Chương 253: Lộ tẩy (2)


"Đại pháp tróc bổn mạng nguyên thần, pháp quyết này không phải đã sớm thất truyền rồi sao?" sắc mặt Cừu Vô Oán hoàn toàn trầm xuống, mặc kệ là chính ma, công pháp này quả thực là ác mộng của người tu chân, bởi vì nếu bị khống chế, căn bản không còn một điểm phản kháng, quả thực mặc người xâm lược. Mọi người đều sắc mặt đại biến, thật không nghĩ tới tự nhiên lại xuất hiện thứ này.
 
Yến gia phụ tử lúc này sắc mặt thật khó coi, cũng không biết do Dược Thiên Sầu nói bậy mà tức giận, hay bị người lật tẩy mà gây ra. Toàn Đức mình liếc mắt, hắn quan tâm chuyện sau đó, trầm giọng hỏi: "Dược Thiên Sầu, là bí mật gì?"
 
Dược Thiên Sầu lơ đãng liếc mắt nhìn, lộ ra hình dạng như còn sợ hãi cười khổ nói: "Nói thật ra, chỉ sợ sau khi ta nói ra, ngày hôm nay sẽ có người đưa ta vào chỗ chết, người bình thường ta thật không sợ, thế nhưng thực lực sau lưng người đó quá mạnh mẽ, vạn nhất phái ra hai cao thủ Độ Kiếp hậu kỳ, chỉ sợ mạng nhỏ của ta khó bảo toàn"
 
"Cứ nói rạ, hôm nay ta nói thẳng, địa phương khác ta quản không được, nhưng ở chỗ này mặc cho ai muốn lấy mạng của ngươi, cũng phải bước qua Phù Tiên Đảo, trừ phi mọi người của Phù Tiên Đảo chết hết thì còn được, bằng không cũng đừng có ai mong sờ vào một cọng tóc của ngươi. Ngươi cứ yên tâm mà nói." Toàn Đức mình vừa nói xong, vài tên đệ tử Phù Tiên Đảo lập tức đứng quanh bốn phía Dược Thiên Sầu, nhìn chằm chằm chung quanh.
 
"Ai! Có những lời này của Toàn trưởng lão ta yên tâm hơn." Dược Thiên Sầu thở dài, tiếp tục nói: "Hai người kia nói, hạ thủ linh thạch quáng của Đại La Tông và Thanh Quang Tông bất quá chỉ là kiểm nghiệm năng lực phối họp của mọi người, diệt Thanh Quang Tông xong chủ nhân đã cảm thấy được rồi, chế định kế hoạch thống nhất tu chân giới, trước hết nghĩ biện pháp ở tại Phù Tiên Đảo và Vạn Ma Cung tạo ra chút sự cố, hay nhất có thể làm hai phái đánh lẫn nhau. Chỉ cần hai phái vừa loạn, đến lúc đó chính ma hai đạo nhất định đại loạn, đợi khi thực lực tu chân giới toàn bộ tiêu hao gần hết, bằng thực lực chúng ta nhân cơ hội xuất thủ, sau đó lợi dụng đại pháp tróc bổn mạng nguyên thần, nhất định có thể đem toàn bộ tu chân giới nắm chắc vững vàng. Sau khi ta nghe xong lại càng hoảng sợ, cũng không dám tiếp tục ở lại, chờ hai người kia bỏ đi, ta cũng len lén chạy trở về. Nhưng ta có một mao bệnh không tốt, thật không dằn được lòng hiếu kỳ quá nặng, sau đó lại nhịn không được lẻn xuống sơn cốc, kết quả đã từng tận mắt nhìn thấy một hồi đại chiến."
 
Nói đến đây, Toàn Đức mình đã đoán được hắn muốn nói gì, sắc mặt âm trầm không nói. Cừu Vô Oán lại nhịn không được hỏi: "Ta nói Dược lão đệ đừng ngừng a! Ai đại chiến với ai? Nói nhanh lên."
 
Dược Thiên Sầu cười khổ gật đầu nói: "Có một ngày, ta đang ần núp ở đó, bỗng nhiên nhìn thấy Đông Phương trưởng lão của Phù Tiên Đảo dẫn theo năm mươi trưởng lão Độ Kiếp kỳ đi tới sơn cốc, lúc đó ta cảm thấy kỳ quái, người của Phù Tiên Đảo đến đây làm gì? Ai biết bọn họ tìm chút công phu đã phá trận pháp, đi vào bên trong hang động sau đó liền truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt, ta cũng không biết bên trong xảy ra chuyện gì, mọi người muốn biết thì nên hỏi Đông Phương trưởng lão. Mà ta ở bên ngoài lại thấy một cảnh tượng khác, nguyên lai vách núi còn có một cửa hang khác, ngay khi bên trong phát sinh tranh đấu, lại xuất hiện một cửa động khác, vị thiếu cung chủ kia do hai người hộ tống rất nhanh rời đi. Ra vẻ người của Phù Tiên Đảo ở bên trong đang bị thất thế, tiến vào năm mươi vị trưởng lão, đi ra chỉ còn mười mấy, chính do Đông Phương trưởng lão tay cầm một cây thương lớn màu vàng kim liều mạng đoạn hậu, mới bảo hộ được những người khác thuận lợi bỏ chạy, mà Đông Phương trưởng lão cũng vừa chiến đấu vừa chạy về hướng Bách Hoa Cốc, việc này phát sinh từ vài ngày trước, về chuyện sau đó thì ta không rõ ràng."
 
"Đông Phương Trường Ngạo? Kim Nguyên Bảo Thương? Phù Tiên Đảo bị giết mất hơn mấy chục trưởng lão? Mẹ nó! Việc này thể nào cho tới bây giờ không có nghe nói qua?" Cừu Vô Oán vò đầu một trận, xoay người hỏi: "Toàn Đức mình, Dược lão đệ vừa nhìn sẽ không phải là người nói dối, Phù Tiên Đảo phát sinh chuyện đừng nói với ta là ngươi không biết, rốt cục có chuyện này hay không?"
 
Ánh mắt Toàn Đức mình âm sâm nhìn phụ tử Yến gia, hắc hắc cười lạnh nói: "Không sai, xác thực Dược Thiên Sầu không nói sai một chữ nào. Phù Tiên Đảo ta vốn đang kỳ quái, ở môn phái nào ra nhiều cao thủ như vậy, không ngờ có thể một lần tiêu diệt hơn ba mươi trưởng lão Độ Kiếp kỳ của Phù Tiên Đảo, nguyên lai là có người chủ mưu hơn trăm năm, muốn nhất thống tu chân giới a! Cừu Vô Oán, Vạn Ma Cung của ngươi cũng là con mắt mọc trên cái mông, thiếu chút nữa bị người một nhà âm cho một hồi mà cũng không biết."
 
Lúc trước hắn còn lo lắng là Vạn Ma Cung đứng sau lưng chủ đạo việc này, nghe Dược Thiên Sầu nói như vậy, nguyên lai có người ngay cả Vạn Ma Cung cũng không muốn buông tha. Cừu Vô Oán bị một câu nói của hắn làm ngây ngần cả người, trừ phi
 
Là Dược Thiên Sầu nói bậy, nhưng chuyện xảy ra đã được Toàn Đức mình chứng thực, hẳn là không thể giả. Hắn nhìn về phía sư huynh, thật sự không biết nên nói gì.
 
Những người quanh thân nhất thời ồ lên một trận, nghị luận ồn ào, không nghĩ tới có người đã bố trí ra âm mưu lớn như vậy. Nhưng sau lưng Bách Hoa Cung là Phù Tiên Đảo và Vạn Ma Cung, nên xử lý như thế nào còn chưa tới phiên môn phái khác làm quyết định. Dược Thiên Sầu lại lộ ra hình dạng sau khi nói ra hết thì cảm thấy dê dàng hơn rất nhiều.
 
Sắc mặt hai cha con Yến gia âm trầnỊ, chỉ có hai người mới biết được, Dược Thiên Sầu rõ ràng đang hãm hại bọn họ, địa phương đầy kẽ hở không nói, việc cướp sạch linh thạch quáng của Đại La Tông và Thanh Quang Tông có phải do chính người mình làm hay không làm sao lại không biết? Đây không phải vu hãm bọn hắn thì là gì? Nhưng người này không ngờ lại còn biết được không ít, ngay cả chuyện Đông Phương Trường Ngạo dẫn người đến đại chiến tại sơn cốc cũng biêt rố, dĩ nhiên Phù Tiên Đảo nghe được đã hoàn toàn tin tưởng không nghi ngờ.
 
Yến Bất Quy nhìn quanh bốn phía trầm giọng nói: "Chư vị đều nhìn chúng ta là có ý tứ gì? Dù lời của Dược Thiên Sầu nói là thực sự, hắn lấy gì mà nói là do cha con ta làm?"
 
Mọi người nhất thời ngạc nhiên, không nghĩ tới tới hiện tại mà Yến Bất Quy cũng không chịu thừa nhận, Cừu Vô Oán càng không nghĩ tới sư huynh lại vô sỉ như vậy. Toàn Đức mình cười lạnh nói: "Dược Thiên Sầu, đã nói đến nước này, ngươi thẳng thắn đem chủ mưu phía sau màn nói ra đi!"
 
"Dược Thiên Sầu! Ngươi đừng có nói bậy." Vô luận là giọng nói hay thần tình của Yến Bất Quy, rõ ràng là đang uy hiếp người làm chứng.
 
"Ngươi nói lời của ngươi, không ai dám làm gì ngươi." Toàn Đức mình chẳng đáng nói.
 
Ánh mắt Dược Thiên Sầu dừng lại trên người Yến Tử Hà một chút, mới lắc đầu thở dài nói: "Chủ mưu là ai ta quên rồi."
 
Mọi người ngây ngần cả người. Yến Bất Quy cười ha ha nói: "Ta đã nói việc này không quan hệ tới chúng ta, các ngươi cũng không tin. Hừ! Chúng ta đi!"
 
Mấy người Bách Hoa Cung nghênh ngang bắn lên khoảng không bay đi, duy nhất Yến Tử Hà trước khi đi, còn ngoái đầu lại nhìn Dược Thiên Sầu, có lẽ nàng đang cho rằng Dược Thiên Sầu nể tình nàng nên buông tha cho bọn hắn. Mọi người lại không biết Dược Thiên Sầu đang làm cái quỷ gì, nếu nói sợ Yến Bất Quy bọn họ cũng không thế nào nói nổi! Chỉ cần tại chỗ chỉ chứng, đoàn người cũng sẽ không phóng hãn rời đi, lần này để cho hắn rời đi mới là chuyện nguy hiểm nhất. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Dược Thiên Sầu âm thầm cười nhạt, hắn bị các ngươi bắt đối với ta có chỗ tốt gì? Lão tử bức hắn lên tử lộ, lại cố ý lưu đường sống cho hắn, tin tưởng chỉ cần hắn không phải ngu ngốc, trở về Bách Hoa Cốc sẽ lập tức chạy trốn, đến lúc đó trên tay hắn có hơn vạn nhân mã là có thể phát huy tác dụng lớn, hẳn cũng đủ làm đảo loạn tu chân giới! Loạn càng tốt! Ta thích.
 
"Vì sao không nói?" Toàn Đức mình nhíu mày nói: "Lẽ nào ngươi sợ Phù Tiên Đảo không bảo hộ được sự an toàn của ngươi?"
 
Đối với việc này, hắn đã sớm có lời nói ứng phó thật tốt. Hắn lắc đầu cười nhạo: "Bảo hộ ta an toàn? Nói là nói vậy, nhưng ngay lúc ta gặp nguy hiểm nhất, lúc cần bảo hộ nhất, Phù Tiên Đảo đã vứt bỏ ta một lần, ngươi gọi ta nên làm sao tin tưởng?"
 
Cừu Vô Oán đứng một bên quan sát hắn, nghi hoặc nói: "Ngươi sợ chết như thế? Theo ta biết, ngươi luôn luôn đều gan lớn a!"
 
"Xưa đâu bằng nay! Trước đây cho rằng có sư môn tốt, có thể bảo hộ chính mình, hiện tại cái gì cũng đều phải dựa vào mình, không cần thận một chút sao được, ta còn tưởng sống lâu thêm vài năm." Dược Thiên Sầu tự giễu hai câu, lấy ra một khối ngọc điệp đưa cho Toàn Đức mình nói: "Đây là con đường đi tới hải đảo mà lần đó ta đã đi, muốn đi thì ngàn vạn lần nên cần thận, trên đảo đích thật có cao thủ nhiều như mây, đó không phải giả. Nếu Cừu tiền bối có hứng thú, không ngại cũng phục chế thêm một phần, được rồi, ta có thể làm chỉ là những việc này."
 
"Chờ một chút!" Toàn Đức mình vẫn còn một nghi vấn muốn hỏi cho rõ ràng, việc này đối với Phù Tiên Đảo trọng yếu phi thường, lúc này gọi hắn lại hỏi: "Ngươi vừa nói, phỏng chừng Bách Hoa cung chủ không biết việc này, ngươi dựa vào điều gì kết luận Bách Hoa tiên tử không biết chuyện này?" vấn đề này đừng nói là hắn, dù là Cừu Vô Oán cũng muốn hiểu rõ ràng
 

Tinh Thần Châu - Chương #253


Báo Lỗi Truyện
Chương 253/1255