối xanh tươi, giữa trung tâm có vài tòa kiến trúc mang phong cách cổ xưa. Bất quá nhìn chẳng có điểm nào đặc biệt. Điểm đặc biệt duy nhất chính là cả hòn đảo này đều bị một tầng hơi sương lượn lờ bao phủ. Mấy người lo lắng không yên nhìn nhau, đây chính là nơi cư ngụ của "Chưởng Hình Sứ" danh chấn Yêu Quỷ Vực sao?
 
"
Nếu đã tới, thì hãy xuống đây đi!"
 
Mấy người đang chần chừ xem có nên trực tiếp nhảy xuống không, thì bỗng dưng bên tai truyền đến một đạo âm thanh già nua, nghe không ra là từ nơi nào truyền đến, chỉ biết rõ ràng là ở trên hòn đảo này mà thôi. Mấy người không dám chậm trễ, lúc này mới hạ cánh, theo sau thu hồi phi hành toa, nhưng lại không biết nên đi theo phương hướng nào.
 
Lúc này bên trong cánh rừng, đột nhiên có một người thanh niên đi ra, người thanh niên bộ dáng mảnh khảnh tuấn tú, nhưng lại ăn mặc theo cách nhà nông, ống quần ống tay đều xắn lên cao, trên vai còn vác theo một cái cán cuốc. Trong lúc mấy người kinh ngạc nhìn ngó, thì người thanh niên đi tới mấy bước, nói: "Đi theo ta!"
 
Lời nói rất đơn giản, nhưng mấy người không thể cự tuyệt, ngoan ngoãn đi theo phía sau hắn. Người thanh niên vác cuốc, dẫn bọn hắn tới một gian kiến trúc tao nhã cổ xưa, tìm chỗ cất cán cuốc đi, rồi mang mấy người đi vào trong nội đường: "
Chờ một chút, sư phụ sẽ ra ngay thôi."
 
Nói xong, hắn liền đi thẳng ra ngoài.
 
Mấy người đưa mắt nhìn nhau, chẳng lẽ người này là đệ tử của Tất Trường Xuân? Lại nhìn kiểu bài trí trong gian phòng, thật sự là không thể đơn giản hơn được nữa. Dưới đất chỉ trải qua một cái chiếu, xung quanh bàn ghế đều không bày, tóm lại chính là một khoảng không gian trống rỗng.
 
Ngay khi mấy người còn đang sững sờ, thì một lão nhân ăn mặc theo kiều nông phu bước vào. Lão nhân dung mạo thanh sắc, tóc buộc đỉnh đầu râu chòm đen thùi, tinh thần phấn chấn thoạt nhìn so với mấy người Tất Thủ Chế còn trẻ hơn ít nhiều. Mấy người liếc mắt một cái liền nhìn ra lão nhân này cùng Tất Trường Xuân trong bức họa giống nhau như đúc. Nhưng thần thái trên bức họa thì cô ngạo thế nhân, còn hiện giờ thì lại bình thản hiền lành.
 
Sững sờ qua đi, lúc này bốn người đồng loạt quỳ xuống dập đầu nói: "Bái kiến lão tổ tông!"
 
Dược Thiên Sầu một mình đứng thẳng, cảm giác hơi nguy hiềm, hoặc có điểm kỳ cục, nên cũng phải quỳ theo.
 
"
Các ngươi chính là gia chủ đương nhiệm của Tất, Đàm, Kinh, Võ, tứ đại gia tộc?" Lão nhân lướt mắt đánh giá năm người, sau đó hỏi.
 
Tất Thủ Chế quỳ thẳng lưng, có chút kích động nói: "
Lão tổ tông minh giám, Tất gia hậu bối Tất Thủ Chế khấu kiến lão tổ tông." Nói xong lại dập đầu xuống.
 
"
Đàm gia hậu bối Đàm Như Thường, Kinh gia hậu bối Kinh Phi Hồng, Võ gia hậu bối Võ Tứ Hải, khấu kiến lão tổ tông." Ba người khác cũng theo sau dập đầu.
 
Dược Thiên Sầu quỳ im thin thít, cảm thấy có điểm ngượng ngùng, vì thế phát ra thanh âm yếu ớt nói: "
Dược gia hậu bối Dược Thiên Sầu khấu kiến lão tổ tông." Thầm nghĩ, lão già hơn hai ngàn tuổi, dập đầu vài cái cũng chẳng thua thiệt gì. Lễ tiết không đầy đủ, chọc giận người ta mới là phiền toái.
 
Tuy rằng thanh âm yếu nhươc, nhưng sao có thể thoát khỏi tai Tất Trường Xuân. Tất Trường Xuân hơi sững sờ, nhíu mày lầm bầm: "
Dược gia? Dược gia là nhà nào?"
 
Nghe vậy, thân hình bốn người Tất Thủ Chế đều run rẩy lên từng chặp. Tên tiểu tử này, lại muốn gây náo nhiệt nữa sao?
 
Tất Trường Xuân suy nghĩ một hồi mà vẫn không nhớ ra được, nên cũng không muốn nghĩ, khoát tay nói: "
Tất cả đứng lên đi!"
 
Đợi năm người cung kính đứng lên xong, lại hỏi tiếp: "
Các ngươi vạn lý xa xôi đến đây tìm ta, là có chuyện gì?"
 
Lúc này Tất Thủ Chế cung kính đem khốn cảnh của tử đại gia tộc nói ra, cũng kính mời lão tổ tông quay về chủ trì ổn định cục diện.
 
Sau khi Tất Trường Xuân nghe xong, gật gật đầu không nói thêm gì nữa. Tiếp đó, lại trông thấy người thanh niên lúc trước ôm theo bốn thanh kiếm đi vào, bày ở trước mặt Tất Trường Xuân rồi thoái lui ra bên ngoài. Tất Trường Xuân khoát tay một cái, chỉ thấy ở trong nội đường sóng gió nổi lên cuồn cuộn. Bốn người Tất Thủ Chế nhất thời cảm thấy, thân thể mình không cừ động được nữa, theo một cỗ áp lực sóng âm đánh úp tới, bốn người "oa" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.
 
Dược Thiên Sầu chấn động, lúc này muốn nhảy tót vào ô Thác Châu, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, quyết định chờ xem tình hình thế nào rồi mới chuồn khỏi địa phương nguy hiểm này. Chỉ thấy Tất Trường Xuân dựng ngón trỏ lên, đoàn máu tươi do bốn người phun ra, dần dần hình thành bốn chữ "
Tất, Đàm, Kinh, Võ". Tất Trường Xuân mặt không đổi sắc, khoát tay hoa lên một cái, bốn chữ bằng máu lập tức nhấp vào bốn thanh kiếm ở trước mặt.
 
Sau khi hoàn thành xong chuyện này, trong nội đường lại khôi phục bình yên. Thần tình bốn người Tất Thủ Chế hơi có chút tái nhợt, kinh nghi bất định ngẩng đầu lên nhìn lão tổ tông. Riêng Dược Thiên Sầu thì chứng kiến tất cả, lúc này hai con ngươi hắn đang nhìn chằm chằm vào bốn thanh kiếm kia, nội tâm kích động không thôi. Bảo bối xuất thân từ tay lão già này, nhất định sẽ là hảo bảo bối!
 
Tất Trường Xuân vung tay lên, bốn thanh kiếm liền bay tới trước mặt mấy người. Chờ bốn người ngập ngừng tiếp nhận kiếm xong, Tất Trường Xuân mới chậm rãi nói: "Bốn thanh kiếm này vốn là tác phẩm của bạn ta. Tuy rằng không thể tính là kỳ trân dị bảo, nhưng tốt xấu gì chúng nó cũng thuộc cấp bậc Linh Bảo. Cho các ngươi hẳn là vẫn hữu dụng đi. Trên thân bốn thanh kiếm này, đều đã gieo huyết chú, không phải huyết thống trực hệ của bốn các ngươi, thì sẽ không thể phát huy được uy lực của nó."
 
Bốn thanh kiếm này là Linh Bảo trong truyền thuyết đây sao? Bốn người thần tình khiếp sợ, không dám tin nhìn vào thanh kiếm trong tay mình, lúc này lại vội vàng cúi đầu kích động nói: "
Đa tạ lão tổ tông ban thưởng kiếm báu!"
 
Dược Thiên Sầu tham lam nhìn bảo vật trong tay bốn người. Nhưng đáng tiếc là chúng nó đã bị gieo hạ cái huyết chú chó má gì đó, coi nhU Minh lấy cũng không thế dùngah!
 
"
Bốn thanh kiếm này các ngươi mang về cần thận sử dụng. Không được rêu rao, nếu không đến lúc nguy cấp thì không nên tùy tiện mang ra dùng. Bằng không, nhất định là sẽ rước họa vào thân!" Tất Trương Xuân cảnh báo nói.
 
"
Tuân mệnh lão tổ tông giáo huấn!" Bốn người kích động dập đầu.
 
"
Ài!" Tất Trường Xuân nhìn bốn người, bỗng nhiên cảm thán nói: "Trên thế gian này không có gia tộc nào trường tồn mãi mãi, chuyện ta có thể làm cũng chỉ bấy nhiêu đó thôi, mọi chuyện đều phải trông cậy vào bản thân các ngươi! Tốt lắm, quay về đi! Sau này vô luận phát sinh chuyện gì đều không được tới tìm ta nữa."
 
"
Lão tổ tông!" Bốn người thất thanh kinh hô.
 
Tất Trường Xuân nhíu mày, phất tay quát: "
Đi! Ta không muốn dông dài thêm nữa."
 
Bốn người ngập ngừng rất lâu, đi hay là không đi? Đều có điểm không nguyện ý. Bất quá, sau khi nghe Tất Trường Xuân quát lớn, rốt cục đã hiểu thời thế xoay vần rồi. Cả đám thần tình rưng rưng: "
Cáo biệt lão tổ tông, lão tổ tông bảo trọng."
 
Dứt lời ảm đạm đứng dậy, chậm rãi thối lui ra bên ngoài. Dược Thiên Sầu đi theo sau bốn người, trong lòng buồn bực nói thầm: "
Mẹ kiếp! Bốn lão già các ngươi thật không biết điều, đi một chuyến thu được văn kiện Linh Bảo, sau này xảy ra chuyện gì còn phải ngán ai nữa sao? Lão tử thì xui xẻo rồi, lão tổ tông cũng gọi, quỳ cũng đã quỳ, dập đầu cung kính như thế, kết quả tay trắng chạy theo các ngươi, ngay cả một hóp nước trà cũng đều không có! Ài, ai kêu lão tử không có lão tổ tông cơ chứ!
 
Mấy người vừa đi đến cửa, Tất Thủ Chế chợt nhớ tới chuyện tình đáp ứng với Mông Duyên. Lúc này xoay người bước ngược lại, hướng Tất Trường Xuân dập đầu quỳ xuống, nói: "Lão tổ tông, tiểu tôn còn có sự tình quên chưa bầm báo với ngài..."
 
Tất Trường Xuân cau mày nói: "Còn chuyện gì nữa, mau nói đi rồi lập tức trở về."
 
Tất Thủ Chế đã lớn tuổi như vậy, thế nhưng lại quỳ xuống như một tiểu hài tử, thần tình ngượng ngùng nói: "Tiểu tôn lần này có thể binh an đến gặp lão tổ tông, tất cả đều là nhờ vào vợ chồng Quỷ tướng quân Mông Duyên cùng Yêu Vương Ngao Lực. Trước lúc tới đây, tiểu tôn đã đáp ứng ba người, hướng lão tổ tông cầu xin một chuyện..."
 
"
Ba người kia muốn để ta cho bọn chúng rời khỏi Yêu Quỷ Vực?" Tất Trường Xuân lạnh lùng ngắt lời.
 
"Đúng vậy!" Tất Thủ Thế cúi đầu hạ giọng nói.
 
Tất Trường Xuân mặt không chút thay đổi: "Mông Duyên và Ngao Lực tùy tiện rời bỏ cương vị công tác. Đã bị ta xử tử rồi, các ngươi không cần quan tâm nữa, hãy quay về đi."
 
"
A..." Mấy người nhịn không được thất thanh kinh hô. Mông Duyên cùng Ngao Lực đã chết rồi sao? Nhanh như thế ư? Mấy người không khỏi nhớ tới cảnh tượng bọn hắn tiễn đưa ở ven hồ.
 
Dược Thiên Sầu thì giật mình thon thót. Lão đầu này thoạt nhìn dung mạo hiền từ, nhưng thật ra lại chính là người tâm ngoan thủ lạt ah!
 
Tất Thủ Chế cũng không dám phản ứng, liền vâng vâng dạ dạ thoái lui. Mới vừa đi ra đến cửa, bỗng nhiên lại nghe thấy Tất Trường Xuân nói: "Ngươi không thể đi, ở lại đây!"
 

Tinh Thần Châu - Chương #268


Báo Lỗi Truyện
Chương 268/1255