Chương 216: Lễ hỏi không bình thường


Phủ tướng quân Trụ Quốc, hậu hoa viên hôm nay đã hoàn toàn trở thành cấm địa. Kỳ thực đây là chuyện không có biện pháp, lúc này hậu hoa viên đã chen chúc không ít người, ngoài người lớn còn có tiểu hài từ, mỗi người mặc quần áo tả tơi, ăn mặc giống như nhau, lại đang nơm nớp lo sợ nhìn đại viện tường cao quanh thân, không ai dám hé răng, tính toán sơ qua phải có hơn một trăm người. Những người này đều do ba người Lăng Phong vừa tu hành vừa đi dạo tại kinh thành làm ra.
 
Cuộc sống hôm nay của ba người phải nói vượt qua rất thoải mái, im lặng tu luyện, có linh thạch và linh đan cung cấp, tu vi cũng chậm rãi tăng lên, đặt ở trước đây chuyện này có nghĩ cũng không dám nghĩ. Binh thường ăn uống không lo, lại không ai ước thúc, còn có Thạch Tiểu Thiên cấp cho tiền tiêu xài, tuy rằng không thế thường lộ mặt trong phủ tướng quân, nhưng khi nhàn rỗi thì ba người sẽ nhảy ra khỏi tường viện đi dạo chung quanh kinh thành. Câu nói ăn lộc của người làm việc cho người, ba người đối với lời dặn của Dược Thiên Sầu cũng không dám sơ sẩy, mục đích đi dạo cũng là vì tìm kiếm người có linh căn tu hành.
 
Thạch Tiểu Thiên nhìn một đám người trong hậu hoa viên, thật sự là dở khóc dở cười, ba người Lăng Phong thật sự đi chọn những người nào vậy a! Đại bộ phận đều có dáng dấp tên ăn mày, nếu không thì dáng dấp nghèo hèn lạc phách, có chút người ăn no xong còn ngồi xổm dưới tàng cây bắt rận.
 
Trên đầu tường tiểu viện, ba người Lăng Phong đang song song ngồi bên trên, Thạch Tiểu Thiên cũng đứng bên trên, bốn người đánh giá đám người bên trong vườn. Thạch Tiểu Thiên cười khổ nói: "Ta nói Lăng Phong, các ngươi không phải đem về hết toàn bộ những tên ăn mày xin cơm trong kinh thành về đây đi?"
 
Bắc Tử nhìn hắn cười nói: "Ba chúng ta thật sự muốn đem toàn bộ mấy tên ăn mày trong kinh thành về đây, như vậy dù cho có mười phủ tướng quân cũng không chứa hết, huống chi chỉ là hoa viên này. Chúng ta cũng muốn tìm một chút người có dáng vẻ cho lão đại, nhưng lão đại đã sớm nói qua, muốn chúng ta điệu thấp hành sự, giả như đem người bình thường đưa đi, chỉ sợ đã sớm làm kinh động quan phủ, khiến cho nhiều người khác chú ý. Ngươi xem những tên ăn mày và người lưu lạc này, chỉ có cô đơn một mình, toàn bộ kinh thành có thiếu đi bọn họ cũng không ai biết."
 
Thạch Tiểu Thiên phất tay chỉ nói: "Nhưng các ngươi nhìn, các ngươi ngay cả lão đầu cũng đưa về làm gì? Lão đại cần họ có ích lợi gì?"
 
"Như vậy tốt, chí ít không đề bọn họ chết đói đầu đường." Tuyên Bình khó có được tự lên tiếng nói.
 
Lăng Phong gật đầu: "Lão đại nói qua, chỉ cần không môn không phái, có linh căn tu hành, bất luận tuổi tác đem về càng nhiều càng tốt."
 
"Ai! Chờ lão đại tới đã rồi nói!" Thạch Tiểu Thiên lắc đầu, giờ lên một ngân cầu nhỏ trong tay, vẻ mặt nghi hoặc nói: "Ta vừa dùng thần thức điều tra bên trong, phát hiện bên trong trống không, bằng thứ này có thể đưa lão đại tới?"
 
"Hẳn là có thể! Bằng không lão đại cũng sẽ không duyên không cớ tống thứ này cho chúng ta." Lăng Phong nói.
 
Thạch Tiểu Thiên nhìn ngân cầu trong tay, cười khổ nói: "Hi vọng lão đại mau nhanh đem bọn họ đi, bằng không mỗi ngày phủ tướng quân phải nuôi hơn trăm người..."
 
"Thế nào? Đường đường phủ tướng quân còn nuôi không nổi hơn trăm người sao?" Dược Thiên Sầu đột nhiên xuất hiện trên đầu tường cười nói. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
"Lão đại...Mấy người quay đầu vừa nhìn, nhất thời vui mừng nói.
 
Thạch Tiểu Thiên mừng rỡ, lại có chút xấu hổ cười nói: "
Lão đại, ta không phải ý tứ này, chỉ là cha ta sắp quay về triều, sợ đến lúc đó sẽ khiến cha ta hoài nghi, không biết nên làm sao giải thích với ông ấy."
 
Dược Thiên Sầu nhìn đám người trong viện, hơi gật đầu, đều là người có linh căn, không nghĩ tới ba người Lăng Phong ở trong thời gian ngắn như vậy lại vơ vét được nhiều người như thế. Nhưng hắn lập tức liền ngần người, hắn cũng đồng dạng thấy
 
Được có vài lão nhân trong đó.
 
"
Có chuyện vào nhà nói." Dược Thiên Sầu trực tiếp từ trên đầu tường lách vào nhà, đợi bốn người đều vào đại đường, Dược Thiên Sầu ngồi xuống ghế, kỳ quái nói: "Tướng quân Trụ Quốc quanh năm ở biên giới tác chiến, thế nào lần này đột nhiên phải về triều?"
 
Thạch Tiểu Thiên cười nói: "
Cũng không có gì, tướng quân Bình Quốc có hai nữ nhi xinh đẹp, đại nữ nhi gả cho thái tử đương kim, nhị nữ nhi gả cho trưởng tử của tướng quân Vệ Quốc. Cha ta và tướng quân Bình Quốc còn có tướng quân Vệ Quốc chính là đế quốc ba đại tướng quân, khả năng nguyên nhân chính là như vậy, phụ thân mới trở về chúc mừng cho họ!"
 
Trọng thần cùng trọng thần, trọng thần cùng thái tử lại cùng lúc đám hỏi cả ba nhà? Dược Thiên Sầu thoáng cau mày, tựa hồ cảm giác có điểm không quá bình thường, cau mày nói: "
Tiểu Thiên, đế quốc ba đại tướng quân, ai có binh quyền lớn nhất?"
 
"
Chưa nói tới ai binh quyền lớn nhất, ba đại tướng quân phân ra chấp chưởng sáu trăm vạn binh mã của thiên hạ, nhân mã cũng không hơn kém nhau bao nhiêu. Nếu luận thực lực chiến tranh ai cực mạnh, sợ rằng chỉ có cha ta." Thạch Tiểu Thiên rất có điểm tự hào nói.
 
"
Vì sao?" Dược Thiên Sầu hỏi.
 
Thạch Tiểu Thiên khoa tay múa chân nói: "
Phía nam Hoa Hạ đế quốc chính là một mành hoang vu không vết chân người thường lui tới, dùng cách nói của tu chân giới chúng ta, chính là Yêu Quỷ Vực. Mà phía phương đông là biển, hai địa phương này luôn luôn do tướng quân Vệ Quốc dùng binh lực trấn thủ. Binh lực tướng quân Bình Quốc chủ yếu bảo vệ xung quanh kinh đô trọng địa và vùng lân cận, còn có biên cảnh phương bắc. Cha ta thì trấn thủ phía tây. Phía đông vì giập biển nên không có nước láng giềng, phía nam hoang vu mặc dù nguy hiểm nhưng cũng không chiến sự. Phía bắc tuy có một đại quốc, nhưng chỗ của họ lạnh khủng khiếp, luận thực lực căn bản không thể tương đối với đế quốc chúng ta nên cũng tường an vô sự. Duy nhất phía tây do cha ta trấn thủ, địa vực mở mang không nói, đồng thời còn là nơi giao giới của sáu nước ngoại giao, từ khi triều ta lập quốc tới nay, cùng sáu nước xung đột không ngừng chưa bao giờ dừng lại. Lão đại ngươi ngẫm lại xem, bao nhiêu năm rồi, đông nam bắc ba nơi binh mã quanh năm chuẩn bị chiến tranh như không chiến sự, mà cha ta trấn thủ phía tây lại quanh năm sẵn sàng ra trận tác chiến, cho nên có thể nói dưới trướng ba đại tướng quân của đế quốc, thủ hạ của cha ta có thực lực cực mạnh vì binh mã thường chiến tranh."
 
"
Nga! Nguyên lai là như vậy." Dược Thiên Sầu một mực hỗn tại tu chân giới, đối với việc này thật không rõ ràng lắm. Thoáng trầm mặc, hắn lại hỏi: "Vậy lần này phụ thân ngươi trở lại kinh thành, phòng ngự phía tây làm sao bây giờ? Lẽ nào không hề lo lắng?"
 
"
Ha ha! Lão đại ngươi có điều chẳng biết." Thạch Tiểu Thiên cười nói: "Vào năm ngoái, sáu nước tề tụ tập kích quốc gia của ta, nhất thời chọc giận cha ta, lúc này cha ta hạ lệnh, ra lệnh hai trăm vạn đại quân chia làm sáu lộ, đem sáu nước tiêu diệt từng bộ phận, giết đến mức bọn họ nguyên khí đại thương. Cuối cùng sáu nước cầu hòa, đã ở đầu năm nay cùng Hoa Hạ đế quốc ký xuống hòa ước vĩnh bất xâm phạm, cho nên cha ta mới yên tâm quay về kinh, về phần phòng ngự phía tây, cha ta đã giao cho nhị ca ta quản lý, nhị ca ta đã ở dưới trướng cha ta nhiều năm, tin tưởng trấn thủ phía tây thật sự không là vấn đề gì lớn."
 
"
Nga! Nói như vậy phía tây tạm thời không còn chiến sự?" Dược Thiên Sầu hỏi.
 
Thạch Tiểu Thiên cười nói: "
Sáu nước nguyên khí đại thương, dù có muốn nháo sự, phỏng chừng ít nhất trong vài chục năm sẽ không có khả năng."
 
Thấy vẻ mặt đầy tự hào của hắn, Dược Thiên Sầu cũng không hỏi thêm điều gì, trong lòng lại đang nói thầm, biên cảnh không chiến sự, Thạch gia lại nắm quyền binh mã cường đại nhất của Hoa Hạ đế quốc, một chi quân đội có khả năng đồng thời đánh bại đại quân sáu nước, sức chiến đấu của chi quân đội đó là có thể nghĩ. Phỏng chừng có chút người sợ là đã ngồi không yên, à không, cả chuyện lễ hỏi gì đó cũng đã giở trò ra.
 

Tinh Thần Châu - Chương #216


Báo Lỗi Truyện
Chương 216/1255