Chương 149: Nhắc lại chuyện xưa.


Ai! Chuyện như vậy cũng chỉ có thể hồ lộng hắn, kỳ thực chính mình cũng không biết phải dùng bao nhiêu Nguyên Khí Đan mới có thể từ Trúc Cơ kỳ đột phá tới Kết Đan kỳ, có thể nhanh như vậy là vì đều dựa vào cực phẩm linh thạch. Dược Thiên Sầu lại cung kính nói: "Tạ ơn sư phụ thành toàn."
 
"Không cần đa lễ! Nhanh để vi sư nhìn xem ngươi làm sao luyện ra Nguyên Khí Đan." Quan Uy Vũ dù một khắc cũng không thể chờ.
 
Lúc này Dược Thiên Sầu nhặt lấy vài loại linh thảo, bỏ vào đan lô, hết sức chăm chú luyện chế. Thần thức Quan Uy Vũ xâm nhập quan sát, lần thứ hai tận mắt thấy thủ pháp luyện chế vô cùng kỳ diệu của đệ tử, lắc đầu thở dài không ngớt, thật không hiểu rõ là chuyện gì xảy ra, bằng tạo nghệ luyện đan của mình lại thủy chung không học được thủ pháp như vậy.
 
Dược Thiên Sầu cũng không hiểu rõ vì sao sư phụ lại ngốc đến như thế, dù là tên tiểu tử Trần Phong cũng học được thủ pháp luyện chế của mình có hình có dạng, chỉ là sư phụ lại không sờ được tới bí quyết, có lẽ do nguyên nhân mình không dụng tâm chỉ dạy thôi! Còn đây là sư phụ, chuyện đồ đệ dạy sư phụ thật không ai có ý tứ mở miệng a! Kỳ thực Dược Thiên Sầu không biết, loại thủ pháp luyện chế này của hắn, trái lại chỉ dành cho những người chưa từng tiếp xúc việc luyện đan mới học được nhanh hơn, càng là tay già đời càng có quan niệm thâm căn cố đế của riêng mình, không phải nói sửa là có thể sửa được.
 
Hai mươi viên Nguyên Khí Đan mới mẻ ra lô, không có một viên phế đan, Quan Uy Vũ nhìn đan dược hào quang mông mông trong tay, liên tục thở dài nói: "Nguyên lai là như vậy, đồ đệ! Ngươi quả thực là thiên tài, sư phụ đẽo gọt cả đời chưa từng nghĩ ra, nhưng…Ai! Sư phụ sẽ giúp ngươi hướng tông môn thỉnh công."
 
"Đừng, sư phụ ngàn vạn lần đừng làm như vậy nữa. Kỳ thực không có sư phụ lực mạnh chi trì, ta cũng không thể an tâm ngộ ra phương pháp luyện chế này, phần công lao này hẳn nên thuộc về sư phụ." Dược Thiên Sầu thành khẩn nói, thầm nghĩ, ngươi thu chỗ tốt ta mới an tâm nha!
 
Ai biết Quan Uy Vũ lại lắc đầu cười khổ: "Ngươi xem sư phụ thành loại người nào vậy."
 
Kết quả Dược Thiên Sầu từ chối vài lần, vẫn không được, ở phương diện tôn trọng quyền tài sản tri thức, lão già này làm việc thật công chính, thật không còn lời nào để nói! Sự tình phía sau có thể nghĩ, chưởng môn Phùng Hướng Thiên lại mang theo một đám trưởng lão chạy tới, sau khi xác nhận sự thực, Dược Thiên Sầu thiếu chút nữa bị khen tới không ngẩng nổi đầu. Phùng Hướng Thiên rất cao hứng, không nói hai lời ngay tại chỗ trực tiếp phần thưởng cho Dược Thiên Sầu một vạn thượng phẩm linh thạch, thực sự làm những người chung quanh chấn động một trận, sắc mặt các trưởng lão đều quái dị nhìn vị tiểu phú ông này, đây không phải là bút tiền trinh, thế nhưng đối với người làm ra cống hiến mà nói, xác thực cũng xứng đáng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
 
Chưởng môn vô cùng cao hứng dẫn mọi người rời đi, Quan Uy Vũ kéo Dược Thiên Sầu sang một bên lặng lẽ dặn chút chuyện, người sau vui mừng gật đầu liên tục tạ ơn sư phụ, người trước bắt đầu ở trong Luyện Đan Các khẩn trương bố trí kế hoạch luyện chế Nguyên Khí Đan. Đối với chuyện như vậy, Dược Thiên Sầu chưa bao giờ chen chân vào, đi ra Luyện Đan Các trực tiếp đi tới Bồng Lai Các.
 
Khi hắn đi tới chỗ tạp vụ thuộc về Tạp Vật Điện, đưa ra lời đề nghị muốn tham gia cuộc tỷ thí lần này của Tu Chân Các, vài tên đệ tử Tạp Vật Điện nhìn nhau, thật nghĩ không ra đệ tử Luyện Đan Các lại yêu cầu tham gia cuộc tỷ thí lần này. Án quy củ bọn họ phải tiếp thu, nhưng khi tìm đọc tu vi của Dược Thiên Sầu, phát hiện ghi lại chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, vì vây nói cho hắn phải tới Tu Chân Các chính danh Kết Đan sơ kỳ mới có tư cách tham gia cuộc tỷ thí lần này.
 
Lúc này Dược Thiên Sầu lại chạy tới Tu Chân Các, kết quả phát hiện mình không thể vượt cấp chứng minh, kết quả là liền từ Trúc Cơ trung kỳ, Trúc Cơ hậu kỳ đến Kết Đan sơ kỳ toàn bộ một hơi làm chính danh, khiến cho trưởng lão chính danh cho hắn đều có điểm phát mộng. Hắn mặc kệ những chuyện này, tự mình chạy tới chỗ tạp vụ của Bồng Lai Các, rốt cục thuận lợi báo danh tham gia tỷ thí của Tu Chân Các.
 
Vừa muốn đi ra khỏi chỗ tạp vụ, liền đụng phải một người mà hắn rất không muốn đụng tới, một người mà mỗi lần nhìn thấy hắn đều dùng ánh mắt căm thù nhìn hắn. Dược Thiên Sầu khom mình hành lễ nói: "Nghiêm trưởng lão." Nói xong liền muốn rời đi.
 
"Dược Thiên Sầu, chậm đã." Chủ sự trưởng lão Nghiêm Thác của Tạp Vụ Điện lạnh lùng nói. Dược Thiên Sầu ngừng chân lại, xoay người cung kính hỏi: "Nghiêm trưởng lão có việc gì thế?"
 
Nghiêm Thác trầm giọng nói: "Nhìn thấy lão phu liền tránh, đây là vì sao? Lẽ nào làm chuyện gì đuối lý phải không?"
 
"Nghiêm trưởng lão nói đùa, đệ tử nào dám!"
 
"Lão phu có chút việc hỏi ngươi, ngươi có dám thành thật trả lời ta?"
 
"Đệ tử nếu biết sẽ nói." Kỳ thực Dược Thiên Sầu cũng không sợ hắn, thật sự là không muốn chọc tới hắn. Ở Phù Tiên Đảo ngây người nhiều năm như vậy, Dược Thiên Sầu ít ít nhiều nhiều biết được chút sự tình, tuy rằng Phù Tiên Đảo được xưng tu chân giới đệ nhất đại phái, nhưng cũng không phải bền chắc như thép, kỳ thực nội bộ do vài thế lực lớn nắm giữ. Mấy thế lực này luôn một mực âm thầm phân cao thấp, đều muốn thu được quyền chủ đạo trên Phù Tiên Đảo.
 
Từ đời của Ma Cửu Cô bắt đầu, người của Quan gia nhân tài xuất hiện lớp lớp, ở đời này bắt đầu nắm giữ quyền to của Phù Tiên Đảo, đến đời của Quan Định Hải bởi vì chuyện của nữ nhi, Quan Định Hải bị người chống lại kéo hắn xuống vị trí chưởng môn, nhưng Quan gia cũng không muốn giao quyền to vào tay người chống lại, lẽ ra phải truyền cho Quan Uy Vũ đời tiếp theo, nhưng Quan Uy Vũ thật sự không phải nhân tài, không thể gánh trách nhiệm lớn. Cuối cùng Quan gia liền đẩy đại đệ tử Phùng Hướng Thiên của Quan Định Hải lên vị trí chưởng môn, phải nói hôm nay quyền to của Phù Tiên Đảo vẫn thuộc về Quan gia nhất hệ.
 
Mà Dược Thiên Sầu làm đệ tử thân truyền của Quan Uy Vũ, kỳ thực cũng xem như người của Quan gia nhất hệ. Trước đây Dược Thiên Sầu không biết vì sao Nghiêm Thù từ trước đến nay luôn đối nghịch với mình, hôm nay đã biết, hiểu được Nghiêm Thác vừa lúc chính là một phen chống lại khác, không khỏi thầm kêu nguy hiểm thật, làm không tốt đã bị cuốn vào trong vòng xoáy của vài thế lực lớn, chuyện này cũng không thể đem ra để nói giỡn, tùy tiện một phương đều có thực lực vượt lên cả môn phái như Thanh Quang Tông, thật không phải như hắn có thể chọc tới.
 
Nghiêm Thác vuốt râu, trầm giọng nói: "Gần đây ta nghe nói một chuyện, nghe nói lần đó thí luyện ở Yêu Quỷ Vực, Quỷ Tướng Quân ở trong lều lớn tàn sát đệ tử các phái, ngươi cũng ở trong lều lớn, có phải như vậy hay không?"
 
"Đúng vậy."
 
"Ta lại nghe nói quan hệ giữa ngươi và Quỷ Tướng Quân không tệ, cứu được không ít người, vậy vì sao ngươi không cứu luôn những người bị bắt trong lều lớn?" Nghiêm Thác nói đến đây, giọng nói đã lộ ra vẻ tàn khốc, hiển nhiên đối với cái chết của nhi tử vẫn canh cánh trong lòng.
 
Mẹ nó! Lần đó nhi tử của ngươi muốn giết lão tử, đã sớm bị lão tử làm thịt, còn muốn lão tử đi cứu hắn? Lão vương bát đản, đầu ngươi bị đụng cửa sao? Dược Thiên Sầu thở dài nói: "Nghiêm trưởng lão có điều chẳng biết, lúc đó Quỷ Tướng Quân từng hạ lệnh với chúng ta, hạn chúng ta trong nửa canh giờ phải tới bái kiến hắn, chúng ta chỉ là một đám đệ tử tu vi yếu kém thật không có chỗ để trốn, không thể làm gì khác hơn là nghe lời mà đi. Kết quả những đệ tử kia làm trái ý tứ Quỷ Tướng Quân, lúc đó đệ tử từng đau khổ cầu xin hắn, nhưng Quỷ Tướng Quân đối với những ai dám làm trái lời hắn cũng không thủ hạ lưu tình, vì vậy…Ai!"
 
Khuôn mặt Nghiêm Thác co quắp một hồi, mới hỏi: "Bằng thực lực của Quỷ Tướng Quân muốn giết bọn hắn dễ như trở bàn tay, vì sao phải đưa bọn hắn vào trong lều lớn rồi mới giết?"
 
Lão vương bát đản, là vì lão tử để Quỷ Tướng Quân làm như vậy đó, dám hung với lão tử, ngươi xem ta thế nào thu thập ngươi. Dược Thiên Sầu dừng một chút nói: "Nghiêm trưởng lão, không dối gạt ngài, kỳ thực ta vẫn hoài nghi một việc."
 
"Không nên đánh bí hiểm với ta." Nghiêm Thác hừ lạnh nói.
 
Dược Thiên Sầu gật đầu, mắt lộ ra ngượng nghịu nói: "Lúc đó ta vô ý nghe được một ít lời nói, cũng không biết có phải nghe lầm hay không, ta vẫn không dám nói, bởi vì dù sao chuyện này không phải việc nhỏ. Kỳ thực ta hoài nghi những người đó vẫn chưa chết."
 
Cả người Nghiêm Thác chấn động, chụp lấy vai Dược Thiên Sầu, thở hồng hộc nói: "Ngươi nói cái gì? Lúc đó ngươi nghe được cái gì? Vì sao ngươi hoài nghi những người đó không có chết?"
 
Tinh Thần Châu
 
Tác giả: Thiên Sầu
 

Tinh Thần Châu - Chương #149


Báo Lỗi Truyện
Chương 149/1255