Chương 1227: Phong Thần Dực.


Lời này Hồng Thái Long thích nghe, oạch một tiếng bò lên, vẻ mặt hưng phấn vung tay vung chân nói: "Đã sớm nên như vậy."
 
Hai người mỗi ngày đều phải ngắm trăng ngắm tới ánh mắt xám ngắt, đều nhanh nổi lên xúc động hướng ánh trăng mà gào thét, sau khi đứng lên còn theo bản năng cùng nhau quơ quơ đầu, đem bóng dáng của ánh trăng ném ra ngoài, động tác vô cùng ăn ý, vỗ vỗ mông cùng nhau chuồn mất, trượt xuống.
 
"Bộ y phục rách rưới trên người ngươi có phải nên thay đổi hay không, dù sao hiện tại ngươi cũng không còn cách nào lấy được sự đồng tình của sư phụ ngươi, không cần phải tiếp tục giả bộ đáng thương đi?"
 
"Ai! Mới ba năm cũ ba năm, may vá lại cũng dùng ba năm, ta tiết kiệm quen rồi. Bỏ đi! Trong nhà nghèo bên ngoài thì giàu, đi ra ngoài, ta cũng không thể quá bủn xỉn, mất mặt một mình ta không sao, dù sao lại không ai nhận thức ta, mấu chốt là mất mặt sứ giả Long tộc như ngươi, có lỗi với Bàn Long đại thần.
 
"
Mắc mớ cái rắm gì với Long tộc ta, ngươi có dũng khí thì mặc đi cả đời đừng đổi."
 
"
Con người của ta đối với người chết luôn khá tôn kính, đã mến mộ đại danh Phong Thần tiền bối đã lâu, ta mang theo tâm tình hành hương mà đến, quá lôi thôi kỳ cục, tốt hơn nên thay đổi đi! Người chết lớn nhất, không thể không cung kính đối với người chết nha!"
 
"
Ít làm ra bộ dạng này, tiểu tử ngươi ngoài miệng một bộ, trong lòng một bộ, chuyện tốt làm hết, chuyện xấu làm tuyệt…Ngươi cho là ta không biết trong lòng ngươi muốn cái gì? Là sợ người ta nhìn ra ngươi giống kẻ trộm, có tật giật mình đi?"
 
"
Hồng Thái Long! Ngươi cho ngươi là thứ tốt gì? Làm ra vẻ tốt lắm, còn ý vị xui khiến lão tử đi làm chuyện xấu, hiện tại giả bộ làm chính nhân quân tử? Mẹ nó! Muốn chọc giận lão tử, cho ngươi cả đời ở lại chỗ này thủ mộ…Nhìn cái gì vậy, ngươi tiếp tục dông dài một câu thử xem xem? Lão tử đánh không thắng Ma Thần chẳng lẽ còn đánh không thắng ngươi?"
 
"
Ách…tiểu nhân trở mặt vô tình, xem như ngươi lợi hại!"
 
Trên đường nghe Hồng Thái Long giảng thuật, Phong Thần sau khi chết được chôn tại nghĩa trang thần mộ, là người có tu vi cao nhất, mà địa phương mai táng hắn cũng là địa phương có vị trí cao nhất trong thần mộ.
 
Cái gọi là địa phương cao nhất, chính là địa phương cách ánh trăng trên bầu trời gần nhất, là tòa núi cao nhất trong cảnh nội nghĩa trang thần mộ.
 
Hai người chạy tới tòa núi non cao nhất này thì mới phát hiện nơi này không chỉ có một ngôi mộ của Phong Thần, lớn lớn nhỏ nhỏ trên đỉnh núi đều là những nấm mồ do Huyết Ngọc Hồng Tinh chế tạo ra, dưới ánh trăng hoa lệ siêu cấp chiếu rọi xuống, nhấp nháy lên quang mang đỏ sậm, từ xa nhìn lại cả tòa sơn mạch giống như một con quái thú ánh mắt rậm rạp, đỉnh núi cao nhất rõ ràng có nhiều nấm mồ đủ loại quy cách. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
 
Phần mộ mai táng nhiều, người thủ mộ tự nhiên cũng nhiều, muốn tiếp cận không bị người phát hiện chỉ sợ có chút khó khăn, hai người rất xa tránh sang một địa phương hẻo lánh thương lượng.
 
"Làm sao bây giờ? Ngươi lợi dụng Thổ quyết từ nơi này đi qua, có thể bảo chứng tới đúng chỗ sao?" Vẻ mặt Hồng Thái Long thật nghiêm túc.
 
Dược Thiên Sầu nhìn chằm chằm núi cao xa xa trầm ngâm nói: "
Tinh chuẩn thì không thành vấn đề, nhưng trong quá trình khó tránh khỏi lệch một chút phương vị, chỉ sợ sẽ bị ai đó phát hiện."
 
"
Vậy không được, một khi chuyện đào mồ trộm bị truyền đi ra, người thủ mộ nơi khác tất nhiên sẽ tự kiểm tra phần mộ mình thủ hộ, nếu người ta phát hiện chỉ cần có địa phương nào ta đi qua, mộ bị trộm, muốn chối cũng không được. Long tộc làm chuyện như vậy, rất có tổn hại uy nghiêm của Long tộc." Hồng Thái Long kiên định lắc đầu, thật sự muốn Dược Thiên Sầu nghĩ ra một biện pháp ổn thỏa.
 
"
Muốn không bị phát hiện thật dễ dàng, kỳ thật vẫn là biện pháp cũ ổn thỏa, chỉ bất quá lần này nhắm vào nhiều người một chút. Ngươi lấy thân phận sứ giả Long tộc đem toàn bộ người thủ mộ tập trung lại, nói là kiểm chứng sự kiện sự việc trải qua đối với chuyện hai người thủ hộ bị giết của mộ Phong Thần là Thiên Phong và Địa Phong."
 
Nghe vậy, Hồng Thái Long cắn cắn răng, khi nhìn thấy Dược Thiên Sầu lộ ra bộ dạng ngươi muốn có biện pháp tốt thì phải nghe lời, hai tay chống nạnh đi lòng vòng, lắc lắc, phe phẩy mái tóc đỏ hồng, lại đối diện Dược Thiên Sầu hạ quyết tâm nói: "
Đây là một lần cuối cùng, lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa!" Nói xong lại hướng ngọn núi phía trước bay qua.
 
Dược Thiên Sầu cười hắc hắc, ngồi xuống chờ ngay tại chỗ, không bao lâu liền chứng kiến không ngừng có lưu quang bay về một góc núi, đợi thêm một hồi nữa, nghe Hồng Thái Long truyền âm tới: "
Được rồi, có thể động thủ!"
 
Ngữ khí của đối phương giống như làm tặc, mà tinh thần Dược Thiên Sầu cũng rung lên, cẩn thận phán đoán vị trí cao nhất của ngọn núi phía trước, giống như ngồi thang máy, trực tiếp chìm vào dưới lòng đất không còn thân ảnh.
 
Hắn ở trong lòng đất giống như được bọc bọt khí đi trong nước tiến tới trước, bùn đất lập tức liền tách ra, ở giữa sườn núi từ trên mặt đất vươn đầu ra, lén lút phán đoán phương vị một chút, lại tiếp tục tiềm xuống dưới. Người này nha! Hiện giờ đã hỗn tới cấp bậc này, phong cách trộm đạo vẫn như cũ không thay đổi.
 
Đi tới vị trí trung tâm ở ngọn núi cao nhất phía dưới, trực tiếp hướng phía trước bay lên, chỉ chốc lát sau, phía trên có một tầng Huyết Ngọc Hồng Tinh cách tầng ngăn cản, không chần chờ liền phá vỡ cách tầng bật đi lên.
 
Mộ huyệt trước mặt rõ ràng lớn hơn những ngôi mộ hắn đào trộm trước đó, không gian có thể dùng từ một tòa đại điện để hình dung cũng không đủ, nhưng đây không phải là điều mà hắn quan tâm, hắn chỉ quan tâm thi thể của Phong Thần, nhưng trên giường Huyết Ngọc Hồng Tinh ở giữa lại rỗng tuếch.
 
"Thi thể đi nơi nào vậy?" Dược Thiên Sầu nghi hoặc một trận, nhìn nhìn bốn phía, ngẩng đầu nhìn lên trên trần thì hoảng sợ, chỉ thấy một nam tử cường tráng gần như hoàn toàn trần trụi đang phiêu phù ở phía trên, từng đợt từng đợt sợi tơ màu đỏ dày đặc bao phủ trên người hắn, cực kỳ quỷ dị, dọa người nhất chính là đối phương đang trơ mắt nhìn hắn.
 
Mẹ nó! Nói đùa gì vậy! Chẳng lẽ Phong thần đã muốn sống lại sao?
 
Trong lòng Dược Thiên Sầu bồn chồn, tiếp đó lại an ủi mình, có thể do thi thể luôn luôn mở mắt, lại giống như có người đang ngủ vẫn mở mắt, có câu nói như thế nào đây, đó là chết không nhắm mắt.
 
Hắn vội ho một tiếng, cho rằng không thấy được thi thể kia, chắp tay sau đít giống như người không có việc gì, giống như chỉ là ngộ nhập nơi đây, chậm rãi lắc lư đi tới cạnh góc, bỗng nhiên quay phắt đầu nhìn lại, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, thi thể kia quả nhiên vẫn thẳng tắp nhìn chằm chằm một phương hướng không nhúc nhích.
 
"Mẹ nó! Thiếu chút nữa bị tươi sống hù chết. Kỳ quái, thi thể này tại sao lại nổi lơ lửng, ách…"
 
Lầm bầm lầu bầu được một nửa, cơ mặt Dược Thiên Sầu run rẩy lên, chỉ thấy con mắt của thi thể kia lại chậm rãi thay đổi vị trí, đầu cũng chậm rãi xoay lại, ánh mắt kia giống như vô thần, không nhìn ra được có cảm tình gì bên trong, cũng không có vẻ lạnh lùng, chỉ là nhìn không thấy thần thái, giống như một mảnh giấy trắng nhìn hắn, chỉ đơn giản như vậy.
 
Tiếp theo thân hình trôi nổi chậm rãi rơi xuống, chân trần đứng trên giường Huyết Ngọc Hồng Tinh xây thành.
 
"Ngươi là Phong Thần tiền bối?" Dược Thiên Sầu ho khan một tiếng, lễ độ cung kính hành lễ.
 
Kỳ thực hắn ngoài lỏng trong chặt, đã câu thông với Ô Thác Châu, đã làm xong chuẩn bị tùy thời chạy trốn, bởi vì bằng vào tu vi Đại Thần hậu kỳ của hắn hiện tại thế nhưng lại nhìn không thấu tu vi của đối phương, không khó đoán được đối phương là ai.
 
Hắn chỉ là đau đầu nếu sau khi mình chạy thoát, Hồng Thái Long đang triệu tập một đám người thủ mộ nói chuyện phải làm sao bây giờ? Ném một mình tên kia có thể bị người đánh chết hay không thì lại là chuyện khác, mấu chốt là thông đạo từ U Minh thần phủ đi thông thần giới chỉ có tên kia biết được.
 
"Ta là Phong Thần Dực, ngươi là ai?"
 
Người nọ giống như đã lâu không nói chuyện, môi khẽ nhúc nhích, phát ra thanh âm thô khàn, trong ánh mắt vẫn không có bất kỳ thần thái gì nhìn hắn, giống như là một pho tượng điêu khắc bằng ngọc thạch.
 
Dược Thiên Sầu phong độ nhẹ nhàng ôm quyền nói: "
Vãn bối Dược Thiên Sầu, mến mộ đại danh Phong Thần tiền bối đã lâu, đặc biệt tới bái phỏng!" Trên mặt tràn đầy vẻ mỉm cười vô hại, trong đầu hắn lại đang tính toán làm sao ở điều kiện tiên quyết cam đoan được sự an toàn của mình mà giải cứu Hồng Thái Long.
 
"
Dược Thiên Sầu?" Thanh âm khàn khàn hơi hơi có ý vị như thưởng thức, khẽ lắc đầu, có vẻ như nghĩ không ra có nhân vật này. Tiếp đó thanh âm khàn khàn lại thở dài một tiếng nói: "Thiên Phong cùng Địa Phong có phải bị người giết chết không?"
 
"
Ách…" Dược Thiên Sầu ngẩn người, bây giờ trong đầu óc của hắn nghi vấn trùng trùng, nếu Phong Thần sống lại, vì sao không đi ra ngoài mà lại sống ở chỗ này? Bằng vào bản lãnh của hắn như thế nào lại ngồi yên nhìn hai gã thủ hạ bị lão gia hỏa làm thịt mà không quản? Nhất là khi hỏi ra lời này, càng làm cho người ta khó hiểu.
 
"
Tiền bối không biết sao?" Dược Thiên Sầu thử thăm dò hỏi.
 
Thân hình to lớn trần trụi của Phong Thần giống như thạch điêu sừng sừng trên giường, khàn khàn chậm rãi nói: "
Hai người họ là Thiên Hồn cùng Địa Hồn trong ba hồn bảy vía của ta dung hợp Phong Linh tu thành thật thể, dù thất phách của ta đã bị đánh tan, nhưng Mệnh Hồn vẫn bám vào trên thân thể tàn phá của ta, sau khi ta tỉnh lại không cảm ứng được hai người họ, ta nghĩ bọn hắn hẳn là đã chết!"
 
"
Tiền bối mới vừa sống lại không bao lâu?" Dược Thiên Sầu kinh ngạc hỏi, đối phương lại lặng lẽ không trả lời, hiển nhiên là chấp nhận, nhưng lại giải khai chỗ hắn không hiểu vừa rồi, lại vẻ mặt tiếc hận ôm quyền nói: "Không dối gạt tiền bối, Thiên Phong cùng Địa Phong bị vẫn lạc trong tay một cao thủ đột nhiên xuất hiện, việc này hẳn là đã phát sinh trước khi tiền bối thức tỉnh không lâu."
 
"
Cao thủ đột nhiên xuất hiện?" Ngữ khí Phong Thần khàn khàn cô tịch ha ha nói: "Nghĩa trang thần mộ có Chư Thiên kết giới do chính tay Đạo thân thủ bày ra, nếu không có hắn âm thầm thúc đẩy, ai có thể phá vỡ Chư Thiên kết giới của hắn xông tới? Cho dù là đại thần Nghệ hoặc là Chiến Thần Duệ sống lại cũng không cách nào xâm nhập. Đều nói đại đạo vô tình, "Đạo"! Ngươi đây là muốn diệt sạch! Thật ác độc! Là muốn quy định phạm vi hoạt động, giam giữ cô hồn của ta, chỉ cần ta không tuân theo đại đạo của ngươi, ngươi liền muốn cho ta vĩnh viễn không được sống lại!"
 
Dược Thiên Sầu cau mày, chỉ có hắn biết còn có hai người có thể tùy ý ra vào Chư Thiên kết giới, nếu như nói Thái Thúc Tuyên là do Đạo thần bí kia thả ra, hắn có lẽ còn tin, về phần Tất Trường Xuân cùng Thận Vưu thật chưa chắc cũng là Đạo dẫn dụ đến đi?
 
"
Phong Thần tiền bối, ta thấy ngươi không phải ngươi đã sống lại rồi sao?" Dược Thiên Sầu đầy mặt hồ nghi hỏi.
 
"
Sống lại? Thân thể ta có lẽ là sống lại, nhưng luồng cô hồn của ta bất âm bất dương, chỉ bảo lưu được thần thức bất diệt thôi, chỉ cần đi ra khỏi cái cũi Huyết Ngọc Hồng Tinh này, tiếp xúc phải âm dương chân khí, bật người liền bị tan thành mây khói. Cái gọi là sống lại bất quá chỉ là một chuyện cười mà thôi, trong quy tắc trò chơi của Đạo, người bị chết còn lâu mới có thể sống lại, chỉ có chuyển sang kiếp khác đầu thai là con đường có thể chọn, buông tha hết thảy kiếp trước mới lấy được cuộc sống mới."
 

Tinh Thần Châu - Chương #1227


Báo Lỗi Truyện
Chương 1227/1255